Yến Tri Phù nhanh chóng bình tĩnh lại. Nàng nhìn Khương Du, cười một tiếng đầy ẩn ý, sau đó quay lại trước gương đeo hoa tai: "Không cần phải huy động nhân lực rầm rộ như thế, chàng có biết điều kiêng kỵ của hắn đâu. Hơn nữa, hắn là người trong viện của ta, bắt ta và chàng đi xin lỗi hắn thì ra cái thể thống gì?"
Khương Du lắc đầu: "Dù sao cũng cúi đầu không thấy ngẩng đầu gặp. Nếu hắn thấy khó chịu thì lại thành ra ta gây thêm rắc rối cho nàng."
Lời hắn nói nghe rất có lòng, nhưng Yến Tri Phù lại đột nhiên mất kiên nhẫn, cau mày bảo: "Có phải chàng ở ngoài giang hồ lâu quá rồi, nên mấy chuyện trong phủ đệ lớn này chàng chẳng hiểu chút nào đúng không?"
Khương Du không ngờ nàng lại nói như vậy, không khỏi sửng sốt, ngậm miệng, quan sát sắc mặt của nàng.
Yến Tri Phù cười khẩy: "Kẻ nào làm việc dưới tay ta mà dám khó chịu với ta hả? Hắn mà thật sự dám ghi hận gì đó, đuổi đi là xong."
Khương Du nghẹn lời, cười gượng: "Ta không nói nữa."
Yến Tri Phù hừ lạnh, không thèm để ý tới hắn.
Khương Du càng hạ thấp giọng, nói: "Đừng giận mà, cứ coi như ta chưa từng nhắc tới đi."
Yến Tri Phù vẫn im lặng, Khương Du cũng chẳng biết nên nói gì thêm. May mà đợi đến lúc Yến Tri Phù trang điểm xong, bữa sáng được bưng lên thì nàng đã bình thường trả lại, bữa sáng xem như ăn trong bầu không khí hòa thuận.
...
Trong một viện không xa, Thẩm Ngư được các hoạn quan luống cuống khiêng lên giường.
Họ không hề quá nhẹ nhàng, nhưng hắn đối với tất cả những chuyện này đều vô tri vô giác, tâm trí vẫn chìm đắm trong những cơn ác mộng.
Nơi tầm mắt hướng tới chỉ có một mảnh đen kịt, nhưng cái đen kịt này không phải là vô tận, cũng chẳng phải là một khoảng hư không tìm không thấy biên giới. Ngược lại, cho dù hắn không hề nhúc nhích cũng có thể cảm nhận được những tấm ván gỗ cứng ngắc đè ép ngay trước mặt.
Trong thời điểm giao mùa xuân lạnh, ván gỗ thấm đẫm cái lạnh âm u, khiến người ta cảm giác như mình đã ở dưới âm tào địa phủ.
Sau lưng hắn cũng là sự cứng ngắc và lạnh lẽo tương tự, ván gỗ cấn vào xương cốt, xương cốt sinh ra đau nhức, trong sự giãy giụa sợ hãi của hắn, lớp da thịt giữa xương cốt và ván gỗ cũng bị mài đến đau nhức.
Ngoài ra, cảm nhận rõ ràng nhất chính là sự nghẹt thở đầy tuyệt vọng. Nếu hắn giãy giụa, sự nghẹt thở này sẽ đến càng thêm mãnh liệt; nhưng nếu hắn không giãy giụa, giống như bó tay chịu trói trước nó, nó cũng sẽ từng bước nuốt chửng lấy hắn.
Thẩm Ngư th* d*c, toàn thân thấm đẫm mồ hôi lạnh. Hắn muốn trốn thoát khỏi bóng tối này, đồng thời ở sâu thẳm trong tim cũng thầm kỳ vọng vào tia sáng đột ngột ập đến kia.
Đúng vậy, cho dù từng ngàn cân treo sợi tóc, nhưng hắn đã từng nhìn thấy ánh sáng.
Tia sáng kia xuất hiện đột ngột lại kịp thời, nhẹ nhàng chiếu rọi một cái đã kéo hắn từ cửa quỷ môn quan trở về.
Thế nhưng lần này, ánh sáng từ đầu đến cuối không hề xuất hiện, hắn cứ chìm mãi trong sợ hãi và bóng tối.
Cho đến một khoảnh khắc, trong một trận co giật, hắn đột nhiên mở mắt, cái lạnh do há miệng hít thở mang lại trở nên chân thực. Hắn cảnh giác nhìn quanh bốn phía, xung quanh vẫn đen kịt như cũ, nhưng hắn dần nhận ra dưới thân không phải là ván gỗ cứng ngắc, ngay sau đó lại cảm nhận được sự hiện diện của gối đầu và chăn màn.
Thẩm Ngư thẫn thờ một hồi lâu, dần bình tĩnh lại, chống người ngồi dậy.
Bên ngoài phòng truyền đến một tiếng thăm dò: "Thẩm công tử?"
Thẩm Ngư nghe ra tên hoạn quan bên cạnh mình, nhưng đầu óc vẫn còn mơ hồ, lơ tơ mơ không nghĩ ra trước đó đã xảy ra chuyện gì, bèn hỏi gã: "Đã xảy ra chuyện gì... Ngươi đi vào đi."
Bên ngoài yên tĩnh một lát, tên hoạn quan kia cầm đèn đẩy cửa đi vào, đi tới cạnh giường, nương theo ánh sáng mờ ảo quan sát sắc mặt của hắn, thương hại nói: "Tối qua Trung Tín Hầu nhốt ngài vào phòng thanh tịnh, sáng nay nghe chủ thượng nói ngài không chịu nổi, vội vàng sai người thả ngài ra..."
Theo lời gã nói, Thẩm Ngư dần nhớ ra chuyện tối qua. Hắn dùng sức ấn huyệt thái dương để xoa dịu cơn đau nhức và hỗn độn trong đầu, lại hỏi: "Chủ thượng nói thế nào?"
"Chủ thượng không nói gì cả." Hoạn quan trả lời.
Thẩm Ngư khựng lại, im lặng ngồi đờ đẫn.
Hắn nhớ tới đêm trừ tịch năm ngoái, để làm nàng nguôi giận, hắn tự xin đi phòng thanh tịnh, nàng đã đồng ý.
Đó thực ra chỉ là trêu chọc hắn thôi, chưa đầy một khắc sau nàng đã thả hắn ra ngoài. Nhưng nàng và bản thân hắn đều đánh giá thấp phản ứng của hắn, nửa đêm hắn gặp ác mộng, còn bị sốt, nàng sợ đến mức liên tục gọi tên hắn, lại suốt đêm gọi đại phu tới.
Vào lúc đó, nàng đã lo lắng cho hắn như vậy.
Thế nhưng bây giờ...
Thẩm Ngư chợt nhận ra, ngay cả vào lúc ấy, người mà nàng lo lắng có lẽ cũng chính là Khương Du.
Hắn không nói một lời, nằm trở lại, trong bóng tối yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng gần như không nghe thấy, dường như đã không còn là một người sống nữa.
Tên hoạn quan kia không đành lòng, cười nói: "Bây giờ đã quá muộn, đợi đến lúc trời sáng, nô tài lập tức đi bẩm báo với chủ thượng, chủ thượng biết công tử tỉnh rồi cũng yên tâm hơn."
Thẩm Ngư không trả lời.
Tên hoạn quan kia đợi rồi lại đợi, thấy không có phản hồi, không đoán được có phải hắn lại ngủ thiếp đi hay không, đành phải lui ra ngoài.
Giống như lần trước, nửa đêm sau Thẩm Ngư vẫn luôn mở mắt không ngủ lại được. Điểm khác biệt duy nhất là lần trước hắn sợ lại rơi vào ác mộng làm phiền nàng an giấc, lần này lại thẫn thờ không biết bản thân đang nghĩ gì.
Sáng hôm sau, tên hoạn quan kia đi bẩm báo với Đại trưởng công chúa, thế nhưng suốt cả một ngày trời, Đại trưởng công chúa không những không đến thăm, mà còn chẳng thèm hỏi han lấy một câu.
Cứ như thể nghe xong lời bẩm báo của hoạn quan liền quên mất luôn vậy.
Hai ngày sau đó, bệnh tình của Thẩm Ngư khi bùng lên khi lui, đại đa số thời điểm giống như người không có việc gì, một khi sốt lên lại có thể sốt đến mức nói nhảm, mãi cho đến ngày thứ ba mới rốt cuộc bình ổn được trọn vẹn một ngày.
Sáng sớm ngày thứ tư, Thẩm Ngư trong lúc ngủ say chợt cảm thấy trong phòng có chút động tĩnh, sự cảnh giác của ám vệ khiến hắn lập tức mở mắt ra. Yến Tri Phù vừa mới bước chân vào phòng ngủ liền khựng lại, rất nhanh sau đó lại không biểu cảm gì mà tiếp tục đi vào.
Thẩm Ngư ngẩn người, tận mắt thấy nàng ngồi xuống chiếc đôn gỗ nhỏ cạnh giường, hắn như ở trong mộng mới tỉnh táo lại, vội vàng muốn xuống giường hành lễ.
"Miễn đi, ta có lời nói thẳng luôn đây." Yến Tri Phù nhíu mày, tỏ ra mất kiên nhẫn.
Thẩm Ngư cứng đờ, ngồi trên giường bất an quan sát nàng.
Yến Tri Phù thờ ơ nói: "Khương Du bảo tối hôm đó ngươi suýt chút nữa ra tay với chàng ấy..."
"Nô không có!" Thẩm Ngư tim đập chân run phủ nhận.
Thế nhưng nàng làm như mắt điếc tai ngơ trước lời hắn nói, tiếp tục bảo: "Ta sớm đã nghĩ tới việc hai người có lẽ sẽ không hợp nhau, nhưng không ngờ lại náo loạn đến độ này."
Thẩm Ngư vội nắm chặt cổ tay nàng: "Chủ thượng..."
Ánh mắt của Yến Tri Phù lạnh lùng rơi trên tay hắn, Thẩm Ngư giống như bị điện giật rút tay lại.
Cánh tay khựng lại giữa không trung siết chặt lại, hắn khẽ nói: "Nô sẽ không mạo phạm quân hầu nữa, tuyệt đối... Tuyệt đối không có lần sau nữa."
"Lần sau?" Yến Tri Phù cười khinh, nàng quan sát hắn, không hề che giấu sự mỉa mai trong mắt mình, "Thẩm Ngư, ngươi rõ hơn ai hết ta đợi chàng ấy cực khổ thế nào, chuyện mạo phạm chàng ấy có một lần là đủ. Ta nghĩ kỹ rồi, ngươi quay về làm ám vệ của ngươi đi. Lần này trở về Lạc Dương, bốn doanh Càn, Đoài, Ly, Chấn đều đi theo ta, bốn doanh Tốn, Khảm, Cấn, Khôn vẫn đang ở Di Châu, ngươi quay về Di Châu, bốn doanh này sẽ giao cho ngươi quản lý, chúng ta cũng xem như là... Vui vẻ chia tay."
Hay cho một câu vui vẻ chia tay!
Thẩm Ngư cúi đầu: "Nô không đi."
Yến Tri Phù nhướng mày: "Ta không có thương lượng với ngươi."
Hắn lại nói: "Vậy thì chủ thượng giết ta đi."
Hắn đột nhiên thay đổi xưng hô.
Yến Tri Phù híp mắt, cơn giận dâng trào khiến nàng muốn mắng hắn, nhưng lời đến khóe miệng nàng lại nghẹn lại.
Bởi vì nàng hiểu hắn không phải đang uy h**p nàng, càng không phải cáu kỉnh, mà là nghiêm túc.
Yến Tri Phù trầm giọng: "Ngươi tưởng ta chưa từng nghĩ tới sao? Nhưng ta không thể để ngươi chết. Ngươi mà chết, tổn hại là danh tiếng của ta và Trung Tín Hầu."
Thẩm Ngư run rẩy, không dám tin nàng lại nói ra những lời như vậy.
Nhưng nàng đã nói rõ ràng như thế, khiến hắn không còn cách nào né tránh, hắn á khẩu hồi lâu, mờ mịt hỏi: "Chủ thượng... Người hận nô sao?"
Bản thân hắn tự thấy lời này vô cùng nực cười, bởi vì hắn làm sao có thể làm ra chuyện khiến nàng hận được?
Thế nhưng thái độ lạnh lùng trong câu nói kia khiến hắn không thể không hoài nghi nàng hận hắn.
Yến Tri Phù lắc đầu: "Nói không chừng."
Chỉ là ta không cần ngươi nữa rồi.
Một câu chuẩn bị sẵn sàng, cuối cùng Yến Tri Phù lại không thể nói ra.
Nàng dời ánh mắt đi một lát, rốt cuộc có chút mềm lòng: "Đi Di Châu đi, ngày mai liền lên đường. Biết đâu chừng..." Nàng cười một tiếng, "Sau này ta sẽ quay lại đó, còn dự định cùng Khương Du đi xem nơi hắn lớn lên, đến lúc đó vẫn cần ngươi hộ giá."
Thẩm Ngư dĩ nhiên nghe ra được nàng đang dỗ dành mình, thế nên vẫn kiên quyết đáp: "Nô không đi."
Giọng Yến Tri Phù đột nhiên trầm xuống: "Thẩm Ngư!"
"Chủ thượng đi đâu nô ở đó." Hắn nghiến chặt răng, nói ra một câu to gan nhất trong mười mấy năm qua, "Nếu chủ thượng ép nô đi, toàn thiên hạ đều sẽ biết là Trung Tín Hầu ép chết nô đấy."
"Ngươi!" Yến Tri Phù túm chặt lấy cổ áo hắn.
Hai người cách nhau quá gần, trong mắt hắn chỉ có đôi môi đỏ rực như ngọn lửa của nàng, nàng cũng chỉ nghe thấy tiếng hít thở run rẩy không ngừng của hắn.
Hồi lâu sau, nàng buông hắn ra, giận quá hóa cười: "Được, coi như ta nuôi ong tay áo, ngược lại còn để ngươi gài một vố!"
Yến Tri Phù tức giận nghiến răng: "Dẹp đi..." Nàng thở dài, thầm thấy may mắn bản thân sớm đã chuẩn bị, định tâm lại nói, "Ta sai người chuyển lời cho Ngũ đệ, ngươi tới chỗ đệ ấy làm việc đi."
Thẩm Ngư sững người: "... Phủ Phúc Tuệ quân?"
Hắn tâm loạn như ma, suy nghĩ đầu tiên là hai phủ gần nhau, cho dù hầu hết thời gian Phúc Tuệ quân và Thụy Vương sống ở Trăn Viên thì khoảng cách thực ra cũng nói không xa, tốt hơn đi Di Châu nhiều.
Ngay sau đó, hắn lại đột nhiên sợ lời nàng vừa nói đi Di Châu, thậm chí đi nước Đản là thật...
Yến Tri Phù cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn: "Ta chỉ có thể dung túng cho ngươi tới đây thôi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
"Được..." Thẩm Ngư trong lúc mê mang vô thức đồng ý.
Lời ra khỏi miệng, hắn lập tức hối hận, ngước mắt mắt nhìn thoáng qua sắc mặt của nàng, nhưng rồi không dám nói gì thêm.
"Ta sai người truyền lời." Yến Tri Phù đứng dậy, vô cảm đi thẳng ra ngoài, "Hôm nay ngươi đi luôn đi."
...
Cách đó vài trượng, phủ Phúc Tuệ quân.
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền hôm qua mới từ trong cung về phủ, buổi sáng ăn sáng xong, nàng trịnh trọng gọi Vân Diệp và Sương Chi lại, bảo hai người ngồi xuống.
Cả hai bối rối ngồi vào hai đầu của bàn dài, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền ngồi đối diện nhau ở hai bên còn lại, Chúc Tuyết Dao hắng giọng: "Có một chuyện quan trọng, muốn thương lượng với hai ngươi một chút."
Nàng làm như vậy khiến Vân Diệp và Sương Chi đều rất căng thẳng, hai người nhìn nhau một cái, đồng thanh nói: "Xin nữ quân cứ phân phó."
Chúc Tuyết Dao hít một hơi, nói ra dự tính của mình cho họ nghe.
Lời vừa dứt, Sương Chi che mặt nói: "Sao nữ quân tự dưng lại nói chuyện này!"
"Không đột ngột đâu." Chúc Tuyết Dao rất nghiêm túc, "Chúng ta cùng tuổi, con ta cũng sinh rồi, hai ngươi dĩ nhiên là nên bàn chuyện hôn sự."
Chuyện này thực ra nàng từ lúc sống lại đã luôn nghĩ tới, chỉ là khi đó còn hơi sớm. Bây giờ, đa số các cô nương mười lăm mười sáu tuổi đều gả đi, nàng là vì tên khốn Yến Quyết kia không muốn đợi nữa mới có thể thành hôn sớm như vậy. Sau đó tới lúc các nàng đều mười sáu tuổi, nàng lại mang thai, lúc mang thai vừa không rời bỏ được các nàng lại chẳng có dư lực lo liệu hôn lễ cho các nàng, thế là không thể không lại kéo dài thêm một năm.
Cho đến bây giờ, Tuế An đã qua trăm ngày, nàng rốt cuộc có thể an tâm tính đến chuyện hôn sự cho họ. Cộng thêm việc Yến Huyền và Yến Quyết so tài nhau hết sức căng thẳng, nàng càng hy vọng họ có thể nhanh chóng lập gia đình, xem như thêm một đường bảo đảm.
Bằng không nếu họ thắng, các nàng đương nhiên có vinh hoa phú quý hưởng thụ, nhưng lỡ họ thua thì sao?
Kiếp trước, Vân Diệp và Sương Chi vì nàng mà chết, kiếp này nàng thực sự rất muốn để các nàng có cuộc sống bình an.
Chỉ là đối với các nàng, chuyện Chúc Tuyết Dao đề cập đến đúng là quá đột ngột rồi. Cả hai người đều đỏ mặt tía tai cúi đầu, có đồng ý hay không đều không nói ra được.
Yến Huyền lật lật một cuốn sổ tay: "Hai vị cô nương đừng ngại, đây nè, người được chọn rất nhiều, đều là những nhà trong sạch tử tế cả. Các ngươi cứ xem trước đi, có ưng mắt ai thì chúng ta liền mời người ta tới gặp mặt, không thích thì đổi người khác."
Dựa vào thân phận Phúc Tuệ quân và Hoa Minh công chúa của Chúc Tuyết Dao, thân tín bên cạnh nàng nói là tỳ nữ, chứ gả vào những nhà thư hương môn đệ, quan nhỏ hay thậm chí một vài gia đình huân tước không dính dáng tới thực quyền cũng không tính là trèo cao. Bởi vì chỉ cần nhân duyên này thành công, nàng nể mặt mũi thì sẽ giúp đỡ gia đình chồng của họ vài phần. Nếu không có quan hệ này, những gia đình này có gọt nhọn đầu cũng chẳng chen chúc được tới trước mặt nàng.
Nói xong, Yến Huyền nhìn Vân Diệp và Sương Chi, thấy họ gục đầu như tượng nhập định, lại tiếp tục khuyên nhủ: "Gặp mặt như thế này các ngươi ngại sao, hay là hôm nào chúng ta làm chủ, tổ chức một buổi gặp gỡ ở Trăn Viên nhé? Đúng lúc phong cảnh mùa xuân rất đẹp. Ở buổi gặp gỡ các ngươi xem xem ai hợp duyên, cứ bẩm riêng lại cho Dao Dao, chúng ta lại tính tiếp."
"..." Mặt Sương Chi càng nóng hơn.
Vân Diệp vươn cổ lên: "Điện hạ đừng nói nữa!"
"Ơ kìa, dù sao cũng phải làm mà." Yến Huyền xòe tay, "Chúng ta tùy tiện chọn một gia đình rồi gả các ngươi vào đó cũng không tốt đúng không?"
"Đúng vậy." Chúc Tuyết Dao gật đầu phụ họa, "Sau khi cưới, mặc dù có chúng ta chống lưng, nhưng hai người thật sự tâm đầu ý hợp vẫn tốt hơn là dựa dẫm hoàn toàn vào việc có người chống lưng, các ngươi nói có đúng không?"
"Tóm lại các ngươi cứ cầm về xem trước đi." Yến Huyền dứt khoát nhét cuốn sổ tay đó vào tay Vân Diệp.
Vân Diệp giống như đón lấy một củ khoai lang bỏng tay muốn ném nó ra ngoài vậy.
Đúng lúc này, Triệu Kỳ bước vào phòng, chắp tay nói: "Điện hạ, nữ quân, Đại trưởng công chúa sai người tới truyền lời, bảo Thẩm thị vệ muốn qua đây ạ."
"Hả?" Chúc Tuyết Dao giật mình, "Có ý gì chứ?"
Cách nói của Triệu Kỳ rất kỳ lạ.
Bởi vì Chiêu Minh Đại trưởng công chúa và Yến Huyền là tỷ đệ ruột thịt, hai phủ đệ lại rất gần nhau, ngay từ đầu về mặt quy tắc đã rất thoải mái rồi.
Sau đó Thẩm Ngư lại thân với hai người bọn họ, mối quan hệ uống rượu đánh bài vuốt mèo cùng nhau, có chuyện gì Thẩm Ngư cứ tự qua nói là được,, hoàn toàn không cần thiết phải sai người tới truyền lời trước rồi mới để Thẩm Ngư qua.
Triệu Kỳ đáp: "Người đến truyền tin bảo... Bảo là Đại trưởng công chúa nói Thẩm Ngư tới chỗ điện hạ làm việc, sau này không tính là người của phủ Đại trưởng công chúa nữa."
"Hả?" Không chỉ hai vợ chồng đồng thanh kêu lên, ngay cả Vân Diệp và Sương Chi cũng có phản ứng này.
Bốn đôi mắt nhìn chằm chằm vào Triệu Kỳ, Triệu Kỳ cũng trưng ra bộ mặt giống như thấy quỷ sống vậy, khóe miệng giật giật: "Nô tài cũng thấy rất lạ, nhưng người Đại trưởng công chúa sai tới đích thực nói như vậy, còn nói nếu điện hạ và nữ quân không phản đối, hôm nay sẽ để Thẩm Ngư qua luôn."
"?"
Chúc Tuyết Dao nhìn Vân Diệp và Sương Chi ngơ ngác lẫn nhau, Vân Diệp và Sương Chi càng giống như hai đóa hoa hướng dương hiếu kỳ rướn đầu về phía Triệu Kỳ.
Chuyện cưới hỏi gả xin thì có gì thú vị chứ, chuyện quái dị trước mắt mới k*ch th*ch hơn nhiều.
Yến Huyền á khẩu hồi lâu, hỏi Triệu Kỳ: "Có phải Đại tỷ uống say quá rồi không?"