Sự kiệt quệ của Kiều Mẫn Ngọc thực chất không phải vì thái độ thương ghét của Yến Quyết, càng không phải vì sự không yên phận của Phương Nhạn Nhi. Ngay từ đầu nàng đã chẳng hề để tâm đến những việc này, Yến Quyết sủng ái ai với nàng cũng vậy thôi.
Điều khiến nàng bất an dạo gần đây là nàng phát hiện vị trí Thái tử của Yến Quyết dường như không còn vững chắc như trước.
Chưa bàn tới việc dân gian ca tụng Thụy vương, chỉ nói đến những công việc triều chính thời gian qua, Nhị thánh dường như cũng có ý phân chia nhiều hơn cho Khang vương và Hằng vương. Trong đó có vài việc mà trong mắt các đại thần đều cho rằng nên giao cho Đông cung.
Đây là khi Thụy vương còn đang lánh đời, chưa tiếp xúc với triều đình đấy. Nếu Thụy vương cũng tích cực nghị sự, dựa vào uy tín tích lũy hiện nay, chưa biết chừng cục diện sẽ ra sao.
Điều này thực sự khiến Kiều Mẫn Ngọc ăn ngủ không yên.
Thực ra, ai mà lại muốn thù hằn với một cuộc hôn nhân ổn định, thoải mái chứ?
Ngay từ lúc bàn chuyện cưới hỏi, nàng đã biết Đông cung có nhiều điều bẩn thỉu, nhưng vẫn sẵn lòng gả cho Yến Quyết, chẳng qua là vì vị trí Thái tử của hắn vững vàng. Chỉ cần gia đình nàng không phạm lỗi, bản thân nàng không sai sót, thì vị trí Hoàng hậu tương lai coi như nắm chắc mười mươi.
Nhưng nếu ngôi vị Thái tử của hắn mất, chẳng phải nàng lo toan vô ích sao?
Thế nên tâm trạng Kiều Mẫn Ngọc luôn không yên, lại đang lúc mang thai, tâm lý dễ suy nghĩ vẩn vơ, một chút rắc rối nhỏ cũng trở nên nghiêm trọng, huống chi là đại sự thế này.
Điều đáng sợ hơn là chính trong tình cảnh hóc búa này, nàng lại phát hiện mình không phải một kẻ nhẫn tâm.
Trước khi gả vào Đông cung, nàng từng nghĩ dù địa vị Thái tử vững chắc nhưng khó tránh khỏi những kẻ si tâm vọng tưởng muốn tới so cao thấp. Lúc đó ý nghĩ của nàng rất đơn giản: kẻ nào dám làm loạn, tìm cách trừ khử đi là xong. Một phong thái sát phạt quyết đoán.
Nhưng khi thực sự đối mặt, nhìn Khang vương và Hằng vương chướng mắt, nàng lại nghĩ họ đều là người tốt, hai đệ muội mỗi lần gặp nàng đều rất ôn hòa. Thụy vương cũng là người biết điều, rõ ràng từng thẳng thừng đối đầu với Thái tử vài lần, nhưng gặp nàng vẫn cung kính giữ lễ, Phúc Tuệ quân đối nhân xử thế lại càng chân thành.
Ngược lại là Khánh vương một lòng đi theo Thái tử...
Kiều Mẫn Ngọc lại chẳng ưa.
Thái tử ban thị thiếp cho Khánh vương, cái vẻ mặt nịnh hót của Khánh vương khi đến tạ ơn khiến nàng thấy ghét cay ghét đắng.
Tất cả những điều đó bủa vây lấy Kiều Mẫn Ngọc, khiến nàng vừa không cam lòng lại vừa không nỡ, cuối cùng tạo thành một kiểu "áp lực" kỳ lạ. Ngay cả khi Thái hậu, Nhị thánh hay thậm chí bản thân Thái tử đối xử với nàng không tệ, thì cái áp lực sinh ra từ hoàn cảnh này cũng không thể nào tiêu tan.
Ai ở trong cái cảnh kẹp giữa ấy mà có thể dưỡng thai cho tốt được?
Ngày nào Kiều Mẫn Ngọc cũng sống trong u sầu.
Thế nên bây giờ nghe Chúc Tuyết Dao khuyên, Kiều Mẫn Ngọc cũng chẳng nói được gì, đành mỉm cười đối phó cho qua chuyện.
Nàng ngồi ở điện Quảng Dương khoảng hai khắc thì đi, sau đó một khắc, Yến Huyền từ thư phòng trở về. Hắn vừa vào cửa đã kêu đói, nhưng chưa đến giờ ăn trưa nên Chúc Tuyết Dao sai người bưng điểm tâm lên.
Cùng lúc đó, Triệu Kỳ nhận lệnh xuất cung, cưỡi ngựa nhanh, ngày đêm không nghỉ chạy thẳng tới hành cung đang được tu sửa.
.
Tháng bảy, vào đúng ngày lễ Thất Tịch, Nhị thánh bất ngờ hạ chỉ, phong trưởng nữ Chúc gia là Chúc Tuế Kỳ làm Thừa An ông chúa, thứ nữ Chúc Tuế Hoan làm Thừa Lạc quận chúa.
Hiện tại mấy hoàng tử công chúa đã kết hôn tuy đã sinh được mấy người con, nhưng vì tuổi còn nhỏ nên đều chưa được phong tước. Chỉ dụ này lập tức gây ra sóng gió xôn xao, người đến tặng quà chúc mừng nườm nượp không ngớt, các kiểu bàn tán cũng theo đó mà kéo đến.
Chúc Tuyết Dao nghe tin có một viên quan nhỏ lúc đang uống rượu với đồng liêu đã nói: "Có gì mà phải ngưỡng mộ? Ta nghe nói đó là hai đứa con nuôi, đối với Nhị thánh mà nói thì chẳng quan trọng gì, ban cái tước vị cũng không cần phải để tâm."
Viên quan này mới thất phẩm, trong thành Nhạc Dương đầy rẫy quyền quý thì chẳng đáng nhắc tới, ngay cả tư cách lên triều sớm cũng không có, tự nhiên cũng chẳng có lý do gì để khiến Chúc Tuyết Dao phải chú ý.
Nàng biết được lời hắn nói là vì Nhị thánh lấy lý do bàn luận huyết thống thiên gia, lôi người ra đánh một trận gậy rồi cách chức.
Vài ngày sau nàng lại nghe nói một quan viên Đông cung nói: "Thừa An ông chúa và Thừa Lạc quận chúa họ Chúc là người nhà họ Chúc, có phong tước hay không cũng chẳng phải người hoàng gia."
Người này ở Đông cung cũng chỉ là quan chức hạng bét, còn thê thảm hơn kẻ trước.
Chúc Tuyết Dao nghe được là vì Nhị thánh lại lôi người ra đánh một trận rồi cách chức, nhân tiện còn sai Uông Thịnh Đức thay mặt đi huấn thị Thái tử một trận, lệnh cho hắn quản lý cho tốt người dưới quyền mình.
Nhị thánh chưa bao giờ vui giận thất thường, càng không thích dùng hình. Chúc Tuyết Dao thừa hiểu họ làm vậy là cố ý, là kết quả của sự tính toán sâu xa, thế nên khi nghe tin, dù bản thân đang ở điện Tuyên Thất nàng cũng không xen vào.
Còn hai nhân vật chính gây tranh cãi là Tuế Kỳ và Tuế Hoan thì sao?
Chúng chỉ biết vui mừng một cách ngây ngô thôi.
Chúc Tuyết Dao ở điện phụ nghe Vân Diệp bẩm báo, khi quay lại tẩm điện ngẩng đầu nhìn lên, thấy hoàng đế đang "đánh nhau" với Tuế Kỳ.
Hoàng đế dạo này phê duyệt tấu chương rất vất vả, vì sở thích mới của Đồ Béo là lúc phê tấu chương, nó sẽ đi tới nằm bò ra bàn trước mặt ôngi. Bất kể trên bàn đang đặt tấu chương hay thư từ, nó cứ nằm xuống là ngáy khò khò đòi ngủ.
Hoàng đế thường phải đẩy nó ra, hoặc là gắng sức lách qua thân hình đồ sộ của nó để đọc chữ. So với nó, Meo Meo ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng Hoàng hậu lúc bà xem tấu chương, lim dim ngủ, thật khiến người ta cảm động đến rơi nước mắt.
Kết quả bây giờ lại có thêm Tuế Kỳ ở bên cạnh gây loạn.
Đứa trẻ hơn ba tuổi, ở ngay thời điểm tò mò với mọi thứ và hay bướng bỉnh một cách vô lý. Tuế Kỳ không hiểu sao lại nhắm trúng cây bút lông trong tay Hoàng đế, ông đang viết phê đỏ, con bé cứ nhất quyết đòi lấy cây bút đó.
Trước đây Hoàng đế từng tự tay nuôi dạy con cái, nên đối với trò nghịch ngợm này của trẻ con ông rất hiểu ý, lúc này cũng không tranh giành với con bé, trực tiếp đưa cây bút trong tay cho nó, rồi bảo cung nhân lấy một cây mới.
Sau đó Tuế Kỳ lại đòi cây trong tay Hoàng đế, ông lại đưa.
Lại thay cây mới, Tuế Kỳ vẫn đòi!
.Cứ tuần hoàn như vậy đến lần thứ sáu, Hoàng đế không nhịn được nữa, một tay xách Tuế Kỳ vào lòng giữ chặt, nhíu mày đanh mặt: "Con đòi nhiều bút thế làm gì! Nhìn xem trong tay con có mấy cây rồi!"
Tuế Kỳ nhíu đôi lông mày nhỏ nhìn nắm bút lông trong tay trái, lại nhìn cây bút Hoàng đế đặt trên bàn, tay phải chỉ một cái, khuôn mặt nhỏ nghếch lên: "Con chỉ thích cái này thôi, ông nội cho con đi!"
Chúc Tuyết Dao lúc nãy ra ngoài thì Tuế Kỳ mới bắt đầu đòi cây bút đầu tiên, lúc này quay về thấy con bé vẫn đang đòi bút, nàng đoán chắc nó đã đòi được rất nhiều cây rồi. Nàng vội vàng bước tới, cúi xuống gõ nhẹ vào trán con bé: "Ông nội đang bận, không được quấy phá."
"Con không quấy phá!" Tuế Kỳ nghiêm túc chỉ vào cây bút, "Con chỉ cần cây bút thôi, con đi vẽ tranh mà!"
Chà, trẻ con muốn vẽ tranh, có gì không tốt đâu?
Hoàng đế mủi lòng, đưa luôn cây này cho con bé.
Cung nhân bên cạnh đã chuẩn bị sẵn cây bút tiếp theo, thấy vậy lập tức dâng lên.
Hoàng đế còn chưa kịp chấm mực, Tuế Kỳ vừa từ trong lòng ông tụt xuống định nắm tay Chúc Tuyết Dao, quay đầu lại nhìn thấy: "Con muốn cái này!"
"..." Hoàng đế nhìn con bé không cảm xúc.
Chúc Tuyết Dao nghiêm mặt bế Tuế Kỳ đi chỗ khác.
"Cái con bé này." Hoàng đế vừa buồn cười vừa bực mình, lắc đầu, tình cờ liếc sang phía Hoàng hậu, tâm trạng càng phức tạp.
Tuế Hoan ngoan ngoãn tựa bên cạnh Hoàng hậu, tuy tò mò nhìn đông nhìn tây nhưng không hề lên tiếng, càng không tranh bút của Hoàng hậu.
Tại sao trẻ con và mèo bên phía Hoàng hậu đều thùy mị nết na như vậy chứ?
...
Sau khi đế hậu dùng biện pháp mạnh ngăn chặn những lời ra tiếng vào được hai lần, phần lớn những lời bàn tán về việc sắc phong hai đứa trẻ đã lắng xuống. Chỉ còn lại một tin đồn vẫn âm thầm lan truyền, ám chỉ rằng đế hậu thiên vị Phúc Tuệ quân, nên cũng yêu thương lây sang cả Thụy vương. Nay danh tiếng của Thụy vương lại tốt, có lẽ sẽ được kế thừa đại thống, như vậy con gái Chúc gia ngồi vào vị trí hậu vị cũng coi như là một giai thoại quân thần.
Giai thoại quân thần.
Chúc Tuyết Dao nhớ kiếp trước khi nàng gả cho Yến Quyết, mọi người cũng nhìn nhận như vậy.
Trong những ngày dưỡng thai, Chúc Tuyết Dao cố ý không bận tâm đến những rắc rối, ngày tháng trôi qua rất nhanh. Mùa hè dường như trôi qua trong chớp mắt, rồi mùa thu cũng vụt qua. Vào cuối tháng Mười khi gió lạnh bắt đầu thổi, phủ Thục Ninh công chúa đến báo tin công chúa sắp sinh.
Quý phi nghe tin lập tức xuất cung đến phủ công chúa.
Trong phủ đã chuẩn bị sẵn đại phu và bà đỡ, lại có hai vị thái y đã túc trực từ một tháng trước, nhưng Hoàng hậu vẫn cử thêm một ngự y theo Quý phi ra ngoài cung để đề phòng bất trắc.
Dù phần lớn thời gian Thục Ninh công chúa đều ở Tinh Hà Giản với Tễ Vân, nhưng phòng đẻ vẫn được chuẩn bị ở viện chính của mình. Lúc Quý phi đến, các diện thủ đã đợi sẵn ở trong sân, vừa nghe Quý phi giá lâm, mọi người đều dập đầu hành đại lễ. Quý phi không dừng lại ở sân mà đi thẳng qua sân vào phòng đẻ, mọi người mới đứng dậy, nín thở nhìn vào trong.
Tễ Vân nhìn xung quanh liền biết mọi người đều căng thẳng. Điều này quá đỗi bình thường, hắn coi như là người gặp Quý phi nhiều nhất trong số các diện thủ, đã từng bốn năm lần vào cung nhận thưởng, nhưng hiện tại thấy Quý phi cũng vẫn thấy căng thẳng.
Tễ Vân nói nhỏ với Hàm Xuyên: "Ngươi đưa họ về chỗ ta đợi trước đi, khi nào điện hạ có tin, ta sẽ lập tức sai người tới báo."
Hàm Xuyên chỉ mong có thế, lập tức hô hào mọi người cáo lui.
Những người còn lại tuy có kẻ muốn ở lại nhưng nghĩ đến Quý phi đang ở đó nên cũng đành thôi, cùng theo Hàm Xuyên đi mất.
Tễ Vân bồn chồn ngồi dưới hành lang, vẻ mặt trông vẫn bình tĩnh nhưng thực tế trong lòng lúc thì cầu Phật tổ, lúc thì cầu Tam Thanh, lúc lại hận không thể giảm thọ bản thân để đổi lấy việc Thục Ninh công chúa mẹ tròn con vuông. Bên trong chỉ cần có chút động tĩnh gì cũng khiến hắn giật thót mình.
Ngồi thẫn thờ như vậy khoảng hai khắc, Tễ Vân nghe thấy cách đó hai bước có người khẽ gọi: "Công tử."
Trong lúc lo âu, phản ứng của Tễ Vân có chút chậm chạp, người đó gọi mấy tiếng hắn mới theo tiếng nhìn sang, thấy là một hoạn quan đang đứng đợi bên cửa gọi mình.
Hoạn quan đó thấy hắn quay đầu lại liền không nói nữa, chỉ dẫn ánh mắt hắn nhìn về phía cổng tò vò.
Tễ Vân nhìn theo hướng đó, thấy một nam một nữ hai đứa trẻ đang bám vào cổng, nhìn chằm chằm vào trong sân với ánh mắt mong chờ, chính là hai đứa con mà Thục Ninh công chúa đã sinh trước đó.
Cha đẻ của hai đứa trẻ này là Bùi Tùng Nghi, nhưng Bùi Tùng Nghi đã bị chu di cửu tộc, hai đứa trẻ cũng đã đổi sang họ hoàng tộc. Hiện nay anh trai sáu tuổi tên là Yến Minh Liễu, em gái bốn tuổi tên là Yến Hiểu Như, tự nhiên không ai nhắc đến một chữ nào về Bùi Tùng Nghi nữa.
Tuy nhiên dù vậy, hai đứa trẻ ở trong phủ cũng có chút khó xử.
Công chúa đối xử với chúng không tệ, nhưng dù sao chúng cũng là con của phò mã có tội kia. Khi bên cạnh công chúa có người mới, lại mang thai đứa con mới, khó tránh khỏi có người sẽ nghĩ liệu sau này chúng có bị công chúa ghét bỏ hay không, bởi vì yêu ai yêu cả đường đi, mà ghét ai ghét cả tông ty họ hàng.
Tễ Vân vốn dĩ không hề qua lại với hai đứa trẻ này, nhưng cũng biết đến sự tồn tại của những lời đồn thổi đó. Điều này khiến hắn ít nhiều có chút tự trách, cảm thấy nếu không có hắn thì tình cảnh của hai đứa trẻ đã không như vậy.
Thế nên lúc này thấy chúng đang nhìn vào với ánh mắt mong chờ ở bên ngoài, Tễ Vân đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn đứng dậy đi ra cổng viện đón.
Hắn ngồi xổm xuống trước mặt chúng, hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Yến Minh Liễu nhíu mày nhìn hắn, cúi đầu không nói gì.
Yến Hiểu Như đăm đăm nhìn hắn rồi nói: "Ta biết ngươi, ngươi tên là Tễ Vân, lúc nào cũng ở bên cạnh mẫu thân!"
Đứa trẻ bốn tuổi còn chưa hiểu gì, chỉ biết hắn thường xuyên ở bên cạnh công chúa.
Tễ Vân gật đầu: "Là ta."
Yến Hiểu Như nói tiếp: "Chúng ta nghe nói mẫu thân đang sinh em bé, Quý phi tổ mẫu cũng tới rồi, chúng ta có thể vào không?"
Cách gọi "Quý phi tổ mẫu" nghe rất lạ, nhưng đó là ý của công chúa. Thực ra xét theo lý thì Quý phi phải là "ngoại tổ mẫu" của hai đứa trẻ, nhưng vì chúng mang họ Yến nên cũng chẳng còn phân biệt nội ngoại gì nữa. Chỉ là danh xưng tổ mẫu vẫn để dành cho Hoàng hậu, nên mới bảo chúng gọi kèm theo phong hiệu Quý phi ở đằng trước.
Tễ Vân nghe vậy cười đáp: "Chuyện sinh em bé trẻ con không được xem đâu, hơn nữa bây giờ trong phòng đang rất bận rộn và lộn xộn..."
Yến Minh Liễu nghe vậy, không đợi hắn nói xong đã bảo: "Muội xem, ta đã nói là hắn sẽ không cho chúng ta vào mà!"
Nói rồi, Yến Minh Liễu định kéo em gái đi.
Tễ Vân ngạc nhiên nhìn cậu bé: "... Ta sẽ bầu bạn với các con ở phòng bên cạnh, đừng vào nội thất, như vậy có được không?"
Yến Minh Liễu khựng lại, vừa mừng rỡ vừa không tin nổi nhìn hắn: "Thật sao?"
"Thật." Tễ Vân gật đầu.
Hai đứa trẻ nhìn nhau rồi cùng vào viện. Tễ Vân đưa chúng vào đông sương phòng, sai người bưng điểm tâm lên, đồng thời lệnh cho thị nữ đi bẩm báo lại với Quý phi.
Quý phi vốn dĩ cũng đã lâu không gặp hai đứa trẻ, nghe người hầu bẩm báo, lại thấy tình hình Thục Ninh công chúa vẫn ổn, liền sang sương phòng thăm chúng trước. Vừa bước qua ngưỡng cửa đã thấy Yến Hiểu Như đang nhét bánh vào miệng Tễ Vân, Quý phi không nhịn được mà cười: "Hiểu Như, đừng nghịch!"
Tễ Vân nghe tiếng vội vàng lau vụn bánh trên miệng, đứng dậy hành lễ.
Quý phi cho hắn miễn lễ, không khỏi nhìn hắn thêm vài cái: "Ngươi cũng tốt đấy, cứ để mặc con bé nghịch ngợm như vậy."
Tễ Vân không dám ho he, Quý phi cúi người bế Yến Hiểu Như lên, bảo: "Bổn cung ở với bọn trẻ một lát, ngươi vào trong bầu bạn với công chúa đi."
Tễ Vân nhận ra sự công nhận của Quý phi, vô cùng vui mừng, vội vàng tạ ơn rồi theo lời vào phòng .
.
Đợi đến khi tin tức về Thục Ninh công chúa truyền vào cung, Chúc Tuyết Dao bị một phen hú vía.
Tin tốt là Thục Ninh công chúa đã hạ sinh một bé gái, mẹ tròn con vuông; tin xấu là tuy kết quả cuối cùng là "bình an", nhưng lần này sinh mất một ngày một đêm, Thục Ninh công chúa bị hao tổn khí huyết nặng nề, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian dài.
Kiếp trước Chúc Tuyết Dao mang thai không dễ dàng, nhưng quá trình sinh nở thực ra cũng ổn, ít nhất thời gian không tính là quá dài, tính cả thảy ba bốn canh giờ là đứa trẻ đã ra đời.
Dù vậy, nàng vẫn nhớ rõ cái cảm giác đau đớn thấu xương đó.
Thế nên câu nói "sinh mất một ngày một đêm" đối với nàng thật rất đáng sợ.
Nàng không khỏi nghĩ quẩn, sợ mình lần này cũng sẽ sinh nở gian nan. May mà Yến Huyền kịp thời phát hiện nàng không ổn, tận tình khuyên một hồi mới khiến nàng an tâm hơn.
Kết quả đến tháng chạp, Thái tử phi Kiều Mẫn Ngọc cũng bị khó sinh.
Kiều Mẫn Ngọc bắt đầu chuyển dạ từ nửa đêm, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền sau khi ngủ dậy mới nghe tin, nhưng đến buổi trưa lại nghe nói đứa bé ngay cả đầu cũng chưa lộ ra chút nào, dường như là do ngôi thai không thuận.
Chúc Tuyết Dao bồn chồn, kéo Yến Huyền cùng đến nơi Kiều Mẫn Ngọc ở để chờ đợi, chỉ thấy cung nhân và thái y ra vào tấp nập, ai nấy đều căng thẳng.
Gần đến tối, Yến Quyết mới gác lại công việc chạy tới cung Trường Lạc, Chúc Tuyết Dao thừa biết hắn tuyệt đối không phải là người có tâm vào trong bầu bạn với thê tử lúc sinh nở, vậy nên hắn cũng chỉ có thể đứng ở sân chờ. Nàng không có ý định tiếp xúc nhiều với hắn, nhàn nhạt hành lễ rồi kéo Yến Huyền cáo lui.
Yến Huyền đương nhiên không có ý kiến gì, chỉ là lúc Chúc Tuyết Dao đi ra ngoài không hề ngoảnh đầu lại, hắn trước khi bước ra khỏi cổng viện đã ngoái nhìn một cái, không ngoài dự đoán nhìn thấy Yến Quyết đang thẫn thờ nhìn theo Chúc Tuyết Dao.
Yến Huyền trước đây sẽ vì chuyện này mà tức giận, nhưng hiện tại có lẽ vì đã trải qua quá nhiều lần nên hắn không còn giận nổi nữa, chỉ thấy nực cười, lúc này cũng chẳng thèm bận tâm, cẩn thận dìu Chúc Tuyết Dao đi.
Yến Quyết hoàn hồn lại, hỏi cung nhân bên cạnh: "Thái tử phi thế nào rồi?"
.
Mãi đến tận sáng hôm sau Kiều Mẫn Ngọc mới sinh được, còn lâu hơn cả Thục Ninh công chúa. Lúc Vân Diệp vén rèm vào bẩm báo, Chúc Tuyết Dao thầm tính toán thời gian mà rợn người, những lời sau đó như "vui mừng hạ sinh một tiểu công chúa" nàng đều không lọt tai chữ nào.
Yến Huyền vẫn còn tỉnh táo, nghe Vân Diệp bẩm báo xong, chấn động: "Thêm liều thuốc giục sinh? Ý là sao?"
Vân Diệp cúi đầu đáp: "Thái tử phi khó sinh, ngự y đã lần lượt kê hai bát thuốc giục sinh. Bát thứ hai có người đã tăng thêm liều lượng, may mắn là trước khi bưng lên đã bị cung nữ thân cận phát hiện, nếu không đã gây ra họa lớn."
Yến Huyền không hiểu lắm: "Thuốc này tăng liều lượng thì sẽ thế nào? Trở thành thuốc độc sao?"
Vân Diệp cười khổ: "Thuốc độc thì không đến mức, nhưng dược tính quá mạnh vốn đã hại thân, đây lại là thuốc giục sinh, bỗng chốc sinh gấp gáp như vậy làm sao chịu đựng nổi? Hơn nữa lúc đó cơ thể Thái tử phi đã rất yếu rồi, nếu lại bồi thêm một vố như thế, nguy hiểm thế nào cũng có thể xảy ra."
Vân Diệp nói rất uyển chuyển, nhưng ý tứ sâu xa là: Có thể dẫn đến một xác hai mạng.
Yến Huyền nghe mà lạnh cả sống lưng, tuy biết suy nghĩ lung tung là không tốt nhưng vẫn không nhịn được mà nghĩ sang Chúc Tuyết Dao.
Hắn rùng mình, hỏi tiếp Vân Diệp: "Là ai làm?"
Vân Diệp lắc đầu: "Vẫn chưa biết. Có điều Thánh nhân đã lệnh cho Cung chính nữ quan trực tiếp dẫn người đi tra rồi, chắc hẳn vài ngày tới sẽ có manh mối thôi."
Yến Huyền gật đầu, ra hiệu cho Vân Diệp lui xuống, sau đó nghiêng đầu định trò chuyện với Chúc Tuyết Dao về việc này, lại thấy nàng ngồi sững ở đó, mặt trắng bệch không còn giọt máu.