Nơi ở của hoàng đế trong hành cung được canh phòng nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập. Suốt nửa tháng kế tiếp, Lục Trạc đều không gặp lại Ngụy Nhiêu.
Hắn thậm chí còn không được diện kiến cả Nguyên Gia đế.
Tuy nhiên, trong khi phía hắn chịu cảnh hiu quạnh, chỉ có thể dẫn theo một đội thị vệ tuần tra quanh hành cung, thì bên trong hành cung lại xảy ra một đại sự.
Lệ quý nhân được sắc phong làm Quý phi, ban phong hiệu là "Thục".
"Thục" nghĩa là hiền thục, tốt đẹp, khi dùng cho nữ tử là để ngợi ca sự thánh thiện và nét đẹp của họ.
Vậy vì sao Nguyên Gia đế lại cảm thấy Lệ quý nhân hiền thục, tốt đẹp?
Thứ nhất, Lệ quý nhân sở hữu dung mạo xinh đẹp thoát tục, rất được lòng hoàng thượng. Thứ hai, Lệ quý nhân đã hạ sinh Tứ hoàng tử, có công nối dõi tông đường cho hoàng gia. Thứ ba, Lệ quý nhân rất hiếu thuận với Thái hậu. Khi Thái hậu lâm bệnh nặng, Lệ quý nhân cam lòng dẫn theo Tứ hoàng tử dọn đến hành cung để cầu phúc cho người, sau khi Thái hậu băng hà, nàng lại tự nguyện ở lại hành cung tụng kinh siêu độ. Thứ tư, Tứ hoàng tử thông minh hơn người, cư xử đúng mực, điều này chứng tỏ Lệ quý nhân có phương pháp dạy con.
Cho nên, Nguyên Gia đế muốn phong Lệ quý nhân làm Thục quý phi.
Thế nhưng trong mắt các đại thần, Nguyên Gia đế rõ ràng đang mở mắt nói lời gian dối. Trong bốn lý do trên, ngoại trừ việc Lệ quý nhân có nhan sắc và sinh được Tứ hoàng tử là sự thật, thì chuyện nàng đến hành cung đâu phải vì hiếu thuận với Thái hậu? Rõ ràng là vì nàng bị Thái hậu ghét bỏ, nên mới nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để trốn đến đây. Còn về việc Tứ hoàng tử có thông minh hay không, đứa trẻ mới năm tuổi đầu, chỉ có Nguyên Gia đế được tiếp xúc gần gũi, làm sao các đại thần biết được là thật hay giả?
Chẳng qua là Nguyên Gia đế muốn phong Lệ quý nhân làm Quý phi mà thôi.
Các đại thần cho rằng, Lệ quý nhân đã sinh Tứ hoàng tử thì phong làm Phi cũng được, nhưng lên thẳng vị trí Quý phi thì phải chăng hoàng thượng đã quá mức sủng ái rồi?
Có người muốn đứng ra phản đối, thế nhưng, biết lấy lý do gì để phản đối bây giờ?
Trách cứ tiểu Chu thị lúc trước không chịu thủ tiết vì chồng ư?
Nhưng triều đình vốn khuyến khích bách tính sinh sôi nảy nở để cung cấp nguồn binh lực liên tục không ngừng, nên cũng khuyến khích quả phụ tái giá. Đương nhiên, nếu phụ nhân nào chịu thủ tiết, hiếu kính với gia đình người chồng quá cố thì đó là điều tốt. Nói cách khác, một người phụ nhân nguyện ý thủ tiết thì sẽ được ngợi khen, còn nếu nàng tái giá thì cũng chẳng phải là sai.
Tính đi tính lại, tiểu Chu thị thật sự chưa từng phạm phải sai lầm nào.
Nếu muốn nói tiểu Chu thị có điểm nào tốt hơn Đức phi, Hiền phi, Huệ phi, thì chính là lý do nàng dọn đến hành cung. Đích thân Nguyên Gia đế lúc trước sắp xếp cho tiểu Chu thị dời đến hành cung, lý do ngoài mặt hoàn toàn chính xác là để tụng kinh cầu phúc cho phượng thể của Thái hậu, bao gồm cả việc sau khi Thái hậu băng hà, tiểu Chu thị vẫn tiếp tục ở lại hành cung hơn một năm...
Đến lúc này, mọi người mới bàng hoàng nhận ra Nguyên Gia đế đã quá mức sủng ái tiểu Chu thị. Ngay từ năm năm trước, ngài đã âm thầm trải đường cho việc phong nàng làm Quý phi ngày hôm nay!
Cố chấp đứng ra phản đối sao?
Lúc trước Thái hậu chán ghét Thọ An quân và tiểu Chu thị đến như vậy, Nguyên Gia đế chẳng phải vẫn đưa tiểu Chu thị vào hậu cung đó sao? Đến cả Thái hậu mà Nguyên Gia đế còn dám đắc tội, thì vị thần tử nào muốn phá hỏng con đường ngài đã dày công sắp đặt suốt năm năm qua, thử hỏi ngài sẽ xử lý thế nào?
Nguyên Gia đế cũng không phải tân đế vừa mới đăng cơ, ngài đã tại vị hơn hai mươi năm rồi. Các đại thần nhìn nhau thăm dò, rốt cuộc chẳng có ai phản đối quá mức kịch liệt. Những tấu chương vô thưởng vô phạt, cho rằng vị trí Quý phi quá cao, chỉ nên phong làm Phi, đều bị Nguyên Gia đế nhẹ nhàng bác bỏ.
Bởi vậy, trong cung không còn Lệ quý nhân nữa, chỉ có Thục quý phi.
Sau khi Thục quý phi thượng vị, lập tức nhận được sự độc sủng tại hành cung. Mỗi khi hoàng thượng xử lý xong chính sự và đi dạo thưởng ngoạn, đi đến đâu ngài cũng đều mang Thục quý phi theo cùng.
Hoàng hôn ngày hôm đó, Thích Trọng Khải sau khi đổi ca trực liền chạy đến tìm Lục Trạc uống rượu.
Qua hơn nửa tháng tĩnh dưỡng, đầu gối của Lục Trạc đã khỏi hẳn, làn da bị phơi nắng đến đỏ ửng cũng khôi phục lại vẻ trắng mịn như mỹ ngọc, đôi môi không còn khô nứt. Tóm lại, hắn vẫn tuấn mỹ đến mức khiến nữ tử si mê, khiến nam nhi phải ghen tị.
Thích Trọng Khải mang theo bộ dạng cười trên nỗi đau của người khác, vừa rót thêm rượu cho Lục Trạc vừa nói: "Hôm nay hoàng thượng cùng Quý phi nương nương đi cưỡi ngựa, trên đường trở về ta liền đi ngay phía sau, huynh đoán xem ta nghe được những gì?"
Lục Trạc mặt không cảm xúc, lẳng lặng uống rượu.
Thích Trọng Khải thừa biết có cố tình úp mở với hắn cũng vô dụng, bèn "xùy" một tiếng rồi hắc hắc cười nói: "Quý phi nương nương muốn chọn cho quận chúa một tấm chồng như ý. Hoàng thượng liền nảy ra ý kiến, bảo những bậc tuổi trẻ tài cao đi theo hộ giá lần này tỷ thí hai trận. Về văn thì tổ chức văn yến ngâm thơ vẽ tranh, về võ thì đến bãi săn săn bắn. Đến lúc đó sẽ để Quý phi nương nương cùng quận chúa một bên cùng thưởng thức, các nàng vừa mắt ai, hoàng thượng liền ban hôn cho quận chúa. Đương nhiên, ngoài mặt chỉ nói là hoàng thượng muốn xem biểu hiện của các tài năng trẻ, Hiền phi và Huệ phi mấy người họ cũng sẽ có mặt."
Lục Trạc siết chặt chén rượu trong tay. Nàng thật sự muốn chọn rể sao, còn muốn tuyển chọn khắp lượt cả văn lẫn võ?
Thích Trọng Khải tất nhiên không lừa hắn. Đầu tháng sáu, Nguyên Gia đế mở tiệc văn yến tại Sướng Xuân viên, tuyển chọn hơn hai mươi vị thế gia công tử và quan văn trẻ tuổi chưa lập gia đình đến dự tiệc. Trên yến tiệc, Nguyên Gia đế ra đề mục, mệnh cho những văn nhân này lấy cảnh sắc trong vườn làm đề tài để vẽ tranh đề thơ.
Lục Trạc không nhận được lời mời, chỉ nghe nói có ba vị công tử vẽ đẹp thơ hay, đều được Quý phi nương nương ban thưởng.
Lại qua mấy ngày, Nguyên Gia đế hạ chỉ, vào khoảng mười lăm tháng sáu sẽ tổ chức săn bắn tại bãi săn. Lần đi săn này chỉ nhằm kiểm tra võ nghệ kỵ xạ của các quan võ trẻ tuổi đi theo, những đệ tử thế gia chưa có quan chức cũng có thể tham gia, nếu biểu hiện xuất sắc thì có thể được đặc cách phong quan.
Lục Trạc vừa là đệ tử thế gia, vừa là một quan võ trẻ tuổi. Thế nhưng hắn lại không nằm trong số quan võ được Nguyên Gia đế điểm danh, cũng không phù hợp với điều kiện có thể tự mình báo danh của các đệ tử thế gia. Hiển nhiên, Quý phi nương nương cố ý chọn rể, và cũng cố tình gạch tên hắn ra khỏi danh sách ứng viên, khiến Lục Trạc ngay cả một cơ hội biểu hiện trước mặt Quý phi nương nương và quận chúa cũng không có.
Không thể tham gia săn bắn, Lục Trạc ngược lại bị Nguyên Gia đế phái đi phụ trách bảo vệ an nguy cho mọi người trong bãi săn. Nếu có ai gặp phải mãnh thú tấn công phát tín hiệu cầu cứu, Lục Trạc phải dẫn người đến ứng cứu kịp thời.
Chớp mắt đã đến ngày mười lăm tháng sáu.
Trời còn chưa sáng rõ, Lục Trạc đã suất lãnh ba đội tinh binh của Thần Võ quân tiến vào bãi săn.
Bãi săn được chia làm ngoại trường và nội trường. Ngoại trường không có mãnh thú, toàn là thỏ, gà rừng và những loài thú nhỏ ít hung tính, dùng để cho các nữ quyến hoàng tộc cùng phu nhân, khuê tú đáp ứng lời mời đến luyện tay nghề. Nội trường mới là bãi săn chính thức, là nơi nam nhi vào săn giết gấu, sói, heo rừng, cáo và các loài dã thú khác. Tuy nhiên, phần lớn những dã thú này cũng đều do cung nhân nuôi nhốt rồi thả ra, còn lâu mới hung tàn được như thú dữ hoang dã trong rừng sâu.
Sau khi cẩn thận phân công khu vực phụ trách cho từng đội tinh binh, Lục Trạc ghìm cương ngựa, phóng tầm mắt nhìn về phía lối vào bãi săn.
Ánh nắng xuyên qua các tán cây chiếu xuống mặt đất ngày một rực rỡ, bên ngoài rốt cuộc cũng truyền đến những trận tiếng vó ngựa rộn rã cùng tiếng cười nói xôn xao, nhóm người của Nguyên Gia đế đã tới.
Hôm nay Ngụy Nhiêu cũng muốn săn bắn, ngay cả tiểu Chu thị cũng đã thay một bộ y phục cưỡi ngựa.
Cuộc đi săn chính thức bắt đầu. Những quan võ trẻ tuổi cùng các đệ tử thế gia đang nóng lòng biểu hiện trước mặt hoàng thượng là những người đầu tiên lao vút vào nội trường bãi săn. Đợi đến khi cát bụi do vó ngựa cuốn lên tan bớt, Nguyên Gia đế và tiểu Chu thị mới cưỡi ngựa sóng vai đi trước, dẫn theo đoàn nữ quyến đang vô cùng hào hứng tiến vào ngoại trường.
Vì Nguyên Gia đế phải tháp tùng tiểu Chu thị đi săn, Ngụy Nhiêu tự nhiên không muốn làm kẻ kỳ đà cản mũi, liền gọi Lục Trường Ninh cùng mấy vị khuê tú khác rẽ sang hướng khác.
Bãi săn có diện tích rộng tới hàng vạn mẫu, bên trong địa hình phân bố đa dạng gồm cả thảo nguyên, hồ nước và rừng cây, cho nên ngay cả ngoại trường cũng đã vô cùng bao la rộng lớn.
Nhóm của Ngụy Nhiêu có khoảng mười khuê tú, nhưng nàng chỉ thân thiết nhất với Lục Trường Ninh. Kỵ thuật của các khuê tú khác chỉ dừng lại ở mức đủ để giữ cho ngựa chạy chầm chậm, chứ không thể phóng khoáng lao vun vút như Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh, lại càng không nói tới việc vừa cưỡi ngựa vừa giương cung bắn thú. Bản thân họ dường như cũng chẳng mấy mặn mà với việc đi săn, chỉ muốn tìm những nơi có phong cảnh tú lệ để ngắm hoa, thưởng nước.
"Cứ đi chậm rì rì thế này thật chẳng có gì thú vị, quận chúa có dám đua ngựa với muội một trận không?" Lục Trường Ninh thúc ngựa tiến đến bên cạnh Ngụy Nhiêu, chỉ tay về phía một cây bạch dương mọc đơn độc trên sườn núi xa xa mà thách thức.
Ngụy Nhiêu vốn đã muốn thả ga phi nước đại một phen từ lâu, liền vui vẻ nhận lời.
Trước những ánh mắt hoặc kinh ngạc, hoặc ngưỡng mộ của các khuê tú khác, Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh lập tức thúc ngựa, lao nhanh về phía sườn núi.
Con bạch mã của Ngụy Nhiêu và hắc mã của Lục Trường Ninh đều là những giống ngựa chiến có phẩm chất ngang nhau, nhưng kỵ thuật của Ngụy Nhiêu nhỉnh hơn một chút, nên nàng đã đặt chân lên sườn núi trước Lục Trường Ninh.
Tuy nhiên, Lục Trường Ninh cũng nhanh chóng đuổi kịp ngay sau đó.
Tầm nhìn từ sườn núi này vô cùng khoáng đạt. Đi qua một cánh rừng thưa là có thể nhìn thấy một hồ nước lớn ở phía đối diện, trên mặt hồ thấp thoáng vài con vịt trời đang thong thả bơi lội.
"Muội muốn qua bên kia xem sao, săn được mấy con vịt trời đem về cũng không tệ." Sau khi nghỉ ngơi một lát, Lục Trường Ninh chỉ tay về phía hồ nước nói, "Đáng tiếc là không được vào nội trường. Nghe nói trong đó có tuần lộc, muội còn đang muốn săn một con hươu cơ đấy."
Ngụy Nhiêu cũng thấy vô cùng đáng tiếc, thế nhưng hôm nay trong nội trường toàn là nam tử, nàng và Lục Trường Ninh biết rõ tình hình như vậy mà còn cố tình đi qua thì thật không thỏa đáng chút nào.
"Cứ đi săn vịt trời đi. Đến lúc đó ta phụ trách lùa vịt trời vào sát bờ hồ, còn muội chịu trách nhiệm bắn hạ." Ngụy Nhiêu bày ra chiến thuật.
Lục Trường Ninh hưng phấn reo lên: "Được đó!"
Hai nàng lại tiếp tục thúc ngựa lao về phía hồ nước.
Nhìn thì có vẻ gần, nhưng kỳ thực khoảng cách khá xa. Chỉ riêng cánh rừng chắn giữa sườn núi và hồ nước đã trải dài hơn một dặm, cũng may khoảng cách giữa các thân cây rất rộng, việc phi ngựa qua lại khá thuận tiện.
Đang chạy, Lục Trường Ninh bỗng nhiên ghìm cương dừng lại.
Ngụy Nhiêu khó hiểu quay đầu ngựa nhìn lại.
Lục Trường Ninh lộ rõ vẻ áy náy xen lẫn bất an nhìn nàng: "Quận chúa, đại ca muốn gặp người, huynh ấy nhờ muội dẫn người đến phía bên này."
Sắc mặt Ngụy Nhiêu lập tức thay đổi.
Lục Trường Ninh cúi đầu nói: "Muội... muội vừa muốn người tha thứ cho đại ca để tiếp tục làm đại tẩu của muội, lại vừa sợ người thực sự không tình nguyện, sợ người sẽ giận muội... Ôi, muội cũng không biết phải nói thế nào nữa. Quận chúa nếu không muốn gặp đại ca thì chúng ta mau quay về sớm một chút đi, đại ca chắc là đang đợi ở phía bên kia khu rừng rồi."
Ngụy Nhiêu không phải là không muốn gặp Lục Trạc, chỉ là việc hắn đột nhiên chạy đến đây thì cũng thôi đi, tại sao lại còn để Lục Trường Ninh biết chuyện này, như vậy ra thể thống gì nữa?
"Ta không trách muội, chỉ là xin muội nhắn lại với thế tử, sau này đừng làm những việc vô lễ như thế này nữa." Ngụy Nhiêu tâm trạng phức tạp nói.
Lục Trường Ninh áy náy đến mức suýt khóc.
Ngụy Nhiêu quay đầu ngựa, định chạy theo đường cũ trở về.
Nhưng đúng lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập. Lục Trường Ninh thoáng nhìn thấy một vạt áo bào màu đỏ rực, vội vàng lên tiếng nhắc nhở Ngụy Nhiêu: "Quận chúa, hình như là đại ca của muội kìa!"
Ngụy Nhiêu chẳng thèm quay đầu lại, càng ra sức thúc ngựa chạy về phía trước.
Tim nàng đập liên hồi, vừa muốn gặp hắn lại vừa sợ gặp hắn. Gặp rồi thì biết nói gì đây? Còn nếu không gặp, liệu hắn có bị những chiêu trò của mẫu thân nàng làm cho nhụt chí, rồi nghĩ rằng nàng thực sự muốn tuyển người khác làm phu quân hay không?
Nàng và Lục Trạc ở bên nhau lâu như vậy, hầu như chỉ có cãi vã và giận hờn. Ngay cả sau này, khi Lục Trạc thành tâm cứu vãn để nàng nguôi giận, Ngụy Nhiêu đối với hắn cũng tuyệt đối chưa thể gọi là tình cảm sâu đậm. Thích thì khẳng định là có một chút, dù sao hắn cũng là Lục lang của phủ Anh quốc công, người trong mộng của biết bao khuê tú chưa chồng khắp kinh thành. Hắn có một gương mặt tuấn tú như thế, thân thủ lại thực sự cao cường, và gia đình của hắn cũng tốt đến như vậy.
Nếu như hắn tiếp tục kiên trì, Ngụy Nhiêu nguyện ý gả, nguyện ý thử lại một lần nữa.
Kỳ lạ là, lúc trước khi không tình nguyện, Ngụy Nhiêu chỉ thấy tức giận, chỉ muốn mặc kệ hắn, không hề có chút kiêng dè hay sợ hãi Lục Trạc. Thế nhưng hiện tại, khi Lục Trạc đuổi theo đến đây, nàng ngược lại lại rơi vào hoảng hốt, rối bời.
Con bạch mã của Ngụy Nhiêu vốn quen chạy ở địa hình bằng phẳng, nay vào trong núi rừng phải rẽ trái quẹo phải liên tục, tốc độ lập tức chậm hẳn lại. Còn chưa nhìn thấy bìa rừng đâu, tiếng vó ngựa dồn dập phía sau đã áp sát ngay bên tai.
Ngụy Nhiêu thậm chí còn không biết người tới có phải là Lục Trạc hay không, nhưng nàng không dám quay đầu lại nhìn.
Phía trước cây cối mọc khá dày đặc. Khi Ngụy Nhiêu thúc ngựa chuyển hướng, một vệt đen của chú tuấn mã cùng thân ảnh mặc quan bào màu đỏ rực đã lọt vào dư quang của nàng.
Ngụy Nhiêu cuống đến đỏ bừng cả mặt, tiếp tục lao về phía trước. Ngay khi bãi thảo nguyên bên ngoài đã lọt vào tầm mắt, bên hông nàng đột nhiên xuất hiện một bàn tay lớn. Bàn tay ấy mang theo một lực lượng không thể kháng cự, nhấc bổng nàng rời khỏi lưng ngựa. Ngụy Nhiêu lúc này vẫn đang nắm dây cương, chú bạch mã tuyết trắng bị giật mình liền chồm hai móng trước lên trời, phát ra một tiếng hí dài. Dây cương rốt cuộc tuột khỏi tay, nàng ngã nhào vào v*m ng*c rộng lớn của nam nhân.
Theo bản năng, Ngụy Nhiêu nắm chặt lấy áo bào của hắn, trừng mắt ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt lạnh lùng của Lục Trạc.
Hắn chỉ nhìn nàng một cái, rồi liền thúc con Phi Mặc lao thẳng vào sâu trong rừng cây, đôi môi mỏng mím chặt.
"Thế tử làm cái gì vậy?" Ngụy Nhiêu giãy giụa, cánh tay của hắn siết quá chặt khiến nàng cảm thấy đau và khó chịu.
Thực ra chính Lục Trạc cũng không biết mình muốn làm gì.
Hắn muốn cưới nàng, đã làm nhiều việc như vậy, nhưng đến nay vẫn không tài nào đoán nổi tâm tư của nàng.
Chính vì chuyện này mà từ khi đến hành cung, hắn chưa từng có được một giấc ngủ an giấc. Hắn không được gặp nàng, nhưng lại ngày ngày chạm mặt những thế gia đệ tử tùy hành đi theo. Trong số đó, có người ôn nhuận như ngọc, có người tư thế hiên ngang, có người cường tráng khôi ngô, lại có người khôn khéo nội liễm. Bất kỳ ai trong số họ bước ra cũng đủ để làm xiêu lòng biết bao khuê tú.
Ngụy Nhiêu rốt cuộc là thích kiểu nam tử như thế nào?
Lục Trạc hoàn toàn không biết.
Đứng trước mặt nàng, Lục Trạc chẳng còn giữ nổi một chút tự tin nào nữa. Nếu nàng là người ham mê gia thế hay dung mạo của hắn, thì lúc trước đã không dứt khoát hòa ly đến như vậy.
Lục Trạc muốn hỏi nàng, muốn hỏi cho thật rõ ràng. Gả hay không gả, ít nhất cũng phải cho hắn một câu trả lời dứt khoát. Nếu nàng thực sự không nguyện ý, Lục Trạc thà chấp nhận không cưới chứ tuyệt đối không thể ép buộc nàng.
Nhưng hắn từ trước đến nay chưa bao giờ là một người quân tử chân chính. Khi chuyện không liên quan đến mình, hắn có thể mọi bề thủ lễ. Thế nhưng một khi đã chạm đến đại sự của đời mình, hắn liền không từ thủ đoạn, ngay cả muội muội ruột cũng đem ra lợi dụng. Miệng thì nói sẽ đứng đợi nàng ở phía bên kia khu rừng, nhưng lại sợ nàng sớm phát giác ra quỷ kế của mình rồi nửa đường quay xe, thế nên Lục Trạc mới đuổi theo, cuối cùng cũng cướp được người vào trong ngực.
"Thả ta ra, bị người khác trông thấy thì ra thể thống gì?"
Hắn không nói lời nào, gương mặt vẫn lạnh như tiền. Ngụy Nhiêu đột nhiên cũng nổi sùng lên, dùng cả hai tay cố sống cố chết gỡ bàn tay đang siết chặt lấy eo mình ra.
"Vùng này ngoại trừ ta và Trường Ninh ra thì không có ai khác cả." Sức của nàng không nhỏ, Lục Trạc đành phải ghìm ngựa chạy chậm lại, cúi đầu giải thích.
Cánh tay của hắn cứng như đúc bằng sắt, săn chắc đến mức không thể lay chuyển. Ngụy Nhiêu đẩy không ra, tức giận ngửa cổ lên, trừng mắt nhìn hắn chất vấn: "Không có người ngoài thì đã sao? Ngài dựa vào cái gì mà đối xử với ta như vậy? Chẳng phải ngài là người coi trọng lễ pháp nhất hay sao, ngài..."
Lục Trạc có thể nghe thấy tiếng nàng nói, nhưng đầu óc hắn lúc này chẳng thể phân biệt nổi nàng đang nói cái gì. Trong mắt hắn lúc này chỉ có đôi mắt đang trừng lên giận dữ vô cùng sinh động, dung nhan vì chạy trốn mà ửng hồng diễm lệ, cùng đôi môi căng mọng quyến rũ đang mấp máy kia.
Sau đó, Lục Trạc nghe thấy nàng nhắc đến hai chữ: Lễ pháp.
Lễ pháp thì tính là cái gì chứ? Vì nàng, số lần hắn vứt bỏ lễ pháp còn ít hay sao?
Cánh tay đang ôm eo nàng lại càng siết chặt. Ngay khi nàng còn đang kinh hãi thốt lên một tiếng nghẹn ngào, Lục Trạc đã giữ chặt lấy gáy nàng, cúi đầu áp mạnh xuống.
Toàn thân Ngụy Nhiêu run bắn lên.
Lục Trạc nhắm nghiền mắt, nhân lúc nàng còn đang thẫn thờ thô bạo chiếm lấy bờ môi ấy, hận không thể khảm thẳng nàng vào sâu trong lồng ngực mình.