Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 58



Ngày hôm sau khi trời vừa hửng sáng, các hoàng tử và công chúa đã ra ở riêng đều xuất phủ từ sớm; các hoàng tử, công chúa nhỏ tuổi trong cung cũng dậy từ tinh mơ. Khi mặt trời mọc, tất cả đã tề tựu đông đủ bên ngoài điện Trường Tín.

Ngoài họ ra, những người có mặt lần này cũng khá khác biệt. Theo lệ thường, ở Đông cung hay các Vương phủ, chỉ có chính phi và trắc phi mới là mệnh phụ chính thức, còn các thị thiếp cấp dưới thường không tham gia vào những lễ nghi thế này. Nhưng lần này để đón Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, Hoàng hậu đặc biệt hạ chỉ lệnh cho thị thiếp các phủ cũng phải tới. Lý do ban đầu đưa ra chỉ là "cho đông vui náo nhiệt", khiến ai nấy đều thầm thắc mắc.

Sau đó, mấy nhà bàn bạc một hồi, do Ôn Minh công chúa lớn tuổi nhất cùng Thái tử cùng đi khuyên Hoàng hậu, thay mọi người bày tỏ: "Mẫu hậu, chuyện này e là không hợp lễ nghi cho lắm thì phải?"

Hoàng hậu thấy họ đặc biệt đến bàn chuyện này mới nói thật, thở dài: "Đại tỷ của các con chỉ ở Lạc Dương vài tháng lúc quốc gia mới thành lập, ở đây đến một người bạn cũng không có. Thế nên bổn cung mới muốn mọi người đều tới, lỡ như có một hai người hợp mắt với nó, nó cũng thấy thoải mái hơn, biết đâu lại chịu ở lại Lạc Dương lâu hơn một chút."

Ôn Minh công chúa thầm giải mã lời mẫu hậu: Chỉ cần đại tỷ thích, lễ nghi quy tắc chỉ là cái đinh!

Yến Quyết cũng thầm giải mã lời mẫu hậu: Hễ có thể khiến đại tỷ ở lại Lạc Dương thêm một thời gian, nàng ấy muốn hái sao trên trời chúng ta cũng sẽ tìm cách hái xuống!

Hai câu này truyền đến các phủ, mọi người không còn dị nghị gì nữa.

Thế là sáng hôm đó, ngoài các công chúa, phò mã, thân vương, vương phi ra, còn có hai trắc phi và bảy thị thiếp của Đông cung; hai trắc phi và mười thị thiếp của Khang Vương phủ; hai thị thiếp của Hằng Vương phủ; hai trắc phi và năm thị thiếp của Khánh Vương phủ cũng đều có mặt.

Sau khi bước vào cổng cung Trường Lạc, các thị thiếp được ma ma dẫn đi, đứng hầu hai bên sân.

Các chính phi vào sân liền đi bắt chuyện với các công chúa, mấy phò mã thì hàn huyên với các thân vương, trắc phi các phủ tụ tập riêng một chỗ nói chuyện gia đình.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền không phải là người lớn tuổi nhất trong các huynh đệ tỷ muội, trong phủ lại không có thị thiếp, chỉ dụ trước đó không liên quan gì đến họ nên họ cũng không biết các thị thiếp sẽ tới.

Vừa bước chân vào cung Trường Lạc, thấy đông người như vậy, Chúc Tuyết Dao không khỏi kinh ngạc: "Đông người quá nhỉ!"

Thập công chúa Yến Tri La nhỏ tuổi nhất đang đứng gần cửa, thấy họ liền ngoan ngoãn hành lễ: "Ngũ ca, A Dao tỷ tỷ!"

"A La." Hai người mỉm cười chào nàng, rồi Chúc Tuyết Dao đi tìm mấy công chúa và vương phi lớn tuổi.

Ôn Minh công chúa đang trò chuyện cùng hai tỷ muội Nhu Ninh công chúa và Thục Ninh công chúa. Cả ba người năm xưa ở trong quân ngũ đều từng được Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa chăm sóc, hồi tưởng chuyện cũ mà không khỏi cảm thán.

Thấy Chúc Tuyết Dao đi tới, Ôn Minh công chúa mỉm cười: "A Dao."

Nhu Ninh công chúa và Thục Ninh công chúa nghe tiếng đều quay đầu. Mọi người chào hỏi nhau xong, ánh mắt của ba người đều dừng lại trên búi tóc của Chúc Tuyết Dao.

Hôm nay Chúc Tuyết Dao cài một chiếc trâm vàng, thân trâm dài tới một thước, đầu trâm là hình khổng tước. Kỹ thuật chế tác con khổng tước đó cực kỳ tinh xảo, từng sợi lông vũ nhỏ xíu trông như thật. Toàn bộ con khổng tước ở tư thế nằm, chiếc cổ dài vươn về phía dưới một bên cánh, một viên trân châu lớn lộ ra lấp ló sau cánh, tuy nhìn không rõ nhưng cũng đủ rực rỡ lóa mắt.

Nhu Ninh công chúa ngắm nghía chiếc trâm rồi nói: "Chiếc trâm này của muội đẹp quá, ở đâu vậy?"

Chúc Tuyết Dao đưa tay chạm vào đầu trâm: "Năm ngoái lúc muội làm lễ cài trâm, Ngũ ca đã tìm viên trân châu này để khảm lên mũ đội đầu. Muội nghĩ viên châu tốt thế này, sau này không còn dịp đội chiếc mũ đó nữa thì tiếc quá, nên đã sai người tháo xuống, nhờ Ngũ ca giúp muội đánh lại một chiếc trâm khác." Nói rồi, nàng cúi đầu mỉm cười, "Hình khổng tước là do Ngũ ca tự tay vẽ mẫu, huynh ấy vẽ rất chi tiết, thợ thủ công phải mài giũa rất lâu mới xong."

Khi nói những lời này, vẻ hạnh phúc hiện rõ trên mặt nàng.

Ba tỷ tỷ nhìn nhau, đều cố nhịn cười.

Bên này họ trò chuyện vui vẻ, Yến Huyền cũng đã chào hỏi xong các huynh trưởng.

Khánh Vương Yến Hoành gần đây mới nạp thêm một thiếp thất xinh đẹp, hơn nữa còn do Khánh Vương phi đang mang thai chủ động tìm cho.

Chính thê hiền huệ, thiếp thất mỹ miều như vậy, ngày tháng của Yến Hành thực sự rất đẫm vị. Lúc này thấy Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao "quạnh quẽ" đi vào, hắn nhìn Chúc Tuyết Dao ở phía xa, ghé sát Yến Huyền, chậc lưỡi: "Ngũ đệ thực sự không định nạp thêm người vào phòng sao?"

Hằng Vương và Sở Duy Xuyên đứng bên nghe vậy không khỏi cau mày, ngay cả Khang Vương vốn cũng đang sống "đẫm vị" cũng không lọt tai, khó chịu nhìn Khánh Vương: "A Dao cũng là muội muội của đệ đấy."

"... Phải." Khánh Vương lúng túng im lặng, còn Yến Huyền thì căn bản chẳng để ý đến lời hắn.

Từ lúc đến đây hắn đã phát hiện ánh mắt của đại ca cứ đuổi theo Dao Dao!

Người phát hiện ra điểm này không chỉ có Yến Huyền, Phương Nhạn Nhi đang đứng hầu trong hàng lối ở cửa cung từ lâu đã mặt xanh nanh vàng, nghiến chặt răng.

Lại vì trong các thị thiếp thì người của Đông cung đứng đầu hàng, nên Kiều Mẫn Ngọc đã thu hết vẻ mặt khó coi của Phương Nhạn Nhi vào mắt. Nàng lần theo ánh mắt của Phương Nhạn Nhi nhìn sang Thái tử, rồi lại thuận theo ánh mắt của Thái tử nhìn qua, khi nhìn thấy bóng dáng thướt tha kia, nàng chỉ cảm thấy hai người này thật nực cười, chẳng buồn nói một câu.

Yến Huyền chẳng tố tính như Thái tử phi, hắn nhìn chằm chằm Đại ca mình rồi nhếch mép, sải bước đi thẳng vào điện Trường Tín.

Khánh Vương vừa bị Khang Vương mắng một câu thấy vậy còn tưởng hắn không vui, ái ngại gọi: "Ơ, Ngũ đệ..."

Hắn nhìn bóng lưng đi như bay của Yến Huyền mà bối rối gãi đầu.

Hằng Vương cười: "Không biết nói chuyện thì đừng nói, cái lợi của phu thê đồng lòng đệ không hiểu đâu."

Chỉ một lát sau, Yến Huyền đã từ trong điện đi ra.

Sau khi ra ngoài, hắn không tìm nhóm Khánh Vương nữa mà đi thẳng tới chỗ Chúc Tuyết Dao.

Nhu Ninh công chúa là người đầu tiên chú ý thấy hắn đi tới, ngước mắt cười: "Ngũ đệ."

"Nhị tỷ, Tam tỷ, Tứ tỷ." Yến Huyền chào các nàng, tay trái nắm lấy tay Chúc Tuyết Dao, tay phải nhét một vật vào tay nàng: "Này, cầm lấy."

Chúc Tuyết Dao cúi đầu nhìn, là lò sưởi tay.

Những người khác đương nhiên cũng thấy, Ôn Minh công chúa chua xót trêu chọc: "Giờ chỉ có A Dao là người nhà với đệ thôi sao? Chúng ta không phải tỷ tỷ của đệ nữa à?"

"Nhị tỷ thứ lỗi." Yến Huyền cười chắp tay, "Cái này đệ trộm từ chỗ Hoàng tổ mẫu, không có nhiều thế đâu."

Chúc Tuyết Dao áp chặt tay vào lò sưởi, nhân lúc hơi nóng mà nắm lấy tay Yến Huyền.

Yến Quyết vô thức nghiến chặt răng, lặng lẽ rời mắt.

Mọi người nói cười chờ Hoàng thái hậu thức dậy, không khí trước điện rất hòa hợp. Qua khoảng một khắc, trong điện có cung nữ ra báo Hoàng thái hậu đã dậy, mọi người liền nghiêm túc hơn. Các thị thiếp vẫn quy củ đứng hầu hai bên, những người còn lại tụ tập trước cửa điện, sắp xếp thứ tự theo lứa tuổi nhưng vẫn có thể hạ thấp giọng trò chuyện.

Yến Quyết bèn quay người bàn bạc với các đệ đệ muội muội về việc sắp xếp ngày Tết, đang nói thì chợt ngẩng đầu lên. Gần như cùng lúc, tất cả mọi người đều cảm thấy không khí trong viện chùng xuống.

Tiếp đó, mọi người đều xoay người lại dưới sự thay đổi không khí khó diễn tả này, cảnh tượng lọt vào mắt khiến hơi thở họ trì trệ trong chốc lát.

Cách đó không xa, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một toán người, chừng mấy chục người, nhưng quy tắc chỉnh tề đến mức không một tiếng động.

Đám người hầu phía sau chia làm bốn hàng, năm hàng đi đầu đều là thị nữ, năm hàng sau là thái giám, sau cùng là thị vệ. Trang phục của cả ba hạng người này đều khác biệt hoàn toàn với trong cung.

Đi trước mọi người là một nữ tử mặc váy cổ chéo bằng lụa vân màu đen, khoác ngoài một chiếc áo đại tụ màu xám bạc. Tà áo đại tụ dài quét đất, những hoa văn vàng phức tạp thêu từ vai xuống cùng ánh vàng rực rỡ trên búi tóc tôn lên vẻ rạng ngời. Gương mặt đó giống Hoàng hậu đến năm sáu phần, nhưng khác với sự uy nghiêm bá đạo của Hoàng hậu qua bao thăng trầm, nàng dù cũng không thiếu vẻ bá đạo, nhưng lại thêm mấy phần mỹ lệ đầy tính công kích. Chiếc cằm tinh tế hơi hếch lên, rủ mắt thản nhiên nhìn đám người trước mặt.

Khí chất bẩm sinh này đã trấn áp tất cả mọi người, không khí ngưng trệ một hồi lâu. Mấy vị hoàng tử công chúa lớn tuổi mới là người hồi thần trước, đồng thanh hành lễ: "Đại tỷ."

Những người còn lại thấy vậy cũng vội hành lễ: "Đại tỷ."

Các thị thiếp hai bên hoảng hốt quỳ xuống, đồng thanh bái lạy: "Đại Trưởng công chúa an khang."

"Miễn." Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa dường như rất kiệm lời, uể oải thốt ra một chữ rồi dời bước đi lên.

Đám thị nữ, thái giám, thị vệ đứng san sát phía sau không hề nhúc nhích, chỉ có một nam tử bên cạnh nàng đi cùng. Người này trông chừng mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ hào hoa phong nhã, mày kiếm mắt sáng, khí chất trầm ổn nội liễm nhìn qua đã biết không phải thị tòng tầm thường.

Mọi người chỉ nhìn hắn một cái là đoán ra thân phận ngay: Là diện thủ.

Diện thủ ấy mà, đương kim Nhị Thánh tuy không để ý, nhưng lễ pháp không dung. Vì vậy diện thủ của công chúa còn khó lộ diện hơn cả thị thiếp của thân vương nhiều. Vậy mà Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cứ thế thản nhiên đưa người vào.

Vẻ mặt của mọi người không tránh khỏi có chút không tự nhiên, các công chúa lần lượt dời mắt đi, không nhìn hắn thêm.

Dẫu sao với thân phận này của hắn, họ nhìn chằm chằm hắn thì cũng giống như hoàng tử nhìn chằm chằm hoàng tử phi của người khác vậy, không phù hợp.

Ôn Minh công chúa và Thái tử thì vì dung mạo người này mà kinh ngạc hít một hơi thật sâu.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa dường như hoàn toàn không chú ý đến vẻ mặt đủ sắc thái của đệ đệ muội muội của mình, nàng dừng bước khi cách mọi người bốn năm bước chân. Ánh mắt xuyên qua đám đông, định mức trực tiếp trên mặt Ôn Minh công chúa đang đứng gần cửa điện nhất, đôi môi đỏ mọng nhếch lên: "A Dung, khách sáo rồi sao?"

Ôn Minh công chúa thực sự vì sự xuất hiện đột ngột của nàng mà ngẩn người, ngay cả khi hành lễ cũng chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nay được nàng gọi tên, Ôn Minh công chúa lập tức bước lên trước: "Đại tỷ!"

Mới gọi một tiếng, giọng Ôn Minh công chúa đã nghẹn lại.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vỗ vỗ tay nàng, ôn tồn: "Tối nay qua phủ của tỷ, tỷ muội ta uống một trận thật sướng."

Nói rồi nàng nhìn Sở Duy Xuyên đi bên cạnh Ôn Minh công chúa, gật đầu mỉm cười: "Muội phu nếu không yên tâm thì cũng có thể cùng đến."

Sở Duy Xuyên đương nhiên hiểu ý, ôm quyền cười nói: "Theo lễ thì nên cùng đi, nhưng gần đây việc quân bận rộn, e là không rảnh, xin điện hạ thứ lỗi."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vẫn giữ nụ cười trên môi: "Tướng quân cứ tự nhiên."

Trong vài câu giao tiếp, những người phía sau cũng dần hoàn hồn.

Yến Quyết tiến lên cười nói: "Đêm qua gió tuyết mịt mù, đường sá bùn lầy khó đi, vốn tưởng Đại tỷ đến trưa mới vào thành, không ngờ lại nhanh như vậy."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa khẽ cười: "Chút gió tuyết đó có gì đáng nói." Nói rồi, nàng quan sát hắn, "Là A Quyết phải không?"

Yến Quyết cúi đầu: "Vâng."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại nói: "Vừa vào cổng cung nghe nói mọi người đều ở đây nên tỷ tỷ qua luôn, nhưng không biết tại sao lại tụ tập ở đây?"

Yến Quyết chắp tay: "Mọi người vốn định phụng lệnh Hoàng tổ mẫu cùng phụ hoàng mẫu hậu đi đón đại tỷ."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa chậm rãi lắc đầu: "Làm gì có lý để bậc bề trên đi đón tỷ, cũng may tỷ đến sớm."

Dứt lời, ánh mắt nàng dời khỏi Thái tử, một lần nữa hướng về đám đông, giọng nói cao thêm ba phần: "Ai là Tứ muội?"

Thục Ninh công chúa vô cớ rùng mình, vội bước lên, hành lễ: "Đại tỷ vạn an."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa khẽ cười, nụ cười này có chút lạnh lùng: "Cái danh công chúa này muội làm cũng thú vị đấy. Trước đây để một phò mã đè đầu cưỡi cổ, đến lúc phò mã mất rồi, lại để một tên diện thủ ở hậu trạch quyết định mọi chuyện, suýt nữa thì gây ra án mạng. Hiện giờ tên đó bị bán đi rồi, muội lại chuyên sủng cái tên suýt mất mạng lúc trước... Quý phi nương nương là người sảng khoái thông minh như vậy, sao lại nuôi dạy ra đứa con gái như muội."

"..." Thục Ninh công chúa nghẹt thở.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nhìn nhau.

Chuyện Thục Ninh công chúa bán diện thủ lúc đó họ có nghe nói, nhưng nguyên do bên trong có cố ý nghe ngóng cũng không dò ra được, vậy mà Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vừa mới vào thành Lạc Dương hôm nay đã nắm rõ như lòng bàn tay!

Không hổ là công chúa trấn giữ một phương biên thùy.

Chúc Tuyết Dao chấn động, lại thấy những người xung quanh cũng đều chợt hiểu hoặc kinh ngạc, thầm đoán mọi người thực ra đều tò mò chuyện của Thục Ninh công chúa nhưng chưa thám thính được, nay đều được Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa giải đáp.

Thục Ninh công chúa bị vạch trần chuyện xấu của gia đình trước mặt mọi người, xấu hổ đến mức không còn lỗ nào mà chui, mặt đỏ tía tai nói: "Muội muội không biết quán xuyến việc nhà, để đại tỷ chê cười rồi. Nhưng nhưng nhưng... Nhưng hiện giờ Tễ Vân rất tốt, hôm khác có dịp sẽ để hắn bái kiến đại tỷ."

Giọng Thục Ninh công chúa cực yếu, nghe như sắp bị dọa chết đến nơi.

Khổ nỗi Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa sau câu nói đó lại im bặt, Thục Ninh công chúa chỉ cảm thấy ánh mắt nàng lạnh lẽo như dao cứa vào mặt mình, không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Không hề quá lời khi nói rằng nàng cảm thấy lúc bị phụ hoàng mắng cũng không căng thẳng đến thế này.

Không biết qua bao lâu, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa mới cười lạnh, lắc đầu, nói với giọng điệu bất lực: "Hắn có thể làm muội vui là được rồi, thân phận gì mà còn đòi dẫn ra gặp người khác."

Thục Ninh công chúa cứng đờ, á khẩu không trả lời được.

Các huynh đệ tỷ muội khác: Ơ?

Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng liếc nhìn nam tử bên cạnh Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, đều nghĩ bụng: Chẳng phải tỷ cũng mang theo diện thủ đó sao!

Nhưng cũng không rõ tại sao, không một ai có đủ can đảm để mở miệng phản bác.

Thục Ninh công chúa ngẩng đầu lau mồ hôi lạnh trên trán.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cuối cùng cũng tha cho nàng, lại hỏi mọi người: "Ai là Chúc muội muội?"

Khoảnh khắc đó, Chúc Tuyết Dao có cảm giác như bị Diêm Vương điểm danh.

Yến Huyền nắm lấy tay nàng, dắt nàng cùng bước lên, cười nói với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa: "Đại tỷ, đây chính là Dao Dao."

Chúc Tuyết Dao hành lễ: "Tỷ tỷ vạn an."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa thản nhiên gật đầu, vẻ sắc sảo lúc dạy bảo Thục Ninh công chúa ban nãy tan biến sạch, ôn tồn nói: "Muội muội sinh ra trên đường hành quân, chưa từng tới Di Châu, nhưng Chúc phủ ở Di Châu là tổ trạch truyền đời của Chúc gia muội. Những năm trước tỷ tỷ đã sai người sửa gian chính sảnh thành từ đường, linh vị của Chúc thúc thẩm cùng các vị tiên tổ đều được phụng thờ trong đó. Sau này nếu muội có dịp tới Di Châu thì nhớ qua thắp nén hương. Ngoài ra trước khi khởi hành lần này, tỷ tỷ có đi thu dọn một số di vật của Chúc thúc thẩm, lát nữa sẽ sai người gửi qua cho muội."

"Chúc thúc thẩm" mà nàng ấy nói chính là cha mẹ ruột của Chúc Tuyết Dao.

Chúc Tuyết Dao xúc động, lại cúi người hành lễ: "Đa tạ đại tỷ đã ghi nhớ, muội muội vô cùng cảm kích."

Nàng nhắc tới phu thê họ Chúc, trong mắt mọi người đều đau thương.

Thục Ninh công chúa thì sắp khóc đến nơi: Chỉ mắng một mình muội thôi sao?

Trong điện Trường Tín, cung nhân thấy Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đến thì định ra nghênh đón, nhưng cũng bị uy thế của nàng làm cho khiếp sợ không dám mạo muội tiến lên.

Lúc này thấy nàng dường như đã nói xong, Hồ ma ma, người hầu hạ Hoàng thái hậu nhiều năm mới đích thân bước ra cửa điện, cười nói: "Điện hạ đã tới. Thái hậu đã dậy, mời điện hạ vào trong nói chuyện."

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nụ cười hòa nhã hơi cúi người chào bà: "Nhiều năm không gặp ma ma, bà vất vả rồi." Sau đó, nàng nói với mọi người một câu "hôm khác lại hàn huyên chuyện cũ", rồi theo Hồ ma ma vào điện.

Không khí bên ngoài điện sau khi bóng lưng nàng biến mất rõ ràng đã thoải mái hơn.

...

Tại Vân Ảnh Đài.

Quý phi đang ngồi trước bàn trang điểm chải đầu, nghe thái giám vào báo "Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã vào cung", không khỏi kinh ngạc: "Sao lại nhanh thế?"

Nhưng rồi bà không nói gì thêm.

Tiếp đó thái giám kia lại kể chuyện Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa dạy bảo Thục Ninh công chúa, Quý phi lập tức quay đầu, mắt sáng rực lên: "Dạy bảo thế nào? Ngươi kể kỹ xem nào."

Thái giám bị vẻ hưng phấn này của bà làm cho ngớ người, cung nữ thân cận đang chải đầu cho bà cũng nói: "Công chúa bị mắng, nương nương sao còn có vẻ vui thế!"

"Ngươi thì biết cái gì." Quý phi liếc cung nữ, "Cái con bé này ở bên ngoài tính tình mềm như bông, nhưng cứ hễ ở chỗ ta là lại ngang bướng, ta nói nó mấy câu nó còn chẳng thèm nghe, nếu Đại công chúa trấn áp được nó thì tốt quá rồi."

Rồi bà sốt sắng giục thái giám, "Mau kể ta nghe dạy bảo thế nào, đừng có bỏ sót chữ nào đấy."

Thái giám nhịn cười, kể lại sống động đầu đuôi câu chuyện cho Quý phi nghe.

Quý phi nghe xong vô cùng mãn nguyện, sau khi trang điểm xong liền tinh thần sảng khoái ra khỏi Vân Ảnh Đài, đi thẳng tới cung Trường Lạc gặp Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Đế hậu sau khi tan triều nghe tin trưởng nữ đã về, cũng không nghỉ ngơi mà vội vã đến cung Trường Lạc.

Cả gia đình cuối cùng cũng tụ họp đông đủ, ngồi ở cung Trường Lạc một lát rồi dời bước tới điện Ôn Thất.

Tại điện Ôn Thất đã chuẩn bị yến tiệc, đa số các món ăn đã được Ngự Thiện Phòng và Thượng Thực Cục chuẩn bị sẵn, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa dù đến sớm cũng có thể khai tiệc bất cứ lúc nào.

Bữa tiệc này kéo dài từ sáng cho đến tận chiều tối. Buổi trưa mọi người coi như ăn một bữa chính, nhưng cao lương mỹ vị hoàn toàn không phải trọng điểm của bữa tiệc, gần như sự chú ý của tất cả mọi người luôn đổ dồn vào Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Đế hậu vô cùng vui mừng, ngay cả khi chỉ nói một câu dặn dò bình thường nhất thì khóe miệng cũng luôn treo nụ cười.

Chúc Tuyết Dao thấy họ như vậy cũng mừng thầm, nàng quan tâm đến tâm trạng của họ hơn bất kỳ ai có mặt ở đây. Bởi kiếp trước, nàng đã tận mắt chứng kiến họ vì lao tâm khổ tứ mà qua đời sớm. Kiếp này nếu họ có thể nghỉ ngơi nhiều hơn, tâm trạng tốt hơn một chút, ít nhiều cũng có thể kéo dài tuổi thọ.

Tuy nhiên, có lẽ vì nàng luôn chú ý đến tâm trạng của đế hậu, sau ba tuần rượu, Chúc Tuyết Dao lờ mờ cảm thấy so với sự vui sướng từ tận đáy lòng của Đế hậu, thái độ của Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa dường như... Khá khách sáo.

Nếu bảo nàng nói rõ nguyên nhân nàng cũng không nói được, nhưng nàng cứ cảm thấy Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không hề thân thiết với đế hậu như tưởng tượng.

Nàng nghĩ có lẽ là do nhiều năm không gặp, nhưng quan sát kỹ hơn, nàng lại thấy Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đối với đệ đệ muội muội đều rất thân thiết, ít nhất là đối với mấy người từng được nàng chăm sóc. Yến Huyền mấy năm trước vì bệnh cấp tính của nàng ấy mà chuyên trình chạy tới Di Châu, nàng ấy cũng rất tốt với Yến Huyền, điều này càng làm nổi bật vẻ xa cách giữa nàng ấy và đế hậu.

Cảm giác này kéo dài cho đến khi tan tiệc vào buổi chiều tối.

Sau khi mọi người rời cung, Ôn Minh công chúa tới phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa uống rượu hàn huyên, những người còn lại ai về phủ nấy.

Sau khi về, Chúc Tuyết Dao chia sẻ nỗi thắc mắc trong lòng với Yến Huyền.

Yến Huyền vừa thay y phục sau bình phong vừa nghe nàng nói, nghe xong thì bảo: "Ta thì không thấy trong tiệc hôm nay có gì lạ, nhưng đại tỷ bao nhiêu năm không về Lạc Dương lấy một lần, ta cũng thấy có chuyện."

Chúc Tuyết Dao nhìn vào bình phong, hỏi: "Huynh đã hỏi cha mẹ chưa?"

"Chưa." Yến Huyền thay xong đồ ngủ bước ra, "Không tiện hỏi. Hơn nữa... Chuyện này khá kỳ lạ. Phía đại tỷ nhìn kiểu gì cũng thấy có chuyện, vậy mà phụ hoàng mẫu hậu những năm qua một mực thương nhớ con gái, lại tỏ ra như chẳng có chuyện gì cả."

Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Vậy Nhị tỷ và Đại ca có nói gì không?"

Yến Huyền lắc đầu: "Cũng không nói gì."

"Được rồi." Chúc Tuyết Dao thở dài, nhận ra mình ngày càng tò mò về Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa. Nàng không khỏi cảm thán: "Đại tỷ thật bá khí, cái khí thế đó... Còn hơn cả Thái tử."

Bình thường nàng không thích nhắc đến Yến Quyết, nhưng lúc này thân phận Thái tử là thích hợp nhất để làm nền cho Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

...

Tại phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, đối diện chéo với phủ Phúc Tuệ quân.

Ôn Minh công chúa và trưởng tỷ uống rượu trò chuyện, mãi đến nửa đêm mới cùng ngã xuống sập ngủ thiếp đi.

Lúc Ôn Minh công chúa tỉnh dậy đã là buổi chiều, khi mở mắt đầu óc vẫn còn choáng váng, vật lộn mãi mới ngồi dậy được.

Nàng chú ý thấy Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đã dậy, lúc này đang trang điểm, sau đó phát hiện quần áo trên người mình đã được thay.

Đêm qua lúc nằm xuống nàng vẫn mặc bộ đồ của cung yến, nhưng giờ đã đổi thành đồ ngủ.

Ôn Minh công chúa hoảng loạn. Bởi tối qua lúc uống rượu Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa không để cung nữ bên cạnh hầu hạ, mà gọi mười tiểu sai trẻ tuổi xinh đẹp đến bồi rượu.

Nàng đường đường là một công chúa, vui đùa với đàn ông đẹp thì không là gì, nhưng giờ quần áo này đã được thay...

Ôn Minh công chúa cứng người, nói bóng gió với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa: "Tỷ tỷ, bộ đồ ngủ này... Khá là thoải mái."

Lời vừa dứt, trong phòng liền vang lên tiếng cười khẽ của một nam tử trẻ tuổi.

Ôn Minh công chúa hoàn hồn nhìn lại, lúc này mới phát hiện người đang chải đầu cho trưởng tỷ chính là tên diện thủ đã gặp trong cung ngày hôm qua, tối qua lúc uống rượu hắn cũng có mặt.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa liếc xéo nàng: "Nghĩ gì thế, thị nữ vào thay cho muội đấy. Phò mã của muội là người tốt, tỷ tỷ không gây rắc rối cho muội đâu."

Ôn Minh công chúa thở phào nhẹ nhõm.

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa từ trong gương liếc nhìn nam tử phía sau, hắn gật đầu, quay người đi rót một chén trà đậm, dâng cho Ôn Minh công chúa súc miệng.

Ôn Minh công chúa nhận trà từ tay hắn mà vẫn không được tự nhiên cho lắm, may mà hắn không đứng lại lâu trước mặt nàng, nàng vừa nhận chén trà là hắn đã ra khỏi phòng ngủ gọi thị tì vào.

Ôn Minh công chúa súc miệng liên tục mấy lần để xua đi mùi rượu tích tụ trong miệng, nghe trưởng tỷ cười nói: "Hôm qua lo ôn lại chuyện cũ quá, chưa kịp hỏi chuyện hiện tại. Giờ nhiều đệ đệ muội muội quá rồi, tính tình thế nào, muội kể tỷ tỷ nghe xem."

Ôn Minh công chúa đưa chén trà cho thị nữ, thuận miệng hỏi lại: "Tỷ tỷ muốn nghe chuyện của ai trước?"

Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa hỏi: "Hoa Minh công chúa thế nào?"

Danh xưng này thực sự không hay dùng, Ôn Minh công chúa lại đang ngà ngà say nên phải phản ứng mất một lúc: "Tỷ nói A Dao à?" Ngay sau đó, nàng mỉm cười: "Tuy là con nuôi nhà chúng ta, nhưng thực ra chẳng khác gì con đẻ. Người đẹp nết tốt tính tình hiền lành, trong các muội muội muội thích con bé nhất đấy."