Trong lòng Triệu Kỳ cũng có ý trêu chọc tương tự, nhưng vẫn nghiêm chỉnh trả lời: "Đại trưởng công chúa chắc hẳn sẽ không lấy chuyện này ra làm trò đùa đâu."
Yến Huyền nhíu mày: "Vậy thì cứ để hắn qua đi."
Triệu Kỳ vâng lệnh lui ra.
Chúc Tuyết Dao thẫn thờ, nhìn sang Yến Huyền, thấy hắn vẫn đang cau mày.
Trước đây phu thê họ từng hỏi Thẩm Ngư xem có muốn qua chỗ họ làm việc không, đó không phải lời khách sáo, nhưng chẳng ai nghĩ hắn sẽ thực sự tới, lại càng không ngờ Đại trưởng công chúa sẽ chủ động để hắn đi.
Ai mà biết được mọi chuyện lại thành ra thế này?
"Chuyện này không đúng lắm..." Vân Diệp nói nhỏ, "Thẩm thị vệ... Đâu chỉ đơn thuần là một ám vệ, sao Đại trưởng công chúa lại..."
Chúc Tuyết Dao bảo: "Chắc là vì Trung Tín Hầu thôi."
"Nhưng thế thì có liên quan gì?" Sương Chi bàng hoàng hỏi, "Hậu viện của Đại trưởng công chúa có bao nhiêu người, cũng chẳng nghe nói giải tán ai, sao tự dưng lại đưa Thẩm thị vệ ra ngoài?"
Yến Huyền chống cằm: "Chắc là Trung Tín Hầu không thích hắn."
Vân Diệp và Sương Chi sững người.
Vân Diệp trầm giọng: "Thế thì thảm quá rồi. Đây là vở kịch gì thế này, chỉ thấy người mới cười chứ không nghe người cũ khóc sao..."
"Được rồi, đừng nói bậy nữa." Chúc Tuyết Dao lườm nàng một cái, "Ngươi đi nói chuyện này với Vu Khinh, rồi dọn dẹp một chỗ ở cho Thẩm Ngư. Hắn từng hầu hạ Đại tỷ, chúng ta không thể bạc đãi hắn, cứ chia riêng cho hắn một viện đi. Phía Trăn Viên thì ngươi gửi thư cho Liễu Cẩn Tư, cũng dành ra một viện tương tự, rồi chọn cho hắn một căn nhà ở thôn Thượng nữa."
Câu cuối cùng khiến Yến Huyền sửng sốt: "Sao lại phải chọn nhà ở thôn Thượng nữa?"
Chúc Tuyết Dao nói: "Lỡ như hắn muốn giúp chúng ta luyện binh thì sao? Sống ở thôn Thượng sẽ tiện hơn ở biệt viện."
Yến Huyền nghĩ cũng đúng nên gật đầu đồng ý.
Vân Diệp lập tức đi làm.
Sương Chi cầm lấy cuốn sổ tay mà Yến Huyền nhét cho ban nãy, cùng Vân Diệp lui ra ngoài.
Chúc Tuyết Dao trầm tư một lát, nói với Yến Huyền: "Ngũ ca, chuyện này kỳ lạ quá. Hay là... Chúng ta bày tiệc tẩy trần đón Thẩm Ngư, bảo họ mang lên vài bình rượu ngon đi?"
Nàng không sợ Đại trưởng công chúa có mới nới cũ, chỉ sợ trong này có toan tính nào đó mà họ không biết. Cho dù toan tính đó vô hại, nàng cũng muốn biết rõ ngọn ngành.
"Mượn rượu nói thật lòng chứ gì?" Yến Huyền quan sát nàng, thấy nàng gật đầu thì cười khổ, "Mấy tên ám vệ đó đều tu luyện nội công, nàng có gọi cả Nhị tỷ, Nhị ca và Tam ca tới đây thì chúng ta cũng uống không lại hắn đâu."
"..." Chúc Tuyết Dao nghẹn lời, "Vậy thì gọi bọn Vu Khinh tới đi, ám vệ đối phó ám vệ chắc không thành vấn đề. Vả lại sau này họ phải làm việc chung, cũng nên làm quen trước."
"Cái này thì được." Yến Huyền ngẫm nghĩ rồi gật đầu, "Thế để ta sắp xếp."
Nói thì nói vậy, nhưng thực ra mãi cho đến khi tiệc rượu được sắp xếp xong xuôi, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền vẫn không dám tin Thẩm Ngư thực sự sẽ tới.
Không ngờ đến buổi chiều, Thẩm Ngư thật sự tới thật.
Gia nhân canh cửa cũng nghe nói chuyện hắn sắp tới, liền dẫn thẳng hắn đến hậu viện gặp Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền.
Phu thê hai người nhìn nhau, đều nhận ra sắc mặt Thẩm Ngư rõ ràng không đúng lắm. Nhưng nghĩ đến việc tối nay có tiệc nên họ tạm thời không hỏi nhiều, sai Triệu Kỳ dẫn hắn đi nhận chỗ ở trước.
Gần đến giờ cơm tối, đích thân Vu Khinh tới gọi Thẩm Ngư qua. Lúc họ đến, bốn ám vệ khác đã có mặt, tiệc rượu cũng chuẩn bị xong xuôi.
Yến Huyền cố ý không bày tiệc riêng bàn trang trọng, lại tính đến chuyện đông người nên ghép sáu chiếc bàn dài ăn cơm ngày thường lại với nhau.
Hắn, Chúc Tuyết Dao cùng sáu ám vệ, cộng thêm Thẩm Ngư, Vân Diệp và Sương Chi, tổng cộng mười hai người ngồi vây quanh chiếc bàn ghép lớn này thực ra có hơi chật.
Thế nhưng sự chen chúc vừa hay lại vô tình kéo gần khoảng cách, cũng tiện cho việc nói chuyện.
Vân Diệp và Sương Chi ở cùng Chúc Tuyết Dao từ nhỏ đến lớn, lúc riêng tư không so đo quy tắc nên thích nghi rất tốt, còn đám ám vệ thì có hơi do dự.
Vu Khinh dẫn Thẩm Ngư vừa bước thấy cảnh này liền bảo: "Điện hạ, thế này không hợp quy tắc cho lắm..."
"Không sao, ngồi đi." Yến Huyền cười xua tay, "Hồi trước ta cùng Nhị tỷ phu và Tứ ca đi dẹp loạn tên Trịnh tứ thái tử kia, cũng thường xuyên ngồi vây quanh ăn cơm với các tướng sĩ như thế này, thế mới náo nhiệt."
Vu Khinh nghe hắn nói thế thì không tiện từ chối nữa. Thẩm Ngư mới chân ướt chân ráo tới càng không tiện nói nhiều, bèn im lặng ngồi xuống cạnh Vu Khinh.
Nhân lúc tiệc chưa bắt đầu, Chúc Tuyết Dao đi xem mấy đứa nhỏ, dặn ma ma bế chúng sang viện khác ngủ, tránh để một đám người lớn uống say mèm ở đây làm gương xấu cho trẻ nhỏ.
Lúcnàng quay lại, thấy Thẩm Ngư đã ở đó, bèn cười như không có gì xảy ra: "Thẩm Ngư, chúc mừng ngươi thăng chức nhé."
Mặc dù chẳng ai thực sự nghĩ việc Thẩm Ngư từ phủ Đại trưởng công chúa chuyển qua đây là "thăng chức", nhưng nói ngoài miệng thì cũng không sai.
Bởi vì trước đây Thẩm Ngư là diện thủ ở hậu viện của Đại trưởng công chúa, đây là một thân phận không thể lộ ra ngoài sáng, trên danh nghĩa chỉ tính là nô bộc trong phủ, Chúc Tuyết Dao trước giờ toàn gọi hắn là "Thẩm thị vệ" là đang cố tình nói giảm nói tránh cho dễ nghe.
Nhưng bây giờ hắn đã đến chỗ bọn họ, chỉ còn lại thân phận ám vệ. Tuy rằng ám vệ hành sự bí mật cũng "không thể lộ ra ngoài", nhưng dẫu sao vẫn không giống cái kiểu "không thể lộ diện" bị người đời khinh khi là diện thủ. Về mặt thân phận, hắn đã trở thành một thị vệ chấp hành công vụ, nói "thăng chức" cũng hoàn toàn hợp lý.
Theo lời Chúc Tuyết Dao nói, mọi người trong phòng lặng lẽ nhìn Thẩm Ngư, thấy hắn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Đa tạ nữ quân."
Ồ...
Mọi người quan sát sắc mặt của hắn để dò xét tâm sự, trong bụng ráo riết suy tính xem chuyện gì có thể nói, chuyện gì không nên nhắc tới.
Lại qua nửa khắc, đồ ăn đã dọn đủ, rượu cũng được rót ra, Yến Huyền mở lời khai tiệc.
Trên bàn tiệc, mọi người phối hợp vô cùng ăn ý, Chúc Tuyết Dao, Yến Huyền cùng Vân Diệp, Sương Chi một lòng muốn moi tin tức, đám ám vệ thì vừa chuốc say Thẩm Ngư vừa gặng hỏi.
Thẩm Ngư phần nào cảm nhận được ý đồ của họ, rượu qua ba vòng, Chúc Tuyết Dao giả vờ hỏi bâng quơ: "Ngươi làm việc bên chỗ Đại tỷ đang tốt lành, sao Đại tỷ tự dưng lại bảo ngươi qua chỗ bọn ta?"
Thẩm Ngư cúi đầu rót rượu: "Thuộc hạ nhất thời hồ đồ, tay chân không sạch sẽ."
"..." Vẻ mặt của mọi người vô cùng khó tả.
Yến Huyền rất muốn nói: Ngươi coi bọn ta là kẻ ngốc đấy à?
Uống thêm hai vòng rượu nữa, Yến Huyền cười hỏi: "Ngươi qua đây là có nhiệm vụ gì à? Cho bọn ta biết một chút đi, để còn biết đường mà phối hợp."
Thẩm Ngư nói: "Điện hạ nghĩ nhiều rồi, là do phía Đại trưởng công chúa nhiều người quá, cảm thấy dùng không hết nên mới tiện tay thả ra ngoài vài người thôi."
"..." Mọi người lại đồng loạt cạn lời.
Vu Khinh ngồi cạnh Thẩm Ngư vỗ vai hắn, tỏ ra an ủi nhưng thực chất là muốn bảo: Huynh đệ à, không biết nói dối thì đừng có gượng ép nói dối được không?
Sau đó Vu Khinh nháy mắt ra hiệu với năm đồng liêu trên bàn, bắt đầu kéo Thẩm Ngư chơi trò đoán oẳn tù tì.
Trò chơi đoán oẳn tù tì trên bàn tiệc có luật ngầm của nó, ví dụ sáu chọi một thì chắc chắn không ổn, thường chỉ là một chọi một thôi.
Vì thế Vu Khinh nắm bắt tiết tấu rất tốt, ban đầu chỉ có gã uống với Thẩm Ngư, những người khác hùa theo xem náo nhiệt, Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao là hai người đứng đầu cũng chỉ ra tiền góp thêm chút phần thưởng cho vui.
Đợi đến lúc Thẩm Ngư uống đến độ bắt đầu mơ màng, Vu Khinh ra hiệu cho ám vệ bên cạnh thay ca của mình, tiếp tục chuốc rượu Thẩm Ngư.
Cứ thay người như vậy một vòng, Thẩm Ngư đã bắt đầu lắp bắp. Trò chơi oẳn tù tì cũng thuận lý thành chương gác lại, mọi người bắt đầu vừa uống rượu vừa buôn chuyện trên trời dưới biển, cái gì cũng lôi ra nói loạn cả lên.
Uống qua vài hiệp, lòng phòng bị có dày đến mấy cũng bị gột rửa sạch bớt, huống hồ Thẩm Ngư vốn dĩ cũng chẳng phải kẻ thù của họ.
Bởi thế khi Vu Khinh lại cầm chén rượu nói với hắn: "Giờ ta nên giao cho huynh nhiệm vụ gì đây? Kẻo lại làm lỡ việc của huynh mất".
Thẩm Ngư rốt cuộc không gượng nổi nữa.
Hắn nói với Vu Khinh: "Sắp xếp thế nào cũng được..." Rồi câu tiếp theo là: "Chủ thượng không cần ta nữa rồi."
Lời chưa dứt, Thẩm Ngư đã gục xuống bàn khóc rống lên.
Những người bên cạnh tuy vẫn luôn vểnh tai hóng chuyện bên này, nhưng vẫn bị phản ứng đột ngột này làm cho giật nảy mình.
Chúc Tuyết Dao kinh ngạc nhìn sang Yến Huyền, mấy tên ám vệ nhìn nhau ra hiệu hỏi nhau xem giờ nên nói cái gì.
Vu Khinh trong lúc trở tay không kịp cũng nghẹn lời, sau đó cứng nhắc vỗ lưng Thẩm Ngư: "Không sao, không sao đâu người anh em... Cái này, ừm... Phủ Phúc Tuệ quân của bọn ta cũng là một nơi tốt mà. Chiêu Minh Đại trưởng công chúa là công chúa, nữ quân của bọn ta tuy bình thường không hay dùng danh xưng Hoa Minh công chúa, nhưng cũng là công chúa! Huynh hầu hạ công chúa nào mà chẳng như nhau!"
Vừa dứt lời, Vu Khinh liền cảm thấy có mấy ánh mắt phóng tới như muốn đòi mạng.
Ngước mắt lên nhìn, Chúc Tuyết Dao đang ghệt mặt ra nhìn gã, ánh mắt như muốn nói: Ngươi đang nói cái quái gì thế?
Yến Huyền nghiến răng nghiến lợi: Ngươi có ý gì đây?
Đám đồng liêu hít một hơi thật sâu: Ngươi không muốn sống nữa hả?
Vu Khinh nhận ra sự mập mờ trong lời nói của mình, lập tức ôm trán: "Ta cũng uống quá chén mất rồi."
Thẩm Ngư úp mặt xuống bàn khóc nức nở, chẳng màng đến gì.
Chúc Tuyết Dao chống cằm đánh giá hắn, cảm thấy phản ứng lúc này của hắn là thật tình, hoàn toàn không giống cái bộ dạng nói láo mình trộm đồ lúc nãy.
... Vậy vở kịch này của Đại trưởng công chúa thật sự chỉ đơn thuần là có mới nới cũ thôi sao?
Chúc Tuyết Dao không cho rằng Thẩm Ngư còn lừa dối bọn họ, nhưng vẫn cảm thấy có điểm không đúng.
Nàng tiếp tục uống rượu cùng mọi người.
Thẩm Ngư sau trận khóc lóc om sòm kia thì mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Vu Khinh cười ha hả gọi một ám vệ khác cùng khiêng hắn về phòng ngủ, cũng chẳng hỏi han được gì thêm nữa.
Bù lại, nửa sau của bữa tiệc có một niềm vui bất ngờ: Vân Diệp tự chọn được phu quân cho mình.
Vì Vân Diệp cũng uống say, hai mắt mờ sương tựa vào người Chúc Tuyết Dao, nỉ non: "Nô tỳ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấy chồng... Nhưng nếu nữ quân nhất định phải gả tỳ nữ đi thì, thì..." Nàng ngáp một cái, "Thì cứ hỏi Khâu Định Phong trước đi ạ."
"Ai?" Chúc Tuyết Dao nghe cái tên này quen quen, nhưng nhất thời chưa nhớ ra là ai.
Vân Diệp say đến mụ mẫm, đầu óc phản ứng chậm chạp, Chúc Tuyết Dao gặng hỏi mãi mới vỡ lẽ ra đây là con trai trưởng của Khâu Thiên hộ, hơn một năm nay đều theo phụ thân giúp họ luyện binh ở Trăn Viên.
Trước đây vì công vụ nên Vân Diệp có qua lại vài lần, xem như quen biết, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức quen thuộc thôi.
Lúc rảnh rỗi hai người hay cùng ra ngoài biệt viện dạo chợ ăn cơm các thứ, chứ chuyện cưới hỏi thì quả thực chưa từng tính đến.
Bởi thế Vân Diệp mới chỉ dám nói là "cứ hỏi Khâu Định Phong trước", chứ không dám khẳng định là nhất định phải gả cho người này.
Chúc Tuyết Dao nghiêm túc ghi nhớ chuyện này, chuẩn bị đợi lúc đến Trăn Viên sẽ chọn ngày lành tháng tốt đi dạm hỏi.
Còn về tình hình bên Đại trưởng công chúa rốt cuộc ra sao, nàng cũng định để mắt lưu tâm hơn.
Cuối tháng năm, đoàn người lại lên đường đến Trăn Viên.
Tuyết Dao vốn tính "lừa" Nhị thánh đi cùng để nghỉ ngơi một thời gian, không ngờ phương Tây Nam xảy ra lũ lụt, Nhị thánh bận rộn cứu tế thiên tai nên quả thực không dứt ra được.
Khắp triều đình đều lo sốt vó vì lũ lụt, nhưng trong mắt Chúc Tuyết Dao, trận lũ lụt này không chỉ làm người ta đau lòng, mà còn vô cùng kỳ quặc.
Bởi vì nàng khẳng định kiếp trước vào năm này hoàn toàn không có chuyện đó xảy ra.
Không phải kiểu ấn tượng mờ nhạt như nạn châu chấu lần trước, mà là chưa từng nghe nói đến một chữ nào.
Đúng là khi đó nàng bị giam lỏng ở Bắc Cung, nhưng loại thiên tai này Yến Quyết không cần phí sức giấu giếm nàng, chỉ cần cung nhân bàn tán vài câu là nàng có thể biết ngoài kia xảy ra chuyện.
Thế nhưng chuyện này Chúc Tuyết Dao vò đầu bứt tóc suy nghĩ rất lâu, vẫn thấy kiếp trước mình quả thực chưa nghe nói.
Thế thì lạ thật đấy.
Nàng sống lại một đời khiến Đại trưởng công chúa hồi kinh sớm đã đủ quái đản rồi, sao giờ đến cả ông trời giáng tai họa mà cũng bị ảnh hưởng luôn vậy?
Đây là lũ lụt, không lẽ nàng có họ hàng thân thích với Long Vương chắc?
Chúc Tuyết Dao càng nghĩ càng nghi thần nghi quỷ, chuyện kiếp trước lại không cách nào giải thích với Yến Huyền được, bèn nhờ Khâu Thiên hộ sai mấy người đáng tin cậy ra ngoài nghe ngóng ngọn ngành, sẵn tiện thăm dò chuyện của Vân Diệp luôn.
Khâu Nguyên Đạt chấn động: "Cái gì?"
Chúc Tuyết Dao: "Ông thấy thế nào?"
Khâu Nguyên Đạt: "Ai muốn gả cho con trai tôi cơ?!"
Chúc Tuyết Dao: "Vân Diệp bên cạnh ta."
Khâu Nguyên Đạt: "Vân Diệp cô nương muốn gả cho ai?!"
"..." Chúc Tuyết Dao phì cười, "Thôi được rồi, ông về bảo Khâu Định Phong suy nghĩ cho kỹ đi, được hay không cũng chẳng sao, Vân Diệp nhà ta không lo ế đâu. Còn vụ thiên tai lũ lụt kia, ông hãy đi thám thính, cha mẹ vì chuyện này mà sầu não lắm, ta cũng muốn xem có giúp được gì không."
"Đã rõ, nữ quân cứ yên tâm."
Khâu Nguyên Đạt nhận lệnh đi làm việc ngay, chiều hôm đó phái luôn một đội ngũ nhỏ hai trăm người đi thám thính, vừa hay để Khâu Định Phong dẫn đội rèn luyện.
...
Bắc Cung, Thê Nhạn Cư.
Phương Nhạn Nhi kể từ tối hôm tiệc đầy tháng của Thừa Bình quận chúa bị phạt quỳ xong là bắt đầu một đợt bế quan không ra ngoài, mỗi ngày ngoài ăn cơm đi ngủ thì chính là vắt óc suy nghĩ xem làm sao để phá vỡ cục diện bế tắc này.
Nói một câu thật lòng, Yến Quyết vô tình hơn nhiều so với nàng ta tưởng tượng.
Lúc mới bắt đầu thất sủng, tuy nàng ta nhận ra có điều không ổn, nhưng cũng không mấy coi trọng trận phong ba này. Bởi vì nàng ta tự phụ nhan sắc của mình chẳng thua kém gìcác quý nữ Lạc Dương, tính tình lại nổi bật xuất chúng hơn họ nhiều, dưới gối lại nuôi dưỡng Yến Minh Dương, chỉ cần thi triển chút mưu hèn kế mọn là Yến Quyết tự nhiên sẽ sủng ái nàng ta trở lại thôi.
Nhưng nàng ta nằm mơ cũng không ngờ trong suốt một năm rưỡi dài đằng đẵng này, nàng ta có bày ra trăm phương nghìn kế đi chăng nữa thì Yến Quyết cũng dửng dưng coi như không thấy!
Cục diện này đối với Phương Nhạn Nhi mà nói tuyệt đối không thể chấp nhận được. Không chỉ vì nó cản trở nàng ta hưởng vinh hoa phú quý, mà quan trọng hơn là việc nàng ta có thể từng bước đi đến cạnh Yến Quyết không hoàn toàn dựa vào vận may, những ngày đầu là có người giật dây giúp đỡ nàng ta. Vì chuyện này mà nàng ta đã tốn rất nhiều tiền bạc, thậm chí còn mắc nợ. Giờ nợ cũ chưa trả xong đã bị thất sủng, sau này lãi mẹ đẻ lãi con biết tính sao đây.
Hồi trước cũng chính vì chuyện này mà nàng ta từng truyền một tin tức tối mật ra ngoài cung. Người ở trên rất coi trọng tin tức đó nên hào phóng miễn cho nàng ta ba phần tiền nợ gốc, nhưng số còn lại vẫn cứ phải trả thôi.
Tiền lãi đẻ ra nhanh như thổi, trước kia Phương Nhạn Nhi đắc sủng, mượn cớ "tiếp tế gia đình" để tuồn tiền ra ngoài thì ứng phó rất thong thả dễ dàng. Bây giờ thất sủng chẳng còn bổng lộc khen thưởng gì nữa, một năm trôi qua đến tiền tích cóp cũng cạn kiệt đến đáy. Vốn tưởng tiệc đầy tháng hôm đó sẽ đánh cược một phen để phục sủng, ai ngờ cũng xôi hỏng bỏng không, hiện giờ nàng ta thực sự hết cách rồi.
Thế là mấy ngày trước Phương Nhạn Nhi lại lén gửi một lá thư ra ngoài, cầu xin đối phương gia hạn lãi suất một chút. Hôm nay nàng ta nhận được thư hồi âm, ngay từ giây phút xé thư đã bất an thấp thỏm, không biết đối phương có chịu đồng ý hay không.
Thế nhưng đến khi nàng ta giải mã được mật ngữ giang hồ trong thư, cả người bỗng chết lặng.
Việc đề cập trong thư còn đáng sợ hơn cả lời từ chốinhiều. Ban đầu Phương Nhạn Nhi còn tưởng mình nhìn lầm, đối chiếu đi đối chiếu lại đến mấy lần mới dám tin đối phương thật sự có ý này.
Nhưng việc này là chém đầu cả lũ như chơi chứ chẳng đùa đâu...
Phương Nhạn Nhi cầm lá thư ngồi sững ra đó rất lâu, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi.
...
Trong Trăn Viên, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền dạo gần đây không hay gặp Thẩm Ngư. Mãi đến giữa tháng Sáu, Chúc Tuyết Dao mới hỏi Vu Khinh xem tình hình Thẩm Ngư dạo này thế nào.
Vu Khinh đưa ra một lời nhận xét rất thành thật về Thẩm Ngư: "Tên này không có tâm địa gì xấu." Nghĩ một chút, hắn lại bồi thêm nửa câu, "... Mà cũng chẳng có tâm cơ gì luôn."
Ý của Vu Khinh là những ngày qua Thẩm Ngư sống rất ổn, có việc thì nghiêm chỉnh làm việc, không có việc thì ru rú trong viện, nếu có con mèo nào lạc vào viện hắn thì hắn sẽ ngồi chơi với mèo. Ngoại trừ việc tuyệt đối không hé răng nửa lời về chuyện của phủ Đại trưởng công chúa ra thì những việc khác đều rất dễ thương lượng.
Chuyện này lại càng khiến Chúc Tuyết Dao cảm thấy quái lạ. Trước đây nàng thấy phủ Đại trưởng công chúa không chỉ quy tắc nghiêm minh mà nam sủng ở hậu viện lại rất đông đúc, theo lý mà nói thì đám diện thủ phải tinh thông mấy trò lục đục đấu đá nhau lắm chứ.
Nhưng Thẩm Ngư lại "không có chút tâm cơ nào".
Điều này đồng nghĩa với việc hắn chẳng dùng mấy mưu kế đó làm gì.
Trong đây có lẽ một phần là do khuôn mặt của hắn, nhưng có vẻ như trước kia Đại trưởng công chúa thực sự che chở bảo bọc hắn rất tốt. Chứ phàm là người lăn lộn bước ra từ chốn thâm trạch nội viện, dù nam hay nữ, có mấy ai mà lại không rành rọt tâm cơ mưu kế cho được?
Rốt cuộc bây giờ nói không cần là vứt bỏ luôn rồi sao?
Lại đến cuối tháng bảy, Khâu Định Phong dẫn đội ra ngoài làm nhiệm vụ vẫn chưa thấy tăm hơi, nhưng đã cho người phi ngựa bạt mạng mang thư hồi âm về trước.
Hai trang giấy thư không mảy may nhắc đến một chữ nào về chuyện hôn sự cá nhân, mà viết kín kẽ toàn bộ ngọn ngành về trận lũ lụt tai ương kia.
Hắn báo rằng nơi bị thiên tai tàn phá nặng nề nhất chủ yếu là ba địa bàn Di Châu, Lục Châu và Hào Châu. Trong đó Di Châu và Hào Châu thảm khốc hơn cả. Nước lũ ập xuống lúc nửa đêm nhấn chìm thẳng mấy ngôi làng, thương vong vô số kể. Lũ lụt cứ thế lan rộng, cuốn trôi không biết bao nhiêu ruộng đồng nhà cửa hoa màu.
Nhưng họ cẩn thận nghe ngóng thám thính thêm thì phát hiện ba nơi này tuy từ lập xuân tới giờ mưa quả thực không ít, nhưng cũng chưa đến mức tạo thành đại nạn lũ lụt được. Huống hồ hằng năm ba khu vực này đều lắm mưa nhiều nước, triều đình từ trước tới nay đều hết sức coi trọng đê điều. Đặc biệt là Di Châu do đích thân Đại trưởng công chúa quản lý, bao năm nay đê bao đập nước được gia cố tôn cao hết lớp này đến lớp khác, bách tính địa phương còn cười đùa châm biếm bảo muốn đê Di Châu vỡ đập còn khó hơn cả việc làm tên hôn quân tiền triều bật nắp quan tài sống lại.
Thế là Khâu Định Phong lại lần mò theo manh mối này mà tra xét tỉ mỉ xuống dưới, mới vỡ lẽ ra nguyên nhân là do phía nước Xiêm vỡ đê.
Nước Xiêm mưa dầm dề nhiều nhưng quốc lực hoàn toàn không cường thịnh bằng Đại Diệp, cho nên đập nước sửa chữa xây đắp vô cùng qua loa cẩu thả. Oái oăm thay cái mảng bờ cõi tiếp giáp với Di Châu kia địa thế lại cao, lần này vừa vỡ đê là nước mưa cứ thế đổ ập từ trên xuống dưới theo sườn dốc địa hình, tai bay vạ gió lôi theo cả Di Châu chịu chung số phận.
Toàn bộ chuyện này xem ra đã đưa ra một lời giải đáp hợp tình hợp lý cho thảm họa lũ lụt kia, nhưng dẫu vậy vẫn không giải quyết được thắc mắc trĩu nặng trong lòng Chúc Tuyết Dao.
Vẫn là câu nói cũ, đây là thiên tai, cho dù nguyên nhân bắt nguồn từ nước Xiêm đi nữa, thì tại sao kiếp trước lại không hề có chuyện này?