Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 81



Những lời lẽ vừa hùng hồn vừa đầy châm biếm của Yến Huyền đã khiến Yến Quyết vốn đang ung dung lập uy với tất cả mọi người phải cạn lời.

Đổi lại là ai cũng sẽ cạn lời thôi.

Một mặt, không ai ngờ hắn có thể nói năng tuyệt tình đến vậy, ngay cả Chiêu Minh Đại trưởng công chúa vừa rồi cũng từ chối Thái tử một cách có chừng mực; mặt khác, cái kiểu phát ngôn "Ngài tặng đệ bốn người thiếp thì phải tặng vợ đệ bốn nam sủng" thật sự quá sức tưởng tượng, ai mà lường trước được.

Thế là mọi ánh mắt đều đờ đẫn đổ dồn về phía Thái tử, ngay cả bốn người đàn ông vốn đã lui ra đến cửa cũng ngơ ngác, không biết có nên đi tiếp hay không.

Họ cảm thấy bầu không khí đã đến mức này, có lẽ Thái tử sẽ thực sự ban họ cho Hoa Minh công chúa, nhưng ban cho Hoa Minh công chúa thì dường như lại không khả thi cho lắm...

Trong một lúc lâu, hoa sảnh yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, tất cả mọi người đều dán mắt vào cuộc đối đầu của hai huynh đệ.

Cuối cùng, Thái tử cũng rặn ra một nụ cười không thể khó khăn hơn: "Ngũ đệ đã không thích... Thì thôi vậy, là cô đã lo xa rồi."

Yến Huyền hành lễ: "Đa tạ Đại ca thành toàn!"

Nói hết câu hắn dứt khoát xoay người trở về chỗ ngồi của mình.

Bầu không khí căng thẳng không vì việc hắn nhập tiệc trở lại mà dịu đi, nhưng hắn dường như hoàn toàn không hay biết, ngồi xuống là không thèm nhìn ai thêm cái nào, vén tay áo múc một thìa gân heo gạch cua bỏ vào bát Chúc Tuyết Dao: "Ăn cái này đi, ta vừa nếm thử, chắc là muội thích đấy."

Chúc Tuyết Dao vốn đang nhìn chằm chằm hắn, nghe vậy liền chớp chớp mắt: "Được."

Yến Huyền đưa xong miếng gân heo lại bắt đầu bóc tôm cho nàng.

Tỳ nữ hầu tiệc thấy vậy vội tiến lên muốn giúp, bị hắn lạnh mặt phất tay đuổi đi. Ai cũng thấy sắc mặt hắn đang vô cùng tệ, thế nên sự kiên nhẫn và dịu dàng mà hắn dành cho Chúc Tuyết Dao cũng trở nên kỳ lạ.

Sự kỳ lạ này kéo dài đến nửa sau buổi tiệc, khi Thái tử cuối cùng cũng tìm được một cái cớ để đi trước.

Bầu không khí trong sảnh theo bóng dáng Thái tử biến mất mà thoải mái hơn hẳn.

Ôn Minh công chúa nghiêng đầu nhìn Yến Huyền, cười nói: "Ngũ đệ đừng giận nữa, hôm nay Thái tử điện hạ của chúng ta là ý tại ngôn ngoại, cũng không phải nhắm vào đệ đâu."

Nào ngờ Yến Huyền nhếch môi cười: "Đệ cũng không phải nhắm vào huynh ấy."

Mọi người giật mình.

Chiêu Minh Đại trưởng công chúa nhướng mày hỏi: "Đệ có ý gì?"

Yến Huyền cười đáp: "Người muốn tặng thị thiếp cho đệ, Thái tử thật ra không phải người đầu tiên. Từ khi đệ bắt đầu tham chính, các quan viên cấp dưới, huân quý ở Lạc Dương, không ít người đã nảy ra ý định này. Tuy đệ từ chối họ không khó, nhưng loại chuyện này cứ xuất hiện mãi cũng rất phiền. Hôm nay hồi tuyệt Thái tử một lần, chuyện truyền ra ngoài cho trên dưới đều biết đây là vảy ngược của đệ, sau này sẽ được thanh tịnh."

Nói cách khác, hôm nay coi như Thái tử đâm đầu vào họng súng.

Hắn muốn lấy Yến Huyền để lập uy, Yến Huyền cũng đang lo không tìm được đối tượng thích hợp để giải quyết một lần cho xong.

Ôn Minh công chúa trầm giọng: "Làm càn! Đó dù sao cũng là Thái tử điện hạ, đệ lấy huynh ấy làm bia đỡ như vậy, cẩn thận sau này huynh ấy xử lý đệ."

Yến Huyền cười lạnh: "Nhị tỷ nói vậy là sai rồi. Trước đây trên triều đôi bên đã cãi nhau, lẽ nào đệ nhận mấy người này thì huynh ấy có thể không xử lý đệ sao? Dựa vào đâu huynh ấy làm khó đệ mà đệ đều phải ngậm bồ hòn nhận hết chứ?"

Đạo lý đúng là như vậy, Ôn Minh công chúa không khuyên nữa. Nàng vừa rồi mở miệng là "Thái tử điện hạ", đối với bên này lại là "Ngũ đệ", cũng coi như đã công khai bày tỏ thái độ.

Các hoàng tử công chúa còn lại chưa có thái độ rõ ràng đều rơi vào trầm tư, ngay cả những người nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện cũng biết chuyện hôm nay về phải nói lại với mẫu phi của mình.

Khoảng nửa canh giờ sau, yến tiệc tan.

Đích thân Thục Ninh công chúa tiễn mọi người ra đến cửa phủ, liên tục nói "tiếp đón không chu toàn", lại đặc biệt tạ lỗi với Chiêu Minh Đại trưởng công chúa.

Chiêu Minh Đại trưởng công chúa hiểu ý, khẽ cười: "Đó là đương kim Thái tử, lại không chịu sự quản thúc của tỷ muội ta, ta đương nhiên không có lý do gì trách muội. Lo an thai đi, ta đã cho người chọn một ít thuốc bổ thượng hạng, lát nữa sẽ bảo Thẩm Ngư dặn dò kỹ cho Tễ Vân."

Chiêu Minh Đại trưởng công chúa nói xong rồi lên xe ngựa.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cũng nhanh chóng lên xe.

Xe ngựa lăn bánh, Chúc Tuyết Dao không chút kiêng dè nằm lên đùi Yến Huyền.

Yến Huyền cúi xuống nhìn, ngứa tay nghịch nghịch đóa hoa điền trên trán nàng. Chính giữa hoa điền là một viên ngọc trai bán nguyệt, chạm vào cảm giác rất vui tay.

Chúc Tuyết Dao mặc kệ hắn nghịch, nói: "Ngũ ca."

"Hửm?"

Chúc Tuyết Dao cười: "Lỡ như hôm nay Thái tử hạ quyết tâm đưa nam sủng cho muội thật, huynh tính sao?"

"Xì, ta xem huynh ấy dám!" Yến Huyền lại nổi cáu, nghiến răng nghiến lợi. Hắn im lặng một hồi, lại cười bảo: "Huynh ấy mà đưa thật thì chúng ta nhận thật thôi, bốn tỳ thiếp bốn nam sủng, đâu phải chúng ta nuôi không nổi. Họ chắc chắn đều là người có học thức, cứ ném ra trường học mà dạy học, vừa thể diện vừa làm được việc, chúng ta lẽ nào chịu thiệt?"

Chúc Tuyết Dao: "..."

Nghe hắn nói vậy, nàng bỗng hối hận vì đã không đòi người thật.

Nàng bĩu môi, lật người nằm nghiêng,ôm lấy eo Yến Huyền: "Muội ngủ một lát, Ngũ ca về đến nhà thì gọi muội."

"Được." Yến Huyền gật đầu, thu lại bàn tay đang nghịch hoa điền, cũng tựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nhưng hắn hoàn toàn không ngủ được.

Hành động hôm nay của Thái tử lúc ở đó chỉ khiến hắn bực mình, nhưng nghĩ lại thì thấy rất kỳ quặc.

Nhị tỷ nói Thái tử ý không nằm ở lời nói là chuyện rành rành, nhưng vấn đề là tại sao Thái tử lại chọn hắn để lập uy?

Những ngày trước trên triều tuy hắn cũng đối đầu với Thái tử, nhưng đáng lẽ phải là người có tiếng nói nhỏ nhất trong số những người tham gia, Đại tỷ, Nhị ca và Tam ca đều không nể tình hơn hắn nhiều.

Lẽ nào vẫn là không cam tâm đối với Dao Dao?

Yến Huyền tin chắc Thái tử không cam tâm đối với Dao Dao, nhưng cảm thấy hành động hôm nay dường như không liên quan cho lắm. Bởi vì dù hắn có thực sự nhận thiếp, thậm chí thiên vị thiếp thất... Thì Đông cung vẫn chướng khí mù mịt hơn mà.

Yến Quyết cảm thấy Thái tử dù sao cũng không đến mức nực cười đến nỗi nghĩ rằng làm cho hậu viện của hắn náo nhiệt lên thì bản thân có thể thắng được hắn ở mảng này.

Có phải hắn đã bỏ sót chuyện gì không?

Yến Huyền suy nghĩ nghĩ, từ phủ Thục Ninh công chúa cho tới khi về đến phủ Phúc Tuệ quân vẫn chưa nghĩ thông suốt.

...

Phủ Chiêu Minh Đại trưởng công chúa.

Yến Tri Phù về phủ ngủ một giấc ngắn.

Thẩm Ngư không về cùng nàng ngay, lúc đầu hắn ở lại nói kỹ với Tễ Vân về những món bổ dưỡng mà Đại trưởng công chúa tặng Thục Ninh công chúa, trong đó có không ít thứ chỉ ở Di Châu mới có, những người sống lâu ở Di Châu như họ mới nói rõ được. Sau đó Tễ Vân giữ hắn lại uống trà, đây coi như đạo tiếp khách, Thẩm Ngư không tiện từ chối nên nán lại thêm hai khắc.

Về đến phủ Đại trưởng công chúa đã là chập tối, vừa hay lúc Đại trưởng công chúa ngủ dậy.

Yến Tri Phù vốn còn đang lười trên giường, nghe thấy trong phòng có tiếng động khẽ, dùng ngón tay vén rèm giường, nhìn thấy Thẩm Ngư vừa vào nhà.

Nàng ngáp một cái, uể oải gọi hắn, Thẩm Ngư khựng lại, lập tức đi tới.

Yến Tri Phù vén rèm rộng hơn, hắn ngồi xuống bên giường, nàng lại nhắm mắt, thuận miệng hỏi: "Chuyện hôm nay, ngươi thấy thế nào?"

Tâm trạng Thẩm Ngư khá phức tạp, hắn cúi đầu đáp: "Thục Ninh công chúa và Tễ Vân tâm đầu ý hợp, tuy không thể cầu phong phò mã, nhưng thế này cũng rất tốt rồi."

Yến Tri Phù nhíu mày, mở mắt quan sát hắn, cuối cùng không nói gì, chỉ bảo: "Ta nói không phải chuyện này, là chuyện của Thái tử và Ngũ đệ."

Thẩm Ngư hơi khựng lại: "Thụy vương một lòng một dạ với Phúc Tuệ quân, Phúc Tuệ quân cũng thích Thụy vương, rất viên mãn."

"Lời này không sai. Nhưng ngươi có nhớ lý do Ngũ đệ nói những lời đó không?" Nàng khựng lại, "Đệ ấy muốn mượn Thái tử để biểu đạt thái độ, xóa bỏ nỗi lo sau này."

Thẩm Ngư ngập ngừng gật đầu: "Nhớ, chủ thượng thấy có gì không ổn sao?"

"Cũng không hẳn là không ổn." Yến Tri Phù nhìn chằm chằm l*n đ*nh rèm, cười khẽ, "Ta chỉ đang nghĩ... Những chuyện chúng ta biết, phu thê họ có phải là chưa nghe nói không nhỉ?"

"Hả?" Thẩm Ngư ban đầu ngẩn ngơ, sau đó chợt hiểu, "Chủ thượng đang nói..."

Yến Tri Phù gật đầu, lẩm bẩm nói tiếp: "Đúng rồi. Những lời đồn đó cũng chỉ vừa mới truyền ra, mấy ngày nay bọn họ đều ở Trăn Viên, đúng lúc Nhị muội cũng tới, bọn họ còn phải tốn sức bầu bạn với muội ấy, khả năng cao là thực sự chưa nghe nói."

Nói đến đây, không nhịn được lại cười một tiếng: "Ngươi đi nhắc bọn họ một câu đi, để bọn họ nghĩ xem rốt cuộc là bị kẻ nào tính kế, tránh để bọn họ vẫn còn bị che mắt."

Thẩm Ngư gật đầu: "Sáng mai nô sẽ đi ngay."

Yến Tri Phù liếc hắn một cái: "Đi bây giờ đi, tối nay không cần vội về."

"Phủ Phúc Tuệ quân ở ngay..." Thẩm Ngư định nói hai nhà ở cùng một con ngõ, nói được một nửa chạm phải ánh mắt cười của Yến Tri Phù, hắn bỗng nghẹn lại, hai má nóng bừng, nhìn quanh quất rồi nói nhỏ, "Nô không thích mèo đến thế đâu."

Yến Tri Phù uể oải tặc lưỡi: "Thời gian qua tranh chấp nhiều, ngươi cũng mệt mỏi rồi rồi, đi chơi đi." Nàng vừa nói vừa trở mình, quay lưng về phía hắn, trong lòng thầm nghĩ: Miễn cho ngươi phải ngưỡng mộ Tễ Vân.

"Lúc ra ngoài nhớ truyền thiện giúp ta." Yến Tri Phù bâng quơ nói tiếp, "Tiện thể bảo họ món bánh xốp chao đỏ sáng nay khá ngon, bảo họ làm thêm một ít, tối mang đến làm đồ ăn đêm."

"Tuân lệnh." Thẩm Ngư nghe lời lui ra, ra khỏi phòng ngủ trước tiên đến nhà bếp truyền lời, thay quần áo xong liền ra khỏi phủ, đến phủ Phúc Tuệ quân.

Trong phủ Phúc Tuệ quân, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền sau khi về cũng đều ngủ một giấc, lúc Thẩm Ngư đến hai người cũng vừa mới tỉnh, đang lười trên giường. Nghe nói hắn tới, họ biết là nên dậy rồi, nhưng người mệt mỏi chẳng muốn nhúc nhích, hai người cứ nằm đó gọi đối phương hết lần này đến lần khác: "Ngũ ca, phải dậy thôi..."

"Dậy đi, Dao Dao."

"Ừ, dậy thôi..."

"Phải dậy rồi... Có khách đấy."

Nhưng giọng nói uể oải của nhau lúc này dường như có tác dụng gây ngủ, càng gọi càng không dậy nổi.

Thẩm Ngư xuất thân là ám vệ nên thính lực cực tốt, lúc này lại đang ngồi xổm ở sân trước v**t v* Bạch Đường, ở khoảng cách gần, dù không cố ý nghe lén cũng nghe thấy hết.

Hắn vốn định tiếp tục đợi, nhưng rất nhanh đã nghe thấy Chúc Tuyết Dao kêu thảm "A, tại sao lúc đang lười lại có khách tới chứ!", không khỏi cười thầm một tiếng.

Nghĩ một lát, hắn cúi người bế Bạch Đường lên, đi về phía gian phòng trước mặt.

Hắn không vào, mà đến dưới cửa sổ phòng ngủ, hắng giọng một cái: "Điện hạ và nữ quân nếu không phiền, nô xin trực tiếp vào bẩm báo, điện hạ và nữ quân không cần phải thức dậy."

"Đừng..." Chúc Tuyết Dao cảm thấy thế quá thất lễ.

Yến Huyền lại cất giọng nói: "Ngươi đợi một chút!"

Nói xong hắn lại bảo Chúc Tuyết Dao một câu "Muội không cần dậy", rồi tự xuống giường, quay lại khép rèm giường, lệnh cho Triệu Kỳ vào hầu hạ mình thay quần áo, một lúc sau đã ra dáng người có thể gặp khách.

Chúc Tuyết Dao thấy vậy, nghĩ hắn đã dậy thì cũng được, bèn nghe theo lời hắn.

Yến Huyền sai người mời Thẩm Ngư vào phòng, Bạch Đường bị Thẩm Ngư bế vào liền phũ phàng đạp hắn ra, chui qua khe hở rèm giường vào tìm Chúc Tuyết Dao.

"... Vô tình." Thẩm Ngư nói.

Chúc Tuyết Dao cách lớp rèm cười nói: "Thẩm thị vệ ở lại ăn tối chứ? Ta bảo Môi Cầu đi tìm ngươi chơi."

Môi Cầu là con mèo trước đây từng được Yến Huyền gửi sang cho Thẩm Ngư ngủ cùng, nên thân với hắn nhất.

Thẩm Ngư gật đầu đáp: "Chủ thượng bảo nô mai hãy về..."

Hắn có hơi lúng túng, vì hai bên thực sự ở quá gần, nghĩ thế nào cũng không thấy có lý gì mà lại đi gây phiền hà cho người ta như vậy.

Yến Huyền chẳng bận tâm, cười lớn: "Vậy thì tốt quá. Dao Dao hôm qua còn bảo hôm nay ở chỗ Tứ tỷ có thể uống rượu đánh bài, bị Thái tử quấy rầy nên cũng chẳng còn tâm trí. Nếu ngươi không đi, vậy thì đi cùng chúng ta chơi vài ván, tối nay mèo trong phủ đều có thể ngủ cùng ngươi!"

Giọng điệu của Yến Huyền vô cùng khẩn thiết, chỉ là nghe cứ như mèo đang làm vụ mua bán mờ ám gì đó vậy.

Thẩm Ngư phải cố gắng lắm mới nhịn được cười, nghĩ thầm chuyện Đại trưởng công chúa dặn dò hắn nói lúc uống rượu đánh bài dường như sẽ tốt hơn, nên dứt khoát lui ra ngoài trước.

Chúc Tuyết Dao lại lười thêm hai khắc mới dậy, Yến Huyền đợi nàng trang điểm xong xuôi liền sai người truyền thiện, trực tiếp gọi Thẩm Ngư vào ăn cùng.

Để bầu không khí thoải mái hơn, ba người không chia bàn riêng mà cùng ngồi quây quần bên một chiếc bàn.

Yến Huyền thấy Thẩm Ngư có vẻ e ngại, sảng khoái cười nói: "Nói chuyện như này cho tiện, lát nữa bảo người dọn đồ ăn đi là có thể đánh bài ngay."

Thẩm Ngư thầm thở phào, gật đầu cười đáp: "Cung kính không bằng tuân lệnh."

Thế là ba người không chút kiêng dè cùng nhau ăn tối, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ăn khá tập trung, còn Thẩm Ngư thì dành phần lớn thời gian để cho mèo ăn.

Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền biết rõ quy tắc ở phủ Đại trưởng công chúa nghiêm ngặt, ngày thường chắc hẳn không thể để hắn thoải mái như vậy, nên cũng không nói nhiều, để mặc hắn chơi với mèo. Còn nếu hắn chưa no, tí nữa sai người mang thêm đồ ăn đêm qua là được, vả lại lát nữa lúc đánh bài cũng còn có món nhắm.

Thế là đợi đến lúc dọn mâm, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đã ăn no, Hoàng Tửu nằm cuộn tròn trong lòng Thẩm Ngư ngủ say, làm Thẩm Ngư vô cùng mãn nguyện.

Cung nhân lau sạch bàn, lại lấy bài ra, Chúc Tuyết Dao chê ít người, gọi Vân Diệp và Sương Chi cùng vào chơi.

Thẩm Ngư tuy bị mèo hớp hồn nhưng cũng không quên việc chính.

Nếu là việc công, hắn cứ trực tiếp bẩm báo lời Đại trưởng công chúa dặn là xong, nhưng vì lòng riêng hắn không muốn làm họ sợ, bèn đợi đến khi không khí trên bàn bài trở nên sôi nổi mới ra vẻ như trò chuyện phiếm: "Nữ quân và điện hạ dạo này thường ở Trăn Viên, chắc hẳn có vài lời đồn ở Lạc Dương vẫn chưa nghe tới."

Lúc này đang đến lượt Chúc Tuyết Dao ra bài, nàng đang dồn hết suy nghĩ nên ra quân nào, đối với lời của Thẩm Ngư thì tai trái vào tai phải ra, Yến Huyền thuận miệng hỏi: "Lời đồn gì?"

Thẩm Ngư vừa xếp bài, vừa cười như không cười nói: "Chuyện Thái tử trách phạt Phương thị đã truyền ra rồi, khắp các ngõ ngách một mặt bàn tán Thái tử vô tình, mặt khác lại hết lời ca ngợi nghĩa cử xây học xá của Điện hạ." Hắn khựng lại một chút, rồi ngước mắt nhìn Yến Huyền, "Từ hôm kia trở đi, thậm chí còn có người nói điện hạ trông giống bệ hạ hơn Thái tử, Phúc Tuệ quân cũng cực kỳ giống thánh nhân."

"Cái gì?" Chúc Tuyết Dao nghe thấy danh hiệu của mình, lập tức tập trung trở lại, bắt đầu hồi tưởng lời Thẩm Ngư vừa nói.

Phần mắng Thái tử thì nàng không hề bất ngờ, vì đó là do nàng truyền ra, mục đích chính là để Yến Quyết bị mắng.

Phía sau là gì ấy nhỉ...

Nàng ngơ ngác nhìn Thẩm Ngư, hồi tưởng một lát, đột nhiên rợn tóc gáy: "Ngươi nói cái gì? Ngũ ca giống ai và ta giống ai?"

Sắc mặt Yến Huyền cũng trở nên nghiêm nghị.

Thẩm Ngư thu lại nụ cười, gật đầu: "Loại tin đồn này khi đến tai chúng ta thường đã lan truyền khắp thành rồi, khó tìm ra nguồn gốc nhất. Nhưng cách nói này..." Ánh mắt Thẩm Ngư đảo qua đảo lại giữa đôi phu thê trước mặt, "Chủ thượng cảm thấy khả năng cao hôm nay Thái tử làm vậy là vì lời đồn này, ngài ấy muốn thăm dò ý của điện hạ. Nhưng điện hạ và nữ quân dường như đều không biết chuyện này, trực tiếp trở mặt với Thái tử, e rằng trong mắt thái tử càng làm cho cái sai này thêm phần chắc chắn."

Chúc Tuyết Dao: "..."

Biết thế lúc nãy cứ nhận hết mấy tỳ thiếp và nam sủng đó cho rồi.

Thẩm Ngư thở dài: "Chủ thượng sai nô đến báo cho điện hạ và nữ quân một tiếng, để hai vị nghĩ xem rốt cuộc là kẻ nào đang tung những tin này, họa may còn có thể sửa bỏ, dù không được thì cũng tốt hơn là bị che mắt."

Chúc Tuyết Dao hít một hơi thật sâu, cảm thấy sống lưng lạnh toát: "Nếu Thái tử tin lời đồn này, e rằng sẽ thực sự coi Ngũ ca là cái gai trong mắt mất."

"Chính xác." Thẩm Ngư gật đầu, quan sát Yến Huyền, không khỏi có chút thắc mắc, "Trường học mà Điện hạ dự định xây còn chưa bắt đầu thi công mà tin đồn đã sôi sục như vậy, chứng tỏ có kẻ luôn âm thầm theo dõi điện hạ, lời đồn này rõ ràng là nhắm vào mạng của điện hạ, điện hạ rốt cuộc đã đắc tội với kẻ nào mà lại tốn công tốn sức bày ra cục diện như vậy?"