Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ

Chương 82



Phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.

Kha Vọng vào phủ cầu kiến khi đã gần tới giờ Tý, nhưng vì ban chiều Yến Tri Phù đã ngủ một giấc nên lúc này vẫn chưa nghỉ ngơi, vừa hay tiện cho việc gặp mặt.

Kha Vọng trực tiếp vào phòng ngủ của Yến Tri Phù. 

Nàng vốn đang ngồi bên bàn đọc sách giải khuây, thấy ông ta đưa tới một phong thư liền nhận lấy, nhìn lướt qua phong bì trước. 

Phát hiện thư từ doanh Tốn gửi tới, nàng hít sâu một hơi, tâm trạng vô thức trở nên căng thẳng. 

Trong suốt quá trình mở thư đọc nội dung, nàng gần như quên cả thở cho đến khi nhìn thấy kết quả cuối cùng.

Phía Xiêm quốc không hề phát hiện tung tích của Khương Du.

Dù vừa rồi vô cùng căng thẳng, nhưng khi nhìn thấy kết quả này, Yến Tri Phù cũng không cảm thấy quá thất vọng, bởi những chuyện tương tự nàng đã trải qua quá nhiều lần. Việc sai người đi tra lần này vốn là do bị Yến Quyết chọc giận, sau đó Yến Quyết đã ở trên buổi thượng triều tạ lỗi với nàng, lại lôi ra chuyện Dương Kính và Phương thị ngấm ngầm cấu kết, bấy nhiêu cũng đủ để nàng hiểu chuyện này ngay từ đầu là giả, thế nên tìm được mới là chuyện lạ.

Yến Tri Phù thản nhiên cất phong thư lại, ném sang một bên rồi thuận miệng hỏi Kha Vọng: "Bên phía Thẩm Ngư thế nào?"

Kha Vọng khựng lại một chút, ôm quyền đáp: "Càn Thập Thất truyền tin về nói hắn ăn tối cùng Thụy vương và Phúc Tuệ quân. Còn về việc họ nói những gì thì ám vệ của Thụy vương canh giữ ở đó, người của chúng ta không tiếp cận được."

"Không sao." Yến Tri Phù mỉm cười.

Bản thân nàng cũng không có ý định giám sát Thẩm Ngư, chỉ là có chút tò mò mà thôi.

Ngoài tò mò, tâm trạng nàng còn khá phức tạp.

Ngay từ trước khi khởi hành từ Di Châu, nàng đã nghĩ tới việc  quý tộc ở Lạc Dương rất đông, qua lại tất nhiên sẽ nhiều, thân phận như Thẩm Ngư khó tránh khỏi việc phải kết giao bạn bè. Nếu thực sự có thể tìm được vài người cùng chung chí hướng với hắn thì cũng là chuyện tốt.

Nhưng nàng không ngờ người đó lại là Ngũ đệ và Phúc Tuệ quân... Chủ yếu là Phúc Tuệ quân.

Tại sao lại cứ phải là nàng ấy nhỉ?

Quan lớn quý tộc nhiều như vậy, chỉ riêng công chúa đã có mười người, tại sao lại cứ phải là nàng ấy?

Yến Tri Phù cảm thấy đúng là tạo hóa trêu ngươi, nhưng may là không ảnh hưởng gì lớn. 

Nàng phất tay cho Kha Vọng lui xuống, gọi tỳ nữ vào, tùy ý đọc tên bốn hậu viện. 

Tỳ nữ lập tức theo ý nàng đi truyền người. 

Chưa đầy một khắc sau, bốn người đã đến đông đủ, họ dập đầu hành lễ trước mặt Yến Tri Phù. 

Nàng quan sát họ một lát rồi chọn ra hai người trông thuận mắt hơn, để hai người còn lại trực tiếp trở về.

...

Phủ Phúc Tuệ quân.

Tin tức kinh hoàng mà Thẩm Ngư mang tới đã dội gáo nước lạnh khiến Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền chẳng còn tâm trí đâu mà đánh bài tiếp. 

Ba người vẫn ngồi quây quanh bàn bài, mắt to trừng mắt nhỏ suy tính xem rốt cuộc là kẻ nào đang bày ra cục diện này. 

Vân Diệp và Sương Chi vẫn đứng bên cạnh, ai nấy đều kinh hãi không dám lên tiếng.

Đối với Chúc Tuyết Dao, "kẻ thù" đầu tiên nàng nghĩ tới đương nhiên là Yến Quyết, thứ hai là Phương Nhạn Nhi, nhưng trong ván bài này hai kẻ đó dường như đều không liên quan cho lắm.

Vậy nếu nói Yến Huyền từng đắc tội với ai...

Yến Huyền nhanh chóng thốt ra một cái tên: "Trịnh Tứ thái tử."

Chúc Tuyết Dao cũng nghĩ tới người này, ánh mắt nàng chợt sắc lạnh. 

Thẩm Ngư ngồi đối diện hai người khẽ khựng lại.

Lúc triều đình truy bắt Trịnh Tứ thái tử thì hắn vẫn còn ở Di Châu, tuy chuyện lớn hắn cũng có nghe qua nhưng không lưu tâm lắm, vì thế hồi tưởng một hồi mới nói: "Là Quy An bá hiện nay sao? Người mà Thái tử đứng ra chiêu hàng và phong tước ấy?"

Hắn thấy cũng có lý, bởi Quy An bá này rất có thể coi Thái tử là đại ân nhân, âm thầm tìm cớ giúp Thái tử xử lý huynh đệ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Chúc Tuyết Dao mỉm cười lắc đầu: "Không phải, Quy An bá là 'Trịnh hoàng thúc', còn Trịnh Tứ thái tử là kẻ mà Tứ ca, Ngũ ca và Nhị tỷ phu cùng dẫn người đi bắt."

Thẩm Ngư hiểu ra: "Kẻ mà sau đó Thái tử hạ chỉ chém đầu?"

"Đúng vậy." Yến Huyền nhíu mày gật đầu, "Lúc đó có thể thuận lợi bắt được hắn là nhờ ta dùng lời đồn để đánh vào lòng người. Trước khi hắn giơ tay chịu trói, ta có gặp hắn một lần, hắn nói hắn chơi trò lời đồn còn lâu hơn ta nhiều, nói rằng ta cũng sẽ bị lời đồn hành hạ. Lúc đó chúng ta đều muốn hỏi xem rốt cuộc hắn định làm gì, nhưng hắn đã cắn lưỡi tự tận, hơn nữa tên này lại không biết chữ..."

Yến Huyền thở dài não nề: "Thế nên cho tới lúc đầu hắn rơi xuống đất, chúng ta vẫn không rõ toan tính của hắn là gì."

Bây giờ họ coi như đã có câu trả lời. 

Những lời đồn lan truyền trong dân gian xem ra câu nào cũng là khen ngợi hắn, nhưng thực chất lại đủ để khiến Thái tử coi hắn như cái gai trong mắt.

Giống như lúc trước hắn tung tin đồn về Trịnh Tứ thái tử, cũng không khẳng định tên thái tử tiền triều này là giả, mà chỉ khiến cho di cô của tiền triều mọc lên như nấm khắp nơi trên đất Đại Diệp, từ đó nhanh chóng đập tan uy tín tích lũy nhiều năm của Trịnh Tứ thái tử trong dân gian, khiến hắn chỉ trong vòng hai ba tháng từ "hoàng thất chính thống" trở thành trò cười.

Hai chiêu bài này có cùng một phương thức. Không chỉ lộ tuyến giống nhau mà mục đích đều là muốn lấy mạng đối phương, và cũng đều là cục diện khó mà phá giải.

"Đây là dương mưu." Thẩm Ngư nhíu mày, ngón tay mân mê cằm của Hoàng Tửu đang ngủ say trong lòng. 

Hoàng Tửu bị hắn làm phiền, lấy móng vuốt ôm lấy đầu, giấu kỹ cái cằm của mình đi.

Thẩm Ngư chuyển sang sờ móng vuốt của nó, xoa xoa miếng đệm thịt. Miếng đệm thịt tròn trịa nóng hổi bóp vào rất thích tay, Thẩm Ngư vừa xoa vừa tập trung suy nghĩ, một lúc sau mới ngước mắt nói: "Nô thấy... Điểm chí mạng của chuyện này nằm ở chỗ dù điện hạ có đến giải thích với Thái tử rằng đây là cục diện của Trịnh Tứ thái tử, dù Thái tử có tin điện hạ đi chăng nữa thì chỉ cần lời đồn trong dân gian còn tiếp diễn, ván bài này vẫn chưa kết thúc."

"Phải." Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Nếu uy vọng của Ngũ ca trong dân gian cứ tăng vọt thì đối với Thái tử sẽ là một mối đe dọa, dù có người thiết kế hay không thì cũng vậy thôi."

Thế nên mới nói đây là dương mưu.

Thẩm Ngư tiếp tục: "Vì vậy nếu thực sự muốn tuyệt hậu hoạn... Cách tốt nhất là bắt hết tàn dư của Trịnh Tứ thái tử rồi giết sạch, diệt trừ tận gốc nguồn cơn lời đồn, sau đợt lan truyền này coi như xong chuyện. Thái tử chắc hẳn cũng không đến mức vì vài câu khen ngợi do việc xây học xá mà dồn ép đệ đệ ruột vào đường cùng... Vấn đề là bắt người chẳng khác nào mò kim đáy bể."

Dân cư trong thành Lạc Dương hơn triệu người, loại lời đồn này cứ một truyền mười mười truyền trăm, chỉ hai ba ngày là lan khắp ngõ ngách, tìm ra nguồn gốc khó như lên trời.

Hơn nữa, ai bảo nguồn gốc chắc chắn nằm trong thành Lạc Dương? 

Nếu là từ bên ngoài truyền vào, hoặc đối phương đủ cảnh giác, cứ vào thành phát tán lời đồn xong là chạy mất hút, thì việc bắt tận gốc lại càng khó hơn.

Huống hồ họ dù có muốn bắt tận gốc cũng không tiện đại trương kỳ cổ mà lùng sục, bởi lời đồn này tuy là nhắm vào mạng của Yến Huyền nhưng câu chữ nào cũng là đang khen hắn.

Lời đồn mắng nhiếc, vu khống hắn thì còn có thể gán cho cái tội "bôi nhọ danh dự hoàng tử" mà rầm rộ bắt người cho đúng danh nghĩa; còn lời tốt đẹp khen ngợi hắn mà cũng làm rùm beng lên như vậy thì bách tính sẽ nhìn nhận thế nào?

Họ sẽ không cảm thấy loại lời đồn này thực sự có thể giết người, mà chỉ thấy Hoàng đế không biết lý lẽ!

Bách tính khen con trai ông mà ông lại đi bắt bách tính, ông đúng là bạo quân! Con trai ông là tiểu bạo quân!

Cả ba người đều hiểu rõ điều này, thế nên tất cả cùng rơi vào trầm mặc. 

Thẩm Ngư lại vô thức nghịch Hoàng Tửu, lần này là vặn tai, Hoàng Tửu không nói nên lời đành lấy móng vuốt bịt tai mình lại. Cái móng vuốt áp lên tai quẹt qua đầu ngón tay Thẩm Ngư, hắn cúi đầu mỉm cười, vài ý nghĩ chợt nảy ra như ma xui quỷ khiến, nhưng may mà đã nhanh chóng bị hắn kìm nén lại.

Hắn chỉ có thể phục tùng Chiêu Minh Đại trưởng công chúa, những thứ khác đều không nên tơ tưởng.

Thẩm Ngư bình tĩnh lại, ngẩng đầu nói: "Nếu điện hạ muốn mượn thêm nhân thủ để truy tra, nô có thể thay điện hạ hỏi qua ý của chủ thượng."

Yến Huyền do dự hồi lâu, cuối cùng lắc đầu: "Cảm ơn ngươi, trước mắt cứ khoan đã. Ta và Dao Dao nghĩ cách xem sao."

"Cũng được." Thẩm Ngư gật đầu, thấy họ chắc chắn không còn tâm trí đâu để đánh bài tiếp, bèn nói: "Nô xin cáo lui trước." 

Hắn vừa nói vừa rời chỗ đứng dậy, hỏi một cách tế nhị nhưng không giấu được sự mong đợi: "Nô có thể..." Hắn chỉ chỉ vào Hoàng Tửu đang ngủ say sưa, "Bế nó về phòng không?"

"À, được chứ." Chúc Tuyết Dao phì cười, "Ngươi cứ tự nhiên."

Thẩm Ngư lại nói: "Vậy còn Môi Cầu..."

"Ngươi cứ mang đi hết đi." Yến Huyền nhịn cười không được, "Cả bảy con mèo đều có thể ngủ với ngươi, miễn là ngươi bắt được chúng."

"Tạ Điện hạ." Thẩm Ngư mãn nguyện rời đi.

Vân Diệp và Sương Chi vẫn luôn ngồi bên bàn bài nhưng đã im lặng từ lâu, thấy hắn cáo lui, họ lẳng lặng tiễn hắn rời đi. Ánh mắt xuyên qua lớp giấy cửa sổ, thận trọng đợi hắn ra khỏi sân, Vân Diệp cuối cùng mới nhỏ giọng lên tiếng: "Nữ quân."

"Hửm?" Chúc Tuyết Dao nghiêng đầu nhìn nàng.

Vân Diệp khẽ nói: "Chuyện lớn thế này, nếu nữ quân và điện hạ muốn điều tra... Thì nên dùng người của mình. Trong tay điện hạ có vài ám vệ, còn phía Trăn Viên, Khâu thiên hộ luyện quân cũng đã được một thời gian rồi."

"Không cần, không dùng người của ai cả, chuyện này mà cố tình đi tra thì hại nhiều hơn lợi, chúng ta không cần tốn công sức đó." Chúc Tuyết Dao lắc đầu gạt đi ý định của Vân Diệp, chuyển sang hỏi Yến Huyền: "Ngũ ca định làm thế nào?"

Yến Huyền hỏi ngược lại nàng: "Muội nghĩ sao?"

Chúc Tuyết Dao chống cằm: "Muội thấy Thẩm thị vệ nói rất đúng, chuyện này cho dù Thái tử có tin huynh đi chăng nữa thì chỉ cần dân gian còn khen ngợi huynh, huynh vẫn sẽ là cái gai trong mắt huynh ấy, thế nên chúng ta cũng không cần tốn sức ở chỗ huynh ấy làm gì. Tuy nhiên..." Chúc Tuyết Dao ngừng lại, dò xét: "Muội vừa chợt nghĩ, huynh ấy dù sao cũng chỉ là Thái tử, tuy vị cao quyền trọng nhưng những việc hệ trọng cũng không phải đều do một mình huynh ấy quyết định."

Nàng muốn xem phản ứng của hắn, vừa quay đầu lại đã thấy hắn đang nhìn mình mỉm cười.

Yến Huyền thấy nàng nhìn sang, nụ cười càng đậm hơn: "Chúng ta nghĩ giống nhau rồi. Ta đang nghĩ chuyện này bất kể Đại ca có tâm tư gì, ta đều phải bẩm báo trung thực với phụ hoàng mẫu hậu trước đã, làm tròn bổn phận của kẻ làm tôi làm con. Sau đó..." Hắn nắm lấy tay Chúc Tuyết Dao, siết thật chặt, "Ta nghĩ chuyện sau này cứ để sau này tính, hiện tại dù thế nào cũng cứ tránh mũi nhọn của huynh ấy trước, coi như là bày tỏ thái độ không có ý định tranh giành với Đại ca trước mặt phụ hoàng mẫu hậu."

"Thế thì tốt quá!" Chúc Tuyết Dao đáp, "Vậy Ngũ ca khoan đi thượng triều đã, chúng ta đến Trăn Viên đi, trồng hoa nuôi mèo chăm con rồi xây dựng trường học, coi như nghỉ ngơi một chút!"

Nàng mỉm cười ngọt ngào, nhưng trong lòng lại nghĩ: Trịnh Tứ thái tử đã có ý muốn lấy mạng Yến Huyền, họ càng lùi bước thì cũng chẳng ngăn được hắn tiếp tục ca tụng Yến Huyền trong dân gian, như vậy Thái tử cũng không thể nới lỏng cảnh giác, dù không muốn ép sát cũng buộc phải ép sát.

Nhưng trong mắt đế hậu thì cả hai đều là con trai. Một người thì hết mực nhẫn nhịn, một người thì từng bước ép sát, như vậy chỉ càng khiến cho Thái tử trông chẳng ra cái thể thống gì cả.

Chúc Tuyết Dao thoáng cảm thấy khoan khoái.

Nàng thực sự sợ rằng sau khi bị Phương Nhạn Nhi làm cho đau khổ, Yến Quyết sẽ lại trở thành một vị Thái tử không có sơ hở nào.

"Vậy cứ quyết định thế đi." Yến Huyền thoải mái đáp lại.

Nhưng ý nghĩ trong lòng hắn lại là: Nếu Thái tử thực sự vì những lời đồn đó mà mất đi chừng mực, thà giết lầm còn hơn bỏ sót đối với hắn thì tốt quá.

Hiện tại hắn cũng rất muốn kéo Thái tử xuống đài.

Giữa họ vốn dĩ chỉ có chút tư oán, hắn cảm thấy Đại ca đã phụ lòng Dao Dao lại còn không ngừng dòm ngó nàng, vừa vô tình vừa mặt dày, nhưng lúc đó hắn vẫn kính trọng Đại ca. Khi Dao Dao ban đầu nói với hắn rằng Đại ca không có lòng bao dung, nếu huynh ấy kế vị thì cả nhà họ sẽ không có ngày lành, hắn thậm chí còn theo bản năng muốn nói đỡ cho Đại ca.

Nhưng bây giờ trải qua nhiều chuyện, sự kính trọng đó bắt đầu dần tan biến. Yến Huyền ngày càng cảm thấy Đại ca e rằng không thể làm một minh quân, như vậy cho dù không bàn đến sự an nguy của gia đình nhỏ của mình, hắn cũng không muốn tâm huyết cả đời của phụ hoàng mẫu hậu bị hủy hoại trong tay Đại ca, không muốn họ anh minh một đời nhưng cuối cùng lại vì đứa con trai mà để lại tiếng xấu muôn đời.

Cho nên...

Yến Huyền nhìn Chúc Tuyết Dao đang mang vẻ mặt nhẹ nhõm, không muốn nàng phải lo lắng quá nhiều, nhưng bản thân đã quyết định sẽ chơi Đại ca một vố thật đau.

Nghĩ như vậy, Trịnh Tứ thái tử ngược lại đã giúp hắn một tay!