Gả Cho Tĩnh Gia

Chương 8



Thậm chí còn có lão thần dâng sớ, kín đáo khuyên Tĩnh Chỉ Uyên hưu thê để chính danh, bảo toàn thể diện hoàng thất và thế gia.

 

Nhất thời, ta bị cuốn vào vòng xoáy thị phi, chịu đựng lời đàm tiếu khắp thành.

 

Ta chưa từng biện giải, chỉ lặng lẽ chịu đựng, trong lòng khó tránh khỏi tủi thân chua xót.

 

Chuyện này rất nhanh truyền đến tai Tĩnh Chỉ Uyên.

 

Khi ấy hắn đang ở thư phòng xử lý chính vụ triều đường, nghe thuộc hạ bẩm báo xong, cây b.út lông sói trong tay đột nhiên bị bẻ gãy, mực b.ắ.n tung tóe.

 

Người đàn ông xưa nay trầm ổn lạnh nhạt, đáy mắt cuộn lên lệ khí đáng sợ, khí áp quanh người thấp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

 

Cô nương hắn ẩn nhẫn nhiều năm, âm thầm bảo vệ, chưa từng để nàng chịu nửa phần vấy bẩn phỉ báng của thế gian, nay lại bị người ta tùy tiện tung tin bôi nhọ, tùy tiện hủy hoại thanh danh.

 

Chiều hôm ấy, Tĩnh Chỉ Uyên trực tiếp hạ lệnh tra xét nguồn gốc lời đồn, thủ đoạn sấm sét quyết liệt.

 

Chưa đến hai canh giờ, toàn bộ những kẻ âm thầm tung tin đồn, cố ý khơi mào thị phi đều bị bắt quy án.

 

Kẻ đó vốn là bằng hữu của Tĩnh Chấp Nghiễn, vì nghe theo sắp xếp của Tĩnh Chấp Nghiễn nên tung tin ác ý, muốn hủy thanh danh của ta, ép Tĩnh Chỉ Uyên chán ghét ta, để đoạt ta về.

 

Tĩnh Chỉ Uyên đứng trên đại đường, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như sương.

 

Trước mặt tất cả quyền quý triều thần trong kinh nghe tin chạy tới, hắn đương đường tuyên án tội trạng, xử lý nặng tay, tuyệt không dung túng.

 

Mọi người nín thở, không ai dám xen lời.

 

Xử lý xong kẻ đầu sỏ, ánh mắt Tĩnh Chỉ Uyên quét qua cả sảnh triều thần, giọng nói mạnh mẽ vang vọng:

 

“Thê t.ử của ta, Chu Vãn Ngưng, phẩm tính thuần lương, ôn hòa hiền thục, trong sạch rõ ràng, không có nửa phần sai trái. Cái gọi là tư tình lời đồn, đều là ác ý bịa đặt, hoàn toàn là chuyện vô căn cứ.

 

“Đời này ta cưới vợ, sẽ bảo vệ nàng, yêu nàng, tin nàng. Ai còn dám truyền thêm một câu vu khống thê t.ử của ta, ai còn dám bàn bừa nửa câu về sự trong sạch của nàng, chính là khiêu khích giới hạn của ta, đừng trách ta vô tình.”

 

Ta đứng sau bình phong, nơi sâu nhất trong lòng hoàn toàn được thả lỏng.

 

Thủ đoạn lôi đình của hắn, sự bảo vệ thê t.ử trước mặt mọi người của hắn, đã hoàn toàn đập tan lời đồn khắp thành.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

12

 

Phong ba lắng xuống, hoàng hôn dịu dàng.

 

Ta một mình đứng trong đình viện.

 

Trong đầu đều là dáng vẻ Tĩnh Chỉ Uyên bảo vệ ta.

 

Bỗng nhiên, có người ôm ta từ phía sau.

 

Ta tưởng lại là tên lãng t.ử Tĩnh Chấp Nghiễn kia, xoay người định giãy ra.

 

Nhìn kỹ lại mới phát hiện là Tĩnh Chỉ Uyên.

 

Hắn cười cười, xoay ta lại, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy ta, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, trút bỏ mọi sát phạt lệ khí, chỉ còn lại dịu dàng vô tận.

 

Nhưng vừa rồi ta nhìn thấy trong đáy mắt hắn toàn là mệt mỏi.

 

Mấy ngày nay vì chuyện của ta, hắn bận đến mấy hôm không ngủ ngon.

 

Hắn khẽ mở miệng:

 

“Để nàng chịu ấm ức rồi. Về sau mọi gió mưa trên đời, mọi lời thị phi, mọi thứ nhơ bẩn, ta đều sẽ thay nàng ngăn lại. Nàng chỉ cần an tâm ở bên ta, năm này qua năm khác, vô ưu vô lo, vĩnh viễn sạch sẽ thuần khiết.”

 

Lời hắn nói hoàn toàn đ.á.n.h vỡ mảnh mềm mại trong lòng ta, nước mắt không nghe lời mà rơi xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta xoay người ôm lấy hắn, cuối cùng ta cũng biết, người ta gả cho chưa từng là vị Tĩnh gia cao cao tại thượng.

 

Mà là một lương nhân trong mắt trong lòng chỉ có ta, đời này chỉ có mình ta, nguyện vì ta đối kháng thiên hạ, bảo vệ sự trong sạch cho ta cả đời.

 

“Phu quân, cảm ơn chàng!”

 

Người đang ôm ta cứng đờ trong thoáng chốc.

 

Sau đó hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, vùi đầu thật sâu vào hõm cổ ta:

 

“Cũng cảm ơn nương t.ử.”

 

Về phần kết cục của Tĩnh Chấp Nghiễn.

 

Hắn bị Tĩnh Chỉ Uyên đưa đến nơi xa xôi nhất của Tĩnh gia để quản sổ sách, một năm nửa năm cũng chưa chắc quay về được một lần.

 

13

 

Ngoại truyện:

 

Mùa đông rét buốt kéo đến, tuyết lớn phủ kín thành, cả Tĩnh phủ khoác lên một màu trắng bạc, yên tĩnh dịu dàng.

 

Ngày đông giá rét, Chu Vãn Ngưng xưa nay sợ lạnh, cứ đến mùa đông liền không thích ra ngoài, cả ngày lười biếng ở trong Noãn Các.

 

Hôm nay tuyết rơi lất phất, địa long trong phòng nóng hầm hập, ấm áp như ngày xuân.

 

Trên song cửa đọng một lớp sương mỏng, ngoài cửa sổ tuyết trắng rơi lả tả, cảnh sắc dịu dàng nhã nhặn.

 

Chu Vãn Ngưng cuộn mình trên nhuyễn tháp, khoác áo choàng lông hồ mềm mại, trong tay cầm một quyển sách nhàn tản.

 

Xem một hồi, nàng liền có chút buồn ngủ, mí mắt nhẹ nhàng rũ xuống, dáng vẻ lười biếng lại mềm mại.

 

Khi Tĩnh Chỉ Uyên đẩy cửa bước vào, thứ hắn nhìn thấy chính là dáng vẻ mềm mại động lòng người như vậy.

 

Ở bên ngoài hắn là Tĩnh gia quyền khuynh triều dã, người người kính sợ.

 

Nhưng trở về Noãn Các này, đối diện với tiểu cô nương trong lòng, hắn vĩnh viễn dịu dàng kiên nhẫn, không có nửa phần sắc bén.

 

Hắn bước nhẹ chân, cởi ngoại bào, chậm rãi đi tới bên nhuyễn tháp, cúi người chăm chú nhìn gương mặt ngủ yên của nàng.

 

Thiếu nữ mày mắt dịu ngoan, sắc môi hồng phấn, hàng mi dài rũ xuống, yên tĩnh đến mức khiến người ta mềm lòng.

 

Hắn không nỡ đ.á.n.h thức nàng, bèn ngồi bên mép tháp, lặng lẽ nhìn nàng, đầu ngón tay vô cùng dịu dàng vén mấy sợi tóc rơi bên má nàng ra, động tác trân trọng đến cực điểm.

 

Một lát sau, Chu Vãn Ngưng khẽ tỉnh lại, mơ màng mở mắt, nhìn thấy ánh mắt dịu dàng đang chăm chú nhìn mình của hắn, theo bản năng nhích lại gần hắn, mềm giọng mở miệng:

 

“Phu quân về rồi.”

 

“Ừm, về rồi.”

 

Tĩnh Chỉ Uyên khẽ cười, đưa tay nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, để nàng vững vàng dựa trong n.g.ự.c mình.

 

“Buồn ngủ thì ngủ thêm một lát, ta ở bên nàng.”

 

Chu Vãn Ngưng rúc vào lòng hắn, tham luyến hơi thở ổn định ấm áp trên người hắn:

 

“Bên ngoài lạnh quá.”

 

Tĩnh Chỉ Uyên siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm trọn nàng trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, lòng bàn tay hết lần này đến lần khác sưởi ấm đầu ngón tay lạnh buốt của nàng, thấp giọng dịu dàng hứa hẹn:

 

“Có ta ở đây, đông năm nào cũng ấm, mưa gió năm nào cũng bình yên.”