Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 77



Thị vệ quay về truyền lại lời dặn của Thái tử phi cho đồng liêu. Đám đồng liêu nghe xong đều cảm thấy việc Thái tử phi đe dọa có hơi thừa thãi.

Thường có câu "Kẻ sĩ chết vì người hiểu mình", nói cho cùng mọi người bán mạng cũng là muốn theo đuổi một cái "chết đáng giá". Nhưng trong chuyện của Thái tử đương triều, nếu bảo họ vì công vụ mà hy sinh thân mình, họ cũng chẳng có gì để phàn nàn.

Nhưng việc này được coi là việc riêng của Đông cung, thế thì...

Chuyện giữa Thái tử và Phương thị có ai là không biết!

Ngay cả Văn Thái phó, người thầy dày công dạy dỗ Thái tử bao năm qua, dạo trước khi tranh chấp nổ ra khắp nơi cũng phải đóng cửa không ra ngoài, mãi đến khi Thái tử bày tỏ thái độ, Thái phó mới chịu tái xuất.

Còn thị vệ như họ, mỗi tháng kiếm được vài lạng bạc tiền lương, việc gì phải liều mạng?

Đến ngay cả Thái tử phi là chính thê của Thái tử còn sợ bị liên lụy, bọn họ lấy đâu ra can đảm mà chống đối?

Lời Thái tử phi nói nhìn thì là đe dọa, thực chất là vì tốt cho mọi người, không thể không biết điều mà phân biệt tốt xấu!

Thế là mọi người nhanh chóng đạt được sự đồng thuận, đồng loạt ngậm miệng, để mặc Thái tử tự thẩm vấn.

...

Trăn Viên.

Sáng hôm sau, sau khi dùng bữa sáng, Chúc Tuyết Dao gọi Liễu Cẩn Tư đến, hỏi han kỹ lưỡng về việc người từ các thôn khác đến đây cầu học là như thế nào.

"Những nơi đó không có trường học sao?" Nàng hỏi.

Liễu Cẩn Tư cười lắc đầu: "Đa phần là không có. Nữ quân cũng biết đấy, đa số bách tính không có tiền dư dả để đi học. Ở chỗ chúng ta là do người miễn thuế thuê, lại còn bù thêm học phí, họ mới chịu cho con em đi học, còn những nơi khác đa phần không làm được như vậy. Ít người đi học thì trường cũng không mở nổi. Mấy người mà nữ quân gặp hôm qua chắc hẳn là có chút gia sản, vì vậy mới đóng nổi học phí của trường học. Nhưng vì xung quanh không có trường, họ muốn học thì phải tự mời tiên sinh về nhà dạy, việc đó còn đắt hơn đến trường nhiều. Nếu vào trong thành Lạc Dương tìm trường học hay học cung thì cũng tương tự như vậy. Cho nên khi nghe nói chỗ chúng ta có tận tám trường học, họ mới tìm tới."

Lúc này Liễu Cẩn Tư mới chợt nhận ra, hình như Chúc Tuyết Dao không biết việc xây tám ngôi trường một lần giữa các thôn xóm này là hào phóng đến mức nào. Ở những nơi khác, chừng ấy thôn xóm có được một hai ngôi trường đã là tốt lắm rồi, đa phần mỗi nơi cũng chỉ có một hai gian phòng, chứ không phải nơi nào cũng có quy mô ba bốn sân viện như ở đây.

Chúc Tuyết Dao hiểu rõ ngọn ngành cuộc tranh chấp ngày hôm qua, lại gẩy bàn tính suốt một buổi sáng, sau đó đặt ra một quy tắc mới.

Hàng năm các trường sẽ bắt đầu tuyển sinh từ ngày mùng một đầu tháng Chạp và kết thúc vào ngày rằm tháng Chạp, trong thời gian này chỉ tuyển người từ các thôn trong Trăn Viên. Nhưng nếu không tuyển đủ chỉ tiêu, từ ngày rằm tháng Giêng có thể tuyển sinh từ những nơi khác cho đến khi đủ thì thôi.

Với phần học sinh từ bên ngoài tuyển vào này, nàng sẽ bỏ tiền trả hộ một nửa học phí cho các trường, nửa còn lại do họ tự chi trả.

Để họ tự trả một nửa là vì Chúc Tuyết Dao không muốn có người cảm thấy không mất gì thì không biết trân trọng; nàng trả giúp họ một nửa coi như là báo đáp công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ, giúp cha mẹ khiến bách tính được sống tốt hơn, dù nàng chỉ có thể góp một phần sức lực nhỏ bé.

Chúc Tuyết Dao vừa quyết định xong liền sai người đi thông báo.

Lúc này Yến Huyền đang ở trong thư phòng bận việc khác, nàng chờ đến lúc cùng ăn trưa mới đem những sắp xếp mới này nói với hắn.

Yến Huyền vốn định ăn trưa xong sẽ ngủ một giấc thật ngon, kết quả nghe Chúc Tuyết Dao nói, hắn hết buồn ngủ luôn.

Từ sau khi thành hôn chuyển tới Trăn Viên, nàng đã vài lần đưa ra những ý tưởng hay, một lòng một dạ lo toan cho bách tính. Ban đầu hắn thấy mới mẻ, thỉnh thoảng cũng hứng chí bỏ tiền bỏ sức giúp nàng một tay, thấy kết quả tốt hắn cũng vui lây.

Nhưng hiện tại có lẽ vì số lần nhiều lên, sự tươi mới nhạt dần, ngược lại, trong tim hắn bỗng xuất hiện cảm xúc khác lạ... giống như là một sự áy náy.

Yến Huyền chống cằm nhìn Chúc Tuyết Dao, trầm tự một lát, không hề che giấu sự áy náy đó: "Nàng một lòng tận lực vì phụ hoàng mẫu hậu đến mức khiến những đứa con ruột như chúng ta đều bị so xuống hết rồi."

Chúc Tuyết Dao giật mình, ngước mắt nhìn hắn.

Lời này nếu đổi lại là người khác nói, nàng sẽ cảm thấy đối phương đang nói mỉa, nhưng Yến Huyền nói ra, nàng biết hắn không có ý gì khác.

Lời nàng nói cũng rất thực lòng: "Ngũ ca không cần tính toán chuyện này. Chúng ta đều nhớ đến họ, mỗi người đều có cách góp sức riêng. Muội trông coi Trăn Viên này, đương nhiên sẽ nghĩ nhiều hơn xem Trăn Viên có chuyện gì có thể làm tốt hơn. Huynh ngày thường đi thượng triều, cũng đã san sẻ không ít gánh nặng cho cha mẹ rồi."

"Điều này ta biết..." Yến Huyền hiểu ý nàng, nhưng trong thâm tâm vẫn cảm thấy mình không cố gắng bằng nàng.

Hắn phải nỗ lực hơn nữa.

...

Đông cung.

Phương Nhạn Nhi không nghĩ ra được cách phá giải cục diện nào tốt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chiếm lấy tiên cơ luôn là điều tốt nhất.

Thế là nàng ta thức trắng đêm, trăn trở cân nhắc câu chữ, rồi khi trời còn chưa sáng đã ra khỏi cửa, canh sẵn ngoài thư phòng của Yến Quyết để chặn hắn.

Việc này vốn dĩ là chắc ăn mười mươi, bởi vì Yến Quyết buổi sáng nếu không đi đến điện Tuyên Đức dự buổi chầu sớm thì cũng đến điện Minh Đức bàn bạc với các quan lại Đông cung, nhưng dù đi đâu đi chăng nữa, sau đó hắn cũng sẽ quay về thư phòng, nàng ta đợi ở đây chắc chắn sẽ gặp được.

Nhưng lần này nàng ta đợi mãi, đợi mãi vẫn không thấy người đâu.

Cho đến khi mặt trời đã lên cao, thấy Lưu Cửu Mưu một mình đi tới thư phòng, nàng ta vội tiến lên kéo gã lại hỏi: "Công công, A Quyết đâu rồi? Vẫn còn đang thượng triều sao?"

Lưu Cửu Mưu lặng lẽ rút tay ra, trên mặt vẫn giữ nụ cười không chê vào đâu được: "Phụng nghi đừng vội, hôm nay điện hạ có nhiều việc, có lẽ phải đến chiều mới về được."

Trong lòng gã lại nghĩ: Tiếng "Phụng nghi" này chắc cũng chẳng gọi được mấy ngày nữa đâu.

Phương Nhạn Nhi không nghe ra ẩn ý, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Ta biết chàng vẫn còn đang giận ta, nhưng ta có chuyện gấp, công công giúp ta chuyển lời nhé."

Lưu Cửu Mưu thực sự không muốn dính dáng đến chuyện của nàng ta, chỉ bảo "Phụng nghi hay là đợi Điện hạ về rồi hẵng nói", rồi định bỏ đi.

Nhưng Phương Nhạn Nhi nói: "Ta vừa mới phát hiện ngày hôm đó có kẻ lẻn vào Đông cung, ta quả thực có mất đồ."

Lưu Cửu Mưu lập tức khựng lại, ánh mắt sắc lẹm quay đầu lại đánh giá nàng ta: "Người mất thứ gì?"

Phương Nhạn Nhi hơi cúi đầu: "Mất vài phong thư. Trong đó đa số là thư nhà, cũng không có gì đáng kể. Nhưng có một bức là ta viết dở chưa gửi đi, trên đó có bút tích của ta, ta sợ bị kẻ có tâm cơ trộm đi để giả mạo, uổng công gây ra mấy chuyện rắc rối."

Lưu Cửu Mưu nghi ngờ, thầm nghĩ: Có chuyện trùng hợp thế sao?

Việc Thái tử đang bận rộn lúc này liên quan đến hôm đó, mà nàng ta lại phát hiện mình mất thư?

Lưu Cửu Mưu đương nhiên cảm thấy trong đó có gian trá, nhưng nghĩ lại, cũng sợ đúng là "không trùng hợp không thành chuyện".

Tóm lại, bất luận chân tướng thế nào, nếu vì gã che giấu mà làm hỏng việc, gã gánh vác không nổi.

Lưu Cửu Mưu đành gật đầu nói: "Nô tài ghi nhớ rồi, lát nữa sẽ bẩm báo với Thái tử."

"Được, đa tạ." Phương Nhạn Nhi gật đầu, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng ta vốn còn sợ những lời này không có cách nào nói với Yến Quyết, vì gần đây Yến Quyết không chịu gặp nàng ta. Có Lưu Cửu Mưu chuyển lời hộ thì đúng là vừa khéo, đỡ cho nàng ta mất công đi lại nhiều lần.

Một lát sau, Thái tử bước lên xe ngựa ở cổng cung, Lưu Cửu Mưu đi theo lên xe hầu hạ, đợi xe ngựa lăn bánh, gã khẽ bẩm: "Lúc nãy nô tài đến thư phòng lấy đồ có gặp Phương phụng nghi, nàng ta có việc quan trọng, dặn nô tài nhất định phải bẩm báo với Điện hạ."

Thái tử đang lật xem một bản tấu chương, chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ hỏi: "Chuyện gì?"

Lưu Cửu Mưu cúi đầu đáp: "Phương phụng nghi nói nàng ta phát hiện phòng mình mất đồ, chắc là bị tên trộm đêm đó lấy mất. Thứ mất là vài phong thư, đa số là thư nhà không cần bận tâm, nhưng còn một phong là thư hồi đáp nàng ta viết chưa kịp gửi đi thì bị trộm mất. Trên đó có bút tích của nàng ta, nàng ta sợ bị người có tâm cơ lấy đi gây chuyện thị phi."

Ánh mắt Yến Quyết hơi sắc lại, Lưu Cửu Mưu nín thở quan sát sắc mặt hắn, cũng đợi hắn hỏi chuyện, nhưng đợi hồi lâu chỉ đợi được một câu: "Biết rồi."

Yến Quyết nói xong lại tiếp tục lật xem tấu chương.

Đây là bản tấu chương do thị vệ mà Thái tử phi phái đi lục soát viện ở ngõ Hàm Nê vừa trình lên sáng nay, tấu chương nói rằng đã lục soát được một gói bột thuốc ở phòng củi, người trong viện thừa nhận là thuốc chuẩn bị cho Phương Nhạn Nhi, nhưng không chịu nói là thuốc gì, bọn họ cũng không nhìn ra, Thái y viện tạm thời cũng chưa kiểm nghiệm ra được kết quả gì.

Tình hình này nghe qua giống như mật dược giang hồ.

Theo lý mà nói, triều đình và giang hồ nước sông không phạm nước giếng, tốt nhất không nên dính líu đến nhau, nhưng nếu hắn muốn tìm một người trong giang hồ để hỏi xem đây rốt cuộc là thuốc gì thì cũng không khó.

Hiện tại hắn đã sai thuộc hạ đi tìm người, chuyến xuất cung lần này là đến thiên lao của Hình bộ, để gặp gỡ hộ gia đình đã thừa nhận đưa thuốc cho Phương Nhạn Nhi.

Đúng lúc này Phương Nhạn Nhi lại nói mất thư, còn sợ bị người khác giả mạo chữ viết?

Yến Quyết tò mò không biết người kia liệu có nhắc đến bức thư nào không.

...

Ngày rằm tháng Ba, Yến Huyền lại đi thượng triều, khi quay về Trăn Viên thì hớn hở, ôm chầm lấy Chúc Tuyết Dao nói: "Phụ hoàng mẫu hậu đã ban cho huynh năm mươi mẫu đất ngoài cổng lớn Trăn Viên rồi!"

"Hả?" Chúc Tuyết Dao ngơ ngác.

Theo lý mà nói, một hoàng tử đã phong vương như hắn được đế hậu ban cho một mảnh đất cũng không có gì lạ, nhưng năm mươi mẫu... Hình như hơi nhỏ quá, xây một phủ đệ lớn chút thôi cũng không đủ.

Hơn nữa tại sao lại cứ phải ở ngoài cổng lớn Trăn Viên?

Ban đất phong đâu có ai ban như vậy!

Yến Huyền hào hứng kéo nàng ngồi xuống: "Ta đã nói với phụ hoàng mẫu hậu chuyện muội xây trường học, xin mảnh đất này là để xây thêm một ngôi trường nữa."

"Xây thêm một ngôi trường?" Chúc Tuyết Dao vẫn còn đang mờ mịt.

Yến Huyền gật đầu: "Đúng thế. Sau này trường trong Trăn Viên cứ theo ý nàng mà làm, còn ngôi trường bên ngoài giao cho ta dùng để tuyển học sinh từ nơi khác. Ta nghĩ kỹ rồi, học phí cứ theo cách của muội, ta trả một nửa, để họ tự trả một nửa, còn mười người đứng đầu kỳ thi khảo hạch hàng năm sẽ do ta bao trọn. Ngoài ra ta còn xây thêm vài gian phòng bên cạnh cho họ ăn ở, ở thì không thu tiền, còn tiền ăn có thể để họ đóng một ít, những ai xếp hạng trong nhóm dẫn đầu kỳ khảo hạch có thể miễn luôn phần chi phí này, muội thấy sao?"

Chúc Tuyết Dao nghẹn lời: "Sao tự nhiên lại sắp xếp chuyện này?"

Yến Huyền cười nói: "Có chuyện tốt thì mọi người cùng làm mà, người đọc sách bao nhiêu cũng không thấy nhiều."

Chúc Tuyết Dao nhớ lại lời hắn nói ngày hôm đó, bật cười thành tiếng, gật đầu: "Được, muội thấy rất tốt!" Nói tới đây, nàng chớp chớp mắt: "Gạch ngói đồ đạc dùng để xây trường hay lương thực thịt thà rau muối dùng cho trường học sau này, Ngũ ca có thể mua của muội! Trong Trăn Viên cái gì cũng có!"

"Sao lại còn 'nhạn bay qua cũng vặt lông' thế này!" Yến Huyền kêu la.

Chúc Tuyết Dao ôm lấy cánh tay hắn: "Muội bán thấp hơn bên ngoài không được sao? Muội chỉ kiếm của huynh một phần mười lợi nhuận thôi!"

Yến Huyền cười khổ: "Muội còn muốn kiếm của ta một phần mười lợi nhuận! Ta đã nghèo lắm rồi!"

Chúc Tuyết Dao nói năng hùng hồn: "Muội là thê tử của huynh, kiếm của huynh một ít thì đã sao? Lần sau huynh cũng tìm cơ hội mà kiếm của muội!"

Yến Huyền kêu thảm hơn: "Muội xem ta có sản nghiệp gì không! Ta kiếm của nàng kiểu gì được!"

Hắn nói rất đúng.

Nhưng dù sao thì số tiền này Chúc Tuyết Dao cũng đã kiếm được rồi.

Hai ngày sau, hắn nhờ Công bộ tính toán nhân lực vật lực cần thiết để xây nhà, rồi gửi cho nàng một bản kê khai.

...

Lại qua hai ngày nữa, Ôn Minh công chúa đột nhiên tới Trăn Viên, hơn nữa còn không báo trước, cứ thế mà đến.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nghe tin thì xe ngựa của nàng ấy đã dừng trước cửa biệt uyển, hai phu thê đều giật mình, vội ra ngoài đón tiếp.

Họ đón được Ôn Minh công chúa đang vội vàng đi vào ở ngay viện đầu tiên sau cổng, hai người vừa định hành lễ với Nhị tỷ theo quy tắc, Ôn Minh công chúa đã nắm chặt lấy tay Chúc Tuyết Dao: "Muội nghe nói gì chưa!"

Ngữ điệu ấy vô cùng phấn khích.

Chúc Tuyết Dao: "Dạ? Chuyện gì?"

Ôn Minh công chúa ra vẻ bí mật: "Phương thị đã bị ăn gậy rồi."

Chúc Tuyết Dao buồn cười: "Tính thời gian thì cũng đến lúc rồi mà."

"Không phải." Ôn Minh công chúa lắc đầu, "Đã được vài ngày rồi, chẳng qua là Đông cung bưng bít tin tức nên chúng ta mới không nghe nói thôi. Lúc Cung chính ty được gọi đến, nghe nói còn thiếu ba bốn ngày nữa mới tròn tháng từ khi nàng ta mất con, không biết thế nào mà chọc giận Thái tử, Thái tử lập tức sai Cung chính ty đến bắt người động hình."

Hả?

Chúc Tuyết Dao kinh ngạc há miệng, nhưng vì quá sững sờ mà không nói được gì.

Yến Huyền cũng rất ngạc nhiên: "Đệ còn tưởng cuối cùng Đại ca sẽ xin tha cho nàng ta chứ, sao lại vội vàng đánh như vậy?"

"Ta cũng không biết." Ôn Minh công chúa lắc đầu, hạ thấp giọng nói, "Cái lạ hơn là sau đó, Phương thị đã bị cấm túc. Không phải kiểu cấm túc như trước, mà là chuyển đến viện hẻo lánh nhất ở Bắc cung, cung nhân hầu hạ bên cạnh cũng bị cắt giảm hơn nửa, chỉ để lại hai ba cung nữ hầu hạ thôi."

Chúc Tuyết Dao nghe đến đây, bỗng không còn thấy ngạc nhiên nữa, thầm đoán chắc hẳn chuyện Phương Nhạn Nhi giả mang thai đã bị vạch trần.

Yến Huyền cũng nghĩ đến việc này, nhìn Chúc Tuyết Dao rồi cười khẽ: "Làm nhiều việc ác ắt tự hại mình, cũng đến lúc nàng ta phải chịu khổ chút rồi."

"Đúng thế, phụ hoàng mẫu hậu đều rất hài lòng." Ôn Minh công chúa mỉm cười, "Ta nghĩ là nên để mọi người cùng vui lây, nên vừa xuất cung là chạy đến đây ngay. Ngoài ra còn một việc nữa... Tứ muội có thai rồi."

Yến Huyền hơi khựng lại, tế nhị hỏi thăm: "Cha của đứa trẻ..."

"Muội ấy bảo là Tễ Vân." Ôn Minh công chúa mỉm cười, "Nhưng không quan trọng, muội không có phò mã, đứa trẻ này cũng giống như hai đứa trước đều mang họ Yến thôi. Còn có nhận người cha này hay không thì tùy ý muội ấy vậy."

Yến Huyền gật đầu: "Cũng đúng."

Nói xong, hắn đã bắt đầu suy nghĩ xem nên chuẩn bị quà gì cho Tứ tỷ, ngoài ra Tễ Vân tuy rằng không danh chính ngôn thuận, người ngoài không tiện chúc mừng hắn rầm rộ, nhưng người nhà vẫn nên làm tròn lễ nghĩa.

Chúc Tuyết Dao thì không có tâm trí nghĩ đến những chuyện này, thực ra những chuyện sau đó nàng nghe cũng chỉ tai trái sang tai phải, tâm trí vẫn quanh quẩn ở câu "Phụ hoàng mẫu hậu đều rất hài lòng" của Ôn Minh công chúa.

Nàng mong đế hậu sống lâu trăm tuổi, họ hài lòng thì nàng cũng nên mừng cho họ, nhưng sự hài lòng này là vì Thái tử, đối với nàng thì lại không phải chuyện tốt cho lắm.

Nàng không thể để vị thế của Thái tử vững chắc trở lại.

Chúc Tuyết Dao suy đi tính lại, cuối cùng vẫn nghĩ đến Phương Nhạn Nhi.

Tuy rằng Thái tử lạnh nhạt với Phương Nhạn Nhi là chuyện tốt đối với đế hậu, với bách quan, thậm chí là với các đệ đệ muội muội, nhưng đôi khi cái tốt và cái xấu cũng chỉ cách nhau một suy nghĩ.

Kiếp trước nàng vốn không hiểu lắm những điều này, bởi vì cha mẹ dạy dỗ nàng quá ngay thẳng, họ không ngờ nàng gả cho ca ca nhà mình mà vẫn phải đối mặt với những tranh chấp chốn hậu trạch.

Nhưng mười mấy năm sau đấy, nàng đã chứng kiến vô số thủ đoạn đổi trắng thay đen của Phương Nhạn Nhi, chịu không biết bao nhiêu thiệt thòi, tự nhiên cũng học lỏm được chút ít.

Kiếp này nàng cứ "vẽ hổ thành mèo" đã khiến Phương Nhạn Nhi ăn gậy rồi, lại dùng nàng ta để gán cho Yến Quyết một cái tiếng xấu, coi như là gậy ông đập lưng ông vậy!