GIỚI THIỆU:
Ngày hôm nay là ngày đại hôn của ta, vậy mà vị hôn phu lại bỏ trốn khỏi hôn lễ.
Nhà họ Tĩnh có hai huynh đệ.
Người huynh trưởng là Tĩnh gia, nhân vật nắm thực quyền khiến đám huân quý ai nấy đều kính sợ, thủ đoạn tàn nhẫn quyết tuyệt, trước nay không gần nữ sắc, lớn hơn đệ đệ bảy tuổi.
Người đệ đệ là Tĩnh Chấp Nghiễn, tính tình cà lơ phất phơ, ngang tàng ngỗ ngược, là một công t.ử ăn chơi nổi tiếng trong mắt mọi người.
Mà vị hôn phu của ta chính là thanh mai trúc mã của ta, người đệ đệ nhà họ Tĩnh.
Từ nhỏ, hai nhà đã định hôn ước cho chúng ta.
Hắn từ nhỏ đã ngang ngược tùy hứng, ngày nào cũng lấy việc bắt nạt ta làm vui.
Khi ấy ta còn ngây thơ không hiểu chuyện, cứ ngỡ đó là thích.
Cho đến ngày đại hôn, hắn vẫn không sửa nổi tính xấu, để mặc ta đứng ngoài cổng lớn chịu nhục.
Ta lắc đầu, xoay người gả cho người khác.
Sau khi biết chuyện, hắn như phát điên chất vấn ta:
“Chu Vãn Ngưng, người có hôn ước với nàng là ta, vì sao nàng lại gả cho kẻ khác?”
Ta lùi về sau một bước, khóe môi khẽ cong lên:
“Thúc thúc thận trọng lời nói.”
“Giờ đây, ngươi nên gọi ta một tiếng tẩu tẩu mới phải!”
01
Ta và Tĩnh Chấp Nghiễn là thanh mai trúc mã.
Hắn là con út trong nhà, được mẫu thân nuông chiều đến hư.
Phụ thân cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào đứa con này.
Dù sao đã có một người con trai xuất sắc như Tĩnh Chỉ Uyên, nên cảm thấy phế thì cứ phế thôi.
Chính vì thế, từ nhỏ hắn đã thích ăn chơi lêu lổng.
Thích giật b.í.m tóc của ta.
Nhét sâu róm vào túi sách của ta.
Lúc tiên sinh đặt câu hỏi thì lén rút ghế của ta đi.
Tĩnh Chấp Nghiễn năm mười hai tuổi bóp má ta, cười vô tâm vô phế:
“Chu Vãn Ngưng, dáng vẻ nàng khóc là đẹp nhất.”
Ta vẫn luôn cho rằng đó là thích.
Cho đến ngày đại hôn của chúng ta...
Quả thực náo nhiệt vô cùng.
Ta đội phượng quan, mặc giá y, ngồi trong kiệu hoa xuất giá.
Ai ai cũng nói, nữ nhi nhà họ Chu thật có phúc, sắp gả vào Tĩnh phủ làm Nhị thiếu phu nhân rồi.
Thế nhưng hôm ấy, tân lang của ta, Tĩnh Chấp Nghiễn, lại không đến.
Giọng của nha hoàn hồi môn Xuân Đào mang theo tiếng khóc, bàn tay run rẩy nắm lấy ống tay áo ta:
“Tiểu thư... giờ lành... giờ lành sắp qua rồi, Nhị thiếu gia hắn...”
Ta nhắm mắt, khẽ thở dài một hơi. Ta cứ tưởng hắn sẽ thay đổi, hóa ra vẫn là bộ dạng ấy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Giọng của bà mối đã khản đặc:
“Giờ lành đã đến, xin tân lang nghênh đón tân nương...”
Những tiếng xì xào bàn tán của tân khách trong sảnh đường như từng mũi kim đ.â.m vào tai ta:
“Giờ lành sắp qua rồi, sao tân lang còn chưa tới?”
“Chẳng lẽ... lại chạy đi đâu quậy phá rồi sao?”
“Chậc chậc, cô nương nhà họ Chu cũng thật nhẫn nhịn, từ nhỏ bị Nhị thiếu gia nhà họ Tĩnh bắt nạt thì thôi đi, giờ đến đại hôn cũng...”
Giữa những lời bàn tán ấy, ta nghe thấy tiếng cười nói của đám hồ bằng cẩu hữu bên cạnh Tĩnh Chấp Nghiễn:
“Chắc chắn đang khóc đến cuống lên rồi...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nghiễn ca đúng là lợi hại, chiêu này đủ độc...”
“Nhỏ tiếng thôi! Nhưng ta thật muốn xem thử tân nương bây giờ trông thế nào...”
“Ha ha ha...”
Ta siết c.h.ặ.t cây trâm ngọc trong tay áo.
Nghĩ tới năm ngoái hắn cướp mất cây trâm ngọc mà mẫu thân để lại, thứ ta trân quý nhất.
Nói là muốn xem thử, nhưng lại lỡ tay làm rơi xuống đất.
Khi ấy ta khóc đến khàn cả giọng.
Hắn luống cuống đứng một bên, nghển cổ lên quát:
“Khóc cái gì mà khóc! Cùng lắm... cùng lắm sau này ta đền cho nàng mười cây! Một trăm cây!”
Về sau hắn tặng ta rất nhiều trâm vàng, trâm ngọc, trâm điểm thúy...
Cũng giống như lúc này.
Có lẽ hắn nghĩ, đây chẳng qua chỉ là một trò đùa không đau không ngứa.
Thậm chí tối qua hắn còn trèo tường vào phòng ta, mang theo mùi rượu nâng cằm ta lên:
“Vãn Ngưng, ngày mai nàng sẽ gả cho ta rồi, ta sẽ để mọi người được tận mắt nhìn ngắm tân nương của ta.”
Ta còn tưởng hắn lại đang nói đùa, đang tìm thú vui.
Hóa ra không phải.
Là thật sự muốn nhìn ta mất mặt, muốn xem bộ dạng ta xấu hổ đến thế nào.
Quản gia lăn lộn bò vào, giọng run rẩy:
“Không tìm thấy Nhị thiếu gia! Tửu lâu, mã trường... đều đã tìm khắp rồi!”
Bà mối và đám nha hoàn lập tức rối loạn thành một đoàn.
Tĩnh lão gia tức giận đập bàn đứng bật dậy:
“Thằng nghịch t.ử này! Ta thật nên đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”
Tĩnh phu nhân hoảng hốt nói:
“Phải làm sao đây? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chẳng phải nhà họ Tĩnh chúng ta sẽ thành trò cười sao?
“Bị cười nhạo thì thôi đi, nhưng bỏ lỡ giờ lành là điềm đại hung đấy!”
Tĩnh lão gia nghiến răng:
“Thằng nghịch t.ử đó mà để lão phu tìm được, nhất định sẽ lột da nó!
“Giờ chỉ có thể ra tiền viện ổn định tình hình trước, nhưng nhiều tân khách như vậy...”
Tĩnh lão gia sầu đến mức lại ngồi phịch xuống.
Còn ta cứ ngồi trong kiệu chờ đợi như thế.
Từ nhỏ đến lớn, ta từng chờ Tĩnh Chấp Nghiễn trèo cây hái mơ cho ta.
Chờ hắn đ.á.n.h nhau xong, mình đầy thương tích vẫn cười hì hì chạy đến bên ta.
Chờ hắn có một ngày sửa đổi tính tình ngỗ ngược, trở thành một người phu quân chân chính.
Chờ đến hôm nay, ngày đại hỷ của ta.
Hắn lại khiến ta trở thành trò cười lớn nhất trước mặt toàn bộ tân khách.
Hai tay ta siết c.h.ặ.t tà giá y.
Dưới lớp khăn trùm đầu, ta bất đắc dĩ bật cười.
Nếu đã không muốn cưới ta đến vậy.
Vậy thì cứ như ý nguyện của ngươi đi.
02
Tiếng huyên náo ở tiền viện càng lúc càng lớn, những đợt sóng bàn tán dường như sắp không đè nén nổi mà tràn tới.
Ngay lúc ta chuẩn bị bước xuống kiệu rời đi, một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng xuất hiện dưới lớp khăn hỉ đỏ.
Một giọng nói trầm thấp đầy từ tính truyền vào tai:
“Ta là đại ca của Tĩnh Chấp Nghiễn, Tĩnh Chỉ Uyên. Hôm nay là lỗi của đệ ấy. Nếu cô nương không chê, ta có thể thay nó cưới nàng, giờ lành không thể bỏ lỡ.”