Gả Kim Thoa

Chương 102:



Phi Mặc vốn là một con chiến mã vạn dặm có một. Chỉ cần Lục Trạc không ra lệnh cho nó di chuyển, thì cho dù có mũi tên sắc bén bắn thẳng vào mặt, Phi Mặc cũng sẽ đứng im bất động.

Dưới bóng cây râm mát, chú hắc mã tuấn tú đứng sừng sững như một pho tượng, bốn móng cắm chặt xuống nền đất, đôi mắt đen nhánh bình thản nhìn về phía trước. Nó không cảm nhận được bất kỳ mối nguy hiểm nào, chủ tử chỉ là không muốn cho nó cử động mà thôi.

Trên lưng ngựa, Ngụy Nhiêu gần như bị nụ hôn nồng cháy đột ngột của Lục Trạc làm cho tan chảy. Trong thâm tâm nàng biết rõ không nên như thế này, nhưng sâu trong cơ thể tựa như có đốm lửa ngầm chôn giấu, bình thường chẳng mấy ai hay, lúc này lại bị Lục Trạc khơi dậy, thiêu đốt đến mức khiến toàn thân nàng mềm nhũn, đầu óc quay cuồng. Chút lý trí sót lại thúc giục nàng phải đẩy Lục Trạc ra.

Thế nhưng, tay trái của nàng đã bị cánh tay siết chặt như dây thừng của hắn khóa chặt bên hông, tay phải tuy có thể luồn từ dưới cánh tay đang giữ gáy mình lên để phản kháng, nhưng khi chạm vào ống tay áo của hắn, bên dưới lớp vải lại là cánh tay rắn chắc như thân cây vạn năm, dù nàng có dùng sức thế nào cũng chẳng thể lay chuyển nổi hắn một phân.

Bàn đạp ngựa đã bị hắn giẫm lên, hai chân Ngụy Nhiêu hoàn toàn không có điểm tựa, thành ra chẳng thể dồn hết sức lực toàn thân để kháng cự.

Nàng bị ép phải ngửa cổ lên, một tay buông thõng bấu chặt lấy chân hắn, một tay ra sức túm lấy cánh tay hắn một cách bất lực.

Nụ hôn của Lục Trạc lần sau lại càng mãnh liệt hơn lần trước, nàng giống như con mồi của hắn, chỉ có thể cam chịu mặc cho hắn chiếm đoạt.

Đến khi hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập và khó khăn, Lục Trạc mới buông bờ môi nàng ra. Ngay khi Ngụy Nhiêu ngỡ rằng mọi chuyện rốt cuộc đã kết thúc, thì bờ môi của Lục Trạc lại dời xuống bên tai nàng, mang theo hơi nóng như lửa thiêu thảo nguyên, đốt cháy dọc xuống cổ nàng. Bàn tay đang giữ gáy nàng cũng chuyển sang bấu chặt lấy bả vai, túm lấy cổ áo nàng kéo lệch sang một bên.

Hành động quá phận này đã kéo Ngụy Nhiêu hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Nàng dốc hết chút sức lực cuối cùng, vung được một cánh tay ra và "Chát" một tiếng, giáng thẳng một cái tát vào gương mặt tuấn tú ngay sát trước mắt.

Môi của Lục Trạc vẫn áp vào chiếc cổ trắng ngần của nàng, nhưng tay hắn đã bất động.

Ngụy Nhiêu thấy vậy liền giáng thêm cho hắn một cái tát nữa.

Lục Trạc lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Hai gò má Ngụy Nhiêu đỏ bừng, trong mắt bừng bừng lửa giận. Ngay khoảnh khắc Lục Trạc nhìn sang, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, thẳng tay vung thêm cái tát thứ ba*.

* Ăn ba cái tát mà đón được mỹ nhân về, âu cũng đáng

Lục Trạc đột nhiên bật cười. Nhân lúc Ngụy Nhiêu còn đang ngơ ngác, hắn lại một lần nữa cúi xuống hôn nàng. Chỉ là lần này nụ hôn đã trở nên dịu dàng hơn hẳn, vừa như thăm dò, lại vừa như cầu xin, giống hệt những hạt mưa xuân lướt nhẹ trên cánh hoa non nớt. Sự cẩn trọng và thương tiếc ấy khiến bàn tay đang giơ lên của Ngụy Nhiêu không tài nào hạ xuống được nữa.

Lục Trạc bỗng nhiên nắm chặt lấy tay nàng, tay kia thì luồn xuống dưới vạt váy. Ngay trước khi Ngụy Nhiêu kịp kinh hoàng hiểu lầm và nổi giận, hắn đã đột ngột ôm lấy nàng, xoay người nhảy xuống khỏi lưng ngựa Phi Mặc, rồi đẩy nàng tựa vào thân cây bạch dương bên cạnh. Ngụy Nhiêu còn chưa kịp đứng vững, Lục Trạc đã một tay gom lấy hai cổ tay nàng, giữ chặt l*n đ*nh đầu, thân hình cao lớn thẳng tắp của hắn lập tức bao phủ lấy nàng.

Đầu tiên là bờ môi, rồi đến vành tai và chiếc cổ, hắn chiếm đoạt một cách im lặng nhưng đầy chấp nhất, nhiệt liệt như ngọn lửa thiêu.

Ngụy Nhiêu vô lực nhắm mắt lại, chiếc cổ thon dài ngửa về sau theo từng nhịp xâm chiếm của hắn, bờ môi khẽ bật ra tiếng r*n r* khe khẽ.

Nàng lúc này chẳng khác nào một nhành dây leo mềm yếu, bất lực cam chịu trước sự gặm nhấm của con dã thú đang đói khát.

Lục Trạc biết nàng sẽ không phản kháng nữa, nhưng thế này ngược lại càng nguy hiểm hơn. Nàng dùng vẻ kiều diễm này để cám dỗ hắn, nhưng một khi hắn thực sự mất kiểm soát, nàng rất có thể sẽ lại tặng cho hắn thêm vài cái tát nữa.

Trước khi hoàn toàn đánh mất lý trí, Lục Trạc buông lỏng hai tay nàng ra, nhưng vẫn tiếp tục quấn quýt lấy bờ môi nàng.

Bỗng nhiên, chú ngựa Phi Mặc bên cạnh hắt hơi một tiếng rõ to, thân hình Ngụy Nhiêu run bắn lên, nàng vội đặt hai tay lên ngực hắn rồi ra sức đẩy ra phía sau.

Lục Trạc không tiếp tục dây dưa nữa, hắn lưu luyến rời khỏi bờ môi nàng, vừa th* d*c vừa chăm chú nhìn nàng.

Ngụy Nhiêu cụp mi mắt xuống, nhịp tim đập nhanh đến mức kinh người, hơi thở cũng rối loạn cả nhịp, trên đôi môi đỏ mọng tràn ngập một tầng nước lấp lánh.

Lục Trạc là người bình tâm lại trước, hắn tìm đến bàn tay nàng rồi đan chặt mười ngón tay vào nhau. Ngay khi Ngụy Nhiêu định hất ra, hắn đã trầm giọng nói: "Ngụy Nhiêu, trước khi gặp nàng ngày hôm nay, ta đã từng nghĩ, nếu nàng thực sự không muốn gả cho ta nữa, ta sẽ tôn trọng lựa chọn của nàng."

Bàn tay của Ngụy Nhiêu bỗng khựng lại.

Thế nhưng giọng nói của hắn lại tiếp tục vang lên bên tai nàng: "Có điều khi nhìn thấy nàng rồi, trong đầu ta liền chỉ còn lại một ý niệm duy nhất. Nàng không gả cho ta cũng được, nhưng đừng hòng gả cho kẻ khác. Bất kể nàng và Quý phi nương nương vừa mắt ai, ta đều sẽ khiến kẻ đó phải chủ động rút lui. Nàng cũng biết rồi đấy, ta từ trước đến nay chưa bao giờ là người quân tử."

Ngụy Nhiêu theo bản năng lên tiếng châm chọc: "Thế tử giọng điệu lớn lối thật đấy, ngài thật sự nghĩ Lục gia có thể một tay che trời, đi ngang ngược khắp kinh thành này sao?"

Lục Trạc bật cười: "Không cần phải kinh động đến Lục gia, một mình ta là đủ rồi."

Ngụy Nhiêu nổi giận mắng: "Lễ nghĩa liêm sỉ của thế tử đâu mất rồi?"

Lục Trạc chăm chú nhìn nàng: "Nàng gả cho ta, ta liền tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi."

Ngụy Nhiêu nghiêng đầu sang chỗ khác, đôi môi đỏ khẽ nhếch.

Lục Trạc định đưa tay lên v**t v* khóe môi nàng, nhưng bị nàng thẳng tay gạt ra. Hắn khẽ cười, đứng sóng vai cùng nàng tựa lưng vào thân cây bạch dương, chỉ là tay trái vẫn nắm chặt lấy tay phải của nàng không buông, dịu giọng hỏi: "Bánh chưng mứt táo dịp Tết Đoan Ngọ có hợp khẩu vị của nàng không?"

Ngụy Nhiêu lạnh lùng đáp: "Không hợp."

Lục Trạc tiếp lời: "Vậy sao? Vậy sau này ta sẽ làm nhiều thêm vài lần nữa, sớm muộn gì cũng có ngày khiến nàng hài lòng."

Ngụy Nhiêu giật mình kinh ngạc, hóa ra mấy chiếc bánh chưng đó lại do tự tay hắn làm?

Lục Trạc kéo bàn tay nhỏ nhắn của nàng đặt lên trước ngực mình, nghiêng đầu nhìn nàng: "Nàng có tin hay không, trên đời này không còn người nam tử nào hiểu rõ nàng hơn ta. Và ngoại trừ ta ra, cũng chẳng có người đàn ông nào nguyện ý nuông chiều, để nàng muốn làm gì thì làm đâu."

Ngụy Nhiêu chỉ cảm thấy buồn cười. Câu đầu tiên có lẽ là thật, nhưng câu thứ hai mà hắn cũng không biết ngượng mồm nói ra được sao?

"Ngài từ bao giờ mà cho phép ta muốn làm gì thì làm thế?"

"Trước kia thì chưa, nhưng sau này nàng muốn làm cái gì ta đều tùy nàng, tuyệt đối không can thiệp hay gò bó nàng nửa câu."

Ngụy Nhiêu không tin: "Ta cùng nam tử bên ngoài ra vào tửu lầu, ngài cũng không quản sao?"

Lục Trạc khẳng định: "Chỉ cần nàng gả cho ta, các người có ra vào thanh lâu ta cũng mặc kệ."

Mặt Ngụy Nhiêu đỏ bừng lên, vừa thẹn vừa giận: "Ai thèm đi thanh lâu chứ? Có phải ngài đang ẩn ý mắng nhiếc người khác không đấy?"

Lục Trạc kiên nhẫn giải thích: "Thương nhân ngoại giao làm ăn thường lui tới chốn phong hoa tuyết nguyệt, là do nàng ít thấy nên mới lấy làm lạ thôi."

Ngụy Nhiêu thừa nhận kiến thức của mình không rộng bằng hắn. Nàng cắn răng suy nghĩ một lát rồi lại hỏi vặn: "Vậy nếu ta thay y phục ở ngoài hoang dã, ngài cũng có thể chấp nhận sao?"

Lục Trạc cười nói: "Chỉ cần nàng chắc chắn xung quanh không có ai là được."

Ngụy Nhiêu dùng lực vẩy mạnh tay hắn ra. Nàng đương nhiên là phải chắc chắn xung quanh không có ai rồi, chẳng lẽ lại còn muốn cởi y phục trước mặt người khác hay sao?

Nhưng mặc cho nàng có dùng sức thế nào, Lục Trạc vẫn nắm chặt lấy tay nàng không buông: "Gả cho ta, nàng đồng ý gả cho ta, ta lập tức đưa nàng ra ngoài."

Ngụy Nhiêu nhất quyết không chịu.

Lục Trạc thấy vậy cũng chẳng hề vội vã, hắn thong thả tựa lưng vào thân cây, điềm nhiên ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm, bàn tay lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, lấp đầy mọi khoảng trống trong lòng bấy lâu nay.

Phía hồ nước cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến vài tiếng vịt trời kêu "cạc cạc".

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, nhìn về phía trước rồi nói: "Không cần cung, không cần tiễn, cũng không được sử dụng bất kỳ ngoại vật nào. Nếu như ngài có thể tay không bắt được một con vịt trời, ta liền gả cho ngài."

Khóe môi Lục Trạc khẽ nhếch lên, chỉ cần nàng chịu gả thì vịt trời có tính là gì?

"Một con ngụ ý không tốt, ta nguyện tặng quận chúa hai con, mong cùng quận chúa có đôi có cặp, bên nhau đến đầu bạc răng long."

Ngụy Nhiêu "xùy" một tiếng đầy xem thường: "Ngài cứ săn được trước rồi hãy nói."

Lục Trạc liếc nhìn nàng một cái, rồi đưa tay lên huýt sáo hai tiếng. Con Phi Mặc đang gặm cỏ gần đó liền bước tới, một lát sau, con bạch mã trước đó bị hai người bỏ lại của Ngụy Nhiêu cũng tự tìm đường quay về.

Hai người lần lượt leo lên ngựa, một trước một sau phi về phía hồ nước. Lục Trạc muốn đi bắt vịt trời, còn Ngụy Nhiêu thì muốn đi theo để giám sát hắn.

Nửa đường, hai người đụng phải Lục Trường Ninh. Lục Trường Ninh lộ rõ vẻ ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào Ngụy Nhiêu.

Lục Trạc lên tiếng trấn an muội muội: "Lỗi là tại ta, quận chúa cũng không trách muội đâu."

Lục Trường Ninh vẫn có chút thấp thỏm nhìn sang Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu mỉm cười dịu dàng với nàng. Lúc này Lục Trường Ninh mới dám cười tươi trở lại, thúc ngựa tiến đến bên cạnh Ngụy Nhiêu. Nàng liếc nhìn vị huynh trưởng đang đi đầu tiên ở phía trước, hiếu kỳ hỏi nhỏ: "Quận chúa, người và đại ca đã làm hòa rồi sao?"

Ngụy Nhiêu khẽ đáp: "Vẫn chưa, ta chỉ là cho ngài ấy một cơ hội thôi. Nếu như ngài ta có thể tay không bắt được hai con vịt trời, ta mới tha thứ."

Lục Trường Ninh nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ. Nàng bỗng hiểu ra rằng, quận chúa thực chất đã tha thứ cho đại ca rồi, việc bắt vịt trời chẳng qua chỉ là cái cớ để quận chúa muốn trêu chọc đại ca một chút mà thôi!

Lục Trường Ninh không biết huynh trưởng hiện tại đang có tâm trạng gì, nhưng bản thân nàng thì vô cùng vui sướng, liền cười thúc giục Lục Trạc mau đi bắt vịt trời.

Ba con tuấn mã từ trong rừng phi ra, đập vào mắt chính là một hồ nước lấp lánh sóng gợn. Phía trên hồ có khoảng hai mươi con vịt trời đang thong thả bơi lội, chúng tụ tập thành từng nhóm năm nhóm ba, nhưng không một ngoại lệ, tất cả đều đang ở khu vực giữa hồ nước sâu.

"Một chút ngoại vật cũng không được dùng, thế này thì bắt kiểu gì bây giờ?" Lục Trường Ninh trố mắt kinh ngạc hỏi.

Ngụy Nhiêu chỉ mỉm cười không nói, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng của Lục Trạc.

Lục Trạc cưỡi ngựa chạy dọc theo bờ hồ một vòng. Đàn vịt trời có lẽ cảm thấy hắn ở khoảng cách khá xa nên vẫn thản nhiên chậm rãi bơi lội.

Lục Trạc tuy giỏi bơi lội, nhưng hắn không cách nào bơi nhanh hơn vịt trời được. Động tĩnh dưới nước lại lớn, hắn chỉ cần vừa áp sát là đàn vịt đã lập tức phát hiện ra ngay.

Hắn quay đầu nhìn về phía Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu đang đứng dưới bóng cây mát rượi, trên gương mặt kiều diễm hiện lên nụ cười đầy ung dung.

Lục Trạc lại một lần nữa thúc ngựa, cho ngựa đi nước kiệu thong thả dọc theo bờ hồ. Đúng lúc này, một con vịt trời đầu đỏ bất ngờ dẫn theo một đàn vịt con lạch bạch từ trong rừng cây đi ra.

Sắc mặt Ngụy Nhiêu lập tức thay đổi.

Lục Trạc khẽ cười, liền thúc ngựa lao về phía đàn vịt kia. Con vịt trời đầu đỏ ý thức được nguy hiểm, liền "cạc cạc" kêu lên rồi dẫn đàn con cuống cuồng chạy về phía mặt nước. Thế nhưng con Phi Mặc cũng vô cùng hiểu ý chủ nhân, nó tung vó phi nước đại, chặn đứng trước khi ba con vịt con cuối cùng kịp xuống nước. Lục Trạc một chân giẫm chặt lên bàn đạp, một tay ghìm cương ngựa, nửa thân người nhoài hẳn ra khỏi lưng ngựa, cúi người đưa tay chộp một cái chuẩn xác, tóm gọn lấy hai con vịt trời con đầu đỏ.

Mắt thấy Lục Trạc quay đầu ngựa thúc về phía này, Lục Trường Ninh liền cười nói: "Quận chúa, cái này gọi là ý trời đấy nhé! Người nhất định phải làm đại tẩu của muội rồi!"

Ngụy Nhiêu không cam tâm để Lục Trạc nhặt được món hời dễ dàng như vậy, nàng quay đầu ngựa liền bỏ chạy.

Lục Trạc một mực đuổi theo phía sau, chỉ là lần này hắn không dốc toàn lực, từ đầu đến cuối luôn giữ một khoảng cách vừa phải với nàng.

Hai thớt tuấn mã một đen một trắng lao ra vùng đất trống, nhanh chóng thu hút không ít ánh mắt của mọi người.

Nhóm khuê tú đang nghỉ ngơi dưới bóng cây liền hâm mộ phóng tầm mắt nhìn theo Ngụy Nhiêu đang bị Lục Trạc đuổi theo phía sau.

Nguyên Gia đế và tiểu Chu thị lúc này đang vui vẻ tìm kiếm con mồi cũng nhìn thấy hai người họ.

Nguyên Gia đế liếc nhìn tiểu Chu thị, chủ động dẫn đội ngũ phi ngựa về phía trước nhằm bọc đầu Ngụy Nhiêu và Lục Trạc. Tiểu Chu thị khựng lại một chút, rồi cũng thúc ngựa đi theo.

Thấy xa giá của hoàng đế ở ngay trước mặt, Ngụy Nhiêu đành phải giảm tốc độ ngựa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì thẹn.

Nàng vẫn ngồi nguyên trên lưng ngựa, còn Lục Trạc vừa thấy Nguyên Gia đế tới, liền ôm lấy hai con vịt trời con đang kêu "cạc cạc" phóng xuống ngựa, một gối quỳ xuống đất.

Lúc này tiểu Chu thị cũng đã đi tới, Ngụy Nhiêu đỏ mặt thúc ngựa đến bên cạnh mẫu thân.

Nguyên Gia đế cất giọng chất vấn Lục Trạc: "Vì sao ngươi lại đuổi theo quận chúa?"

Lục Trạc dõng dạc đáp: "Thần ngưỡng mộ quận chúa đã lâu, vừa rồi vô tình gặp được người. Thần lại một lần nữa khẩn cầu quận chúa gả cho thần, quận chúa liền nói chỉ cần thần không dựa vào ngoại vật mà săn được một con vịt trời thì sẽ đồng ý gả. Bây giờ thần đã săn được hai con, nhưng quận chúa lại không chịu giữ lời, xin hoàng thượng hãy làm chủ, đòi lại công đạo cho thần."

Nguyên Gia đế quay sang hỏi Ngụy Nhiêu: "Lời Lục Trạc nói có đúng là thật không?"

Ngụy Nhiêu hậm hực đáp: "Thần muốn ngài ấy đi bắt vịt trời ở dưới hồ, ngài ấy lại khôn lỏi đi bắt hai con vịt non trên bờ, thế thì có gì là tài ba cơ chứ?"

Nàng ngoài miệng thì hậm hực như vậy, nhưng vẻ ngượng ngùng của thiếu nữ thì không giấu vào đâu được.

Nguyên Gia đế nhìn về phía tiểu Chu thị. Tiểu Chu thị hừ nhẹ một tiếng, lại quay sang dạy dỗ Ngụy Nhiêu một câu: "Chuyện hôn nhân đại sự, sao có thể đem ra làm trò đùa?"

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền giận dỗi thúc ngựa chạy đi chỗ khác.

Nguyên Gia đế ngầm hiểu ý, ngài ho khan một tiếng rồi cười nói với tiểu Chu thị: "Quý phi, Lục Trạc tuy rằng có chút khôn lỏi, nhưng hắn xác thực đã hoàn thành yêu cầu của quận chúa. Xem tại Lục Trạc tướng mạo đường bệ, văn võ song toàn lại thành tâm cầu hôn quận chúa như vậy, hay là trẫm liền thay hắn và quận chúa làm chủ, ban hôn cho hai đứa bọn họ nhé?"

Tiểu Chu thị lạnh lùng nói: "Con gái thần dám chơi dám chịu, gả thì gả được thôi. Chỉ là khi hoàng thượng hạ chỉ ban hôn, xin hãy thêm vào một câu, nếu sau này Lục Trạc dám bắt nạt quận chúa, thì cho dù là hoàng thượng ban hôn, quận chúa cũng có quyền hưu phu."

Lục Trạc lập tức lên tiếng: "Thần không dám, thần chắc chắn sẽ trân trọng quận chúa như chính mạng sống của mình."

Tiểu Chu thị vẫn bất vi sở động: "Ta không tin lời ngươi nói, ta chỉ tin vào thánh chỉ."

Nguyên Gia đế cười ha hả nói: "Được, được, được, liền theo ý của Quý phi. Trẫm sẽ thêm một câu này vào trong ý chỉ ban hôn là được chứ gì."