Đây chính là Tĩnh Chỉ Uyên.
Người mà ai ở kinh thành cũng kính cẩn gọi một tiếng ‘Tĩnh gia’.
Người đàn ông khiến đám huân quý ai nấy đều kính sợ, sát phạt quyết đoán.
Ngay cả Tĩnh Chấp Nghiễn gặp hắn cũng phải đi đường vòng, chưa từng dám làm càn.
Cả đại sảnh lập tức im bặt.
Ta cứng đờ không nhúc nhích, trong lòng có chút do dự.
Thấy vậy, hắn khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:
“Người ngoài chỉ biết cô nương có hôn ước với con trai nhà họ Tĩnh, chứ không biết là ai, nên cô nương không cần lo lắng.”
Nói xong, bàn tay ấy vẫn vững vàng dừng lại ở đó, kiên nhẫn chờ đợi.
Ta nhìn bàn tay ấy, khẽ cụp mắt.
Tĩnh Chấp Nghiễn.
Ngươi đang ở đâu mà nhìn đây?
Kết cục như hôm nay, có lẽ chính là điều ngươi muốn thấy nhất phải không?
Ta thở dài một hơi.
Đây cũng là cách vẹn toàn nhất để bảo toàn thanh danh của ta.
Mà ta cũng chỉ có thể làm như vậy.
Ta chậm rãi đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay ấy.
Ngay khoảnh khắc chạm vào lòng bàn tay hắn, bàn tay ấy khẽ siết lại, cẩn thận đỡ ta bước ra.
Trong nháy mắt, tiếng nức nở bị đè nén của Xuân Đào phía sau, tiếng bước chân rối loạn của bà mối, cùng tiếng thở phào nhẹ nhõm của quản gia đều dần dần xa đi.
Tĩnh Chấp Nghiễn.
Đây là lựa chọn của chính ngươi.
Ta được Tĩnh Chỉ Uyên hờ hững đỡ lấy rồi xoay người.
Qua khe hở của chiếc khăn hỉ lay động, vạt áo hỉ phục mới thay của hắn khẽ quét qua mặt đất, mỗi bước đi đều mang theo uy nghiêm bẩm sinh.
Xung quanh im lặng trong thoáng chốc.
Ngay sau đó là những tiếng chúc mừng vang lên như sấm dậy.
Khi bái đường, ta nghe thấy Tĩnh lão gia và Tĩnh phu nhân nặng nề thở dài.
Hai người ngồi trên ghế cao đường.
Khó xử chẳng khác gì ta.
Chỉ có bàn tay của Tĩnh Chỉ Uyên vẫn luôn vững vàng đỡ lấy ta, khiến trái tim căng thẳng của ta có được một tia an ủi.
Sau khi hành lễ xong, ta được đưa vào viện của Tĩnh Chỉ Uyên.
Tân phòng đỏ rực ánh nến.
Nhưng lại lạnh lẽo vô cùng.
Chữ hỷ dán trên tường có chút lệch lạc, vừa nhìn đã biết là dán vội trong lúc gấp gáp.
Ta ngồi bên mép giường, chiếc phượng quan nặng nề ép đến đau đầu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cửa khẽ động.
Tĩnh Chỉ Uyên thay hỉ phục, mặc một thân thường phục màu xanh đậm rồi bước vào.
Dưới ánh nến, thân hình hắn như cây tùng đứng thẳng, dung mạo thâm trầm, khí độ trầm ổn như nước, nhưng vô tình lại toát ra cảm giác áp bức khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Thế nhưng khi nhìn về phía ta, trong đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt ấy lại hiện lên một tia dịu dàng rất nhạt.
Trong tay hắn bưng một khay thức ăn.
Một bát mì chay, hai đĩa thức ăn nhỏ.
Hắn đặt khay xuống, giọng nói trầm thấp:
“Lăn lộn cả ngày rồi, ăn chút gì trước đi. Chuyện này là nhà họ Tĩnh có lỗi với nàng. Sau này thiếu thứ gì cứ nói với ta.”
Ta nhẹ nhàng kéo khăn trùm đầu xuống:
“Thật ra ngài không cần phải quản.”
Hắn cụp mắt, đẩy bát mì tới trước mặt ta, giọng điệu bình thản nhưng không cho phép từ chối:
“Đã bái đường rồi, nàng chính là thê t.ử của ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi nói câu ấy, ánh mắt hắn dừng trên mặt ta, mang theo một sự kiên định khiến người khác an lòng.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng la hét say khướt từ xa đến gần:
“Ồ, đây là tân phòng của ai vậy? Lại còn trùng ngày với bổn thiếu gia, để bổn thiếu gia xem xem là ai!”
Là giọng của Tĩnh Chấp Nghiễn.
Ta vô thức siết c.h.ặ.t ống tay áo.
Tĩnh Chỉ Uyên hơi nghiêng đầu, liếc về phía cửa.
Chỉ là một ánh nhìn.
Hắn thậm chí còn không đứng dậy, cũng không lên tiếng.
Tiếng la hét say khướt của Tĩnh Chấp Nghiễn bên ngoài lập tức nghẹn lại, như bị người ta bóp c.h.ặ.t cổ họng.
“Đại... đại ca... huynh... cũng thành thân hôm nay sao?”
“Cút đến từ đường quỳ cho ta, không có lệnh của ta thì không được bước ra!”
Tĩnh Chấp Nghiễn lập tức tỉnh rượu hơn phân nửa.
Hắn thậm chí còn chưa nhìn thấy ta đang đứng bên cạnh Tĩnh Chỉ Uyên, đã xách bầu rượu hoảng hốt bỏ chạy.
Tĩnh Chỉ Uyên thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn ta, giọng điệu ôn hòa như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra:
“Mì sắp nguội rồi.”
03
Ta ngẩn người nhìn hắn.
Uy thế trong ánh mắt vừa rồi của hắn, ta là người hiểu rõ nhất.
Tĩnh Chấp Nghiễn trời không sợ, đất không sợ, ngay cả roi vọt của phụ thân hắn cũng chẳng coi ra gì, duy chỉ sợ vị đại ca này.
Tĩnh Chỉ Uyên thấy ta thất thần, khẽ nhíu mày:
“Sao vậy? Mì không hợp khẩu vị sao?”
Ta lắc đầu, cúi xuống ăn một miếng mì.
Nước dùng ấm nóng trôi xuống cổ họng, lúc này ta mới phát hiện bản thân vẫn luôn run rẩy.
Hắn đứng dậy, đi tới phía sau ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai ta:
“Cứ yên tâm ở lại đây, A Nghiễn không dám tới gây chuyện đâu.”
Bàn tay hắn rộng lớn, ấm áp, xuyên qua lớp y phục truyền tới một nhiệt độ khiến người ta an lòng.
Ta khẽ gật đầu.
Hắn thu tay lại, đi tới cửa rồi dừng bước một chút:
“Viện này tuy hơi xa, nhưng lại thanh tĩnh. Nếu thiếu thứ gì, cứ nói với quản sự, báo tên ta.
“Ta ngủ ở thư phòng, nàng chỉ cần yên tâm nghỉ ngơi là được.”
Cánh cửa được hắn nhẹ nhàng khép lại.
Ta nhìn bát mì kia, hơi nóng lượn lờ bốc lên, làm mờ đi tất cả trước mắt.
Nhưng trong lòng ta lại vô cùng nghi hoặc.
Chẳng lẽ hắn thật sự giống như lời mọi người nói, không gần nữ sắc?
Vậy thì nguyên nhân gì khiến hắn làm như vậy hôm nay?
Suy nghĩ cả một đêm vẫn không thể hiểu nổi.
Sáng sớm, nha hoàn tới gõ cửa, giọng nói dè dặt:
“Nhị phu nhân, đã đến giờ kính trà rồi ạ.”
Hai chữ “Nhị phu nhân” như mũi kim đ.â.m vào tai.
Ta khẽ sửa lại:
“Sau này gọi ta là Đại phu nhân. Người cùng ta bái đường là Tĩnh gia.”
Nha hoàn do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu:
“Vâng, Đại phu nhân.”
Ta thay bộ thường phục do Tĩnh phủ chuẩn bị, theo nha hoàn tới tiền sảnh.
Trên đường đi ngang qua Thính Vũ Hiên, thấy cổng viện mở rộng, bên trong giăng đèn kết hoa, dải lụa đỏ tươi đến ch.ói mắt.