Thẩm Ngư ăn tối liền khởi hành đi Trăn Viên.
Sau khi hắn đi, Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa cho gọi thống lĩnh ám vệ doanh tới.
Người này tên là Kha Vọng, năm nay bốn mươi sáu tuổi. Trong các ám vệ ở phủ Đại Trưởng công chúa, ngoại trừ Thẩm Ngư ra, chỉ có mình ông ta là có một cái tên ra hồn, mà cái tên này lại là do cha mẹ đặt cho từ thuở nhỏ.
Ông ta vốn là người lăn lộn giang hồ nhiều năm, cũng từng nắm quyền một môn phái, nhưng giang hồ hiểm ác, chuyện anh hùng năm xưa giờ không cần nhắc lại, ông ta có thể giữ được mạng mà rút lui êm đẹp đã may mắn.
Ông ta có thể làm việc cho Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa hoàn toàn là do cơ duyên.
Đại Trưởng công chúa cũng là người dám dùng người, Kha Vọng trong những trận chém giết năm xưa đã mất đi một ngón tay và hỏng một con mắt, luận về võ công tuy không tệ nhưng chưa chắc đã thắng được các ám vệ trẻ tuổi đầy tư chấn kia, nhưng nàng nghĩ ông ta từng là chưởng môn, nên vẫn bằng lòng giao ám vệ doanh cho ông ta quản lý, chớp mắt đã là sáu bảy năm.
Kha Vọng bước vào thư phòng.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đi thẳng vào vấn đề: "Đi điều tra Phúc Tuệ quân và Ngũ đệ, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất ta cũng muốn biết. Nhớ lấy, bên cạnh Ngũ đệ cũng có ám vệ, Thẩm Ngư cũng đang trên đường tới Trăn Viên. Ngươi chọn vài cao thủ, đừng để kinh động đến họ."
Kha Vọng không nói một lời thừa thãi, ôm quyền đáp: "Tuân lệnh."
...
Trăng thanh sao thưa, đèn lửa leo lắt.
Trong Đông cung, Kiều Mẫn Ngọc đang thong thả dùng một bát yến sào sữa bò hoa hồng, cung nữ chưởng sự bỗng nhiên xông vào bẩm báo.
Mới nghe được một câu, chiếc thìa sứ trong tay Kiều Mẫn Ngọc đã rơi vào bát, nàng kinh hãi ngẩng đầu: "Ngươi nói cái gì?!"
"Thái tử phi mau tới xem đi!" Cung nữ chưởng sự mặt cắt không còn giọt máu, "Nếu thực sự xảy ra chuyện thì, chuyện này..."
Kiều Mẫn Ngọc không đợi cung nữ nói hết đã đứng dậy, chạy ngoài.
Cung nữ chưởng sự vội vã đi theo, Kiều Mẫn Ngọc ra khỏi cổng điện mới bình tĩnh lại đôi chút, hỏi: "Tại sao đột nhiên lại như vậy? Ngươi nói rõ xem."
Cung nữ chưởng sự đáp: "Thẩm trắc phi, Trương trắc phi, Hứa lương đệ và Liễu lương viên đang tụ tập cùng nhau làm nữ công, Thái tử điện hạ từ thư phòng đi tới, không nói không rằng, vung tay tát Thẩm trắc phi một cái..." Nói đến đây, nàng cẩn thận quan sát sắc mặt Thái tử phi, rồi nói tiếp: "Trước đó... Điện hạ đã mấy ngày không tới thăm Thẩm trắc phi rồi, nếu nói Thẩm trắc phi mạo phạm ngài ấy thì chắc là không có. Nhưng mà... Nhưng mà trong buổi triều sớm hôm nay..."
Kiều Mẫn Ngọc đã nghĩ tới cuộc tranh chấp trong buổi thượng triều, không khỏi nhíu mày, nhắm mắt lại: "Ca ca của nàng ấy là ca ca của nàng ấy, liên quan gì đến nàng ấy chứ! Hơn nữa, một quan viên của Đông cung việc gì phải làm khó diện thủ của công chúa, làm thế chẳng phải là muốn giải vây cho ngài ấy sao!"
Cung nữ chưởng sự nói: "Đã có người đi rồi. Phía Nhị thánh..."
Kiều Mẫn Ngọc xót trắc phi, tự biết chuyện này nên để Nhị thánh biết. Dù sao trắc phi cũng đang mang thai, Nhị thánh có thể phái ngự y tới một chuyến thì tốt hơn.
Nhưng lúc này nàng cũng chỉ có thể nói: "Quản chặt miệng lưỡi của kẻ dưới cho ta, không có lệnh của ta, một chữ cũng không được lọt ra ngoài."
"Vâng." Cung nữ chưởng sự khom người đáp.
Kiều Mẫn Ngọc hít thở sâu vài hơi, trong lòng bốc hỏa: Thật là đen đủi mà.
Những ngày này áp lực ở Đông cung đã đủ lớn rồi, nếu Thẩm trắc phi vì cái tát này mà sảy thai...
Kiều Mẫn Ngọc nàng không tranh sủng không đố kỵ, chỉ muốn giữ vững vị trí Thái tử phi này, sao mà lại khó đến thế?
Kiều Mẫn Ngọc thấy hoa mắt chóng mặt, bước vào Cẩm Hoa đường nơi Thẩm trắc phi ở, tiếng khóc mắng trong phòng ngủ tức thì ập vào tai.
Kiều Mẫn Ngọc không dám dừng bước, nhanh chân đi vào, ngẩng lên thấy trên sàn vương vãi rất nhiều mảnh sứ vụn, không biết là đã đập vỡ bao nhiêu thứ.
Trương trắc phi, Hứa lương đệ và Liễu lương viên đang quỳ một bên, dìu nhau vừa sụt sùi vừa run rẩy. Thẩm trắc phi quỳ rạp trước mặt Thái tử, nửa bên mặt sưng húp, nước mắt đầy mặt.
Vẻ hòa ái, trầm ổn thường ngày của Thái tử lúc này đã biến mất không còn dấu vết, ngài ấy chỉ tay vào Thẩm trắc phi mắng xối xả: "Tiện nhân, còn chê Đông cung chưa đủ loạn sao!"
Thẩm trắc phi khóc nức nở, liên tục lắc đầu: "Thần thiếp không biết tại sao ca ca lại đi gặp Đại Trưởng công chúa... Thần thiếp không biết!"
Sắc mặt Thái tử xanh mét, giơ chân định đá.
Kiều Mẫn Ngọc giật mình, vội lao tới: "Điện hạ!"
Yến Quyết khựng lại, thu về chút lực, nhưng Kiều Mẫn Ngọc vẫn bị đá trúng. Có điều nàng mặc kệ tất cả, vội quỳ xuống, ngẩng đầu nói: "Điện hạ, Thẩm trắc phi đang có thai, điện hạ bớt giận."
Yến Quyết nhắm mắt lại, không ra tay nữa, nhưng mỗi chữ nói với Thẩm Vân Hà đều như nghiến răng nghiến lợi: "Nếu để ta biết nhà ngươi có dính dáng gì đến Khang vương hay Hằng vương... Ta sẽ lăng trì ngươi."
Dứt lời, hắn phất tay áo bỏ đi
Kiều Mẫn Ngọc muốn đuổi theo khuyên nhủ, nhưng nhìn trái nhìn phải, cuối cùng đành thôi, đi qua đỡ Thẩm Vân Hà trước: "Trắc phi..."
Thấy sắc mặt Thẩm Vân Hà trắng bệch đến đáng sợ, Kiều Mẫn Ngọc giật mình, vội gọi cung nhân: "Mau! Đỡ trắc phi lên giường nghỉ ngơi!"
Trong phòng lập tức trở nên bận rộn, Thẩm Vân Hà cũng bị những cơn đau thắt bụng làm cho hãi hùng, không dám nổi giận, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, điều này khiến Kiều Mẫn Ngọc càng đau đầu.
....
Trăn Viên.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền thấy nhiều cành cây đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc, bèn chuyển từ hiên Ánh Tuyết sang Bách Hoa Đường. Ở sân trước Bách Hoa Đường có một cây đào mà Thụ Hoa thích nhất, đợi khi thời tiết ấm hơn chút nữa, nó chắc chắn sẽ lên cây đào đó ngủ.
Nhưng lúc này thời tiết vẫn còn hơi se lạnh, Thụ Hoa không thích ra ngoài, ngày nào cũng ngủ trên đỉnh màn giường của họ. Đôi khi họ nằm trên giường, nhìn thấy chính giữa màn giường trĩu nặng xuống là biết ngay Thụ Hoa đang ở đấy.
Lúc này đã gần đến trưa, hai người chuẩn bị ra ngoài cho mèo ăn, tìm một vòng không thấy bóng dáng Thụ Hoa đâu, cuối cùng quả nhiên thấy nó ở trên đỉnh màn giường.
Yến Huyền định bế nó ra ngoài ăn cơm, Thụ Hoa như bị bắt cóc, dùng hai chân trước bám chặt lấy màn giường không chịu đi, kêu la nghe mà xé lòng.
Yến Huyền: "Ăn cơm thôi cái đồ ngốc này!"
Thụ Hoa: "Gào gào gào..."
Chúc Tuyết Dao ở bên cười ngất: "Đừng quan tâm nó nữa! Chúng ta đi cho ăn phần của chúng ta, lát nữa nó ngửi thấy mùi là tự khắc chui ra thôi."
Hai người bèn ra ngoài, sáu con mèo khác đều đã ngồi xổm ở các góc sân ngoan ngoãn đợi cơm.
Thấy họ ra, chúng đều vươn vai rồi thong thả bước tới vây quanh.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ngồi trên ghế đẩu, mỗi người cầm một cái bát nhỏ đút cho chúng.
Con Thụ Hoa trong phòng quả nhiên lạch bạch chạy ra, ngồi xổm ngay chân Yến Huyền, ngửa đầu: "Meo!"
Tiếng kêu ngọt ngào như thể vừa rồi là một con mèo khác vậy.
Yến Huyền cười mắng, chọc vào trán nó: "Giờ mới biết đường ra ăn à? Cái kẻ vừa nãy thà chết không chịu khuất phục là ai? Là ai hả?"
Sau đó hắn cố tình không cho Thụ Hoa ăn.
Thụ Hoa chẳng hề thấy mình sai, thấy hắn không cho ăn thì nhẹ nhàng nhảy lên gối hắn, trực tiếp nghểnh cổ định l**m vào bát.
"Ngươi còn biết xấu hổ không!" Yến Huyền vỗ vào đầu nó.
Chúc Tuyết Dao cười không ngớt, lấy một nhúm cá đưa tới cho Thụ Hoa: "Lại đây lại đây, huynh ấy không cho ăn thì ta cho ăn. Người này xấu tính quá, đã làm phiền mèo nhỏ ngủ lại còn không cho mèo ăn cơm, đều là lỗi của huynh ấy, đúng không?"
Thụ Hoa lập tức nhảy khỏi người Yến Huyền sang đầu quân cho nàng. Yến Huyền không thể tin nổi: "Còn có thể giải thích như vậy sao?!"
Chúc Tuyết Dao nhịn cười: "Mèo thì có thể có tâm địa xấu xa gì chứ?"
Yến Huyền tự lẩm bẩm: "Mèo thì đúng là không có tâm địa xấu xa gì, chỉ có Dao Dao là bụng dạ xấu xa thôi."
Thẩm Ngư đi tới cửa bắt gặp cảnh này, nhất thời không biết có nên vào hay không, bèn đứng đợi ngoài sân xem họ cho mèo ăn.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền không chú ý tới hắn, nhưng mèo lại rất nhạy bén, Môi Cầu vừa nhìn sang liền nhận ra hắn, lập tức kêu "meo meo" về phía cổng viện, làm đôi phu thê chú ý.
Hai bên nhìn nhau, Thẩm Ngư đành phải bước vào, hành lễ: "Nữ quân, điện hạ."
Chúc Tuyết Dao tò mò quan sát hắn: "Chẳng phải hôm qua mới về sao? Đại tỷ có việc dặn dò à?"
Thẩm Ngư gật đầu: "Vâng. Chủ thượng lệnh cho nô tới bẩm, nói nàng ấy muốn tới Trăn Viên bái phỏng nữ quân và điện hạ."
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền không hẹn mà cùng khựng lại, đám cung nữ thái giám xung quanh cũng đều sững sờ, trong viện rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Thẩm Ngư cúi đầu, cho đến khi Yến Huyền hắng giọng nói: "Được... Bọn ta biết rồi, ngươi về bẩm lại với Đại tỷ, bảo chúng ta luôn sẵn lòng cung nghênh."
Thẩm Ngư lại nói: "Chủ thượng nói không cần nô quay về thưa lại, cứ ở đây đợi nàng ấy là được."
"Ờ... Cũng được."
Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao trao đổi ánh mắt, Chúc Tuyết Dao nghiêm túc dặn dò thị tỳ trong viện: "Đi đưa tới hiên Vọng Sơn..." Nói được nửa câu nàng bỗng đổi ý, lắc đầu: "Các ngươi dẫn Thẩm thị vệ đi dạo một vòng, để Thẩm thị vệ chọn một nơi phù hợp cho Đại tỷ ở."
Sa đó, nàng mỉm cười với Thẩm Ngư: "Ngươi đi cùng họ đi, chọn xong thì tới báo cho ta là được."
Thẩm Ngư đáp vâng, cùng Nhã Cầm và Thanh Sắt rời đi.
Khoảng một canh giờ sau, Nhã Cầm quay lại báo cáo, nói hắn đã chọn Hoa Anh các, hiện đã sai người dọn dẹp rồi.
Chúc Tuyết Dao gật đầu, để mặc họ thu xếp. Nàng thầm nghĩ Thẩm Ngư đã trực tiếp ở lại đây thì chắc Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa sẽ tới trong vòng một hai ngày tới.
Nhưng nhoáng một cái sáu bảy ngày đã trôi qua, Yến Huyền vào mùng một tháng Hai đã đi thượng triều, khi về Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa vẫn chưa tới.
Điều này không chỉ khiến Chúc Tuyết Dao thầm thắc mắc, mà Thẩm Ngư cũng có chút ngơ ngác.
Tối hôm Yến Huyền từ Lạc Dương trở về, hắn tới gặp hai người, nói muốn quay về phủ Đại Trưởng công chúa trước để xem rốt cuộc là có chuyện gì.
Yến Huyền cười nói: "Sau khi tan triều ta đã sai người đi hỏi rồi, Đại tỷ nói sáng mai sẽ khởi hành ngay, ngày kia là tới."
Thẩm Ngư gật đầu, yên tâm tiếp tục chờ đợi.
Chiều tối ngày thứ ba, xa giá của Đại Trưởng công chúa quả nhiên đã tới cổng biệt uyển, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng ra cổng đón nàng ấy, trong lòng đều có chút bất an khó tả.
Yến Tri Phù thu hết mọi căng thẳng của họ vào mắt, không nói gì nhiều, theo họ tới Hoa Anh các.
Trong Hoa Anh các đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho nàng, ba người lần lượt ngồi xuống, Thẩm Ngư vẫn như trước đây, quỳ ngồi bên cạnh Đại Trưởng công chúa hầu hạ nàng ăn tối.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều đã nghe nói chuyện quan viên Đông cung dâng sớ hạch tội Thẩm Ngư làm hại hoàng tự, trong lòng cũng đoán được chuyến đi này của Đại Trưởng công chúa có liên quan đến chuyện đấy, nhưng trên bàn tiệc rượu quá ba vòng, Đại Trưởng công chúa vẫn không hề nhắc tới, họ thấp thỏm không dám chủ động mở miệng, đành giả ngây giả ngô tiếp chuyện Đại Trưởng công chúa.
Lúc thị nữ bưng món ăn vào lần thứ hai, một bóng trắng muốt lách qua khe cửa chui vào phòng, lao thẳng về phía Yến Huyền.
"Bạch Đường."
Yến Huyền vừa mới cười, đã thấy Đại tỷ đang cau mày, lập tức nhớ Thẩm Ngư nói nàng ấy không thích những thứ này, nụ cười liền hóa thành một tiếng hắng giọng gượng gạo, ý định giới thiệu Bạch Đường với Đại tỷ cũng theo đó mà tan biến.
"... Để ta bế nó ra ngoài." Hắn vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu cho Chúc Tuyết Dao: "Nàng ở lại tiếp Đại tỷ đi."
Chúc Tuyết Dao nhanh chóng hiểu ý, gật đầu: "Được ạ."
Yến Huyền rời tiệc đứng dậy, bế Bạch Đường rời đi, định dỗ mấy con mèo về Bách Hoa đường, nhốt tạm trong phòng ngủ trước để khỏi làm Đại tỷ không vui.
Yến Tri Phù nhìn theo hắn ra ngoài, nhếch môi cười: "Thẩm Ngư, ngươi đi giúp Ngũ đệ đi."
Chúc Tuyết Dao nghe vậy liền biết Đại Trưởng công chúa đã đoán ra ý của Yến Huyền, chỉ cười gượng. Tuy nhiên, trong lòng nàng thấy hơi lạ, vì nàng đã sớm nghĩ đến việc Đại tỷ không thích mèo nên lúc ra cổng đón đã dặn Tử Yên nhốt mèo lại hết rồi.
Không biết là không nhốt được hay là có con nào lọt lưới.
Yến Tri Phù đợi họ đi xa, phất tay cho hạ nhân lui xuống, đứng dậy dời bước sang ngồi đối diện bàn của Chúc Tuyết Dao.
Chúc Tuyết Dao không khỏi sững sờ.
Yến Tri Phù cười nói: "Thẩm Ngư tự có cách để cầm chân Ngũ đệ trước, chúng ta nói chút chuyện thực tế đi."
Chúc Tuyết Dao chấn động: "Đại tỷ..."
Yến Tri Phù nhàn nhạt nói: "Mười mấy năm nay ta biết muội rất được lòng phụ hoàng mẫu hậu, cũng biết Thái tử từng muốn cưới muội. Muội không chịu, lại chọn Ngũ đệ, Ngũ đệ thì coi muội như báu vật. Nhị muội nói trong các công chúa người muội muội muội ấy thích nhất là muội, ngay cả các vương phi cũng thân thiết với muội. Giờ Thẩm Ngư tới Trăn Viên hai lần cũng bị mê hoặc, cứ tìm đủ lý do muốn tới chơi."
"... Tỷ tỷ." Lòng Chúc Tuyết Dao chợt thắt lại.
Những lời trước đây không có gì, nhưng câu cuối cùng nàng không thể không lo cho Thẩm Ngư, vội vàng biện minh: "Mỗi lần Thẩm thị vệ qua đây đều vì làm việc cho tỷ tỷ, hắn thật sự một lòng trung thành với tỷ tỷ."
"Ta không có ý trách hắn." Yến Tri Phù cười nói: "Hắn cùng tuổi với Ngũ đệ, vốn dĩ cũng là lúc ham chơi, chỉ là ở trước mặt ta không dám mà thôi. Ngươi và Ngũ đệ có thể chơi được với hắn, ta thấy cũng tốt."
Chúc Tuyết Dao thả lỏng đôi chút, nhưng lại càng không đoán được tâm tư của Yến Tri Phù.
Yến Tri Phù nhìn nàng không chớp mắt: "Nhưng còn muội thì sao?"
Chúc Tuyết Dao: "Cái gì ạ?"
Yến Tri Phù nhếch môi cười: "Với thân phận của muội, hoàn toàn không cần thiết phải quan tâm hắn như vậy. Tốt bụng như thế, muội mưu tính điều gì?"
Tâm trạng vừa mới thả lỏng trong lòng Chúc Tuyết Dao lại trở nên căng thẳng, nàng nhìn Yến Tri Phù, không nói nên lời.
Yến Tri Phù khoanh tay quan sát nàng: "Ta biết vốn dĩ muội cũng là người lương thiện, miễn thuế xây thư thục, ở mảnh đất Trăn Viên này, ngày tháng của bách tính dễ thở hơn bên ngoài nhiều. Đúng rồi..."
Nụ cười của nàng sâu thêm, nheo mắt nhìn Chúc Tuyết Dao như muốn nhìn thấu tâm can: "Muội còn nhận nuôi hai đứa trẻ, một đứa tên Tuế Kỳ một đứa tên Tuế Hoan, vốn là bị dân làng bỏ rơi, muội đối đãi với chúng như con đẻ, muốn chúng kế thừa hương hỏa của Chúc gia."
Chúc Tuyết Dao mặt cắt không còn giọt máu. Tuy nghe qua thì Đại Trưởng công chúa đang khen ngợi nàng, nhưng nàng cảm thấy câu chuyện kinh dị nhất thế gian cũng không đáng sợ bằng những lời này.
"Nếu chỉ có vậy, ta đã không đa nghi." So với sự kinh hoàng của Chúc Tuyết Dao, Yến Tri Phù vô cùng nhàn nhã: "Nhưng muội đoán xem ngoài những chuyện đó ra, ta còn nghe ngóng được gì nữa?"
Chúc Tuyết Dao nghẹn lời, muốn hỏi "cái gì" nhưng lại không hỏi ra được.
Yến Tri Phù ngược lại rất chu đáo, không đợi nàng hỏi đã tự mình cười nói: "Một năm trước, thái giám chưởng sự Dương Kính bên cạnh Ngũ đệ phạm tội bị đuổi đi, muội gửi gã vào Đông cung; biết Phương phụng nghi có thai, muội lập tức sai thị tỳ thân cận vào cung đi lại với các nữ quan của Lục Thượng Cục. Còn như những lời muội nhờ Thẩm Ngư chuyển cho ta mấy hôm trước, chẳng cần tốn công nghe ngóng, ý đồ đã bày ra trước mắt rồi."
Yến Tri Phù cười khẩy một tiếng: "Muội hận Thái tử, mối hận này không phải chỉ gây chút rắc rối cho hắn là có thể nguôi ngoai. Cho nên muội muốn kéo ta vào cuộc, vì vậy mà không tiếc hạ mình kết giao với Thẩm Ngư."
Nàng nói ra kết luận một cách trực diện, không hề có chút quanh co.
Chúc Tuyết Dao biết chuyện đã nói đến nước này thì không thể không thừa nhận, nàng cúi đầu im lặng giây lát, rồi nói: "Cái gì cũng không qua được mắt Đại tỷ. Chỉ có một điều Đại tỷ nói sai rồi."
Yến Tri Phù cau mày: "Điều gì?"
Chúc Tuyết Dao không hề sợ hãi đón lấy cái nhìn của nàng: "Tuy muội hy vọng Thẩm Ngư có thể giúp muội nói tốt vài lời trước mặt Đại tỷ, nhưng kết giao với hắn thì không thể nói là vì chuyện này, cũng không cần phải nói là hạ mình hay không. Dù là muội hay Ngũ ca, điều chúng muội coi trọng là phẩm tính trung thành, đáng tin, một lòng lo nghĩ cho Đại tỷ của hắn, chuyện hắn có giúp muội hay không không quan trọng đến thế. Muội cũng không hề có ý định lừa gạt Đại tỷ, cho nên trước đây mới nhờ Thẩm Ngư truyền lời, chứ không phải đi đường vòng đem những đạo lý kia truyền tới tai Đại tỷ. Nếu Đại tỷ bằng lòng giúp muội, muội cảm kích khôn cùng; Đại tỷ muốn đứng ngoài cuộc, cũng không ảnh hưởng đến sự kính trọng của muội dành cho Đại tỷ."
Yến Tri Phù nhướng mày nhìn chằm chằm Chúc Tuyết Dao.
Từ khi cùng cha mẹ chinh chiến đến lúc cai quản một vùng đất phong, kẻ ngụy quân tử nàng gặp quá nhiều, lời hay ý đẹp ai cũng biết nói, những oán hận tích tụ bấy lâu trong lòng càng khiến nàng không muốn thừa nhận Chúc Tuyết Dao là người tốt. Nhưng ngay lúc này, bất kể nàng thuyết phục bản thân thế nào, nàng vẫn cảm thấy những lời Chúc Tuyết Dao nói đều là thật.
Yến Tri Phù im lặng rất lâu, cuối cùng lại cười một tiếng: "Được rồi, vậy ta nói thẳng nhé."
Chúc Tuyết Dao gật đầu.
Yến Tri Phù hơi nghiêng người về phía trước, chống khuỷu tay lên mặt bàn, tay đỡ cằm: "Ta không biết muội muốn tính kế Thái tử đến mức nào mới nguôi hận, nhưng nếu muội muốn ta vào cuộc, ta sẽ không bao giờ để hắn ngồi yên trên ngôi vị Thái tử đâu."
Chúc Tuyết Dao kinh ngạc.
Tuy nàng cũng dự định kéo Yến Quyết xuống khỏi ngôi vị Thái tử, nhưng nàng không ngờ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa lại nói như vậy.
Thấy nàng sững sờ, Yến Tri Phù cười trêu: "Nha đầu, muội không hiểu gì về tranh giành quyền lực... À, chuyện này không trách muội được, ngay cả hai kẻ có tâm đoạt vị như Nhị đệ và Tam đệ mà cũng có thể làm ra trò đùa trẻ con như thế.
Yến Tri Phù nhìn vẻ sửng sốt của nàng, trong mắt lộ rõ vẻ giễu cợt: "Cô bé à, ngươi không hiểu về cuộc tranh giành quyền lực... ừm, chuyện này cũng không trách ngươi được, ngay cả Nhị đệ, Tam đệ hai kẻ có tâm đoạt vị mà cũng làm như trò đùa trẻ con vậy."
Nàng thong thả lắc đầu: "Ta nói rõ nhé, một khi ta đã đắc tội với Thái tử, ta sẽ không để hắn bước lên ngôi vị vạn người trên đó. Tình cảm huynh đệ tỷ muội sao có thể quan trọng bằng mạng sống của ta?"
Lúc này Chúc Tuyết Dao mới thực sự nhận ra vị Đại tỷ này rốt cuộc là một nhân vật tàn nhẫn đến mức nào. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi nàng: "Vậy Đại tỷ có dự định vào cuộc không?"
"Lúc sai Thẩm Ngư tới truyền lời, ta đã quyết ý vào cuộc rồi, vì Thái tử thực sự đã chọc giận ta. Nhưng trong mấy ngày qua..." Yến Tri Phù chuyển giọng, "Ta lại điều tra được vài thứ không tầm thường. Cho nên bây giờ ta có vào cuộc hay không, còn phải xem ý của muội."
Chúc Tuyết Dao ngơ ngác: "Sao lại nói vậy?"
Yến Tri Phù mỉm cười, tay phải vẫn chống cằm, móng tay dài của tay trái gõ nhẹ lên mặt bàn: "Cái bẫy mà Dương Kính giăng ra, có bao nhiêu là mưu đồ của muội?"
"... Hả?" Chúc Tuyết Dao ngơ ngác.
Nàng hoàn toàn không hiểu câu này của Yến Tri Phù, cũng không dám đoán mò chuyện gần đây có liên quan đến Dương Kính, đành cẩn thận hỏi lại: "Dương Kính chưa bao giờ là người của muội, từ lúc gã rời khỏi Trăn Viên là không còn quan hệ gì với muội nữa. Đại tỷ nói cái bẫy gì, có thể nói rõ hơn được không?"
"Được." Yến Tri Phù gật đầu, ánh mắt bỗng lạnh xuống, nhưng cũng không nói chi tiết về "cái bẫy" đó, chỉ cười lạnh một tiếng: "Nếu đã không phải là toan tính của muội thì đúng là tội của Đông cung rồi. Yến Quyết giỏi thật đấy, dám tính kế lên cả đầu ta!"
"Rốt cuộc là đã có chuyện gì..." Chúc Tuyết Dao thật sự hoang mang, cũng thật sự muốn biết đã xảy ra chuyện gì khiến Đại Trưởng công chúa tức giận đến thế.
Thấy nàng nghi ngờ, Yến Tri Phù vừa muốn chê bai vừa muốn cười, đắn đo mãi, cuối cùng cũng kiên nhẫn kể lại đầu đuôi mọi việc cho nàng nghe.
Sự việc ngắn gọn trong một câu: Ngoài việc các quan viên Đông cung dâng sớ hạch tội Thẩm Ngư mà Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đã biết, Đông cung thực chất còn làm một việc, đó là bí mật lấy manh mối về Khương Du để dụ dỗ Yến Tri Phù phải nghe theo.
Chuyện này khi đó đã khiến Đại Trưởng công chúa tức giận không thôi, vừa hận Thái tử nắm thóp mình, vừa không dám sơ ý, buộc phải sai ám vệ đi nước Xiêm điều tra kỹ lưỡng.
Đúng lúc này Chúc Tuyết Dao lại nhờ Thẩm Ngư chuyển lời cho Đại Trưởng công chúa.
Trong cơn thịnh nộ, Đại Trưởng công chúa đương nhiên là dao động, cho nên mới bảo Thẩm Ngư nói với họ rằng nàng sẽ tới thăm.
Nhưng trước khi tới thăm, Đại Trưởng công chúa cũng "tiện tay" sai ám vệ điều tra nàng.
Ngoại trừ chuyện nàng trọng sinh là không đào ra được, còn lại cái gì nàng ấy cũng biết hết, đương nhiên là cũng lần ra được Dương Kính.
Dương Kính gợi ý cho quan viên Đông cung tung ra mồi nhử về Khương Du, nếu chuyện này là do Chúc Tuyết Dao sai khiến thì Thái tử đã không làm Yến Tri Phù tức giận đến thế, cho nên nàng ấy mới tới hỏi nàng.
Chúc Tuyết Dao nghe xong đầu đuôi câu chuyện lắt léo này mà sững sờ không thốt nên lời. Đắn đo hồi lâu, nàng thành thật nói với Đại Trưởng công chúa: "Nếu Đại tỷ đã nói vậy, muội thừa nhận chuyện này có lẽ cũng có chút liên quan đến muội. Lúc đó muội đưa Dương Kính vào Đông cung là vì đánh cược gã là kẻ tự phụ, có nhiều chủ kiến, cảm thấy gã vào Đông cung cũng sẽ lại gây chuyện. Nhưng... Thật sự là muội không ngờ chuyện lại lớn đến mức này."
Chỉ có thể nói, nàng không hẳn là vô tâm cắm liễu, mà đại khái là có tâm cắm liễu?
Người ta nói vô tâm cắm liễu liễu xanh rì, còn có tâm cắm liễu...
... Thành rừng, thành đại ngàn.
Đại Trưởng công chúa giễu cợt: "Ta vốn nghĩ bản lĩnh trị quốc của Thái tử cũng được, nếu thực sự vì tư lợi mà kéo hắn xuống thì có hơi có lỗi với phụ hoàng mẫu hậu. Nếu đúng như muội nói thì ta không thấy lỗi lầm gì nữa rồi." Nàng hừ lạnh: "Bất kể hắn có bản lĩnh lớn đến đâu, hễ nghe tin một phía, sớm muộn gì cũng gây ra đại họa. Từ xưa đến nay, hôn quân có chút tài cán nhưng bị gian hoạn mê hoặc cũng đâu có thiếu."
Chúc Tuyết Dao lập tức nói: "Đại tỷ nói rất đúng! Cha mẹ tuy giỏi trị quốc nhưng Thái tử là con ruột của họ, họ khó tránh khỏi sẽ có chút mủi lòng, chuyện này Đại tỷ nhìn thấu đáo hơn!"
Yến Tri Phù nhìn người trước mắt vốn chẳng khiến nàng yêu thích gì, chân mày giật giật: "Muội bớt nịnh nọt ta đi."
Nhưng nghe cũng lọt tai đấy chứ!