Yến Huyền sốt ruột vì Chúc Tuyết Dao, câu nói này lọt tai trái ra tai phải.
Chúc Tuyết Dao thì hiểu ra rồi, nhưng hễ mở miệng là nôn khan, chẳng cách nào giải thích với Yến Huyền được.
Tội nghiệp Yến Huyền cứ cuống cuồng suốt gần một khắc, cũng may ngự y đến nhanh.
Ngự y bắt mạch cho Chúc Tuyết Dao, quả nhiên báo tin vui là hỷ mạch, đã được tầm hai ba tháng. Ông lại châm cứu tạm thời giúp Chúc Tuyết Dao giảm cảm giác buồn nôn, nói đây là hiện tượng bình thường, dạo này cũng không cần kiêng khem quá nhiều. Dù sao khẩu vị khi mang thai cũng bắt đầu kỳ lạ, thích ăn cái gì thì cứ ăn cái đó trước, người mẹ ăn ngon ngủ đủ thì đứa trẻ mới phát triển tốt được.
Chúc Tuyết Dao gật đầu, điềm tĩnh đáp: "Cảm ơn đại nhân."
Yến Huyền không có phản ứng gì, từ lúc ngự y bẩm báo có hỷ mạch là hắn đã ngây người.
Hoàng hậu vừa suy ngẫm vừa dặn dò Chúc Tuyết Dao những việc cần lưu ý trong lúc mang thai, Hoàng đế cũng ở bên cạnh dặn Yến Huyền cách chăm sóc thai phụ.
Nói được vài câu thấy Yến Huyền không phản ứng gì, Hoàng đế nhìn kỹ thì phát hiện thằng nhóc này đang đờ đẫn, cứ như đang nhập định vậy.
"Này." Hoàng đế giơ tay quơ quơ trước mắt hắn.
Yến Huyền như bị điện giật giật nảy mình một cái.
Hoàng đế trêu chọc: "Sao thế, vui quá hóa ngốc luôn rồi à?"
Yến Huyền nghẹn họng, ngơ ngác nói: "Sao... Sao lại có thai được chứ?"
Hoàng đế sững sờ, Hoàng hậu lập tức cau mày: "Nói cái gì thế hả!"
Hoàng đế cười theo: "Đúng thế, hai đứa thành thân cũng ba năm rồi, có thai chẳng phải là chuyện bình thường sao?"
Chúc Tuyết Dao im lặng nhìn Yến Huyền, nàng rất hiểu suy nghĩ lúc này của hắn.
Bởi vì mặc dù từ lúc nôn khan nàng đã đoán được là có thai, nhưng thực ra nàng cũng rất muốn hỏi: Sao lại có thai được chứ?
"Mẹ." Nàng nhỏ giọng gọi Hoàng hậu.
Hoàng hậu nhìn sang, nàng liền đỏ mặt cúi đầu.
Hoàng hậu thấy vậy liền biết nàng có lời không tiện nói trước mặt mọi người, Hoàng đế cũng nhận ra, liếc xéo Yến Huyền: "Tiểu Ngũ, con ra ngoài với trẫm."
Yến Huyền đang ngơ ngác cực kỳ nghe lời, bảo đi là đi ngay.
Chúc Tuyết Dao nhìn theo ra ngoài, Hoàng hậu cũng phẩy tay cho cung nhân lui xuống.
Tiếng cửa phòng đóng lại vừa vang lên, Chúc Tuyết Dao cảm thấy má mình nóng bừng, không nhịn được đưa hai tay bưng lấy mặt.
Hoàng hậu cười hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì cứ nói với nương."
"Cũng không có gì..." Chúc Tuyết Dao bưng mặt, lúng túng lắp bắp, "Chỉ, chỉ là... Sao lại có thai được chứ? Chúng con... Mỗi lần chúng con đều..."
"Uống thuốc tránh thai à?" Hoàng hậu hiểu ý nói, "Thứ đó không phải lúc nào cũng có tác dụng đâu."
Vừa nói bà vừa thầm cười: Thuốc tránh thai có gì mà ngại nói chứ?
"Không phải thuốc tránh thai. Thuốc tránh thai... Ngũ ca nói uống nhiều hại thân, không cho con uống." Chúc Tuyết Dao nhíu mày: "Là cái kia... Ừm... ruột cừu. Lần nào cũng dùng mà."
Lần này Hoàng hậu đã hiểu vì sao nàng lại ngại nói rồi.
Bởi vì thuốc tránh thai là do phụ nữ uống sau khi xong chuyện, sáng hôm sau uống cũng được. Nhưng ruột cừu là thứ đàn ông dùng trong lúc mây mưa, nhắc đến hai chữ này đủ để người ta liên tưởng trực tiếp đến hình ảnh đó.
Hoàng hậu ho một tiếng: "Cái đó cũng không phải lúc nào cũng có tác dụng. Đôi khi rách một chút, hoặc là... Đeo không đúng cách, các con cũng chưa chắc đã biết, chuyện đó khó nói lắm."
"Hóa ra là vậy." Chúc Tuyết Dao gật gù suy ngẫm.
Mặc dù đã sống qua một đời rồi, nhưng kiến thức nhỏ này nàng thực sự không hiểu.
Bởi vì mấy năm đầu của kiếp trước nàng đã dốc hết sức lực muốn có một đứa con, căn bản chưa từng nghĩ tới việc dùng những thứ này; còn sau khi sinh Tuế Ninh xong, tình cảm phu thê nhạt nhẽo, hiếm khi chung chăn gối, đương nhiên cũng không dùng tới.
Hơn nữa, cho dù có muốn tránh thai thì tên khốn Yến Quyết kia có thèm để tâm nghiên cứu những thứ này không? Có thèm quan tâm uống nhiều thuốc tránh thai có hại thân hay không?
Không đời nào.
Chỉ có Yến Huyền là không nỡ để nàng chịu uất ức.
Chúc Tuyết Dao lập tức nhận ra, nếu Yến Huyền biết chuyện có thai hiện tại có thể là do ruột cừu không có tác dụng, có lẽ hắn sẽ tự trách mình. Nàng cúi đầu, sờ sờ chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng của mình.
...
Ngoài cửa, hai cha con đứng dưới hành lang im lặng không nói gì.
Khu viện mà đế hậu ở có địa thế khá cao, từ hành lang nhìn ra có thể thấy một dải núi non trùng điệp kéo dài, đình đài lầu các trong vườn thu hết vào tầm mắt.
Tầm nhìn xa trông rộng thế này luôn khiến người ta dâng trào rất nhiều tâm sự. Hoàng đế trầm ngâm nửa ngày, giơ tay vỗ vỗ vai con trai: "Hai ngày nữa con cùng trẫm trở về Lạc Dương."
Yến Huyền giật mình lập tức muốn từ chối: "Phụ hoàng, Dao Dao..."
"Cùng trẫm đi thắp nén hương cho cha mẹ của A Dao." Hoàng đế nói tiếp.
Yến Huyền nghẹn lời.
Chuyện này hắn không thể từ chối, hắn còn nên dập đầu thêm mấy cái nữa.
Yến Huyền gật đầu thật mạnh: "Vâng! Nhi thần sẽ chuẩn bị sẵn đồ tế và văn tế."
Hoàng đế "ừm" một tiếng, lại cân nhắc một lát, nghiêng đầu quan sát hắn: "Chuyện A Dao dưỡng thai, nếu con không chăm sóc được thì cứ để con bé vào cung."
Yến Huyền vội đáp: "Nhi thần nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Dao Dao!"
"Được rồi." Hoàng đế cũng không ép buộc, gật đầu rồi lại nói: "Vậy trẫm để lại hai ngự y cho các con, lát nữa sẽ chỉ định thêm vài thái y và y nữ chuyên về phụ khoa qua đây. Còn công việc tu sửa hành cung của con thì..."
Hoàng đế muốn hắn tạm thời buông công việc xuống.
Yến Huyền phản ứng cực nhanh, cướp lời trước: "Nhi thần sẽ sắp xếp ổn thỏa. Nếu thực sự không thể gánh vác cả hai, nhi thần sẽ tự xin chỉ thị của phụ hoàng mẫu hậu, chắc chắn đặt A Dao lên hàng đầu."
Hoàng đế suy xét một hồi, cảm thấy hắn cũng nên học cách gánh vác cả việc nhà lẫn việc nước, thế là gật đầu: "Cũng tốt."
...
Hai mẹ con, hai cha con nói chuyện riêng một lúc xong, đế hậu liền cho họ trở về Lương Phong Quán.
Kiếp trước Chúc Tuyết Dao phải nếm trải muôn vàn cay đắng mới mang thai được Tuế Ninh, từ lúc mới mang thai đã vô cùng cẩn thận, hắt xì một cái cũng sợ làm mất con.
Nhưng kiếp này ngự y nói thai tượng cực tốt, bảo nàng không cần quá lo lắng, nên làm gì cứ làm nấy, ăn ngon ngủ kỹ đừng vận động quá mạnh bạo là được.
Hai người trở về phòng ngủ, Yến Huyền kéo Chúc Tuyết Dao cùng ngồi lên sập: "Dao Dao, ta..."
Chúc Tuyết Dao vừa nhìn hắn là biết mình đoán trúng phóc, cười rạng rỡ: "Ngũ ca, huynh nói xem đây là con trai hay con gái?"
Yến Huyền sững người, thầm quan sát nàng, chỉ thấy nơi đáy mắt nàng tràn ngập sự dịu dàng và vui sướng.
Nàng tự nói tiếp: "Tên của bé trai hay bé gái thì Ngũ ca cứ nghĩ sẵn vài cái đi nhé! Tuy chúng ta không chuẩn bị trước, nhưng mấy hôm trước muội đã nghĩ cũng xấp xỉ đến lúc nên có con rồi, thế là con đến luôn, đây chính là duyên phận."
Yến Huyền thấy nàng vui, sự áy náy trong lòng tan thành mây khói.
Hắn nghiêm mặt lại, nghiêm túc gật đầu: "Được, ta sẽ từ từ nghĩ. Con gái thế hệ này của Chúc gia các muội lấy chữ 'Tuế' làm tên đệm, còn con trai thì lấy chữ nào?"
Chúc Tuyết Dao hơi khựng lại, không khỏi ngạc nhiên: "Vẫn lấy họ của muội sao? Phía trước đã có Tuế Kỳ, Tuế Hoan rồi."
Yến Huyền suy tính: "Tuy là nói vậy, nhưng hiện giờ muội đã mang thai rồi..."
Chúc Tuyết Dao mím môi: "Đừng nói lời đó, ban đầu muội đã quyết ý nhận nuôi Tuế Kỳ, Tuế Hoan, hai đứa nhỏ đã là người Chúc gia, trong việc nối dõi tông đường là được tính đấy."
"Huynh không có ý đó." Yến Huyền nói, "Ta đang nghĩ dù sao cũng liên quan đến huyết thống. Nhà muội không giống nhà chúng ta, bên này phụ hoàng mẫu hậu có mười người con trai mười người con gái, con cháu họ Yến có thêm một đứa không nhiều mà bớt một đứa không ít. Nhà muội chỉ có một mình muội, thế hệ sau nếu chỉ có Tuế Kỳ và Tuế Hoan thì cũng không tính là nhân đinh hưng vượng. Lỡ như sau này có chuyện gì sơ suất... Khụ... Ta không phải rủa các con đâu. Ta chỉ muốn nói, nhân đinh hưng vượng thì vững vàng hơn. Nhưng chuyện này cũng không vội, còn bảy tám tháng nữa mà, muội cứ thong thả suy nghĩ, chuyện này đều nghe theo muội."
"Được, vậy để muội nghĩ xem." Chúc Tuyết Dao gật đầu, chuyển chủ đề: "Đúng rồi, mẹ muốn muội vào cung dưỡng thai, Ngũ ca thấy sao?"
"..." Yến Huyền cười trừ, "Phụ hoàng cũng sợ ta chăm sóc muội không tốt nên muốn muội vào cung dưỡng thai đấy, ta nói với ông ấy là ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho muội... Nhưng muội có muốn đi không? Nếu muội muốn đi thì chúng ta đi, ta sẽ về phủ ở Lạc Dương ở, muội và con ta đều có thể trông nom được."
"Muội cũng nghĩ vậy." Chúc Tuyết Dao gật đầu, "Mẹ khá căng thẳng về cái thai này của muội, chỉ sợ muội có sơ suất gì, nếu muội ở bên ngoài e là người sẽ luôn bất an. Hơn nữa họ định để lại hai ngự y... Huynh cũng biết đấy, tổng cộng chỉ có bốn ngự y, ngày thường chuyên chăm sóc sức khỏe cho họ và Thái hậu, để hai người ở đây cũng không hợp lý."
"Được, vậy thì vào cung dưỡng thai." Yến Huyền cười đáp, sau đó lại hỏi: "Tuế Kỳ và Tuế Hoan muội định sắp xếp thế nào?"
"?" Chúc Tuyết Dao ngẩn ra, "Về phủ chứ sao?"
Chẳng phải lúc nãy hắn vừa nói hắn có thể chăm sóc sao?
Nhưng thấy Yến Huyền lắc đầu: "Ý ta là có phải nên cho phụ hoàng mẫu hậu biết rồi không?"
Hắn chỉ vào bụng nàng: "Muội tin không, đứa nhỏ này sinh ra bất kể là nam hay nữ, phụ hoàng mẫu hậu nhất định sẽ lập tức sắc phong cho nó. Đến lúc ấy nếu Tuế Kỳ và Tuế Hoan vẫn ở trong phủ không thể gặp ai là sẽ xảy ra chuyện, đặc biệt là Tuế Kỳ, con bé đã nghe hiểu được rất nhiều chuyện rồi."
Chúc Tuyết Dao hiểu rồi, hắn sợ người hầu trong phủ cảm thấy họ bên trọng bên khinh rồi nói ra nói vào, lọt vào tai bọn trẻ.
Trước đây nàng thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện này. Bởi vì con cái của hoàng tử công chúa thường sáu bảy tuổi mới được gia phong, cho nên trong dự tính của nàng, ngay cả khi nàng có con đẻ thì trước sáu bảy tuổi cả ba đứa trẻ đều không có phong hiệu gì, chuyện đó cũng không có vấn đề gì lớn.
Nhưng bây giờ nghe theo lời Yến Huyền nói mà suy nghĩ, đế hậu có vui mừng quá đỗi mà hạ chỉ gia phong ngay ngày đứa nhỏ chào đời hay không, đúng là khó nói.
Bởi vì kiểu phá lệ vô thưởng vô phạt này cũng chỉ là một ý nghĩ của đế hậu.
Chúc Tuyết Dao bèn nói: "Được... Vậy để muội tìm một cơ hội thích hợp nói với cha mẹ."
Yến Huyền nở một nụ cười: "Muội đang mang thai thì đừng lo nghĩ nữa, chuyện này cứ giao cho ta."
Chúc Tuyết Dao bị sự gánh vác chu đáo và nụ cười này của hắn làm cho cảm động, yên tâm đồng ý.
...
Sang ngày hôm sau nàng liền nhận ra, lúc đồng ý rõ ràng nàng đã quên mất ngoài việc gánh vác chu đáo ra, đôi khi hắn còn đột nhiên làm ra vài chuyện bất ngờ không lường trước được, ví dụ như tìm cách đòi Thái tử ban nam sủng cho nàng.
Nàng ngủ dậy không thấy hắn đâu, hỏi Vân Diệp, Vân Diệp nói hắn ra vườn rau cùng Hoàng đế cuốc đất. Nàng trang điểm chải chuốt xong liền tìm tới đó.
Rồi nàng nhìn thấy, trời đất ơi, hai đứa nhỏ đang cùng Hoàng đế ngồi xổm trong vườn rau kìa.
Đầu óc Chúc Tuyết Dao như muốn nổ tung, nhìn chằm chằm từng cử động của họ mà không đưa ra được phản ứng nào.
Hoàng đế đang nhặt một con sâu xanh đặt vào lòng bàn tay Tuế Kỳ: "Kỳ Kỳ sờ thử xem, con này mềm lắm."
Tuế Kỳ vừa sợ vừa hưng phấn hét lớn: "Ông ơi, con này cắn người!"
Hoàng đế thở dài: "Đừng nghe cha mẹ cháu nói bậy, bọn nó ăn rau còn chẳng rành thì biết gì về trồng rau, thứ này chỉ ăn rau chứ không cắn người đâu."
Thế là con sâu xanh mướt, béo múp míp được đặt vững vàng vào lòng bàn tay Tuế Kỳ.
Tuế Kỳ hét chói tai, Tuế Hoan nhỏ hơn một tuổi thì có khí thế nghé con không sợ cọp, ngơ ngác thò ngón tay ra chạm vào con sâu đó.
Hoàng hậu vốn đang nghỉ chân ở gian phòng bên cạnh, nghe thấy tiếng hét của Tuế Kỳ liền bước ra, mắng Hoàng đế: "Có ai làm ông như ông không hả? Lại đặt vào tay cháu..."
Nói được một nửa thì bà chú ý tới bóng dáng như bị sét đánh ở cửa vòm: "A Dao."
Hoàng đế ngẩng đầu nhìn sang, Yến Huyền đang nhổ cỏ dại ở góc tường cũng ngoảnh đầu lại, lập tức lộ vẻ chột dạ, sải bước tiến lên đỡ nàng: "Dao Dao, dậy rồi à..."
Chúc Tuyết Dao vẫn còn ngây ra, Hoàng đế phủi tay đứng dậy, nheo mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới: "Giấu hai đứa nhỏ hai năm trời, hai phu thê các con đi làm mật thám luôn đi."
"..." Dòng suy nghĩ đờ đẫn của Chúc Tuyết Dao bắt đầu quay trở lại, nhưng nhất thời vẫn chưa thể nói nên lời.
Hoàng đế ra hiệu cho ma ma, vỗ vai Tuế Kỳ, cười nói: "Kỳ Kỳ dẫn muội muội ra ngoài chơi trước nhé, ông có lời muốn nói với cha mẹ cháu."
"Dạ vâng!" Tuế Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, cẩn thận nâng con sâu xanh kia, nắm tay Tuế Hoan đi ra ngoài.
Sau khi bọn trẻ rời đi, sân vườn rơi vào im lặng như tờ, cho đến khi Hoàng đế bắt đầu dùng ngón tay chỉ chỉ Chúc Tuyết Dao từ xa: "Con con con con... Ta lười nói con luôn đấy!"
Dứt lời ông lại ngồi xổm về vườn rau.
Chúc Tuyết Dao cúi gằm mặt, nhích từng bước nhỏ lại gần, giọng nhẹ như tơ: "Cha, con không có ý giấu người đâu ạ..."
Hoàng đế liếc nhìn nàng: "Chuyện này mà còn vô ý được à?"
Chúc Tuyết Dao: "Dạ... Không phải."
"Hừ."
Chúc Tuyết Dao nhìn chằm chằm mũi giày, nói: "Nhi thần chỉ là... Chỉ là lúc đó không biết mở lời thế nào. Cứ muốn... muốn... muốn đợi vài năm nữa hãy nói..." Nàng hắng giọng, mặt dày nói tiếp: "Cha xem chẳng phải... chẳng phải đã bẩm báo đúng sự thật rồi sao!"
Hoàng đế trợn mắt thổi râu: "Đó là con bẩm báo đúng sự thật chắc? Là Tiểu Ngũ đến nói đấy!"
Yến Huyền: "Phụ hoàng, phu thê chúng con đồng tâm hiệp lực."
"Thằng nhóc này!" Hoàng đế đứng dậy, làm bộ muốn đánh Yến Huyền.
Hoàng hậu vội vàng tiến lên khuyên can: "Được rồi được rồi được rồi, đừng đánh nhau nữa."
Nói rồi, bà liếc xéo Chúc Tuyết Dao: "Con vào cung dưỡng thai cho bổn cung, mang theo cả chồng con vào luôn, cả mèo nữa."
"Dạ." Chúc Tuyết Dao vẫn cúi đầu như vậy, "Nhi thần tuân chỉ."
"Nhi thần tuân chỉ." Yến Huyền cũng đáp, tâm trạng trở nên phức tạp.
Mẫu hậu nói "mang theo cả chồng con vào luôn", hắn là cái người "chồng" kia.
Nhưng hắn là con trai ruột của mẫu hậu cơ mà!
...
Thế là lúc thánh giá hồi cung, hai phu thê mang theo hai đứa con gái cùng bảy con mèo cùng nhau vào cung.
Theo lý mà nói, Chúc Tuyết Dao nên dọn về điện Vọng Thư lúc trước của nàng, Yến Huyền cũng ở điện Vọng Thư chăm sóc nàng.
Nhưng điện Vọng Thư ở trong cung Trường Thu, đây thuộc phạm vi hậu cung, toàn là nữ quyến, Yến Huyền là hoàng tử đã thành thân dọn vào ở không mấy thích hợp.
Cho nên họ dứt khoát dọn đến điện Quảng Dương của Yến Huyền ở cung Trường Lạc, cũng tiện thể bầu bạn với Thái hậu.
Vào buổi tối ngày mọi người và mèo nhập cung, cung Trường Lạc náo nhiệt vô cùng. Lũ mèo con khá căng thẳng đối với môi trường lạ lẫm, con nào con nấy rúc trong tẩm điện không chịu ra ngoài, nhưng hai đứa trẻ thì rất vui, chạy nhảy khắp cung Trường Lạc.
Hoàng thái hậu rất thích trẻ con, chỉ là trải qua nửa đời người đã gặp qua quá nhiều trẻ con rồi, lúc này liền mặc kệ hai đứa trẻ tự chơi đùa, bà hăng hái nói với Yến Huyền: "Đợi lũ mèo thích nghi, bế hết lại đây cho ai gia xem nhé! Còn Bạch Đường và Hoàng Tửu, chúng cũng về rồi chứ?"
"Đều ở đây hết ạ!" Yến Huyền cười gật đầu, "Hôm nào cháu bế qua hết một lượt, Hoàng tổ mẫu đừng chê chúng nó nghịch ngợm là được."
Tối hôm đó cả nhà cùng dùng bữa ở cung Trường Lạc, Hoàng hậu còn gọi Quý phi và Tuyên phi đến dùng chung, chủ yếu là để dặn dò họ cùng giúp đỡ chăm sóc Chúc Tuyết Dao, dù sao Hoàng hậu còn bận rộn chính sự, đôi khi không thể không phân tâm.
Tuyên phi đồng ý rất dứt khoát: "Thánh nhân yên tâm, thần thiếp và Quý phi đảm bảo sẽ làm cho A Dao ngày ngày thoải mái."
Quý phi cũng nhận lời, nhưng thần sắc lại rất u sầu, tặc lưỡi nói: "Vẫn là Dao Dao ngoan ngoãn, bảo vào cung dưỡng thai là vào cung dưỡng thai ngay. Nhìn A Liên xem, chậc chậc chậc..." Quý phi liên tục lắc đầu, "Con bé vừa có thai, thần thiếp đã bảo vào đây, nó cứ không chịu, tìm đủ tám trăm lý do. Ai mà không biết nó chính là muốn ở trong phủ canh chừng Tễ Vân chứ!"
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền mỉm cười, đều thầm cười nhạo sự si tình như trước của Tứ tỷ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại...
Chúc Tuyết Dao thành thật nói: "Quý phi nương nương đừng giận. Tứ tỷ có thai, đương nhiên hy vọng người mình thích ở bên cạnh canh chừng, nhưng thân phận của Tễ Vân khoan nói đến việc ở trong cung, ngay cả thường xuyên ra vào cung cũng không ổn." Nàng nhìn Yến Huyền: "Nếu bắt con vào cung dưỡng thai bảy tám tháng không được nhìn thấy mặt Ngũ ca, con cũng không chịu đâu."
"Haizz, thôi vậy." Quý phi thở dài.
Hoàng đế nhướng mày, Hoàng hậu liếc trộm Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền.
Yến Huyền đỏ mặt vùi đầu ăn cơm, không quên gắp cho Chúc Tuyết Dao một miếng sườn.
...
Phủ Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa.
Chiêu Minh Đại Trưởng công chúa đợi ở thư phòng đến tận đêm khuya, cuối cùng cũng đợi được Kha Vọng.
Kha Vọng vào phòng đưa thư lên, chắp tay: "Chủ thượng thứ tội, trên đường sợ có người bám đuôi nên đi vòng vèo vài ngõ, bị trễ mất một chút."
"Không sao." Yến Tri Phù thản nhiên mở phong thư ra, đọc loáng một cái đã xong, rơi vào trầm tư.
Kha Vọng yên lặng chờ đợi.
Cuối cùng Yến Tri Phù cũng lên tiếng: "Bọn họ làm ăn kiểu mua bán như thế này, thận trọng là chuyện đương nhiên, chúng ta chuẩn bị hai tay vậy. Thế này..." Nàng ngước mắt nhìn Kha Vọng, "Tìm một người có thể tin cậy được, tạo dựng thành vẻ ngoài của kẻ nghèo hèn bỗng chốc phất lên, đặt vào Di Châu. Lý lịch, bằng hữu, thân nhân, ăn mặc sở thích, đều phải sắp xếp chu toàn, xem xem liệu có ai tìm đến cửa hay không."
"Tuân lệnh." Kha Vọng chắp tay.
"Còn nữa..." Ngón tay Yến Tri Phù gõ gõ mặt bàn, "Từ trên xuống dưới đều quản chặt miệng lưỡi lại cho ta, không được hé răng nửa lời với Thẩm Ngư."
"Tuân lệnh..." Kha Vọng vẫn nhận lệnh, nhưng lần này có hơi do dự.
Yến Tri Phù nhướng mày: "Có lo ngại gì thì ông cứ nói ra đi."
Kha Vọng trầm giọng: "Cũng không hẳn là lo ngại, thuộc hạ chỉ là không mấy hiểu, chủ thượng hà tất phải giấu Thẩm Ngư? Nếu chủ thượng nói rõ với hắn, hắn sẽ dốc sức làm việc chứ không gây thêm phiền phức cho chủ thượng đâu."
Yến Tri Phù chăm chú lắng nghe hết lời ông ta nói, bật cười: "Ông cảm thấy Thẩm Ngư là người như thế nào?"
"Chuyện này..." Kha Vọng cảm thấy đánh giá nam sủng của nàng có hơi gượng gạo, nghĩ đi nghĩ lại mới thành thật nói, "Võ công của hắn rất tốt, đối với chủ thượng cũng rất trung thành."
Yến Tri Phù từ chối cho ý kiến, mỉm cười: "Ta nói Thẩm Ngư là một người tốt, là một người tốt đơn thuần."
Kha Vọng thản nhiên gật đầu: "Đúng vậy."
Yến Tri Phù mím môi: "Một người như vậy, ta biết hắn có thể vì ta mà chết, nhưng lại không thể trông mong hắn vì ta mà diễn kịch. Không phải hắn không dốc sức, mà là hắn diễn không nổi."
Nàng dừng một chút, ánh mắt trở nên ảm đạm, nụ cười cũng thêm phần chua chát: "Hơn nữa, ông bảo ta nói cho hắn biết, vậy ta phải nói cho ông biết đến bước nào đây?"
Kha Vọng sững lại.
"Nếu ta nói hết cho hắn biết, hắn sẽ thật sự vì ta mà chết đấy." Yến Tri Phù tựa người vào lưng ghế, nửa đùa nửa thật nói: "Ông tha cho hắn đi."