Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 6



"Nhi thần biết rồi." Yến Thành bĩu môi, không muốn nói thêm nữa.

Trong mắt hắn, lời mẫu phi nói tuy có đạo lý, nhưng vị trí vạn người trên kia ai mà chẳng thèm muốn?

Đừng nói là hắn, ngay cả nhị ca Khang vương vốn là đệ đệ cùng mẹ với thái tử chẳng phải không muốn tiến thêm một bước đó sao?

Hiện tại hôn sự của thái tử xảy ra biến cố, Chúc Tuyết Dao - người trong lòng mọi người vốn xứng đáng với ngôi vị thái tử phi nhất - lại không làm thái tử phi. Cho dù chuyện này không đến mức làm lung lay vị trí thái tử, nhưng cũng khó tránh khỏi việc bị những kẻ hiếu kỳ đem ra bàn tán xôn xao.

Hơn nữa, nguyên do A Dao không chịu gả cho thái tử vẫn còn là ẩn số, Yến Thành cảm thấy chắc chắn có nội tình.

Cái "nội tình" này liệu có làm lung lay gốc rễ của thái tử hay không, điều đó thật khó nói.

Trong lòng Yến Thành thầm nảy sinh mong đợi, mong đợi chuyện này sẽ "đâm chồi nảy lộc", tốt nhất là nảy ra một cái lộc thật lớn!

...

Đông Cung

Biến cố tối qua khiến Yến Quyết ngồi trong thư phòng trằn trọc suốt đêm không ngủ. Nửa đêm đầu hắn chấp niệm tại sao A Dao không chịu gả cho mình, nửa đêm sau lại bắt đầu suy tính làm sao để nàng chịu gả cho hắn.

Chỉ là dù đã nghĩ cả đêm, lúc này Yến Quyết vẫn cảm thấy chuyện này chỗ nào cũng thấu vẻ kỳ quái.

Trong các huynh đệ tỷ muội, hắn và A Dao là thân thiết nhất. Họ cùng nhau lớn lên, lúc nàng mới tập tễnh biết đi, chính hắn là người ngày ngày ở bên cạnh dắt tay nàng chơi đùa.

Mười mấy năm qua nàng luôn bám lấy hắn, dựa dẫm vào hắn. Dù theo tuổi tác lớn dần, nàng không còn là cái đuôi nhỏ như lúc bé, nhưng vẫn luôn muốn gặp hắn, vui buồn đều muốn chia sẻ với hắn.

Vì vậy trong mắt mọi người, họ sớm muộn gì cũng thành hôn, Yến Quyết chưa từng nghĩ đến việc nàng sẽ không chịu gả cho mình.

Hắn lại càng không hiểu nổi, hôm qua tại sao nàng lại đối xử với hắn lạnh nhạt xa cách đến nhường ấy, trong mắt thậm chí dường như còn có oán hận.

Tất cả điều kỳ lạ và khó hiểu này cuối cùng hội tụ lại trong lòng Yến Quyết thành một loại cảm xúc đặc biệt. Lúc cầu hôn ngày hôm qua, hắn vẫn còn chút không cam tâm, cảm thấy sự tồn tại của nàng đã làm xáo trộn tình cảm giữa hắn và Phương Nhạn Nhi. Nhưng bây giờ, hắn chợt nhận ra mình thực sự muốn cưới nàng, muốn nàng làm thái tử phi của mình rồi.

Sự thay đổi xoay trời chuyển đất này khiến Yến Quyết luống cuống, nhất thời hắn không làm rõ được tâm tư của mình, đành phải tạm gác những chi tiết này lại, muốn dỗ dành A Dao trước rồi tính sau.

Bất kể thế nào, cứ đi gặp A Dao đã, dù nàng đang nghĩ gì thì cũng phải đối mặt ngồi lại với nhau mới có thể nói rõ ràng được. Yến Quyết thầm nghĩ.

Thế là hắn mệt mỏi đứng dậy khỏi bàn, chuẩn bị đi tìm nàng. Trước khi ra cửa, hắn vô tình liếc nhìn chiếc gương đồng trong phòng, liền nhận ra tuy không phải cố ý, nhưng dáng vẻ hiện tại của hắn rất thích hợp để đi gặp nàng.

Thức trắng đêm khiến gương mặt hắn mệt mỏi, đôi mắt đỏ hoe, nàng vốn lương thiện mềm lòng, nếu thấy hắn bộ dạng này nhất định sẽ đau lòng, hôn sự cũng có thêm ba phần thắng lợi.

Tuy nhiên, hắn vừa mới đi đến cổng viện thư phòng, một hoạn quan vội vàng chạy tới chặn bước chân lại, mặt cắt không còn giọt máu thốt ra một tin tức: "Điện hạ, cung Vị Ương vừa truyền ra chỉ ý... Đã ban hôn cho Ngũ điện hạ và Phúc Tuệ quân rồi."

"Cái gì!" Yến Quyết lập tức túm chặt lấy cổ áo tên hoạn quan đó, đôi mắt vốn đã vằn tia máu trở nên đỏ ngầu đáng sợ, "Ngươi nói lại lần nữa xem!"

Hắn nhìn chằm chằm vào tên hoạn quan, tên hoạn quan run rẩy môi, sợ đến mức không nói nên lời.

Hai người nhìn nhau một lúc, Yến Quyết đột ngột buông gã ra, sải bước dài tiếp tục ra ngoài.

Suốt một hồi lâu, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, tuy đang ra ngoài nhưng chính hắn cũng không biết mình định làm gì.

Không cần truy cứu tại sao phụ hoàng mẫu hậu lại chịu hạ chỉ như vậy chỉ ý đã ban xuống thì việc thu hồi là không thể nào, hắn có đi dỗ dành A Dao cũng vô dụng.

Yến Quyết cứ thế thẫn thờ đi bộ dọc con đường đến gần cửa chính Đông Cung, suy nghĩ cuối cùng cũng hồi phục lại vài phần, liếc nhìn tên hoạn quan chưởng sự đang đi theo sau sợ hãi như ve sầu mùa đông, dặn dò: "Chuẩn bị xe, cô xuất cung một chuyến."

Lưu Cửu Mưu lập tức hiểu ý của hắn, khom người vâng lệnh, liền đi dặn dò người dưới chuẩn bị xe, lại chọn thêm bốn cung nhân được thái tử điện hạ tin cậy nhất đi theo, ra khỏi cửa cung, chạy thẳng về hướng ngõ Hàm Ni ở góc phía tây nam Lạc Dương.

Thoắt cái đã đến tháng Chạp, kể từ khi hoàng đế ban hôn đã qua nửa tháng.

Trong mấy ngày đầu của nửa tháng này, Chúc Tuyết Dao còn hơi thấp thỏm lo âu, sợ Yến Huyền sẽ tìm đến hỏi nàng, kết quả là Yến Huyền chưa từng tới, trái lại Yến Quyết đã đến vài lần, nhưng đều bị nàng từ chối gặp.

Lại đến tết Lạp Bát, hoàng đế nhân không khí vui tươi của ngày lễ lại ban thêm chỉ ý, ngoài danh hiệu Phúc Tuệ quân còn phong thêm cho Chúc Tuyết Dao tước vị "công chúa Hoa Minh".

Vì có câu "Nữ tử phong quân, nghi chế ngang hàng công chúa", Chúc Tuyết Dao vốn là Phúc Tuệ quân cũng không khác gì công chúa, việc phong tước công chúa dường như chỉ là sự phân biệt về danh nghĩa.

Nhưng phong hiệu này lại rất đáng suy ngẫm. Trước nàng, công chúa có phong hiệu chỉ có năm người, tức là năm công chúa lớn tuổi nhất. Trong đó Đại công chúa phong hiệu Chiêu Minh, Nhị công chúa phong hiệu Ôn Minh, đều là do hoàng hậu sinh ra; ba người tiếp theo, hai người trước là do quý phi sinh, phong hiệu lần lượt là Nhu Ninh và Thục Ninh; Ngũ công chúa do Tuyên phi sinh, phong hiệu là Di Ninh.

Nói cách khác, phong hiệu "công chúa Hoa Minh" này của Chúc Tuyết Dao là được đối chiếu theo tiêu chuẩn công chúa đích xuất do chính hoàng hậu sinh ra.

Cùng lúc thánh chỉ chiêu cáo thiên hạ, hoàng hậu đang kéo tay Chúc Tuyết Dao cùng ngồi trên phượng sàng ở điện Tiêu Phòng cung Trường Thu, kiên nhẫn giảng giải tỉ mỉ cho nàng về những món hồi môn giá trị liên thành.

Vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc đều chưa tính, hoàng hậu sai người khiêng ra mấy tráp đựng văn khế nhà đất, chậm rãi nói với Chúc Tuyết Dao: "Đây đều là các cửa tiệm, một phần ở Lạc Dương, một phần ở Giang Nam. Trong đó có một số là dùng tiền cha mẹ con để lại để gây dựng, những năm qua kiếm được tiền lại mua thêm tiệm mới, dần dà tích cóp được không ít; phần còn lại là ta và cha con thêm vào cho con, cũng luôn tích lũy như vậy. Những cửa tiệm này đều có người chuyên môn quản lý, con không cần quá lao tâm, thỉnh thoảng xem qua sổ sách là được. Mấy tờ này là nhà khế, đều là những ngôi nhà có phong thủy tốt. Con muốn giữ lại tự dùng hay cho thuê đều được. Quan trọng là cái này."

Hoàng hậu cuối cùng mở ra một tấm bản đồ địa chính, trải ra trước mặt Chúc Tuyết Dao, "Nơi này gọi là Trăn Viên, ở ngoại ô phía đông, chúng ta chỉ nói đây là biệt uyển công chúa ban cho con, thực chất diện tích rất lớn. Ngoài nơi ở đầy đủ, các sản nghiệp như ruộng vườn, lương thực, đánh cá, chăn nuôi đều có cả. Con bây giờ còn trẻ, nói với con cũng không hiểu hết được cái mấu chốt bên trong. Nhưng nếu sau này..."

Hoàng hậu lo lắng thở dài "Sau này nếu con và Ngũ ca con chung sống tốt thì tự nhiên là tốt rồi. Nếu không hợp, con cứ việc dọn đến Trăn Viên mà ở. Tự con có tước vị, có tiền, có phủ đệ, không ai có thể làm con khó chịu được."

Lời này khiến trái tim Chúc Tuyết Dao thắt lại.

Nếu đế hậu cho nàng những thứ này chỉ vì Yến Huyền trong mắt họ không đủ xuất sắc, nên sợ nàng gả cho hắn sẽ chịu thiệt thòi thì đã đành.

Nhưng kiếp trước cũng vào tầm thời gian này, nàng đang chuẩn bị cho hôn sự với Yến Quyết.

Lúc đó chuyện của Phương Nhạn Nhi vẫn chưa bại lộ, Yến Quyết trong mắt họ ưu tú đến mức gần như hoàn mỹ, họ vẫn tính toán những điều tương tự cho nàng. Phong vị, tư sản, họ đem tất cả những gì có thể cho đều cho nàng hết, đồ trang sức lộng lẫy không biết đã thêm vào hồi môn của nàng bao nhiêu, dân gian lúc đó cười đùa rằng nàng xuất giá đã mang theo một nửa kho tàng riêng của thiên tử cũng không hề ngoa.

Nếu nhất định phải nói là thiếu cái gì, thì chỉ có một điểm: Hoàng hậu khi sắp xếp hồi môn cho nàng đã không nhắc đến câu "con cứ việc dọn đến Trăn Viên mà ở".

Bởi vì thái tử phi không được phép tự ý rời khỏi Đông Cung, lời đó nói ra cũng vô ích.

Sau này suốt cả đời, Chúc Tuyết Dao chưa từng đặt chân đến Trăn Viên.

Còn về việc hoàng hậu nói dùng tiền bạc và tước vị để chống lưng...

Nếu Yến Quyết là một chính nhân quân tử thì đương nhiên là được, dù đôi bên tính tình không hợp hắn cũng sẽ nể mặt nàng. Nhưng Yến Quyết không phải quân tử, đồng thời còn là thái tử nắm giữ trọng quyền, sau khi hắn dần lộ ra bộ mặt thật, những thứ này căn bản không bảo vệ được nàng.

Nghĩ đến những điều này, Chúc Tuyết Dao cảm thấy mình thật bất hiếu.

Đế hậu lo lắng cho tương lai của nàng đến mức này, vậy mà nàng vẫn cứ sợ cuộc sống lại rơi vào cảnh cũ.

Mà Yến Quyết lại càng là một kẻ khốn nạn ăn cháo đá bát!

Đế hậu là phụ mẫu thân sinh của hắn, hắn thừa biết họ yêu thương nàng, quan tâm nàng, không nỡ để nàng chịu khổ, vậy mà hắn vẫn cứ làm tổn thương nàng đến mức thương tích đầy mình.

Đế hậu đều từng vì chuyện này mà tức giận đến sinh trọng bệnh, hoàng hậu thậm chí trước khi qua đời vẫn còn đau đáu muốn cho họ ly hôn.

Nhưng hắn là thái tử, hôn sự của hắn liên quan đến thể diện hoàng gia, thái tử phi chỉ có thể bị phế, không thể ly hôn.

Hoàng đế trong cơn thịnh nộ cũng từng nảy ra ý định phế thái tử, nhưng lúc đó vây cánh của Yến Quyết đã vững, hoàng đế thì sức khỏe không còn như trước. Đám triều thần sau khi cân nhắc lợi hại, chỉ thấy Yến Quyết trị quốc lý chính khá có thủ đoạn, là một trữ quân xuất sắc, còn chút tì vết với chính thê là điều không đáng nhắc tới, người tán thành phế trữ quân rất ít, hoàng đế cuối cùng cũng chỉ đành thôi.

Cứ như vậy, linh cữu hoàng đế đặt tại cung Vị Ương còn chưa kịp chôn cất, nàng đã bị siết cổ chết trong phòng củi Đông Cung.

Kiếp này nàng đã tránh được đoạn nghiệt duyên ấy, cầu mong những ngày tháng của mình sẽ bình yên hơn, càng hy vọng cha mẹ đối xử với mình tốt như vậy đều có thể bớt đi những cơn giận vô cớ, tuổi thọ đều được dài lâu.

"Mẹ..." Chúc Tuyết Dao gục đầu vào vai hoàng hậu, giọng bắt đầu nghẹn ngào.

Trong lòng hoàng hậu cảm khái muôn vàn, khóe mắt cũng đỏ lên, gượng cười nói: "Được rồi, đây là hỷ sự, chúng ta không khóc."

"Vâng." Chúc Tuyết Dao gật đầu.

Hoàng hậu nhắc nhở: "Mới được gia phong công chúa, con nên đến dập đầu với hoàng tổ mẫu một cái mới phải. Nhân lúc buổi trưa trời còn ấm thì đi sớm đi, mặt trời xuống là lạnh hơn đấy."

"Vâng" Chúc Tuyết Dao lại đáp.

Hoàng hậu gọi cung nhân vào hầu hạ nàng rửa mặt trang điểm lại.

Hai khắc sau, Chúc Tuyết Dao trang điểm xong xuôi, chuẩn bị đến cung Trường Lạc vấn an, trong lòng thầm nghĩ nên "tiện đường" đi gặp Ngũ ca ca này.

Đã cách nửa tháng, chắc là họ có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau rồi nhỉ...

Chúc Tuyết Dao hễ nghĩ đến việc gặp Yến Huyền là tim lại đập thình thịch, nhưng có những lời không thể không nói, nàng buộc phải đi gặp.

Chúc Tuyết Dao vừa nhẩm lại lời thoại trong đầu vừa bước ra khỏi cửa điện Tiêu Phòng, bỗng nghe một tiếng gọi "A Dao?". Giọng nói này quá đỗi quen thuộc khiến nhịp thở của nàng nghẹn lại, vừa ngước mắt lên đã thấy Yến Quyết.

Thái tử trong bộ đồ đen tuyền trông vô cùng uy nghiêm, nhưng dáng vẻ thẫn thờ của hắn lúc này khiến nàng không khỏi hoảng hốt. Hắn ngơ ngác một lúc lâu mới sực tỉnh, bước lên một bước, mở lời: "A Dao, có thể nói chuyện riêng không?"