Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 78



Ôn Minh công chúa bất ngờ "đột kích" tới Trăn Viên thực ra còn một nguyên nhân khác, chính là phò mã Tiểu Sở tướng quân vừa bị phái đi phương Nam làm công vụ hai ngày trước.

Ôn Minh công chúa rảnh rỗi, nên dứt khoát đến Trăn Viên tìm đệ đệ muội muội chơi, mang tin tức tới xong liền ở lại luôn. Mỗi ngày nàng ấy hết cưỡi ngựa lại trêu mèo, trêu mèo xong lại cưỡi ngựa, có lúc còn định bế cả mèo lên ngựa chạy vòng quanh, may mà có Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ngăn lại.

Chơi với mèo và ngựa đã đời, Ôn Minh công chúa chuyển sang trêu trẻ con.

Chúc Tuyết Dao vốn dĩ vẫn giấu hai đứa nhỏ, nhưng Ôn Minh công chúa đã sớm nghe chuyện từ chỗ Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, lại sai ám vệ bên mình dò hỏi, rất nhanh đã tìm ra hai đứa nhỏ ở viện nào.

Sáng sớm Chúc Tuyết Dao sang ăn sáng với hai con, vừa đi đến cửa đã nghe thấy Ôn Minh công chúa ở trong nói với Tuế Kỳ: "Gọi cô cô hay gọi dì đều được, con thấy cái nào nghe hay hơn?"

Chúc Tuyết Dao giật mình, ngay sau đó là cảm giác cạn lời.

Không phải chứ, hai tỷ đệ nhà này sao ai cũng lén lút sau lưng nàng dạy trẻ con cách gọi người thế?

Những ngón nghề vặt này họ học ở đâu ra vậy?

Cuối cùng Tuế Kỳ chọn chữ "dì" trong hai cách xưng hô đó, đại khái là vì phát âm chữ "dì" đối với con bé đơn giản hơn.

Tuế Hoan cũng gọi theo tỷ tỷ, nhưng chữ "dì" con bé phát âm vẫn chưa rõ, nên cả buổi sáng chỉ lặng lẽ nghe tỷ tỷ gọi người chứ không lên tiếng.

Mãi đến khi cả nhà cùng ăn trưa, Tuế Hoan nhìn chằm chằm Ôn Minh công chúa, vẻ mặt nghiêm túc gọi một tiếng: "Gia (ông nội)!"

Chúc Tuyết Dao: "Phụt."

Yến Huyền: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Ôn Minh công chúa cũng cười đến mức gục xuống bàn.

Tuế Hoan cảm nhận được có gì đó không ổn từ phản ứng của cha mẹ, khó hiểu nhíu mày.

Tuế Kỳ kéo cánh tay con bé: "Là dì mà!"

"Là gia mà." Tuế Hoan khẩn thiết gật đầu, cảm thấy mình nói giống hệt tỷ tỷ.

Thế là chờ đến khi bọn trẻ ngủ trưa dậy, Ôn Minh công chúa lại tìm chúng chơi, vừa đẩy cửa vào đã quát lớn: "Gia tới đây! Kỳ Kỳ, Hoan Hoan ra ngoài chơi với gia nào!"

Chúc Tuyết Dao đang mặc quần áo cho Tuế Hoan: "..."

Trong lúc Ôn Minh công chúa đang vui chơi khoái lạc ở Trăn Viên thì một vài tin đồn dưới sự thúc đẩy của những người có tâm cơ đã nhanh chóng lan truyền khắp thành Lạc Dương.

Chỉ sau một đêm, các tiểu nhị ở tửu lâu trà quán đều có thêm chuyện phiếm mới để tán dóc với khách hàng, nội dung chủ yếu là: "Nghe gì chưa? Thái tử đánh ái thiếp một trận đòn, những năm mươi bản tử cơ đấy! Ôi chao, tiểu thiếp kia thật đáng thương, trước đấy đã sinh cho Thái tử một đứa con trai, dạo trước vừa mới sảy thai, còn chưa đầy tháng, không biết làm sao lại chọc giận Thái tử mà phải chịu trọng hình như thế!"

Phía sau thường còn hạ thấp giọng bồi thêm một câu: "Thái tử thật chẳng có tính người."

Bách tính vốn thích những chuyện trà dư tửu hậu này, đặc biệt là bí mật liên quan đến tầng lớp quyền quý, nên tin tức lan đi rất nhanh.

Khách khứa ăn cơm ở tửu lâu nghe được chuyện lạ, ra ngoài đến rạp hát nghe diễn, đương nhiên sẽ chia sẻ cho bạn bè đi cùng.

Sau đó nếu có ai đi uống trà, xem tạp kỹ, ăn đêm hay đi dạo thanh lâu, tin tức cứ thế loang ra theo từng tầng lớp, chỉ ba hai ngày là truyền khắp cả thành Lạc Dương.

Bách tính sẽ không đi sâu tìm hiểu ái thiếp kia là hạng người gì, cũng không có cách nào biết nàng ta từng gây ra bao nhiêu rắc rối, cảm xúc chất phác khiến họ cảm thấy việc này chắc chắn là kẻ bề trên làm chuyện thất đức, cứ mắng Thái tử một trận cho bõ ghét là xong.

Chúc Tuyết Dao không khỏi cảm thán: Có nhiều sản nghiệp đúng là tốt thật!

Ở những nơi nàng không biết tới, cũng có những cách nói khác lan truyền đi, bách tính bắt đầu bàn tán về việc xây dựng trường học mới ngoài Trăn Viên.

Những người có ý định lan truyền tin tức mô tả vô cùng sống động: "Một mảnh đất rộng lớn, Thụy vương đặc biệt xin Nhị thánh, toàn bộ dùng để xây trường học và nhà ở, chiêu nạp học tử bốn phương."

Nghĩ kỹ thì tin này truyền đi muộn một chút thực ra sẽ phù hợp hơn, vì hiện tại mới chỉ vừa khoanh vùng đất, còn chưa bắt đầu động công, những dự định chi tiết kiểu "học giỏi thì được miễn phí" của Yến Huyền càng chưa ban bố xuống, lời đồn ngoài câu "mảnh đất rộng lớn" ra thì về cơ bản chẳng có gì để kể.

Nhưng đối với những kẻ có tâm cơ, lúc này chính là một thời cơ không thể bỏ lỡ.

Bởi vì thành Lạc Dương đang bàn tán về Thái tử, lúc này gieo rắc tiếng thơm hiền đức của Thụy vương sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi.

...

Trong viện nhỏ lụp xụp nhất ở góc Tây Bắc Bắc cung, Phương Nhạn Nhi nằm sấp trên giường rơi lệ, thỉnh thoảng lại khẽ rên lên một tiếng.

Thực ra vết thương của nàng ta không nặng lắm.

Con số năm mươi bản tử nếu thực sự xuống tay ác độc là có thể đánh chết người, nhưng Cung chính ty không dám lấy mạng nàng ta, khi ra tay vốn đã nhẹ nhàng, nàng ta lại là người luyện võ có nội lực chống đỡ, nên cũng chỉ là chịu chút đau đớn phần da thịt thôi.

Nhưng dù chỉ như vậy, cục diện hiện tại cũng hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Phương Nhạn Nhi.

Nàng ta chưa bao giờ nghĩ trận đòn này thực sự sẽ rơi xuống người mình, càng không ngờ cuối cùng Yến Quyết lại lật lọng, chưa đợi đủ một tháng đã hạ lệnh cho Cung chính ty đến dụng hình.

Do đó Phương Nhạn Nhi đoán rằng có lẽ Thái tử phi thực sự đã tra ra được gì đấy ở ngõ Hàm Nê, mà Yến Quyết cũng không tin lời giải thích của nàng ta, hoặc giả Lưu Cửu Mưu căn bản không chuyển lời của nàng ta tới hắn.

Tóm lại, hiện giờ xem ra việc nàng ta lật ngược tình thế thực sự không dễ dàng chút nào. Phương Nhạn Nhi không phải hạng người ngồi chờ chết, tình hình khó khăn càng khiến nàng ta cảnh giác, bắt đầu xoay chuyển suy nghĩ tìm lối thoát khác.

Cùng lúc đó, các đại thần trong triều cũng dần có những toan tính riêng, bắt đầu cân nhắc xem nên đứng về phe nào.

Nếu suy nghĩ kỹ, chuyện này thực sự có chút kỳ lạ, bởi vì ngay cả trong một năm ngắn ngủi trước đó, hoàn toàn không có ai lo lắng về chuyện hiện tại, cũng không ai lường trước được có ngày họ cần phải trăn trở về việc này.

Vì lúc ấy địa vị và danh tiếng của Thái tử vẫn còn rất vững vàng.

Khang vương và Hằng vương tuy đã bộc lộ dã tâm nhưng cũng chỉ là những chuyện vặt vãnh, hoàn toàn không có mầm mống lấy Thái tử mà thay thế.

Sự tồn tại của Phương thị lại càng không làm mờ đi vẻ rạng rỡ, chẳng ai nghĩ một vị Phụng nghi xuất thân dân gian lại có thể làm lung lay vị thế của Thái tử.

Nhưng bây giờ đã không còn như trước nữa.

Chiêu Minh Đại trưởng công chúa đã công khai phản đối Thái tử đương triều, không chỉ liên thủ với phủ Vinh An bá dâng tấu tố Thái tử giữa buổi thượng triều, sau đó lại còn hoạt động rất tích cực trong thành Lạc Dương, qua lại với cả văn quan lẫn võ tướng.

Sức nặng của Chiêu Minh Đại trưởng công chúa không phải là thứ mà Khang vương và Hằng vương có thể so bì được.

Chưa nói đến việc nàng ấy nắm giữ Di Châu, chỉ riêng việc những năm đầu Nhị thánh chinh chiến thiên hạ, nàng ấy đã giúp họ trấn giữ quân, chăm nom đệ đệ muội muội, thỉnh thoảng còn bày mưu tính kế trong trướng, đã tạo nên uy vọng không hề thấp trong triều. Hiện giờ các lão thần đều thân thiết với nàng ấy, các võ tướng thì lại càng nể trọng. So với đó, Khang vương, Hằng vương và ngay cả bản thân Thái tử lúc bấy giờ vẫn còn là những đứa trẻ chưa ra mặt nhiều, không để lại ấn tượng sâu đậm cho lắm.

Cho nên hiện giờ lời kêu gọi của Chiêu Minh Đại trưởng công chúa khiến mọi người nhận ra vị trí Thái tử của Yến Quyết chưa chắc đã kiên cố đến thế. Nếu Chiêu Minh Đại trưởng công chúa thực sự muốn giằng co với hắn đến cùng, Nhị thánh e rằng cũng phải cân nhắc sức nặng của nàng ấy, chưa kể Nhị thánh vốn dĩ cũng khá để tâm đến trưởng nữ của mình.

Thế là ai nấy đều dao động, có kẻ cố gắng thăm dò xem Đại trưởng công chúa xem trọng đệ đệ nào hơn, có kẻ cảm thấy chuyện này không quan trọng, cứ đi theo Đại trưởng công chúa là chắc chắn không sai, cũng có kẻ quyết ý bảo vệ Thái tử đến cùng, đánh cược một lần để lấy công lao phò tá.

Tuy nhiên đây tạm thời chỉ là những con sóng ngầm, chưa đưa ra ngoài ánh sáng, vả lại để né tránh Nhị thánh và Thái tử, ngoài mặt mọi người vẫn duy trì vẻ hòa thuận.

Chính vì thế trên mặt nổi, chuyện gây chú ý nhất gần đây chính là việc Thục Ninh công chúa có thai.

Một số gia đình nhỏ cảm thấy công chúa mang thai con của nam sủng thì khá là khó xử, cứ ngỡ chuyện này sẽ bị giấu nhẹm đi, nhưng ở giới quyền quý cao môn thì ngược lại, chẳng có gì là khó xử cả.

Có gì mà khó xử chứ?

Đàn ông có con với thê thiếp, thông phòng trong hậu trạch có thấy khó xử không?

Vậy đường đường là công chúa có đứa con với nam sủng thì đã sao?

Hoàng gia cũng đâu có bảo là không nhận.

Hơn nữa nghĩ kỹ thì đứa trẻ sinh ra từ bụng công chúa chắc chắn là con của công chúa, mang huyết thống thiên gia, ngược lại con của thiếp thất, thông phòng của cánh đàn ông... Thì chưa chắc được tính.

Thế nên tin tức vừa truyền ra, các phủ đều bận rộn chuẩn bị quà cáp, chỉ cần giả vờ như không biết sự tồn tại của nam sủng mà chúc mừng riêng công chúa là được.

Thục Ninh công chúa vì chuyện này mà mở tiệc ăn mừng, lại gửi thêm thiệp mời cho các huynh đệ tỷ muội, nói là muốn tổ chức gia yến để chúc mừng thêm lần nữa.

Chúc Tuyết Dao nhận được thiệp mời liền đoán được trong bữa tiệc gia đình này khả năng Tễ Vân sẽ có mặt, bởi vì Tứ tỷ rõ ràng rất thích người này, hơn nữa...

Nói thế nào nhỉ, Tứ tỷ này hình như luôn rất để tâm đến chuyện tình ái, nếu không trước đó cũng không vì gương mặt của Thám hoa lang mà bị mê hoặc.

Chúc Tuyết Dao đã đúng, Thục Ninh công chúa quả thực rất để tâm đến chuyện này. Nàng và Yến Huyền quay về thành Lạc Dương trước ngày tiệc của Thục Ninh công chúa một hôm, vừa về phủ đã nghe được một chuyện kỳ lạ.

Đó là Thục Ninh công chúa chiều nay vào cung xin phong hiệu cho Tễ Vân, nhưng bị Nhị thánh từ chối.

Yến Huyền vừa nghe cung nhân bẩm báo chuyện này còn chưa phản ứng kịp: "Xin phong... Gì cơ?"

Hoạn quan trước mặt cúi đầu đáp: "Xin phong làm Phò mã."

"..."

Cả hai vợ chồng không biết nói gì.

Họ đều cảm thấy nếu Tứ tỷ có được một người tâm đầu ý hợp thì cũng tốt, nhưng xin phong phò mã cho hắn thì đúng là quá viển vông.

Phò mã, Vương phi, Trắc phi đều là những danh phận chính thức được ghi vào ngọc điệp hoàng gia, từ đây được coi là người của hoàng gia, sẽ được lưu danh trong sử sách, thường ngày còn phải qua lại giao tế với các phủ, trong các buổi cung yến chính thức cũng đều có một vị trí ngồi.

Nói cách khác, những thân phận này đều liên quan đến thể diện của hoàng gia, cho nên đem một nam sủng xuất thân từ chốn lầu xanh đặt vào vị trí này đương nhiên là không được.

Hoạn quan kia thấy hai người không nói nên lời, lại nói tiếp: "Nhị thánh chỉ không chuẩn tấu, nhưng Quý phi nương nương thì tức điên rồi, mắng Thục Ninh công chúa suốt nửa canh giờ, Thục Ninh công chúa vừa lau nước mắt vừa ra ngoài. Ngày mai... Không biết mắt có bị sưng không."

Hai người nghe xong liền hiểu ngay: Nếu ngày mai thấy mắt Tứ tỷ sưng thì cứ giả vờ như không thấy là được, đừng hỏi gì cả.

...

Phủ Thục Ninh công chúa.

Yến Tri Liên trên đường về phủ vốn đã bình tĩnh lại, kết quả về đến nơi vừa thấy Tễ Vân lại thấy buồn lòng.

Nàng biết phụ hoàng mẫu hậu và mẫu phi nói đúng, nhưng nàng thấy tủi thân thay cho Tễ Vân.

Theo nàng thấy, Tễ Vân tuy luận về học thức thì không bằng Bùi Tùng Nghi, vị Thám hoa lang kia, nhưng nhân phẩm thì tốt hơn Bùi Tùng Nghi nhiều. Thế mà chỉ vì xuất thân không trong sạch, hắn cả đời này đều không thể lộ diện trước ánh sáng.

Yến Tri Liên ngồi trước bàn trà bên cửa sổ trên tầng cao nhất của Tinh Hà Giản mà lau nước mắt, ánh sáng nhạt của muôn vàn tinh tú phản chiếu lên những giọt lệ của nàng thành những đốm bạc lấp lánh.

Tễ Vân nhìn mà xót xa, nhưng cũng không biết phải an ủi nàng thế nào, chỉ có thể liên tục lau nước mắt giúp nàng.

Hắn không thể nói là mình không để tâm, vì nếu hắn nói không để tâm nàng sẽ càng thấy khó chịu thay hắn.

Nhưng trong mắt hắn, đây thực sự là một kết quả không thể bình thường hơn.

Hắn có thân phận gì chứ...

Loại hạ cửu lưu ở chốn lầu xanh, nếu không phải vào được phủ công chúa, hắn bây giờ dù có chưa chết thì đa phần cũng đã bị bán qua tay đến những nơi thấp kém hơn rồi.

Thế này mà còn muốn làm phò mã?

Nếu hắn sớm biết hôm nay nàng vào cung là vì chuyện này, hắn đã ngăn nàng lại từ lâu.

Tễ Vân yên lặng ở bên cạnh Yến Tri Liên, đợi tiếng nấc của nàng dần bình lặng lại, hắn rót một chén trà đưa tới bên môi nàng: "Khóc nhiều như vậy, điện hạ uống chút nước rồi hãy khóc tiếp nhé?"

Thục Ninh công chúa dùng đôi mắt đẫm lệ lườm hắn một cái, Tễ Vân khẽ cười, thuận thế ôm lấy nàng, nghiêng đầu hôn lên giọt nước mắt vừa mới lăn dài: "Đừng khóc nữa. Sáng sớm mai nô sẽ đến Sơn Hải Cư mua cháo cá điện hạ thích ăn, sẵn tiện đi xem bộ trang sức đặt ở Bách Phúc Các hôm trước đã làm xong chưa."

Lòng Yến Tri Liên ngổn ngang trăm mối tơ vò, gượng cười, gật đầu: "Được."

Nói xong, nàng đột nhiên nhớ ra một việc: "Ngày mai Đại tỷ và Đại ca có đến không?"

Tễ Vân đáp: "Đông cung gửi tới hai bức thiếp, chỉ có Thái tử phi nương nương hồi đáp nói sẽ đến. Phía Thái tử sáng nay đã sai người đưa lễ vật đến, chắc là không đến đâu. Chiêu Minh Đại trưởng công chúa..."

Từ sau lần được Chiêu Minh Đại trưởng công chúa triệu kiến, Tễ Vân cứ nghe thấy sáu chữ này là run rẩy, lúc này không kìm được mà hít sâu một hơi: "... Nói là sẽ đến."

"..." Yến Tri Liên căng thẳng mím môi, "Vậy ngày mai ngươi đừng ra ngoài nữa, chúng ta cùng tiếp đón Đại tỷ."