Tĩnh Chỉ Uyên không nhìn hắn thêm một lần nào nữa.
Hắn xoay người trở lại trước mặt ta.
Dưới ánh trăng, ánh mắt nhìn ta lập tức trở nên dịu dàng.
Sát khí lạnh lẽo vừa rồi đã hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại sự ôn nhu khiến người ta muốn bật khóc.
“Đừng sợ.”
Hắn giơ tay, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mai bị gió đêm thổi rối bên tai ta, giọng điệu cưng chiều:
“Có ta ở đây.”
Nước mắt ta rốt cuộc không nhịn được nữa, lã chã rơi xuống.
Bao nhiêu năm bị Tĩnh Chấp Nghiễn bắt nạt, ta vẫn tưởng đó là yêu.
Đến khi gặp được hắn, ta mới biết, thứ đó từ đầu đến cuối chưa từng là yêu.
Hắn không nói gì.
Chỉ đưa tay kéo ta vào lòng.
Phía sau truyền tới tiếng rên đau đớn của Tĩnh Chấp Nghiễn khi bị khống chế, đám ám vệ kéo hắn đi.
Từ đầu tới cuối, Tĩnh Chỉ Uyên không hề ngoảnh lại nhìn một lần.
Hắn chỉ ôm lấy ta, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, giọng nói trầm thấp:
“Sau này sẽ không còn ai dám bắt nạt nàng nữa, ta sẽ khiến hắn không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng.”
Ta vùi trong lòng hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, một chữ cũng không nói nên lời.
Người đàn ông trước mặt người ngoài luôn sát phạt quyết đoán, không giận tự uy ấy, giờ phút này tim lại đập nhanh như trống trận.
Cuối cùng ta cũng hiểu.
Người đàn ông này thật sự muốn che chở ta cả đời.
Đêm đó, hắn đưa ta trở về phòng.
Nến đỏ lay động.
Ta ngồi bên mép giường, còn hắn đứng trước mặt ta, cúi đầu nhìn xuống.
“Nàng không hỏi ta định dùng cách gì để khiến Tĩnh Chấp Nghiễn không còn xuất hiện trước mặt nàng sao?”
Ta lắc đầu:
“Hắn là người thân ruột thịt của chàng, bất kể thế nào chàng cũng sẽ không tàn hại thủ túc. Ta tin chàng, chàng không phải loại người như thiên hạ vẫn nói.”
Hắn khựng lại một chút, rồi bật cười.
“Chu Vãn Ngưng.”
“Vâng?”
Hắn không nói thêm gì.
Chỉ đưa tay nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay ta.
Lòng bàn tay hắn ấm áp, khớp ngón tay rõ ràng, chậm rãi bao lấy từng ngón tay lạnh buốt của ta.
“Cảm ơn nàng.”
Hắn ôm ta vào lòng rất lâu, như thể trên thế gian này chỉ còn lại hai người chúng ta.
10
Sau khi thành thân được ít ngày, các quyền quý trong kinh thành tụ hội tại Tĩnh phủ dự tiệc, khắp sân áo gấm mũ ngọc, chén tạc chén thù.
Ta xuất thân từ gia đình thư hương bình thường, đứng giữa đám phu nhân quý nữ thế gia vốn đã có phần câu thúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mấy vị tiểu thư phủ Quốc công xưa nay mắt cao hơn đầu, thấy ta là người thay gả vào cửa nên trong lòng vẫn luôn khinh thường.
Biết Tĩnh Chỉ Uyên không gần nữ sắc, họ cho rằng ta chẳng qua chỉ mang cái danh nghĩa mà thôi.
Vậy nên ngay trước mặt ta, họ cũng chẳng kiêng dè mà thao thao bất tuyệt:
“Phu nhân quả thật có phúc khí, lúc trước Nhị công t.ử đào hôn, ai cũng cho rằng hôn sự của Tĩnh phủ đã hủy, nào ngờ phu nhân lại một bước trở thành Tĩnh phu nhân, đúng là thủ đoạn cao minh.”
“Nói cho cùng cũng chỉ là nhặt lại cuộc hôn nhân người khác không cần, chỉ không biết trong lòng Tĩnh gia, có thật sự công nhận phu nhân hay không?”
Mấy lời nhẹ bẫng ấy, câu nào cũng như d.a.o đ.â.m vào tim.
Xung quanh lập tức yên tĩnh lại, vô số ánh mắt giễu cợt rơi xuống người ta, chờ xem ta bối rối mất mặt.
Đầu ngón tay ta khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y áo, sắc mặt hơi tái đi.
Ta không muốn làm mất thể diện của Tĩnh phủ, đang định bình tĩnh mở miệng đáp trả.
Thì một giọng nói trầm thấp lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau đám đông, cắt đứt mọi lời đàm tiếu:
“Phu nhân của ta, đến lượt chư vị xen miệng vào sao?”
Mọi người nghe tiếng liền quay đầu.
Chỉ thấy Tĩnh Chỉ Uyên một thân cẩm bào màu mực, thắt đai ngọc nơi eo, thân hình cao lớn quý phái, chậm rãi bước tới.
Vẻ ôn hòa khi vừa trò chuyện với người khác đã hoàn toàn biến mất, giữa mày mắt phủ một tầng sương lạnh, khí thế quanh người rét buốt tận xương.
Hắn đi thẳng tới bên cạnh ta, tự nhiên giơ tay ôm lấy eo ta, vững vàng che chở ta trong lòng.
Động tác dịu dàng nhưng lại mang ý chiếm hữu cực mạnh.
Ánh mắt hắn nhàn nhạt quét qua mấy vị quý nữ mặt đã trắng bệch kia, giọng nói bình thản nhưng đầy uy áp:
“Vãn Ngưng vào Tĩnh phủ, là thê t.ử được ta dùng tam thư lục lễ, quang minh chính đại cưới hỏi đàng hoàng. Khi ấy là ta chủ động cầu thân, lấy đâu ra chuyện nhặt lại của người khác?”
“Sau này ai còn dám bàn tán nội quyến của ta, gây chuyện thị phi, thì chính là đối địch với Tĩnh Chỉ Uyên ta.”
Một câu ngắn ngủi khiến cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Mấy vị tiểu thư kia sợ đến run rẩy, vội vàng cúi đầu nhận lỗi, không dám nhiều lời thêm nửa câu.
Đợi đến khi mọi người đều thu hồi ánh mắt, không dám tiếp tục dò xét.
Hắn cúi đầu nhìn ta trong lòng mình.
Sương lạnh trong mắt hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng vô tận.
Hắn giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu ta, lòng bàn tay ấm áp vuốt phẳng sống lưng đang căng cứng của ta:
“Chịu ấm ức rồi sao? Có ta ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt nàng dù chỉ nửa phần.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, bắt gặp đôi mắt tràn đầy cưng chiều ấy.
Mọi chua xót và câu thúc trong lòng lập tức tan biến, ta lặng lẽ dựa sát thêm vào lòng hắn.
Thì ra cảm giác được một người công khai thiên vị, chuyện gì cũng đứng ra chống lưng cho mình, lại yên ổn và ấm áp đến thế.
Chứ không phải như hắn.
Ngày ngày lấy việc bắt nạt ta làm thú vui...
Thậm chí còn xem ta như một trò đùa.
11
Nhưng không quá mấy ngày, trong kinh bắt đầu nổi lên lời đồn, càng truyền càng dữ dội.
Không biết là kẻ nào âm thầm giở trò, tung tin đồn rằng tâm tính ta không trong sạch, hôn ước với Tĩnh Chấp Nghiễn không thành, lại nhân cơ hội thay gả để bám víu quyền quý.
Sau khi thành thân còn qua lại không rõ ràng với Tĩnh Chấp Nghiễn, phẩm hạnh bất chính, làm nhục thanh danh Tĩnh phủ.
Lời đồn nhảm nhí cuốn khắp kinh thành, ai nấy đều lén bàn tán.