Cung Trường Lạc.
Ăn tối xong, mọi người nán lại trò chuyện thêm một lát rồi giải tán.
Đế hậu bước ra khỏi cổng cung Trường Lạc, Hoàng đế suy nghĩ một chút rồi phân phó Uông Thịnh Đức: "Ngươi đi thắp nén hương thay trẫm và Hoàng hậu trước, nói là ngày mai trẫm bãi triều sẽ dẫn các con cùng tới."
"Tuân lệnh." Uông Thịnh Đức đáp.
Đây là nói đến việc thắp hương cho vợ chồng Chúc Lâm Dương.
Ban đầu Hoàng đế muốn dẫn Yến Huyền đi cùng, Chúc Tuyết Dao đang mang thai cứ ở Trăn Viên dưỡng thai là được, không cần phải bôn ba chuyến này.
Nhưng hiện tại Chúc Tuyết Dao đã vào cung, việc báo tin vui cho cha mẹ đẻ đương nhiên phải đưa nàng theo. Có điều hôm nay giờ giấc đã quá muộn, lại vừa bôn ba suốt một quãng đường dài, vẫn nên để nàng nghỉ ngơi trước đã.
Nhưng Hoàng đế lại nóng lòng muốn báo tin vui này cho người bạn già, nên cứ để cung nhân truyền lời trước vậy.
Lời dặn dò bên phía Hoàng đế vừa truyền xuống, phía Hoàng hậu cũng không rảnh rỗi.
Lúc Uông Thịnh Đức dẫn người cáo lui, bà đang dặn dò cung nhân: "Truyền ra ngoài đi, chú ý chừng mực một chút."
Mấy nữ quan và hoạn quan bên cạnh đều là những người làm việc đắc lực nhất, rủ mắt cúi chào rồi lặng lẽ cáo lui.
Hoàng hậu lại nâng tay, những cung nhân còn lại tạm thời dừng bước, đợi giãn ra một khoảng cách với Nhị thánh rồi mới lại cất bước tiến lên, đi theo từ đằng xa.
Hai phu thê nói chuyện, đi được chừng nửa khắc,
Hoàng đế mệt mỏi thở dài: "Dạo này lão Nhị và lão Tam hành động cũng khá nhiều."
"Ta có nghe nói rồi." Hoàng hậu thản nhiên lắc đầu, "Cứ xem bọn chúng định làm gì đã. Còn lão Tứ nữa... Thái tử biết cách gãi đúng chỗ ngứa, lão Tứ coi như bị nó dỗ dành đến mức mụ mẫm luôn, Tuyên phi có tức giận đến mấy cũng vô dụng."
Nhắc tới chuyện này, cả hai đều đau đầu.
Khang vương và Hằng vương tuy đã bộc lộ dã tâm mấy năm nay, nhưng trước đây về cơ bản đều là đối đầu trực diện với Thái tử trên triều đình. Nói bọn họ muốn "mưu quyền", không bằng nói bọn họ muốn phân cao thấp với Thái tử một cách đường đường chính chính.
Vì vậy trong những năm đó, ba huynh đệ tuy thỉnh thoảng cũng buộc tội lẫn nhau, nhưng phần lớn thời gian đều dốc hết sức lực muốn hoàn thành công việc trong tay tốt hơn.
Điều này đối với đại cục thực ra lợi nhiều hơn hại.
Nhưng tất cả những điều này đều dựa trên nền tảng ngôi vị Thái tử vững chắc.
Hiện tại ngôi vị Thái tử có hơi lung lay, cục diện lập tức khác hẳn.
Phu thê họ đều cảm nhận được các con trai thực sự đang cấu xé lẫn nhau, Đại tỷ trong việc này cũng có ảnh hưởng rất lớn.
Các triều thần đều đang quan sát động thái của các bên, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng để chọn phe.
Với tư cách là cha mẹ, họ không muốn nhìn thấy cục diện này.
Nhưng với tư cách là đế hậu, họ phải cân nhắc nhiều hơn thế.
Phu thê lại im lặng một hồi lâu, Hoàng hậu nói: "Ông nói xem, bọn chúng thực sự sẽ làm đến mức tuyệt tình tuyệt nghĩa sao? Tình cảm huynh đệ bao nhiêu năm qua, nói bỏ là bỏ được sao?"
"Ai mà biết được." Hoàng đế khẽ cười, giống như đang cười nhạo các hoàng tử, lại cũng giống như đang tự cười nhạo chính mình.
Những ngày này ông thường tự hỏi, huynh đệ tương tàn, người làm cha như ông có phải cũng có chỗ đã sai rồi không.
...
Phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.
Yến Tri Phù bận rộn xong việc, cuối cùng cũng bước ra khỏi thư phòng trở về phòng ngủ.
Kha Vọng đi bên cạnh kể thêm vài chuyện vụn vặt.
Khi còn cách phòng ngủ chừng vài trượng, ông ta vô tình nhìn lên liền lập tức dừng bước: "Khụ, thuộc hạ xin cáo lui trước."
Yến Tri Phù đang mải nghĩ về chuyện ông vừa nói, bất thình lình nghe thấy một câu như vậy không khỏi khó hiểu ngước mắt lên, nhìn kỹ liền biết nguyên do.
Xuyên qua màn đêm đen như mực và cửa vòm, nàng nhìn thấy trong viện phòng ngủ có bảy tám người đang đứng đó.
Nàng bất lực ra lệnh: "Đi gọi Thẩm Ngư tới đây cho ta."
Dứt lời, nàng tiếp tục đi về phía phòng ngủ.
Bốn thị nữ phía sau cũng nhìn thấy cảnh tượng trong sân, nhất thời sắc mặt mỗi người một vẻ.
Mặc dù trong đêm tối không nhìn rõ những người đó là ai, nhưng họ đều biết đó là diện thủ trong phủ Đại Trưởng công chúa.
Trước đây những người này sẽ không đứng đợi bên ngoài như vậy, theo quy định trong phủ, Đại Trưởng công chúa truyền ai người đó mới được đến. Nếu họ muốn tặng đồ cho Đại Trưởng công chúa thì cũng chỉ có thể đặt xuống rồi đi, không có đạo lý mượn cớ tặng đồ để đòi gặp Đại Trưởng công chúa cho bằng được.
Nhưng đó là khi Thẩm Ngư luôn túc trực bên cạnh Đại Trưởng công chúa.
Theo lý mà nói, có Thẩm Ngư hay không cũng không ảnh hưởng đến quy tắc trong phủ, nhưng vấn đề là những người này một khi đã là người của Đại Trưởng công chúa, ai mà không muốn tranh sủng chứ?
Cho nên, một khi Thẩm Ngư có xu hướng "thất sủng", khó tránh khỏi có người muốn đánh cược một ván lớn. Ai nấy đều có vẻ ngoài không tệ, lại biết hầu hạ người khác, đánh bạo đến lấy lòng một chút, lỡ như thực sự lọt vào mắt xanh của Đại Trưởng công chúa thì quy củ hay không quy củ còn quan trọng gì nữa?
Chỉ tiếc là, haizz...
Bốn thị nữ hiểu rõ tính cách của Đại Trưởng công chúa, đều thầm lắc đầu.
Chờ đến khi bước vào cửa vòm, bốn người nhìn trái nhìn phải, quả nhiên thấy mấy người này đều được coi là "người mới" trong phủ. Người đến sớm nhất cũng là trên đường từ Di Châu về Lạc Dương được các quan viên dâng tặng cho Đại Trưởng công chúa.
Họ thấy Đại Trưởng công chúa trở về, ai nấy đều vui mừng, nhưng cũng không dám cản đường nàng, vừa cúi chào vừa quy củ lui sang hai bên.
Kha Vọng vừa bị sai đi lúc nãy đã đi tìm Thẩm Ngư.
Thẩm Ngư thấy vậy tưởng có chuyện gì gấp gáp cũng bay tới, tốc độ cực nhanh. Chân trước của Đại Trưởng công chúa mới bước qua bậu cửa chính phòng, chân sau của Thẩm Ngư đã đáp xuống dưới hiên.
Hắn không để ý nhiều đến những người trong sân, tự giác cúi chào trước cửa: "Chủ thượng."
Yến Tri Phù nghe tiếng liền xoay người, không chút cảm xúc nhìn hắn: "Chuyện bên cạnh ta, rốt cuộc ngươi có quản được hay không?"
Thẩm Ngư cứng đờ, muộn màng nhận ra dường như có những người không nên xuất hiện đang xuất hiện ở đây.
Hắn đang định quay đầu nhìn kỹ lại, Yến Tri Phù đã nghiêm giọng nói: "Dọn dẹp cho sạch sẽ rồi cút vào đây gặp ta."
Dứt lời, nàng sải bước đi thẳng vào trong.
Các diện thủ trong sân đã nhận ra điềm chẳng lành, thấp thỏm bất an đưa mắt nhìn nhau.
Thẩm Ngư xoay người nhìn họ, nhíu mày: "Ý tưởng của ai?"
Mấy người lại nhìn nhau một lượt, một người trong số đó dè dặt hành lễ: "Bọn ta... Bọn ta cáo lui ngay."
"Đứng lại!" Thẩm Ngư quát, tiến lên hai bước rồi lại nói, "Ta hỏi lần cuối, ý tưởng của ai?"
Nương theo làn gió đêm mùa hè, sóng gió trong phủ Đại Trưởng công chúa lan truyền đi ngay trong đêm.
Sáng hôm sau khi trời vừa hửng sáng, gã chạy bàn ở quán trà đầu hẻm bên cạnh đã mặt mày hớn hở kể lể: "Đêm qua phủ Đại Trưởng công chúa dùng hình đấy, tiếng la hét thảm thiết ít nhất cũng phải một canh giờ!"
Khách khứa tò mò hỏi: "Tại sao thế? Người bị phạt là ai?"
Gã chạy bàn bèn nói: "Tại sao thì không biết, nhưng nghe đâu là diện thủ trong phủ. Thảm lắm, từ khóc lóc gào thét đến van xin rồi đến thoi thóp, sau đó thì im bặt luôn."
Khách khứa vốn chỉ là nghe chuyện cho vui nên tự nhiên sẽ không nghĩ ngợi nhiều mà tin ngay.
Còn về việc chỗ ở của gã chạy bàn này có đủ gần phủ Đại Trưởng công chúa hay không, phòng hình tra của phủ Đại Trưởng công chúa có nằm ở rìa ngoài khu nhà để hàng xóm láng giềng nghe thấy tiếng động hay không, cũng chẳng có ai đi truy cứu sâu xa làm gì.
...
Trong cung, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền sáng dậy ăn sáng xong liền theo đế hậu đi thắp hương cho cha mẹ.
Yến Huyền đốt văn tế, Chúc Tuyết Dao viết một bức thư đốt gửi đi.
Tuế Kỳ và Tuế Hoan cũng đều dập đầu trước linh vị, được Chúc Tuyết Dao dạy dỗ cung kính báo tên họ và thứ bậc của mình.
Đế hậu ngoài thắp hương ra còn kính rượu, nhưng không dám kính nhiều. Bởi vì tuy thỉnh thoảng phu thê Chúc Lâm Dương cũng có hứng thú nhâm nhi vài chén, nhưng tửu lượng đều không tốt, điểm này Chúc Tuyết Dao thực sự rất giống họ.
Sau khi rời khỏi linh đường, đế hậu đi xử lý chính vụ, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền dắt các con trở về điện Quảng Dương.
Vừa bước vào cổng cung Trường Lạc, nữ quan bên cạnh Thái hậu đã tiến lên tiếp đón, hành lễ rồi tươi cười nói: "Bên phía Thái hậu vừa dâng trà bánh, ăn thấy rất ngon, cho gọi hai tiểu thư cùng sang thưởng thức, sau đó Thái hậu sẽ dắt hai đứa đi dạo hồ."
Chúc Tuyết Dao cúi đầu hỏi Tuế Kỳ: "Đi chơi với bà cố nhé?"
"Dạ!" Tuế Kỳ không sợ người lạ, vừa gật đầu vừa chủ động nắm lấy tay nữ quan kia.
Tuế Hoan thì không rõ có sợ người lạ hay không, nhưng dù sao có tỷ tỷ ở đó là được.
Hai cô bé đi xa vài bước, đồng loạt quay người lại vẫy tay với họ: "Tạm biệt cha mẹ!"
"Chơi vui nhé." Yến Huyền vẫy tay với hai đứa.
Đợi bọn trẻ quay mặt đi, hắn liền vươn tay ra đỡ Chúc Tuyết Dao, quăng ra một chuỗi câu hỏi: "Mệt không? Có chỗ nào không khỏe không? Về ngủ một lát nhé? Hay là ăn chút gì trước?"
"Không mệt!" Chúc Tuyết Dao mỉm cười, khoác lấy cánh tay hắn, "Không có chút bất ổn nào cả, Ngũ ca đừng căng thẳng như vậy, chúng ta về cho mèo ăn trước đã."
Hai người cùng trở về điện Quảng Dương.
Bạch Đường và Hoàng Tửu trước khi Yến Huyền thành thân đã ở điện Quảng Dương hai ba năm, lúc này ký ức ùa về nên đã dần thích nghi.
Bọn họ vừa bước vào tẩm điện đã thấy Bạch Đường và Hoàng Tửu đang thò đầu thò cổ đi tuần tra.
Mấy con khác đều đang trốn trong xó xỉnh, nếu cung nhân đến gần nhìn chúng, chúng liền cảnh giác nhìn họ chằm chằm, đôi mắt trợn tròn xoe.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đi tìm chúng thì chúng lại không căng thẳng đến thế, nhưng lại lộ ra vẻ uất ức, rầm rầm rì rì với hai người.
Thấy vậy. hai người dứt khoát không bế chúng ra nữa.
Chờ bếp mang thịt chúng thích ăn tới, cả hai liền bưng đến, trực tiếp đưa miếng thịt đến tận trước mặt những chú mèo nhỏ đang run bần bật kia.
Mèo nhỏ vừa căng thẳng mắng mỏ gầm gừ, vừa vùi đầu ăn ngấu nghiến, thuộc kiểu một miệng dùng cho cả hai việc luôn.
Cho mèo ăn xong, hai người định đi tìm hai đứa trẻ.
Trong lòng họ đều hiểu Thái hậu dắt hai đứa trẻ đi thực chất là muốn cho Chúc Tuyết Dao được nghỉ ngơi thật tốt.
Nhưng Chúc Tuyết Dao chỉ mới mang thai, ngoài thỉnh thoảng nôn khan ra thì không có sự bất ổn nào rõ rệt. Ngược lại Thái hậu đã có tuổi, họ không dám để bọn trẻ quậy phá bà như vậy, chi bằng tự mình trông nom thì tốt hơn.
Nhưng họ vừa bước ra khỏi cửa điện tẩm phòng thì thấy Triệu Kỳ từ điện ngoài đi vào, chạm mặt bọn họ liền vội dừng bước, hành lễ rồi hạ thấp giọng nói: "Điện hạ, nữ quân, phủ Đại Trưởng công chúa đêm qua xảy ra chuyện."
Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy nơi này không phải là chỗ nói chuyện, bèn quay người trở lại trong tẩm điện, Triệu Kỳ hiểu ý đi theo.
Triệu Kỳ vừa vào điện liền kể lại những "tin tức thú vị" đang dần truyền đi khắp thành Lạc Dương. Những "tin tức" này không rõ có phải có người cố ý lan truyền hay không, tóm lại truyền đi cũng không nhanh lắm. Chỉ là phủ Phúc Tuệ quân và phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa nằm trong cùng một con hẻm, đương nhiên nhanh chóng nghe được phong thanh.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền nghe xong đều không hẹn mà cùng nghĩ: Người bị phạt không lẽ là Thẩm Ngư đấy chứ?
Nếu Khương Du trở về mà Thẩm Ngư mất đi chỗ dung thân thì thảm thương quá.
Lòng Yến Huyền trĩu nặng, nhìn qua thấy sắc mặt Chúc Tuyết Dao cũng không tốt mấy, vội nói: "Muội đừng lo lắng, ta sai người đến chỗ Đại tỷ thám thính xem sao."
Rồi hắn lệnh cho Triệu Kỳ: "Ngươi đi nói với Vu Khinh, xem hắn có thể đi lại hỏi thăm bên ám vệ của Đại tỷ hay không, hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì. Nếu không tiện đi lại hỏi thăm thì trực tiếp thám thính tình hình của Thẩm Ngư cũng được, cứ để hắn tự sắp xếp."
Triệu Kỳ nhận lệnh, lui xuống truyền lời.
Hai người lại ra ngoài, đến chỗ Thái hậu ngồi chơi một lát, lúc cáo lui dắt cả Tuế Kỳ và Tuế Hoan về cùng.
...
Phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.
Yến Tri Phù hôm qua luôn bận rộn, lúc trở về phòng đã là nửa đêm, gần như vừa nằm xuống là ngủ ngay. Nhiều năm một mình cai quản một phương thái ấp đã khiến nàng quen với việc mở mắt ra là bắt đầu nghĩ đến chính sự, thế là nàng lập tức nhớ tới những diện thủ to gan tối qua.
Yến Tri Phù nghiêng đầu, thấy Thẩm Ngư không ngủ bên cạnh, chỉ cho rằng hôm qua hắn xử lý xong việc thì tự quay về ngủ rồi. Nàng không nghĩ nhiều nữa, tự mình ngồi dậy, cất cao giọng gọi người vào hầu hạ chải tóc rửa mặt.
Yến Tri Phù trong quá trình sửa soạn chải chuốt luôn có vẻ rất u ám, các thị nữ đều không dám nói nhiều vào lúc này. Nhưng chuyện này đối với nàng mà nói rất buồn cười, bởi vì nàng thực ra chỉ là chưa tỉnh ngủ hẳn mà thôi.
Chỉ là sự yên tĩnh trong giây lát này đối với nàng mà nói cũng không có gì không tốt, cho nên bao năm qua nàng chưa bao giờ giải thích.
Khoảng ba khắc sau, Yến Tri Phù sửa soạn tươm tất bèn ngồi vào bàn ăn.
Thị nữ cuối cùng cũng rón rén tiến lên bẩm báo: "Chủ thượng, Thẩm Ngư đang đợi gặp ở bên ngoài."
Yến Tri Phù chú ý tới cách dùng từ của nàng ấy: Là "đợi gặp ở bên ngoài", chứ không phải là "xin gặp".
Nàng thầm bật cười tự giễu, ngoài mặt thản nhiên nói: "Cho hắn vào đi."
Thị nữ lui ra truyền lời, Thẩm Ngư nhanh chóng bước vào phòng. Yến Tri Phù nhìn lướt qua quầng thâm dưới mắt hắn liền biết mình đoán không sai, lơ đãng nhìn món ăn trên bàn: "Vừa ăn vừa nói đi."
Thẩm Ngư ngồi xuống, bắt được ánh mắt của Đại Trưởng công chúa liền định đưa tay múc cháo cho nàng, lại nghe thấy nàng nói: "Ngươi ăn của ngươi đi."
Thị nữ bên cạnh nghe vậy liền bước tới chờ Thẩm Ngư múc xong bát cháo đó dâng cho công chúa, Thẩm Ngư chỉ múc cho mình một bát, ăn một miếng rồi khẽ bẩm báo: "Chuyện đêm qua đã hỏi rõ rồi, có hai người xúi giục bọn họ cùng đến, mỗi người bị phạt hai mươi trượng. Năm người còn lại mỗi người bị phạt tiền lương một năm, hạ nhân bên cạnh cũng bị phạt chung."
Yến Tri Phù bĩu môi, nhớ tới lời mình nói với Kha Vọng hôm qua, không khỏi cảm thán Thẩm Ngư quả thực là một người tốt.
Chuyện này nếu để tự nàng ra tay, bất kể thế nào cũng phạt gậy một trận tất cả những người tự tiện mò đến hôm qua, hơn nữa còn bắt những người khác đến xem hình phạt, để bọn họ khắc cốt ghi tâm, đừng có suốt ngày gây thêm rắc rối cho nàng.
Tuy nhiên nàng vẫn nói: "Ngươi tự xem mà làm, ta không nhọc lòng nữa."
"Tuân lệnh." Thẩm Ngư đáp, ngước mắt rồi lại cúi đầu, lén nhìn nàng mấy lần, cuối cùng lấy hết can đảm nói, "Chủ thượng..."
Yến Tri Phù: "Hửm?"
Thẩm Ngư không dám ngẩng đầu lên nữa, nhìn chằm chằm vào bát cháo nóng, hít một hơi thật sâu: "Chuyện bên cạnh chủ thượng... Nếu nô không thường xuyên ở bên cạnh hầu hạ chủ thượng, e là không dễ làm việc."
Nghe qua là một câu nói rất đơn giản, hắn đã nhẩm đi nhẩm lại cả một đêm. Cho dù là vậy, hắn nói xong câu này, tim vẫn đập nhanh liên hồi.
Hắn mong nàng vì muốn tránh xảy ra rắc rối như đêm qua mà để hắn hầu hạ cận kề, cho dù thực sự chỉ là "hầu việc", thậm chí chỉ là chờ lệnh trong sân mà thôi.
Yến Tri Phù nhướng mày, tay bưng bát hơi khựng lạ, cười nhẹ: "Nếu ngươi cảm thấy đuối sức thì đề cử một người cho ta."
Ý là cho dù có người phải chờ lệnh trong sân, người đó cũng sẽ không phải là hắn.
Lòng Thẩm Ngư lạnh buốt, kiềm chế cảm xúc, cố nở nụ cười: "Cũng không tính là đuối sức, vẫn có thể làm được."
Yến Tri Phù liếc xéo hắn, lời chực tuôn ra ngoài miệng bỗng nhiên không nói ra nổi.
Nàng vốn đã nghĩ kỹ rồi, muốn tìm một cơ hội thích hợp nói với hắn: Chờ Trung Tín hầu làm phò mã, ngươi sẽ đỡ tốn sức thôi.
Hiện giờ rõ ràng chính là cơ hội không thể thích hợp hơn, nhưng nàng lại không thể ép mình nói ra lời này, bởi vì nàng nhìn thấy viền mắt Thẩm Ngư đã đỏ lên.
Nàng biết hắn không thể khóc trước mặt nàng.
Hay nói cách khác, hắn không thể biểu lộ bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào trước mặt nàng, bất kỳ một diện thủ nào trong phủ cũng không được phép.
Nhưng nàng cân nhắc mấy lần, câu nói kia vẫn không thốt ra được.
Thôi bỏ đi.
Yến Tri Phù thầm an ủi bản thân: Bố cục của nàng thành hay không thành cũng không phụ thuộc vào câu nói này. Chờ đến ngày cần thiết, mệnh lệnh nàng nên dặn dò đều sẽ dặn dò, hắn có muốn nghe hay không thì cũng đều sẽ nghe theo mà thôi.
...
Phủ Thục Ninh công chúa.
Thục Ninh công chúa đã lộ bụng rõ. Dạo này vốn dĩ đã nóng nực, mang thai khiến cơn nóng nực của nàng càng rõ rệt hơn, thường xuyên cả ngày trời không muốn ăn gì.
Thế là việc khiến Tễ Vân nhọc lòng nhất dạo gần đây chính là làm sao để Thục Ninh công chúa ăn thêm được một miếng cơm.
Vì vậy lúc rảnh rỗi không có việc gì làm hắn liền chui vào nhà bếp cùng với các đầu bếp trong phủ nghiên cứu xem có thể làm món gì cho công chúa, hoặc là vừa miệng hoặc là mới lạ, chỉ cần có thể làm cho công chúa có khẩu vị là được. Ngoài ra hắn còn nhờ vả những hạ nhân phụ trách việc đi ra ngoài mua sắm, dặn họ lúc ra ngoài tiện thể dò hỏi xem các tửu lầu quán ăn lớn ở thành Lạc Dương dạo gần đây có món mới nào thú vị hay không.
Hạ nhân biết rõ vị thế của hắn trong lòng công chúa, đương nhiên đều rất sẵn lòng giúp.
Tễ Vân nhanh chóng làm được đến mức thuộc làu làu thực đơn món mới của các nhà tửu lầu.
Chiều nay hắn lại nghe nói Hồng Tiên Lầu mới ra vài món cháo đá bào nhận được đánh giá rất tốt. Hắn nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy món đó hẳn là thanh mát khai vị, bèn chạy đến bên sập hỏi Thục Ninh công chúa có muốn ăn hay không.
Yến Tri Liên nhìn thấy hết mọi vất vả dạo gần đây của hắn, nghe hắn hỏi vậy bèn nắm lấy tay hắn, nói: "Muốn ăn thì muốn ăn thật đấy, nhưng cứ để đầu bếp trong phủ làm là được rồi, không thì sai người đi mua, ngươi đừng tự mình chạy đi."
Tễ Vân nửa quỳ bên giường, cười nói: "Trong phủ làm không giống bên ngoài đâu, giao cho bọn họ đi mua ta cũng không yên tâm. Điện hạ nếu muốn ăn bây giờ ta đi ngay, bữa tối là được ăn rồi."
Yến Tri Liên không muốn hắn vất vả, nhưng nhìn thấy hắn hăng hái như vậy cũng không muốn gạt đi lòng tốt của hắn, bèn gật đầu: "Vậy cũng được. Chàng cũng xem xem có món gì mình thích ăn không thì mua luôn một thể, hai ta cùng nếm thử món mới."
"Dạ được!" Tễ Vân nhận lời, lập tức khởi hành đi ngay.
Hắn đến Hồng Tiên Lầu vào lúc chiều muộn, giờ cơm trưa đã qua hoàn toàn mà giờ cơm tối lại chưa tới. Khách khứa ở Hồng Tiên Lầu rất vắng vẻ, nghe chừng nhã gian lầu hai dường như có khách, còn đại sảnh lầu một thì trống trơn.
Tễ Vân gọi hết một lượt các món cháo đá bào mới ra gần đây để Thục Ninh công chúa nếm thử xem thích vị nào. Tiếp đó lại chọn vài món công chúa thích ăn, món hắn thích ăn cũng gọi một ít, rồi lại dặn dò kỹ lưỡng những món cần kiêng khem, gã tiểu nhị bèn đi vào hậu trù truyền lời.
Tễ Vân ngồi trong sảnh uống trà đợi, qua chừng một khắc thì có một người dáng vẻ giống tiểu sai bước vào gọi món.
Tễ Vân ngước mắt nhìn lên, thoạt tiên cảm thấy người này khá quen, nghĩ kỹ lại một chút bèn nhớ ra đây là người bên cạnh Trung Tín hầu. Đợt trước hắn tháp tùng Thục Ninh công chúa đi dự tiệc của Nhu Ninh công chúa đã từng chạm mặt một lần. Do mặt mũi của người này có chút đặc trưng của các quốc gia nhỏ phương Đông Nam nên hắn nhìn qua một cái là ghi nhớ được luôn.
Tuy nhiên dù nhận ra, Tễ Vân cũng không có ý định tiến lên bắt chuyện làm quen. Một mặt là hắn sợ sệt Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa, mặt khác cũng là vì phủ Thục Ninh công chúa và phủ Trung Tín hầu hoàn toàn không có sự đi lại qua lại riêng tư nào.
Tiểu sai này không nhận ra Tễ Vân, đương nhiên cũng không có chuyện bắt chuyện ngược lại với Tễ Vân.
Tễ Vân thản nhiên tiếp tục uống trà, lơ đãng nghe tiểu sai đó gọi món với tiểu nhị.
Tiểu nhị như mọi khi ghi chép lại yêu cầu cẩn thận, cười nói: "Ngài chờ một chút, lát nữa là có ngay!"
Tiểu sai nói: "Ta không đợi đâu, các ngươi làm xong thì mang sang Hồng Tiêu Quán ở ngay bên cạnh."
Tiểu nhị đối với kiểu yêu cầu này cũng nhìn quen rồi, không mấy tò mò, chỉ hỏi: "Phòng nào của Hồng Tiêu Quán ạ?"
Tiểu sai nói: "Lầu Đào Yêu."
"Biết rồi." Tiểu nhị cẩn thận ghi chép lại, khách sáo tiễn tiểu sai ra cửa, khom lưng nói, "Đi thong thả, ngài cứ yên tâm đi ạ, làm xong sẽ mang sang ngay!"
"Được rồi, đa tạ." Tiểu sai chắp tay một cái rồi quay người rời đi.
Tễ Vân một lòng chỉ nghĩ tối nay công chúa ăn thêm được một chút thì tốt rồi, nên không để tâm lắm đến lời nói của bọn họ.
Cho đến khi trong đầu đột nhiên như ma xui quỷ khiến lặp lại một lần nữa lời của gã tiểu sai: Ta không đợi đâu, các ngươi làm xong thì mang sang Hồng Tiêu Quán ở ngay bên cạnh.
Ồ, Hồng Tiêu Quán.
Khoan đã, Hồng Tiêu Quán?
Tẽ Vân giật mình, đột ngột nhìn về hướng cửa quán.
Nơi đó đã hoàn toàn không thấy bóng dáng của tiểu sai kia nữa, nhưng điều đó không mảy may ngăn cản được sự ngỡ ngàng ngơ ngác lấp đầy tim Tễ Vân, sau đó càng có nỗi sợ vì vô tình đâm thủng bí mật bám gót theo sau.