Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 65



Tại phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Yến Tri Phù không phải là người có tính hiếu kỳ quá nặng, nhất là đối với những chuyện liên quan đến đại cục, nàng hiểu rất rõ rằng đôi khi không hỏi không nghe còn tốt hơn là tai mắt khắp nơi.

Nhưng con người ta một khi đêm khuya mất ngủ sẽ rất dễ nghĩ ngợi lung tung, chuyện gì cũng có thể đem ra suy ngẫm.

Thẩm Ngư vốn xuất thân là ám vệ nên ban đêm cực kỳ cảnh giác, nhịp thở của Yến Tri Phù chưa ổn định thì hắn chắc chắn không thể ngủ say. Thế nên khi Yến Tri Phù trằn trọc trên giường, Thẩm Ngư vẫn luôn thẫn thờ trong bóng tối.

Không biết qua bao lâu, hắn nghe thấy nàng thở dài, suy nghĩ một hồi, mới lên tiếng: "Chủ thượng có chuyện phiền lòng sao?"

Yến Tri Phù lại thở dài, suy tư rồi mở lời: "Thẩm Ngư."

"Có nô."

"Ngươi nói xem..." Nàng trầm tư, "Phúc Tuệ quân rốt cuộc là muốn nói gì với ta nhỉ?"

Dứt lời, nàng đợi một lúc, không thấy Thẩm Ngư trả lời, nhưng lại cảm thấy người bên cạnh hơi run run hai cái.

Yến Tri Phù nhướng mày quay đầu: "Ngươi đang cười nhạo ta đấy à?"

"Không có." Giọng điệu của Thẩm Ngư nghe vô cùng bình thường, "Nô đâu dám."

Nhưng chăn đệm theo lời hắn nói lại run thêm hai cái nữa.

"Còn bảo không có!" Yến Tri Phù đẩy hắn một cái.

Thẩm Ngư không nhịn được mà khẽ cười, biết là không giấu được, hắn ngồi dậy, gật đầu với nàng: "Chủ thượng đã muốn biết, ngày mai nô đi hỏi Phúc Tuệ quân một chuyến là được. Chuyện này là Phúc Tuệ quân có cầu nơi chủ thượng, chắc là nàng ấy không nỡ từ chối đâu."

"Hừ, thôi bỏ đi." Yến Tri Phù lắc đầu quay lưng đi: "Ban đầu kiêu ngạo không thèm nghe, giờ lại quay lại hỏi, mất mặt lắm."

Thẩm Ngư nhịn cười, ghé sát vào vai nàng: "Nô chỉ nói là tự mình hiếu kỳ thôi."

Yến Tri Phù liếc xéo hắn: "Ngươi coi Phúc Tuệ quân là kẻ ngốc chắc?"

Thẩm Ngư hỏi ngược lại: "Đến chủ thượng còn tò mò, sao nô lại không thể hiếu kỳ được?"

Bình thường hắn sẽ không bao giờ xen vào những chuyện nàng đã quyết định.

Yến Tri Phù không khỏi nhíu mày, ngữ khí cũng lạnh đi vài phần: "Ngươi nói hơi nhiều rồi đấy."

Thẩm Ngư cứng đờ, cúi đầu nói khẽ: "Chủ thượng thứ tội."

Dứt lời, hắn không nói thêm gì nữa, cũng không nằm xuống ngay mà ngồi bên cạnh đợi nàng ra lệnh.

Diện thủ trong phủ Công chúa cũng giống như thị thiếp trong vương phủ, người làm chủ tâm trạng tốt thì đương nhiên không sao, nàng đã không vui thì hắn sao có thể trực tiếp nằm xuống ngủ cho được.

Nhất thời Yến Tri Phù cũng muốn đuổi hắn đi, nàng nghĩ lại chuyện hắn bẩm báo về việc dùng tiệc vuốt mèo ở phủ Phúc Tuệ quân thì cũng biết lý do tại sao hắn lại khuyên nhủ như vậy.

Nhưng lời đến cửa miệng, nàng rốt cuộc vẫn không nói ra, lặng lẽ lắc đầu: "Thôi được rồi, đi hỏi một chút cũng tốt, đỡ cho ta cứ phải nghĩ mãi về chuyện này."

Thẩm Ngư hơi ngẩn ra, lập tức đáp: "Vâng."

Yến Tri Phù lại nói: "Họ chắc đã tới Trăn Viên rồi. Ta biết ngươi đi đường nhanh, nhưng cứ ở lại đó nghỉ một đêm rồi về cũng không sao."

Thẩm Ngư khựng lại, lắc đầu: "Nô hỏi rõ xong sẽ về ngay."

"Trong phủ cũng không có việc gì." Yến Tri Phù nhàn nhạt nói, "Việc gì phải cả ngày cứ đi đường vất vả như thế."

Thẩm Ngư nghe tâm trạng nàng có vẻ hững hờ, không dám tranh luận thêm, chỉ đáp: "Vâng".

Yến Tri Phù gật đầu: "Ngủ đi."

Thẩm Ngư thầm thở phào, cuối cùng cũng nằm xuống.

Lần này Yến Tri Phù ngủ rất nhanh, Thẩm Ngư cũng vì thế mà ngủ say theo.

...

Trăn Viên.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đi đường suốt hai ngày một đêm, khi tới biệt uyển đều mệt mỏi.

Tuế Kỳ và Tuế Hoan lại chẳng biết mệt là gì, vừa đến nơi đã đòi đi chơi, Tuế Kỳ la hét đòi thả diều.

Chúc Tuyết Dao nằm trên giường, con bé cứ quanh quẩn bên cạnh nàng, nhưng Chúc Tuyết Dao thực sự bò không nổi: "Để mẹ nghỉ một chút... Ngồi xe ngựa mệt quá đi mất..."

Tuế Kỳ nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi: "Tại sao lại mệt ạ?"

Chúc Tuyết Dao: "..."

Hừ, hồi ta ba tuổi ta cũng chẳng biết mệt là gì!

Cuối cùng vẫn là Yến Huyền từ trên giường bò dậy, một tay bế Tuế Kỳ, một tay bế Tuế Hoan đi thả diều.

Chúc Tuyết Dao đánh một giấc thật ngon, lúc tỉnh dậy đã là hoàng hôn.

Vân Diệp vào chải đầu cho nàng, nàng vừa ngáp vừa hỏi: "Ngũ ca về chưa?"

"Chưa ạ." Vân Diệp cười đáp, "Điện hạ vừa sai người tới truyền lời, bảo là trong Trăn Viên giờ đang có hội chùa, tối nay ngài ấy đưa hai cô nương đi ăn quà vặt ở hội chùa, nếu nữ quân tinh thần thì đi tìm ngài ấy, còn nếu mệt thì để hôm khác ngài ấy sẽ đi cùng nữ quân."

Chúc Tuyết Dao nhìn trời, ngáp dài rồi lắc đầu: "Để mai đi."

"Vâng."

Vân Diệp hành lễ, chải đầu xong cho Chúc Tuyết Dao liền sai người ra ngoài báo lại với Thụy vương một tiếng, sau đó đi xuống bếp truyền cơm.

Chúc Tuyết Dao ở trong phòng không có việc gì làm, bèn bảo Liễu Cẩn Tư mang sổ sách tới.

Lại một năm nữa rồi, cũng đến lúc xem lại sổ sách năm ngoái.

Năm ngoái mùa màng không tốt, nàng lại giảm tô thuế, khoản thu từ lương thực giảm hẳn cũng là chuyện thường tình. Nhưng trong vô số sản nghiệp của Chúc Tuyết Dao, khoản này vốn chỉ chiếm khoảng một phần mười, cho dù năm nay không kiếm được đồng nào thì tính trên tổng sổ sách cả năm cũng không quá rõ rệt.

Ngược lại, sau khi dẹp được đống rắc rối do Dương Kính gây ra, các sản nghiệp khác đều đang thu tiền theo đúng kế hoạch, mặt sổ sách trông còn đẹp hơn hẳn bản nộp lên lúc đầu năm ngoái.

Ngoài ra Chúc Tuyết Dao còn chú ý tới một chi tiết, đó là mấy cửa hàng bán văn phòng tứ bảo và thư cục dưới danh nghĩa của mình kinh doanh đều tốt hơn năm trước, nhất là vào nửa năm sau càng rõ rệt.

Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là do tám ngôi trường tư kia đã mở. Tuy mục đích ban đầu của nàng khi mở trường là để bách tính trong Trăn Viên không tốn tiền cũng có thể học chữ, bút mực giấy nghiên và sách vở cần thiết đều do phía nàng chi trả, nhưng những nhà khá giả vì muốn học hành tới nơi tới chốn nên không tránh khỏi việc mua sắm thêm, vô hình trung lại giúp các cửa hàng của nàng tăng thêm thu nhập.

Thật ra, nếu soi xét kỹ từng li từng tí, chút thu nhập thêm này chắc chắn không thể bù đắp nổi số tiền nàng bỏ ra cho tám ngôi trường tư, nhưng đối với Chúc Tuyết Dao, đây vẫn là một mầm mống rất tốt, đó là tiền đã được "lưu thông" rồi.

Hồi nhỏ nàng đã nghe đế hậu nói, tiền có lưu thông mới là tiền. Bách tính vừa biết kiếm tiền vừa dám tiêu tiền, đất nước mới có thể quốc thái dân an.

Chúc Tuyết Dao an tâm nói với Liễu Cẩn Tư: "Đợi vài năm nữa, khi người biết chữ ở đây nhiều lên, người dân ở các thôn lân cận muốn viết bảng hiệu hay thư từ cũng sẽ tìm tới họ, túi tiền của bách tính sẽ rủng rỉnh hơn. Những người có thể vào chỗ tư binh học binh pháp ta cũng không đối xử tệ với họ, đừng để những nhà vừa kiếm được chút tiền bị kẻ xấu bên ngoài dòm ngó, Trăn Viên của chúng ta sẽ ngày càng hưng thịnh."

Liễu Cẩn Tư cười đáp: "Nếu bách tính đều cơm no áo ấm, nữ quân cũng có thể thu tô thu thuế như thường lệ, chẳng ai chịu thiệt cả."

Chúc Tuyết Dao hào phóng thừa nhận: "Đạo lý là vậy, tất cả cùng kiếm được nhiều tiền là tốt nhất, ta cũng không chê tiền bao giờ."

Họ đang trò chuyện, bỗng nghe tiếng của Thanh Sắt từ bên ngoài truyền vào: "Nữ quân... Ám vệ bên cạnh Điện hạ cùng với Thẩm công tử của phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cầu kiến."

Đây chỉ là một câu thông báo, nhưng ngữ điệu của nàng ấy mang theo vẻ lưỡng lự rõ rệt, Chúc Tuyết Dao sững người, vội nói: "Cho họ vào đi."

Một lúc sau, hai người bước vào phòng, ám vệ của Yến Huyền đi trước, Thẩm Ngư đi phía sau, một bên má còn bầm tím.

Chúc Tuyết Dao hít sâu: "Thẩm thị vệ, vết thương này của ngươi..."

Nàng theo bản năng nghĩ rằng hắn chắc chắn bị Đại Trưởng công chúa phạt, nhưng lại thấy Thẩm Ngư ngước mắt nhìn ám vệ trước mặt, ám vệ kia lúng túng ôm quyền: "Nữ quân... Không trách thuộc hạ ra tay được, hắn... Hắn đột nhiên đột nhập, thuộc hạ không biết hắn, đâu có lý nào lại không ngăn cản."

Thẩm Ngư cụp mắt ôm quyền: "Là nô sơ ý. Nô chưa từng tới đây, không biết các thôn trang bên ngoài cũng thuộc về Trăn Viên."

Chúc Tuyết Dao lại hít một hơi thật sâu trong đầu hiện ra hình ảnh: Chắc hẳn là Thẩm Ngư tới quá đột ngột, ám vệ vừa không biết chuyện vừa không phòng bị, nên cứ xông lên đánh nhau trước.

Mà nàng vừa nãy còn tưởng là Đại Trưởng công chúa ra tay nặng, hóa ra là người bên nàng gây thương tích, chuyện này đúng là có hơi ngại.

Chúc Tuyết Dao ho một tiếng: "Mau đi tìm chút thuốc tốt tới đây." Sau đó, nàng xin lỗi Thẩm Ngư, "Thật xin lỗi."

Ám vệ kia nhận lệnh lui xuống.

Chúc Tuyết Dao bảo Thẩm Ngư ngồi, lại sai thị tỳ dâng trà, rồi mới hỏi: "Đại tỷ có việc dặn dò sao?"

Thẩm Ngư lắc đầu: "Chủ thượng không có việc gì, là nô hiếu kỳ..."

Chúc Tuyết Dao: "Hiếu kỳ cái gì?"

Thẩm Ngư khom người nói: "Hiếu kỳ xem hôm đó nữ quân rốt cuộc là muốn nói gì với chủ thượng."

Chúc Tuyết Dao thầm cười trong lòng, lời này nàng tin mới lạ. Nhưng nàng không cần phải vạch trần, chỉ cười bảo: "Cũng không có gì, chỉ là thâm tâm ta thấy dù Đại tỷ nghĩ thế nào, cũng nên giúp Nhị ca Tam ca một tay trong chuyện này mới phải."

Thẩm Ngư hỏi: "Tại sao?"

"Hôm đó Phương thị rất vô lễ, nếu Đại tỷ ghét nàng ta thì lúc này nên bồi thêm một mồi lửa, chuyện này không cần nói nhiều. Còn nếu Đại tỷ không để tâm đến sự thất lễ của Phương thị, chỉ quan tâm tới tiền đồ của Thái tử thì cũng nên hiểu Phương thị là mầm họa. Lúc này nàng ấy giúp Nhị ca Tam ca một tay, nhìn qua thì có vẻ là không nể tình tỷ đệ với Thái tử, nhưng thực chất là dùng dao sắc chặt đai rối, loại người như Phương thị cứ mãi ở bên cạnh Thái tử thì mới thực sự hại Thái tử."

Những lời này Chúc Tuyết Dao đã cân nhắc kỹ lưỡng, chí ít là về mặt nổi thì nghe rất có lý.

Còn nếu Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa thực sự nghe lời nàng, nhưng vì sức nặng quá lớn mà làm lung lay vị thế của Thái tử thì chuyện đó không liên quan gì đến nàng, nàng đâu có ý đó!

Thẩm Ngư gật đầu: "Đa tạ Nữ quân, nô hiểu rồi. Còn một chuyện nữa..." Thẩm Ngư do dự một hồi: "Trời đã tối rồi, không biết có tiện cho nô tá túc một đêm không?"

"Đương nhiên là tiện." Chúc Tuyết Dao hào phóng cười nói, "Ta sai người dọn dẹp một viện cho ngươi. Nếu ngươi có hứng thú cứ việc đi dạo khắp nơi, cũng để biết từ đâu thì bắt đầu là Trăn Viên, tránh cho lần sau lại đánh nhau tiếp."

Thẩm Ngư cúi đầu cười đáp: "Vâng."

Lúc ngước mắt, ánh mắt hắn vô thức đảo qua một vòng xung quanh, không thấy bóng dáng hằng mong đợi, lòng có chút hụt hẫng, nhưng cũng đành đứng dậy hành lễ, "Nô cáo lui."

Dứt lời, hắn lùi ra ngoài, tới cửa thì đụng mặt một con mèo đang vươn vai đi vào phòng.

Không phải là Bạch Đường lần trước, mà là một con mèo tam thể.

Nhưng con tam thể này cũng không sợ người lạ, đang vươn vai dở chừng nhận thấy hắn thì liền thu chân lại, ngồi xổm nhìn hắn chằm chằm.

Chúc Tuyết Dao đang định xem tiếp sổ sách, thấy hắn nhìn mèo, bèn cười nói: "Nó tên là Thụ Hoa, tính tình cũng rất tốt, ngươi có thể trực tiếp bế nó đi chơi, nó sẽ không giận đâu."

"Vâng." Thẩm Ngư đáp, rồi cúi người bế Thụ Hoa lên rồi đi mất.

Chúc Tuyết Dao: "...?"

Tuy nàng nói vậy không hẳn là khách sáo giả tạo, nhưng Thẩm Ngư chẳng khách sáo chút nào thì nàng thật sự không ngờ tới.

Nhớ đến vẻ câu nệ lần trước của Thẩm Ngư, nàng bỗng nhận ra có chút gì đó khác thường.

Lại nghĩ tới cục diện hiện tại, thâm tâm nàng bật cười.

...

Đến đêm, Yến Huyền tắm rửa thay đồ xong xuôi quay về phòng, đổ gục xuống giường, mặt vùi vào Chúc Tuyết Dao.

"Mệt rồi à?" Chúc Tuyết Dao cười xoa gáy hắn.

Yến Huyền vùi mặt ở đó không nhúc nhích: "Thật nhớ hồi chúng nó còn ngủ suốt cả ngày quá."

Chúc Tuyết Dao chớp mắt: "Mai chúng ta cũng ngủ cả ngày, buổi tối đi hội chùa không dắt chúng đi theo, huynh thấy sao?"

"Được." Yến Huyền đồng ý ngay, ngẩng mặt lên rồi nằm xuống hẳn hoi.

Chúc Tuyết Dao nghiêng người, nói với hắn: "Hôm nay Thẩm Ngư tới, huynh nghe nói rồi chứ? Ta cảm thấy ba phần hắn tới là để nựng mèo!"

"..." Yến Huyền cười, "Làm sao có thể?"

Chúc Tuyết Dao nghiêng đầu: "Tại sao không thể?"

"Hắn là ám vệ mà." Yến Huyền nói.

Quy tắc của ám vệ nghiêm khắc nhất.

Mấy người Đại tỷ đưa cho hắn hồi mới tới ngay cả biểu cảm trên mặt cũng khó tìm, sau này là do hắn thấy như vậy... hơi đáng sợ, cộng thêm việc hắn đối xử với người dưới không nghiêm khắc như Đại tỷ, họ bây giờ mới có chút cảm giác giống người sống.

Thẩm Ngư tuy là diện thủ, khác với đám ám vệ kia, nhưng dù sao cũng xuất thân là ám vệ.

Hơn nữa với tính cách cứ giơ tay là bạt tai của Đại tỷ, Thẩm Ngư mà dám có hứng thú với mèo?

Dám thích mèo sao?

Yến Huyền không tin.

Chúc Tuyết Dao thì nói: "Nhưng hắn cũng mới mười tám tuổi, cùng tuổi với Ngũ ca thôi." Nàng chống cằm, đôi mắt sáng hơi nheo lại trông đầy vẻ tinh quái, "Muội đang nghĩ, nếu chúng ta thực sự có thể nhờ mấy con mèo nhỏ này mà làm thân được với hắn thì cũng không tệ. Lời nói của Đại tỷ có sức nặng từ chỗ cha mẹ đến cả triều đình, hắn lại được lòng Đại tỷ, đây chắc chắn là sự trợ giúp với chúng ta."

Yến Huyền nghe mà ngơ ngác.

Lời nàng nói quả thực có lý, nhưng tại sao nàng lại muốn sự "trợ giúp" này?

Chỉ vì chuyện trước mắt, vì muốn làm khó Đại ca một chút, hay là vì muốn trừ khử Phương Nhạn Nhi?

Hắn hiểu sự chán ghét của nàng đối với Đại ca và Phương thị, nhưng vì chút chuyện này mà tốn bao tâm tư, thậm chí muốn giữ quan hệ tốt với diện thủ của Đại tỷ, liệu có phải hơi "chuyện bé xé ra to" rồi không?

Yến Huyền còn đang nghi ngờ, nhưng thấy nàng đang hứng khởi nên hắn không muốn làm nàng mất vui, gật đầu nói: "Ta thấy cũng được. Không bàn đến trợ giúp, như muội nói, cứ coi như kết thêm một người bạn thì chúng ta cũng không lỗ."

"Ừm!" Chúc Tuyết Dao gật đầu.

Thế là một khắc sau, cửa phòng Thẩm Ngư bị gõ.

Hắn vốn cũng đã lên giường, nghe tiếng động chỉ tưởng là cung nhân có việc tìm mình, bèn mặc trung y ra mở cửa.

Ai ngờ hắn lại thấy bên ngoài là Thụy vương, Thẩm Ngư vội vàng hành lễ: "Điện hạ."

"Đừng khách sáo." Yến Huyền chìa tay ra, "Này, đứa này tên là Môi Cầu, cho nó ngủ cùng ngươi."

Môi Cầu bị xách nách: "Meo..."

Thẩm Ngư nhìn chằm chằm Môi Cầu: "Hả?"

Yến Huyền hạ mắt: "Cầm lấy, quy tắc nhà bọn ta là vậy, khách tới đều có mèo."

"..."

Thẩm Ngư không nhớ mình đã nhận lấy con mèo như thế nào, chắc là chờ đến khi hắn hoàn hồn thì Thụy vương đã đi rồi.

Hắn cúi đầu nhìn con mèo tên Môi Cầu này, cục bông nhỏ màu đen đã nằm trong lòng hắn kêu gừ gừ.

Thẩm Ngư nhíu mày, mang vẻ mặt khó hiểu bế Môi Cầu lên giường.

...

Thẩm Ngư quay về phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vào buổi chiều hôm sau, dưới ánh chiều tà u tối, hắn vừa vào cửa phủ đã thấp thoáng cảm thấy bầu không khí không đúng lắm. Người hầu gặp trên đường đều khép nép cúi đầu, thần sắc của thị vệ cũng đặc biệt trang nghiêm.

Lúc chỉ còn cách thư phòng một khoảnh sân vườn, hắn nhảy lên núi giả quan sát xung quanh, những nơi tầm nhìn chạm tới đều không thấy bóng dáng ám vệ đâu, có thể thấy các ám vệ đang trực đều đã vào gặp Đại Trưởng công chúa báo cáo rồi.

Tình hình này rất hiếm thấy.

Thẩm Ngư không khỏi căng thẳng, bước vào cổng viện thư phòng, đang định hỏi thăm cung nhân thân cận của Đại Trưởng công chúa thì nghe thấy tiếng quát lớn trong phòng: "Tra! Đừng nói là một nước Xiêm, có lật tung cả mười bốn nước vùng Tây Nam lên cũng phải tra cho rõ ràng cho ta! Nếu thực sự có thì thôi, còn nếu dám lừa ta, Đông cung cứ đợi đấy!"

Đông cung?

Thẩm Ngư giật mình, nhìn sang thái giám bên cạnh, thái giám đó cúi đầu, ý bảo mình không tiện nói nhiều.

Thẩm Ngư đành trực tiếp bước vào thư phòng, quả nhiên thấy có mười mấy tên ám vệ đang nghe sai bảo.

Thấy hắn vào, sắc mặt mọi người đều căng ra, Thẩm Ngư không rõ nguyên do, hành lễ với Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa: "Chủ thượng."

Yến Tri Phu nhìn hắn, cố gắng nén cơn giận, nhíu mày nói với mọi người: "Lui xuống hết đi."

Mọi người hành lễ cáo lui.

Thẩm Ngư muốn hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại nghe nàng hỏi trước một bước: "Phúc Tuệ quân nói thế nào?"

Thẩm Ngư kể lại chi tiết từng câu từng chữ của ngày hôm qua cho nàng nghe, ngay cả chuyện Thụy vương buổi tối mang mèo tới cho hắn cũng không bỏ sót.

Yến Tri Phù nhướng mày, chỉ bắt lấy một chi tiết: "Phúc Tuệ quân gọi ngươi là Thẩm thị vệ?"

Thẩm Ngư sững sờ, đáp: "Vâng."

Yến Tri Phù lại hỏi: "Gọi ta là Đại tỷ?"

"Vâng..." Thẩm Ngư dè dặt, không hiểu rõ tại sao nàng lại truy hỏi những điều này.

Yến Tri Phù cười khẽ: "Nhưng gọi Thái tử thì lại là Thái tử?"

"Vâng." Thẩm Ngư đáp.

"Chậc." Yến Tri Phù cười đầy ẩn ý.

Chuyện giữa bốn người Yến Quyết, Yến Huyền, Chúc Tuyết Dao và Phương thị nàng sớm đã biết, Chúc Tuyết Dao hận Yến Quyết chẳng có gì lạ, loại chuyện thối nát này đổi lại là ai thì người đó cũng oán thôi.

Chỉ là từ cách xưng hô, sự oán hận trong lòng Chúc Tuyết Dao dường như còn sâu hơn nàng tưởng tượng.

Nàng về Lạc Dương chưa được bao lâu, chỉ gặp Chúc Tuyết Dao vài lần, không tính là thân thiết. Mấy tiểu công chúa nhỏ tuổi trong cung đôi khi nhắc tới nàng với người khác đều tôn xưng một tiếng "Đại Trưởng công chúa" chứ không phải "Đại tỷ", nhưng Chúc Tuyết Dao dù ở trước hay mặt sau lưng đều gọi Đại tỷ, có thể thấy trong lòng thực sự thân thiết với hoàng gia.

Mà đối với Thẩm Ngư, nàng ấy lại gọi là "Thẩm thị vệ".

Đây là một cách xưng hô thông minh, vừa tránh được thân phận diện thủ có chút ngại ngùng, nghe qua thì bình dị hơn, mang đậm phong thái dịu dàng như mưa dầm thấm lâu.

Một người tinh tế và coi trọng tình cảm gia đình như vậy lại gọi Yến Quyết là "Thái tử", đủ thấy chuyện đó đã làm nàng ấy ghê tởm đến mức nào, giờ đây đến cả việc "đường ai nấy đi" cũng khó, trong lòng nàng ấy đang chứa đầy thù hận đấy thôi.

Yến Tri Phù thầm thấy thú vị, ngước mắt nhìn Thẩm Ngư: "Ngồi đi."

"Tạ chủ thượng." Thẩm Ngư theo lời ngồi xuống bên cạnh nàng.

Yến Tri Phù quan sát hắn, cười nói: "Có một chuyện mới mẻ, ta muốn nghe xem ngươi nói thế nào."

Thẩm Ngư gật đầu: "Chuyện gì ạ?"

Yến Tri Phù nói: "Trong buổi triều sớm hôm nay, có một quan viên Đông cung đã dâng sớ tâu hạch tội ngươi."

Thẩm Ngư giật mình, ngước mắt nhìn Yến Tri Phù, tuy biết hai âm tiết hoàn toàn không gần nhau nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại một lần: "Là tâu hạch tội nô hay là... Tâu hạch tội chủ thượng ạ?"

"Là tâu hạch tội ngươi." Yến Tri Phù bật cười, "Tuy họ không biết tên ngươi, nhưng tố cáo ngươi hôm trừ tịch đã ra tay với Phương thị, nói Phương thị đang mang thai, ngươi làm vậy là hãm hại hoàng tự."

Thẩm Ngư nín thở, cúi đầu không nói gì.

Yến Tri Phù trêu chọc hắn: "Ngươi nghĩ thế nào?"

Thẩm Ngư mím môi: "Nếu Nhị thánh muốn trị tội, nô không lời nào để nói. Nhưng nếu có lần sau, nô cũng chỉ có thể ra tay, không thể mặc kệ nàng ta làm bị thương chủ thượng được."

Yến Tri Phù gật đầu: "Ta cũng nói vậy, Phương thị đã xông tới trước mặt ta rồi, ngươi không ra chắn thì định để ta ăn đòn của nàng ta thật sao? Hơn nữa..." Nàng cười lạnh, "Hôm ấy ngươi đã rất kiềm chế rồi. Nếu không, dựa vào công phu của ngươi thì đứa bé đã chẳng còn từ lâu rồi."

"Vâng." Thẩm Ngư đáp, "Nô cũng biết nàng ta có thai, hôm đó đã rất cẩn thận."

"Ừ." Yến Tri Phù hừ lạnh, "Đó là chuyện triều sớm hôm nay. Còn ngay vừa nãy, lại có một quan viên Đông cung khác tới bái phỏng, nói thúc thúc của hắn là sứ giả được phái đến nước Xiêm, vài ngày trước ở nước Xiêm tình cờ gặp một người đàn ông, diện mạo cực kỳ giống Khương Du."

Khương Du.

Chỉ riêng cái tên này thôi đã đủ khiến Thẩm Ngư hoảng loạn.

Yến Tri Phù nhìn hắn lần nữa: "Ngươi có ý kiến gì không?"

Thẩm Ngư hít sâu một hơi, cười gượng: "Chuyện liên quan tới phu quân của chủ thượng, nô không tiện nhiều lời."

Yến Tri Phù khẽ cười: "Ngươi định diễn trò tâm cơ gì trước mặt ta? Nói."

Thẩm Ngư cố gắng giữ bình tĩnh, khẽ nói: "Vừa đấm vừa xoa, uy h**p dụ dỗ, nô cảm thấy họ muốn ép chủ thượng thỏa hiệp. Nếu chủ thượng vì muốn tìm thấy Khương công tử mà thừa nhận Phương Phụng nghi không phải hành thích mà chỉ là bất kính, thế bí của Đông cung sẽ được giải."

"Vậy có nghĩa là ngươi thấy chuyện Khương Du này không phải thật?"

"Chuyện này khó nói lắm."

Yến Tri Phù cười khẩy: "Sao lại khó nói?"

Thẩm Ngư lắc đầu: "Một người mất tích bỗng nhiên lại xuất hiện vào đúng lúc dầu sôi lửa bỏng này, tuy nghe qua thì quá trùng hợp, nhưng không phải là hoàn toàn không thể. Chi bằng chủ thượng cứ tạm thời ứng phó với Đông cung, lấy ra vài manh mối để đi tra xem sao. Ngộ nhỡ là thật, dùng một mạng của Phương thị đổi lấy Khương công tử trở về thì cũng không lỗ."

Yến Tri Phù không tỏ rõ thái độ, lại hỏi: "Vậy chuyện hạch tội ngươi, ngươi thấy nên làm thế nào?"

Thẩm Ngư đáp: "Nếu chủ thượng muốn thỏa hiệp vì Khương công tử, nô đương nhiên sẽ giữ được mạng; còn nếu chủ thượng muốn đối đầu trực diện với Đông cung, việc 'bị ép' lấy mạng nô cũng có thể coi là một lý do để trở mặt."

"Ngươi đúng là liều mạng." Yến Tri Phù hừ một tiếng, lắc đầu, "Hai chuyện này nếu đích thân Thái tử tới cửa nói chuyện tử tế với ta, cho dù vẫn có ý uy h**p thì ta cũng sẽ thực sự khó mà lựa chọn. Nhưng họ lại đưa chuyện lên triều đình trước, sau đó lại tùy tiện sai một kẻ tới dùng Khương Du để uy h**p ta..."

Ánh mắt nàng lạnh xuống hẳn: "Đây rõ ràng là vừa nhờ vả ta vừa không coi ta ra gì. Vừa rồi ta đã hạ lệnh cho hai doanh Tốn, Khảm đi nước Xiêm âm thầm điều tra rồi, chuyện Khương Du thật hay giả cũng không đến lượt Đông cung đem ra nắm thóp ta. Còn về phía ngươi... Đi Trăn Viên một chuyến nữa đi, nói với Ngũ đệ và Phúc Tuệ quân là hai ngày nữa ta sẽ tới bái phỏng họ."

Nói đến đây, nàng chú ý tới lông mèo dính trên vạt áo hắn: "Truyền lời xong không cần quay lại ngay, cứ ở Trăn Viên đợi ta là được."