Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 57



Trong cung.

Yến Quyết dẫn Kiều Mẫn Ngọc trở về Đông cung trong bầu không khí khá trầm mặc. Kiều Mẫn Ngọc không nói gì nhiều, giữa hai người thỉnh thoảng chỉ vang lên tiếng nức nở kìm nén của nàng.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng khóc uất ức ấy nghe rõ mồn một. Yến Quyết có chút xót xa, nhưng lại không biết phải nói gì, bởi lẽ quan hệ giữa họ thực sự không tính là thân thiết.

Thế là sau khi bước chân vào cửa Bắc cung, hắn liền dừng lại. Kiều Mẫn Ngọc cũng dừng bước, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn. Yến Quyết trầm ngâm một lát rồi ôn tồn nói: "Ta đã truyền ngự y, chắc là đang đợi ở điện Loan Minh rồi, nàng hãy nghỉ ngơi cho tốt, lát nữa ta sẽ qua thăm nàng."

Thái tử phi cúi đầu lau nước mắt, lặng lẽ hành lễ: "Đa tạ Điện hạ, thần thiếp cáo lui."

Yến Quyết gật đầu, Thái tử phi lùi vài bước rồi mới xoay người đi về phía điện Loan Minh.

Yến Quyết cũng xoay người rời đi, định bụng đến thư phòng xử lý chính sự.

Mới đi được không xa, Lưu Cửu Mưu đã tiến lên bẩm báo chuyện của Phương Nhạn Nhi. Lúc này hắn mới biết Phương Nhạn Nhi hôm nay cũng bị phạt.

Chân mày Yến Quyết giật giật, lập tức nhận ra vở kịch ở điện Trường Thu có ẩn tình khác, không ngoài hai khả năng.

Hoặc là Thái tử phi cố ý làm khó Phương Nhạn Nhi, nhưng lại sợ hắn trách cứ nên mới đến điện Trường Thu nhận phạt để chặn miệng hắn; hoặc là Thái tử phi nhận ra mẫu hậu sắp nổi giận, nên vừa phạt Phương Nhạn Nhi vừa đi thỉnh tội để xoa dịu cơn giận của mẫu hậu.

Tâm tư của hai giả thuyết này hoàn toàn khác biệt.

Yến Quyết trầm tư hồi lâu, thở dài, dặn dò Lưu Cửu Mưu: "Ngươi đi đợi ngoài điện Loan Minh, bảo ngự y sau khi xem cho Thái tử phi xong thì qua Thê Nhạn Cư một chuyến."

"Rõ." Lưu Cửu Mưu đáp, cẩn thận ngước mắt quan sát sắc mặt Yến Quyết.

Yến Quyết biết gã muốn hỏi gì, chỉ lắc đầu: "Thái tử phi có suy nghĩ riêng, không cần nói gì cả."

Trong lòng Lưu Cửu Mưu cũng đã nghĩ đến hai khả năng đó, nghe vậy liền biết Thái tử đã mặc định là vế sau. Hay nói cách khác, vì sự hòa thuận của Bắc cung, cho dù trong lòng có nghiêng về vế trước, tốt nhất hắn cũng nên tin vào vế sau.

Đối với Lưu Cửu Mưu mà nói, đây thực sự là tin tốt, bởi nó cho thấy Thái tử đã tỉnh táo hơn trước rất nhiều, biết nhìn nhận thời thế. Nếu không, cứ để Thái tử điên cuồng vì Phương Nhạn Nhi, chưa biết kết cục của Phương Nhạn Nhi ra sao, chứ đám cung nhân hầu cận như gã sớm muộn gì cũng mất mạng.

Đêm đó, Thái tử mãi đến khuya mới vào Bắc cung.

Hắn qua điện Loan Minh xem vết thương của Thái tử phi trước, phu thê hai người khách sáo quan tâm nhau một hồi.

Sau đó hắn mới tới Thê Nhạn Cư. Vừa bước vào phòng ngủ, hắn đã thấy Phương Nhạn Nhi đang ở trên giường, rúc vào trong chăn, chỉ có thể dựa vào đường nét mà đoán là nàng ta đang nằm nghiêng quay mặt vào trong.

Yến Quyết ngồi xuống cạnh giường, vỗ nhẹ vào chăn: "Nhạn Nhi."

Người trong chăn không nhúc nhích, giọng nói đầy oán giận truyền ra: "Chàng đi đi, đừng có đến làm phiền thiếp!"

Yến Quyết cười khổ: "Được rồi, ta biết nàng tủi thân, dậy nói với ta xem nào."

Phương Nhạn Nhi im lặng.

Yến Qyết nhíu mày, hắn đanh mặt nói: "Thái tử phi đã bị đánh chỗ mẫu hậu, nếu nàng không chịu tiếp ta, ta đi thăm nàng ấy đây."

Hắn vừa làm bộ định đi thì Phương Nhạn Nhi liền hất chăn ngồi bật dậy.

Yến Quyết quay đầu, đúng lúc chạm phải đôi mắt đỏ hoe.

Phương Nhạn Nhi mắt lệ nhạt nhòa, tức giận hỏi hắn: "Chàng còn xót xa nàng ta? Chàng cũng thấy thiếp sai sao? Chàng cũng nghĩ cô gái đó đáng bị bán vào lầu xanh sao?"

Yến Quyết ngồi xuống lại, nắm lấy tay nàng ta.

Phương Nhạn Nhi định giằng ra nhưng vẫn bị hắn giữ chặt.

Hắn ôn tồn: "Nàng không sai, nếu ta xuất cung một mình cũng sẽ cứu cô gái đó. Mẫu hậu và Thái tử phi..."

Hắn định nói mẫu hậu và Thái tử phi chỉ cảm thấy cách cứu người này quá nóng nảy thiếu thỏa đáng, nhưng nhìn dáng vẻ uất ức của Phương Nhạn Nhi, hắn lại nuốt lời đó xuống, thay vào đó là lắc đầu: "Mẫu hậu và Thái tử phi cũng hiểu nàng có lòng tốt, đừng buồn nữa."

"Rõ ràng họ bắt nạt thiếp!" Phương Nhạn Nhi cúi đầu rơi lệ, giọng nói vừa oán hận vừa tủi thân.

"Được rồi." Yến Quyết nghiêng người ôm lấy nàng ta, dỗ dành, "Lần sau có chuyện như vậy cứ trực tiếp bảo cung nhân về báo cho ta, ta sẽ bảo vệ nàng."

"Thiếp không muốn lúc nào cũng làm chàng khó xử..." Phương Nhạn Nhi kìm nén nói. Yến Quyết nghe mà thầm thở dài, nàng ta lại nói tiếp: "Vì chàng, thiếp chẳng sợ gì cả. Nhưng họ như vậy, thiếp lo lo cho Minh Dương..."

Nàng ta ngẩng mặt lên, trong ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn và sợ hãi: "Thiếp sợ họ không chấp nhận nó... Thiếp sợ, sợ một khi Thái tử phi có đích tử thì sẽ không còn chỗ đứng cho Minh Dương nữa. Thiếp sợ Hứa lương đệ..."

Nàng ta bất lực, lắc đầu liên tục, "Thiếp hiểu họ đều là người của chàng, thiếp hiểu mà! Nhưng Minh Dương còn nhỏ như vậy, muốn ra tay với nó quá dễ dàng! A Quyết, thiếp không bảo vệ được nó thì phải làm sao, làm sao đây..."

Nỗi sợ nàng ta đâm vào tim Yến Quyết. Nàng ta biết hắn sẽ mủi lòng, nhưng nàng ta cũng biết những lời này nhất thời sẽ chưa ảnh hưởng được gì đến hắn.

Nhưng nàng ta không vội, ngày tháng còn dài.

...

Phía đông ngoại ô Nhạc Dương, cùng với mùa thu hoạch đến gần, Trăn Viên cũng gặp chút rắc rối vì nạn châu chấu.

Thực ra châu chấu không tràn tới Nhạc Dương, nhưng sản lượng năm nay vốn bình thường, tai họa khiến nhiều nơi mất mùa, giá lương thực theo đó mà tăng vọt. Mùa thu hoạch cũng là lúc các nhà phải nộp địa tô, nộp thuế. Nếu là năm được mùa thì đương nhiên mọi chuyện êm đẹp, năm đại họa thì tiếng oán thán dậy đất. Còn vào lúc mùa màng bình thường lại có chút tai ương này, lại có một kiểu khó khăn khác thường.

Mọi năm nếu vì sản lượng kém mà thiếu chút địa tô hay thuế, cả nhà sẽ nghiến răng chắt bóp tiền để bù vào. Nhưng hiện giờ giá lương thực tăng cao, những nhà mất mùa muốn bù cũng khó, mà nếu không nộp được tô thì năm sau coi như mất đất.

Chúc Tuyết Dao nghe Liễu Cẩn Tư bẩm báo vào một buổi sáng gió thu hiu hắt: "Phía thôn ở trên có người tới báo, tối qua có người dắt theo con đến, muốn bán con để nộp địa tô. Cấp dưới biết ý của người nên đã tạm thời giữ cả nhà họ lại rồi."

Chúc Tuyết Dao thở dài: "Hai hôm trước Ngũ ca về triều, nghe nói giá lương thực ở Lạc Dương tăng hai thành, nơi này còn ở ngay dưới chân Thiên tử có Hộ Bộ đích thân canh chừng, bên ngoài e là còn tăng cao hơn."

Liễu Cẩn Tư gật đầu: "Phải, ngay cả giá lương thực ở chợ chỗ chúng ta cũng tăng không ít. Người trong biệt uyển và thôn trên vì đều tính là người trong cung, có bổng lộc cung đình cấp nên không thiếu thốn gì, nhưng bách tính các thôn bên dưới lại là chuyện khác."

Chúc Tuyết Dao nói: "Ngươi đi truyền tin ngay, từ năm sau địa tô giảm ba phần, miễn toàn bộ thuế; năm nay vì có thiên tai, miễn toàn bộ tô thuế. Hộ gia đình định bán con cái kia, ngươi dẫn người đi điều tra rõ ngọn ngành, nếu miễn tô thuế mà họ có thể vượt qua được cửa ải này thì đưa họ về nhà, nếu còn khó khăn gì khác thì quay lại báo với ta."

Liễu Cẩn Tư nhận lệnh rời đi, lập tức soạn thảo thông cáo miễn thuế miễn tô để sai người dán ở các làng xóm, sau đó phải truyền đạt cho các quản sự mỗi thôn, sau đó lại đi điều tra ngọn ngành nhà kia theo lời Chúc Tuyết Dao.

Khi Liễu Cẩn Tư quay lại lầu Quan Nguyệt báo tin thì đã là buổi chiều.

Liễu Cẩn Tư bước vào cổng viện, thấy Thanh Sắt đang ở trong sân bèn nói mình đến để báo việc với nữ quân.

Thanh Sắt đang ngồi ở hiên nhà lơ đãng, nghe tiếng liền giật mình, vội đứng dậy, làm dấu suỵt, dẫn Liễu Cẩn Tư nhìn căn phòng bên cạnh, cúi người hạ giọng: "Nhị cô nương đổ bệnh rồi, Tôn đại phu đang khám bệnh cho Nhị cô nương, nữ quân và Điện hạ đều đang túc trực ở đó, cô cô đợi một chút nhé."

Liễu Cẩn Tư suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng không phải chuyện gì quá lớn, thế này đi, lát nữa lúc nữ quân rảnh ngươi báo giúp ta một tiếng."

Thanh Sắt gật đầu: "Cô cô cứ nói đi."

Liễu Cẩn Tư rành mạch nói: "Hộ gia đình định bán con là vì gặp chuyện. Mẹ già nhà họ mới mất, tang lễ vốn dĩ là một khoản chi phí phát sinh, khổ nỗi con trai lớn nhà họ năm ngoái mới lấy vợ, người vợ hiện đang mang thai. Gặp lúc mất mùa không còn cách nào khác, họ mới định bán con gái nhỏ vào nhà giàu làm nha hoàn. Nữ quân miễn tô thuế cho họ, họ đương nhiên sẽ dễ thở hơn, nhưng một đầu phải lo mai táng, một đầu phải nuôi bà bầu, ngày tháng sau này thế nào cũng khó nói."

Thanh Sắt gật đầu: "Nô tỳ nhớ kỹ rồi."

Liễu Cẩn Tư còn có việc khác, dặn dò xong liền đi làm việc.

Thanh Sắt đợi mãi cho đến lúc sập tối.

Vì trẻ con đổ bệnh là điều khiến người ta lo lắng nhất, Chúc Tuyết Dao thấy Tuế Hoan sốt mê man, moi người nói gì cũng không yên tâm, cứ túc trực bên cạnh. Yến Huyền cũng luôn ở bên nàng, hai người đợi cho đến khi Tuế Hoan hạ sốt mới rời khỏi phòng.

Thanh Sắt nhớ kỹ lời Liễu Cẩn Tư, thấy họ ra ngoài liền vào trong phòng kể lại mọi chuyện rõ ràng. Nửa ngày nay hai người đều rất căng thẳng, lúc này buông lỏng xuống liền cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Yến Huyền ngáp một cái rồi nói: "Thưởng năm lượng bạc đi, chắc là đủ rồi."

Chúc Tuyết Dao nghe con số này, biết hắn vẫn giữ sự thận trọng, không muốn vì tùy tiện ban thưởng mà sinh chuyện rắc rối. Năm lượng bạc nói nhiều không nhiều nói ít không ít, chắc chắn đủ cho bình dân mai táng thân quyến, chắc còn dư được chút ít cho sản phụ tẩm bổ.

Nhưng nàng suy nghĩ lại, vẫn thấy không ổn, bèn lắc đầu nói: "Số tiền này tuy không nhiều, nhưng đã mở lệ một lần thì phải nghĩ xem sau này làm thế nào. Nếu cho nhà này mà không cho nhà kia, tuy chưa chắc có ai dám tìm rắc rối cho chúng ta, nhưng khó tránh khỏi khiến việc láng giềng đỏ mắt ghen tị, lúc đó lại thành ra chúng ta làm việc thiện hóa ra ác."

Yến Huyền đang nằm bẹp ra giường, nghe vậy cũng không trở mình, mặt úp vào lớp đệm dày nói: "Ta chỉ nói vậy thôi, nàng cứ quyết định là được."

Chúc Tuyết Dao hhỏi Thanh Sắt: "Chi phí tang lễ của gia đình bình thường gồm những khoản nào, khoảng bao nhiêu tiền, ngươi có biết không?"

Thanh Sắt vốn lớn lên ở các làng trong Trăn Viên, vì lanh lợi nên mới được chọn vào hầu hạ, nàng suy nghĩ rồi thưa ngay: "Quan quách khoảng năm sáu trăm đồng, đồ liệm hai ba trăm đồng, những thứ này đều dễ nói, chi phí lớn nhất chắc là mộ địa ạ. Nhà giàu thường có mộ tổ nên không mất tiền khoản này. Ai không có mộ tổ thì phải táng vào mộ viên, hiện giờ chắc có khoảng ba bốn chỗ, do các lý chính và hương thân trong thôn đứng ra tổ chức. Mua mộ địa ở những nơi này phải tốn một hai lượng bạc, lại còn phải mời hàng xóm láng giềng giúp đỡ hạ táng ăn một bữa cơm, cũng tốn khoảng một lượng nữa. Những thứ khác thì không có gì đáng kể."

Thế mà cũng phải tốn tiền mua mộ sao?

Trăn Viên có bao nhiêu đất trống, núi đồi, chỗ nào mà chẳng hạ táng được?

Nghi vấn này thoáng qua trong lòng Chúc Tuyết Dao, rồi lập tức bị nàng gạt đi.

Các lý chính và hương thân đã lập mộ viên thì đó chính là để kiếm tiền, đương nhiên không thể để người ta hạ táng bừa bãi. Hơn nữa, Trăn Viên dù sao cũng là "biệt uyển công chúa" của nàng, nếu để chỗ này một tấm bia chỗ kia một nấm mồ thì quả thực không thích hợp lắm...

Chúc Tuyết Dao tính toán một lát, thấy vẫn không thể để bách tính hạ táng tùy tiện, bèn nhìn Triệu Kỳ đang quỳ cạnh giường cởi ủng cho Yến Huyền, nói: "Triệu công công, mượn người của ngươi dùng một chút nhé?"

Triệu Kỳ xoay người, cười nói: "Nữ quân khách sáo quá, người cứ sai bảo."

Chúc Tuyết Dao nói: "Tìm vài miếng đất trống có phong thủy tạm ổn trong vườn, xây vài khu nghĩa trang công cộng. Sau đó đi dán thông cáo ở các làng, chỉ cần là là cư dân trong Trăn Viên an táng, ta không thu tiền mộ địa."

Tức là có thể tiết kiệm ngay được một hai lượng bạc.

Triệu Kỳ thuở nhỏ vì ông nội mất, cha gã vì để mai táng cha mình mà phải đưa gã vào cung làm thái giám, nghe vậy liền cảm động đến bật khóc, cúi người lạy: "Ngày mai nô tài sẽ dẫn người đi ngay, nhất định sẽ lo liệu khu nghĩa trang công cộng này thật đàng hoàng!"

Chúc Tuyết Dao gật đầu, lại dặn Thanh Sắt: "Đi báo lại cho Cẩn Tư đi."

Thanh Sắt nhận lệnh rời đi.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền tắm rửa xong liền lên giường, Yến Huyền vẫn hào hứng như mọi khi, nhưng Chúc Tuyết Dao hôm nay mệt đến mức vừa chạm gối đã ngủ. Hắn chống tay nhìn nàng nửa ngày, cuối cùng cũng chỉ đành hậm hực đi ngủ.

Chúc Tuyết Dao tuy ngủ nhanh nhưng thực ra ngủ không sâu. Những người làm mẹ thường như vậy, khi con ốm sẽ luôn thấp thỏm, ngủ không yên giấc. Nửa đêm nàng chợt tỉnh dậy. Nhìn sang bên cạnh thấy gối đã trống không, nàng tưởng trời đã sáng hẳn, nàng khoác áo định sang phòng bên xem con.

Khi bước qua ngưỡng cửa, trời vẫn còn tối đen. Thực ra trời thu sáng không quá muộn, nhưng Chúc Tuyết Dao đang mơ màng nên không để ý nhiều, chân cứ bước thẳng về phía phòng bên.

"Nữ quân..." Sương Chi đi theo phía sau hơi hoảng, muốn cản nàng nhưng lại chẳng có lý do gì.

Chúc Tuyết Dao nhanh chóng vào đến gian ngoài của phòng bên, định đưa tay đẩy cửa gian trong thì tiếng động bên trong làm nàng khựng lại.

Nàng nghe thấy Yến Huyền đang nói: "Ngoan nào, không khóc, không khóc, có cha đây rồi."

Lắng tai nghe kỹ lại, quả nhiên Tuế Hoan đang khóc, nhưng tiếng khóc đã rất nhỏ, đứt quãng, đây là dấu hiệu sắp dỗ dành xong.

Sương Chi chột dạ, nhỏ giọng nói: "Nhị cô nương vừa rồi khóc tỉnh, nô tỳ định đi báo cho người, nhưng điện hạ bảo để người nghỉ ngơi, nên đích thân điện hạ qua đây."

Chúc Tuyết Dao gật đầu, Sương Chi đang định thở phào thì nghe thấy ma ma cảm thán: "Cũng may điện hạ luôn dụng tâm, giờ lũ trẻ thân thiết với điện hạ nên mới dễ dỗ như vậy, nếu không cứ quấy khóc thế này chắc chắn phải mời nữ quân tới rồi."

Hửm?

Chúc Tuyết Dao cảm thấy có hơi lạ.

Hiện giờ bảo Tuế Kỳ thân với hắn thì không vấn đề gì, hắn thường xuyên chơi với Tuế Kỳ, nhưng còn Tuế Hoan... Nàng thấy tuy Tuế Hoan hễ gặp hắn là gọi cha, nhưng hắn gặp Tuế Hoan không nhiều, đáng lẽ không thể thân thiết đến mức đó mới phải.

Con người ta khi nảy sinh nghi ngờ thường cực kỳ nhạy bén, Chúc Tuyết Dao lập tức chú ý thêm câu "Điện hạ luôn dụng tâm" của bà vú. Nàng cảm thấy mình chắc chắn đã bỏ lỡ chuyện gì đó, hoặc rất nhiều chuyện. Chúc Tuyết Dao quay đầu, lặng lẽ quan sát Sương Chi.

Sương Chi vốn dĩ đã chột dạ, dưới ánh nhìn của nàng liền đổ mồ hôi hột, không dám ngẩng đầu. Chúc Tuyết Dao nhướng mày, rồi lại đưa tay đẩy cửa, thong thả bước vào.

Tiếng cửa cọt kẹt vang lên, Yến Huyền, ma ma và cung nhân trong phòng đều nhìn sang, rồi những gương mặt đang mỉm cười lập tức đông cứng lại ngay khi thấy nàng. Ngay cả tiếng khóc của Tuế Hoan cũng khựng lại một nhịp trong bầu không khí thay đổi đột ngột này.

Chúc Tuyết Dao im lặng quan sát Yến Huyền. Hắn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh nôi, Tuế Hoan được hắn bế nằm ngang trong lòng. Chúc Tuyết Dao với tư cách là người mẹ đã từng sinh một đứa, trước sau chăm sóc ba đứa trẻ, chỉ nhìn qua là biết tư thế bế trẻ này hoàn toàn không phải là người mới.

Nhưng đáng lẽ hắn chưa từng bế trẻ mới phải, ít nhất là chưa từng bế đứa trẻ sắp ngủ. Dù là Tuế Kỳ hay Tuế Hoan, lúc gặp hắn đều là để chơi đùa, khi chơi đùa bế lên hoặc là bế đứng, hoặc là nhấc bổng lên cưỡi cổ, hoàn toàn khác với tư thế bế nằm ngửa này.

Chúc Tuyết Dao cười như không cười nhìn hắn: "Ngũ ca bế trẻ con thành thạo quá nhỉ."

"Ha... ha..." Yến Huyền cười gượng gạo, mím môi, ho một tiếng, "Ta đã nói là duyên phận mà..."

Chúc Tuyết Dao đảo mắt, bước tới ngồi bệt xuống đất cạnh hắn, Sương Chi vội lấy một tấm bồ đoàn kê cho nàng ngồi. Nàng liếc nhìn Sương Chi rồi lại nhìn Yến Huyền, sau đó ánh mắt sắc sảo lướt qua từng người trong phòng. Tất cả mọi người đều chột dạ.

Hay, hay lắm.

Chúc Tuyết Dao nghiến răng cười thầm, nể tình Tuế Hoan đang sắp ngủ nên tạm thời không nói gì. Đợi đến khi Tuế Hoan ngủ say, nàng từ kẽ răng nặn ra ba chữ với Yến Huyền: "Huynh ra đây!"

Yến Huyền không dám hó hé, cẩn thận đặt Tuế Hoan vào nôi, nhẹ nhàng đắp chăn cho con bé, rồi mang bộ mặt bi thương bước ra ngoài. Ma ma và cung nhân trong phòng thi nhau ném cho hắn cái nhìn đồng cảm, Sương Chi theo sau hai người, trong lòng gào thét: Xong đời rồi!

Chúc Tuyết Dao không có ý định trách mắng hạ nhân, nên không cho Sương Chi vào phòng.

Nàng và Yến Huyền kẻ trước người sau trở về phòng ngủ, vừa quay người lại nàng đã hỏi hắn: "Ngũ ca, huynh nghĩ gì vậy hả?"

Yến Huyền nhíu mày, kéo nàng về phía giường, hắn muốn ngồi xuống dỗ dành nàng, nhưng Chúc Tuyết Dao sau khi ngồi xuống vẫn rất gay gắt, nhìn chằm chằm hắn, truy hỏi: "Hai đứa trẻ gọi cha đều là huynh dạy đúng không? Huynh còn lừa muội!"

Yến Huyền cười khổ, cúi đầu không phủ nhận: "Là ta dạy."

"Huynh..." Chúc Tuyết Dao nghẹn lời.

Yến Huyền ngước mắt nhìn nàng: "Muội và ta là phu thê, con của muội gọi ta là cha thì có vấn đề gì chứ?"

Chúc Tuyết Dao ngơ ngác một lúc, nói: "Huynh là hoàng tử mà! Muội thay Chúc gia nhận nuôi hai đứa trẻ, sao có thể gọi huynh là cha?"

"À đúng đúng đúng, ta là hoàng tử, nhưng phụ hoàng còn là hoàng đế kia kìa. Không phải nàng gọi ông ấy là 'cha' còn thân thiết hơn cả ta sao?"

Chúc Tuyết Dao cứng họng: "Muội... Huynh... Ông ấy... Không phải..."

"Được rồi, đi ngủ thôi." Yến Huyền xoa đầu nàng, cởi giày rồi nằm nghiêng xuống, quay lưng về phía nàng.

Chúc Tuyết Dao ngẩn người ngồi đó một lúc, đành phải lên giường, vòng vào phía trong giường ngồi trước mặt hắn: "Ngũ ca, tranh thủ lúc lũ trẻ còn nhỏ, đổi cách gọi vẫn còn kịp, đừng quậy nữa."

Yến Huyền chống tay lên trán, thản nhiên nhìn nàng: "Nhất quyết không cho lũ trẻ gọi ta là cha, muội muốn chúng gọi ai là cha đây?"

Chúc Tuyết Dao á khẩu, rồi dứt khoát nói: "Không nhất thiết phải có cha mà!"

"Cũng không phải vô lý." Yến Huyền gật đầu, rồi chuyển giọng, "Nhưng có cha thì có gì không tốt đâu?"

"Huynh... Muội..." Chúc Tuyết Dao lại nghẹn lời.

"Đừng nghĩ lung tung nữa." Yến Huyền vươn tay ấn nàng nằm xuống, ngáp một cái, uể oải nói, "Trước đây muội nói chúng ta 'góp gạo thổi cơm chung', không cho lũ trẻ gọi ta là cha thì ta nghe muội; giờ chúng ta không phải quan hệ đó nữa, đứa trẻ nào gọi muội là mẹ thì đều phải gọi ta là cha."

Chúc Tuyết Dao lườm hắn: "Rõ ràng huynh đã bắt đầu dạy Tuế Kỳ từ hồi chúng ta còn đang 'góp gạo thổi cơm chung' rồi!"

À phải...

"Ha ha." Yến Huyền chột dạ cười gượng, nhắm mắt nói, "Không quan trọng, dù sao chuyện đã đến nước này, muội muốn lũ trẻ đổi cách gọi thì ta sẽ không giúp muội đâu, cứ nghe ta, muội cân nhắc chút đi."

Hắn bắt đầu giở trò ăn vạ.

Chúc Tuyết Dao không nói nên lời.

Trong những ngày tiếp theo, Chúc Tuyết Dao vẫn luôn trăn trở về chuyện này, cũng kiên trì bàn bạc với Yến Huyền thêm vài lần nữa, nhưng Yến Huyền không hề lung lay, cộng thêm việc nàng cũng không đưa ra được lý lẽ nào không thể lay chuyển, nên sau vài lần đối đầu, trái lại nàng là người dao động.

Nàng bắt đầu giả định: Thế này có lẽ cũng không tệ nhỉ? Hay là ít nhất cứ thử xem sao? Dù sao lũ trẻ còn rất nhỏ, nếu sau này thấy không ổn thì đổi lại vẫn còn kịp.

Nàng lại bàn với Yến Huyền, hắn an ủi: "Đúng thế chứ, cứ thử xem, ai cũng chẳng thiệt."

Chúc Tuyết Dao nhìn hắn hồi lâu: "Ngũ ca."

Yến Huyền: "Hửm?"

"Huynh đúng là giỏi cái trò 'lấy nhu thắng cương', 'mưa dầm thấm lâu', 'nước chảy đá mòn', 'mưa lâu thấm đất' đấy." Chúc Tuyết Dao nói.

"Phụt." Yến Huyền bật cười, rồi nghiêm chỉnh lại, "Nàng đúng là thâm thúy cái trò dùng thành ngữ đấy."

Trong thời gian họ giằng co qua lại, Tuế Hoan đã khỏi bệnh, lệnh giảm miễn tô thuế của Chúc Tuyết Dao cũng được truyền xuống từng lớp ở Trăn Viên. Tám ngôi trường tư bắt đầu chiêu sinh vào cùng một ngày, toàn bộ học phí do Chúc Tuyết Dao chi trả trực tiếp cho thầy dạy. Mỗi học sinh mỗi năm còn có thêm ba trăm đồng tiền bút mực, số tiền này không đưa cho học sinh cũng không đưa cho thầy, mà do biệt uyển trực tiếp mua bút mực, phát cho các trường tư theo quý.

Lệnh này lan truyền rất nhanh, chẳng mấy chốc đã truyền tới Lạc Dương, rồi dần dần bay đến những nơi xa hơn. Dân gian bắt đầu có những lời khen ngợi dành cho Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền, có người gọi họ là "đạt tắc kiêm tế thiên hạ", có người nói đây gọi là "đã hiểu trời đất bao la, vẫn thương cây cỏ xanh tươi"; có người khen Chúc Tuyết Dao không hổ là hậu duệ trung thần, cũng có người nói Yến Huyền "không hổ là hoàng tử có thể khiến nhị Thánh phó thác hậu duệ trung thần".

Kế đó, trong cơn gió lạnh đầu tiên của đầu đông, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa rốt cuộc cũng có tin tức gửi tới Lạc Dương, lần này cuối cùng cũng nói là Đại Trưởng công chúa sắp đến nơi rồi.

Cả hoàng cung cho đến các phủ đệ của hoàng thân quốc thích trong thành Lạc Dương nhất thời đều trở nên bận rộn, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cũng lập tức lên đường từ Trăn Viên trở về Lạc Dương.

Ngồi trên xe ngựa hướng về thành Lạc Dương, cảm giác kỳ lạ đã lâu lại trỗi dậy trong lòng: Kiếp này thời gian Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa tới Nhạc Dương thực sự quá sớm.

Lần đầu nghe tin Chiêu Minh công chúa sắp về nàng đã thấy lạ, không hiểu tại sao chuyện này lại có biến cố. Cho đến sau này nghe nói dọc đường Đại Trưởng công chúa còn du sơn ngoạn thủy, nàng lại thấy có lẽ mình đa nghi, nếu dọc đường chơi bời mất ba bốn năm thì cũng xấp xỉ thời gian tới Lạc Dương ở kiếp trước.

Nhưng hiện giờ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa mới du ngoạn khắp nơi nửa năm đã về Lạc Dương, thế là sớm hơn kiếp trước quá nhiều. Trước đây Chúc Tuyết Dao chưa từng gặp mặt nàng ấy, nghĩ nát óc cũng không ra nguyên nhân của sự thay đổi này, càng không thể đi hỏi người khác, chỉ đành đi bước nào hay bước ấy.

Hai người tới thành Lạc Dương đúng vào ngày ba mươi tháng chín.

Yến Huyền lên triều vào ngày mùng một tháng mười, khi về nhà mang theo tin tức, nói Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa khoảng bảy tám ngày nữa là tới.

Sáng sớm mùng tám tháng mười, người của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vào cung bẩm báo, nói Đại Trưởng công chúa sáng sớm mai có thể vào thành. Đế hậu lập tức sai người truyền chỉ tới các phủ, lệnh cho các hoàng tử công chúa sáng sớm hôm sau ra cổng thành nghênh đón.

Tuy nhiên từ trưa ngày hôm đó, trên trời bắt đầu lác đác bông tuyết. Lúc này trời chưa đủ lạnh, tuyết rơi xuống chạm đất là tan ngay, khổ nỗi trận tuyết này lại kéo dài rất lâu, đến lúc chạng vạng tối thành Lạc Dương đã tích đầy một lớp bùn lầy lội.

Như vậy đương nhiên đi đường sẽ bị trì trệ, thế là lại có chỉ dụ mới truyền ra, lệnh cho con cháu sáng sớm mai vào cung trước, đợi đến giờ khắc gần tới thì cùng Hoàng thái hậu và Đế hậu xuất cung đi đón.