Ngụy Nhiêu tuy không tận tai nghe thấy Nguyên Gia đế ban hôn cho mình và Lục Trạc, nhưng nàng đoán được hôn sự này đại khái là đã định đoạt xong xuôi rồi.
Nàng một mạch phi ngựa thẳng về hành cung, giao tuấn mã cho cung nhân rồi đổi sang ngồi bộ liễn trở về Ngọc Tuyền cung.
Tiết trời oi bức, lúc ngồi trên lưng ngựa đón gió thì không cảm giác gì, vừa xuống ngựa một cái là mồ hôi bắt đầu vã ra. Vừa về tới Ngọc Tuyền cung, Ngụy Nhiêu liền sai người đi chuẩn bị nước tắm.
Ngụy công công và Bích Đào đi theo hầu hạ ở bãi săn vì bị Ngụy Nhiêu bỏ lại nên vẫn chưa kịp về, chỉ có Liễu Nha ở lại cung chăm sóc chủ tử tắm rửa. Đợi đến khi Ngụy Nhiêu đã ngồi vào trong bồn tắm, Liễu Nha cầm chiếc khăn lụa mềm mại thay nàng lau người, bỗng nhiên chợt phát hiện trên chiếc cổ trắng ngần của Ngụy Nhiêu có một vết đỏ, trước đó đã bị làn tóc mây đen nhánh xõa xuống che khuất.
"Quận chúa bị muỗi đốt sao ạ?" Liễu Nha ảo não hỏi, "Có ngứa không người? Chắc là mới bị đốt thôi, để em đi lấy thuốc."
Liễu Nha đinh ninh đó là vết muỗi đốt, liền rảo bước đi ra ngoài điện, phân phó tiểu cung nữ đi lấy cao thanh lương tới, đây là loại cao chuyên trị côn trùng cắn.
Ngụy Nhiêu không hề cảm thấy ngứa, nàng tò mò đưa tay lên sờ sờ gáy, cũng chẳng thấy có nốt mụn sưng nào cả. Nàng liền bảo Liễu Nha cầm gương đến cho mình soi. Đợi đến khi nhìn thấy dấu vết mờ mờ ấy hiện lên trong gương, đầu óc Ngụy Nhiêu bỗng "oanh" một tiếng, hình ảnh bản thân bị Lục Trạc ép sát vào thân cây bạch dương ở trong rừng đột nhiên hiện về rõ mồn một.
Đó là một cảm giác xa lạ, giống như ngứa ngáy mà lại không phải ngứa ngáy. Điều khiến nàng thấy xấu hổ nhất chính là, bị Lục Trạc chiếm tiện nghi đến mức ấy, vậy mà nàng lại không hề chán ghét.
Nhiệt độ cơ thể lập tức tăng vọt, Ngụy Nhiêu ngượng ngùng dìm cả người vào trong nước, chỉ chừa lại đúng một cái đầu.
"Quận chúa, người sao thế ạ?" Mắt thấy mỹ nhân ở dưới nước hai gò má bỗng đỏ bừng lên, đến cả làn da cũng ửng lên một sắc hồng nhạt như hoa đào, Liễu Nha không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Ngụy Nhiêu lắc đầu, giả vờ ngáp một cái rồi nói: "Ta buồn ngủ rồi, mau tắm nhanh lên chút đi, tắm xong ta còn đi ngủ một lát."
Cố gắng phân tâm nghĩ sang chuyện khác, cơ thể nàng mới dần dần khôi phục lại bình thường.
Vì vừa mới cưỡi ngựa xong, nên sau khi bước ra khỏi bồn tắm, Ngụy Nhiêu đặc biệt bảo Liễu Nha giúp nàng xoa bóp chân.
Nàng thoải mái nằm dài trên giường, Liễu Nha nhẹ nhàng và thuần thục thoa lên người nàng một tầng hoa lộ thơm ngát, rồi bắt đầu ấn huyệt, xoa bóp.
Vốn dĩ đây là một việc hết sức bình thường, nhưng lúc này Ngụy Nhiêu lại quỷ thần xui khiến thế nào, cứ luôn nghĩ về Lục Trạc. Nàng nghĩ đến việc sau khi hai người thành thân, Lục Trạc sẽ đối xử với nàng giống như những gì được vẽ trong mấy cuốn xuân cung họa sách... Nghĩ đến đó, mặt Ngụy Nhiêu lại nóng bừng lên. Phải biết rằng ba năm trước khi gả cho Lục Trạc lần đầu tiên, nàng còn chưa từng nghĩ ngợi lung tung đến những chuyện này bao giờ.
"Quận chúa không phải là bị say nắng đấy chứ ạ?" Liễu Nha chú ý đến biểu hiện khác lạ của chủ tử, lo lắng hỏi.
Ngụy Nhiêu lắc đầu, rồi nhẹ giọng hỏi Liễu Nha: "Ngươi cũng mười chín tuổi rồi, đã từng nghĩ đến chuyện lấy chồng chưa?"
Mặt Liễu Nha đỏ lên, liền trêu ghẹo lại: "Quận chúa còn chưa gả, làm sao em dám nghĩ đến chuyện đó chứ. Có muốn lấy chồng thì cũng phải đợi quận chúa xuất giá, cuộc sống sau khi thành thân ổn định thỏa đáng rồi, tụi em mới dám nhờ quận chúa đứng ra an bài cho."
Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, đúng vậy thật, Liễu Nha và Bích Đào cũng giống như nàng, đều chưa từng nếm trải qua những chuyện nam nữ đó. Nàng dẫu có chút tâm tư muốn chia sẻ, thì nói với các nàng cũng bằng thừa.
Đến gần buổi trưa, Ngụy công công và Bích Đào rốt cuộc cũng theo đoàn xa giá của hoàng đế trở về. Đi phía sau họ còn có hai vị cung nhân đang khệ nệ khiêng một chiếc lồng lớn, bên trong chứa một con vịt trời lớn đầu đỏ cùng cả một tổ vịt con mới nở.
"Cái này là..." Liễu Nha giật mình hỏi.
Bích Đào bị phơi nắng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhưng nụ cười thì lại rạng rỡ hơn bất cứ khi nào. Nàng đắc ý khoe khoang với Liễu Nha: "Ngươi không đến bãi săn nên không biết đâu! Thế tử lại đến dây dưa với quận chúa, quận chúa liền ra điều kiện, nói chỉ cần thế tử có thể tay không bắt được một con vịt trời thì sẽ gả cho ngài ấy. Thế tử chẳng những bắt được, mà còn một hơi tóm gọn hai con, lại còn trực tiếp cầu xin hoàng thượng và Quý phi nương nương ban hôn nữa đấy! Sau đó thế tử vui mừng khôn xiết, liền đi bắt luôn cả tổ vịt trời lớn này đem về, nói là để nuôi ở hồ nước quanh vùng Ngọc Tuyền cung và Lưu Ba cung này, cho thuận tiện để quận chúa thích ngắm lúc nào thì ngắm."
Hoàng thượng ban hôn rồi sao?!
Liễu Nha ngơ ngác mất một lúc, rồi đưa mắt nhìn vào phía trong phòng.
Ngụy Nhiêu thực ra đã đứng ở trước cửa từ một lúc trước. Nàng nghe trọn vẹn những lời Bích Đào nói, cũng nhìn thấy cả tổ vịt trời đầu đỏ ở trong lồng. Con vịt trời lớn kia có một vòng lông đỏ rực quanh đầu, lông cánh ánh lên sắc xanh thẫm, dáng vẻ trông khá hung dữ, ngược lại, cả một đàn vịt con thì lại vô cùng đáng yêu. Giống vịt trời này nếu nuôi nhốt trong nhà thì khó mà sống thọ, nhưng nếu nuôi thả ở hồ nước tự nhiên trong hành cung, lại có thêm cung nhân chăm sóc, chắc chắn chúng sẽ sinh trưởng rất tốt.
"Quận chúa, cái này gọi là ý trời đấy nhé! Người nhất định phải làm đại tẩu của muội rồi!"
Lời nói hoạt bát của Lục Trường Ninh lại vang lên bên tai. Nghĩ đến dáng vẻ Lục Trạc phi ngựa vây bắt đàn vịt con lúc nãy, Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, liền bảo cung nhân đem cả tổ vịt trời này thả xuống hồ nước.
Ngọc Tuyền cung có một gian thủy tạ dựng trên mặt nước. Chỉ cần ngồi ở đây là có thể nhìn thấy tổ vịt trời kia đang thong thả, tự tại đi khám phá ngôi nhà mới.
Chẳng bao lâu sau, tiểu Chu thị tới.
Ngụy Nhiêu có chút chột dạ liền trốn vào phòng trong. Ý của mẫu thân là muốn để Lục Trạc phải sốt ruột thêm một thời gian nữa, thế mà nàng chỉ vì bị Lục Trạc cưỡng hôn một trận liền mềm lòng hứa hẹn với hắn mất rồi.
Tiểu Chu thị một mình đi vào.
Ngụy Nhiêu đang ngồi ở trên giường, trong tay mân mê một miếng ngọc bội. Miếng ngọc mang lại cảm giác mát rượi, có màu xanh biếc như một thanh trúc non.
Nàng chẳng cần phải lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đã hoàn toàn tiết lộ tâm trạng của nàng lúc này.
Tiểu Chu thị ngồi xuống bên mép giường, nhìn đứa con gái như vậy, bà vừa đau lòng lại vừa vui mừng. Ít nhất thì lần này, con gái bà đã thực sự động lòng với Lục Trạc, chứ không phải đang diễn kịch trước mặt bà nữa.
"Lục Trạc đã làm những gì mà vừa chạm mặt liền dỗ được con ngoan ngoãn thế?" Tiểu Chu thị ôn nhu hỏi. Bà thừa biết không đời nào hai đứa vừa gặp nhau, con gái bà đã chủ động đưa ra yêu cầu bảo Lục Trạc đi bắt vịt trời.
Ngụy Nhiêu cúi gằm mặt xuống, bàn tay nhỏ nhắn lật qua lật lại miếng ngọc bội ngày một nhanh hơn.
Tiểu Chu thị mỉm cười đón lấy miếng ngọc bội kia, rồi kéo con gái vào lòng, dịu dàng bảo: "Còn thẹn thùng với nương cái gì chứ? Nương đã bỏ lỡ con suốt bao nhiêu năm qua, lần đầu tiên con gả đi, nương cũng là biết chuyện sau cùng. Bây giờ khó khăn lắm mẫu tử ta mới có thể ngồi lại một chỗ để nói lời tâm tình, Nhiêu Nhiêu cứ nói với nương đi, xem như bù đắp lại quãng thời gian mẫu tử ta đã bỏ lỡ nhau."
Trong lòng Ngụy Nhiêu quả thực đang như có một chú nai con chạy loạn vì Lục Trạc, nàng rất muốn tìm người để dốc bầu tâm sự, ngặt nỗi bên cạnh lại chẳng có vị tỷ muội đồng trang lứa nào thích hợp.
Nghe mẫu thân nói lời gan ruột như vậy, Ngụy Nhiêu liền tựa đầu vào vai bà, ngượng ngùng thú nhận: "Hắn nhờ Trường Ninh lừa con đến gặp, rồi còn... ép con lên ngựa của hắn."
Tiểu Chu thị vẫn còn nhớ rõ, hai năm trước Lục Trạc cũng từng bế thốc con gái mình lên như vậy một lần. Nhưng khi đó hai đứa chưa phải là phu thê thực sự mà Lục Trạc đã dám hành động như thế. Nếu không phải do hắn bản tính háo sắc, thì chứng tỏ ngay từ lúc ấy hắn đã động lòng với con gái bà, nên mới kìm lòng không được mà làm ra chuyện thất lễ.
Ngay trước mặt bà mà hắn còn dám ôm lấy con gái bà, vậy khi hai đứa đơn độc ở trong rừng cây nhỏ, Lục Trạc lẽ nào lại chịu ngồi yên?
"Hắn có phải đã hôn con rồi không?" Tiểu Chu thị nói trúng tim đen.
Ngụy Nhiêu nhắm nghiền mắt, đến tận vành tai cũng đỏ bừng lên.
Tiểu Chu thị khẽ cắn môi: "Ngoại trừ hôn con ra, hắn còn làm chuyện gì quá đáng hơn nữa không?"
Ngụy Nhiêu liền vội vàng lắc đầu. Lục Trạc có lẽ từng có ý nghĩ đó, nhưng bị nàng giáng cho ba cái tát nên không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Tiểu Chu thị hừ nhẹ một tiếng: "Coi như hắn còn biết điều, bằng không nếu hắn dám khinh con tuổi trẻ không hiểu chuyện mà làm càn, nương quyết không tha cho hắn."
Ngụy Nhiêu lần này xem như đã được chứng kiến tính khí của mẫu thân. Trong ký ức của nàng, mẫu thân luôn ôn nhu như nước, không ngờ khi phạt Lục Trạc lại chẳng hề nương tay, bắt hắn phải quỳ dưới cái nắng gay gắt suốt nửa ngày trời.
"Nương, con có chuyện này không hiểu."
"Chuyện gì không hiểu?"
"Chính là... lúc hắn hôn con, sao con lại không thể phản kháng nổi, người cứ bủn rủn ra vậy ạ?" Cảm giác đó quá mức kỳ quái, Ngụy Nhiêu thậm chí còn không nhịn được mà nghi ngờ có phải Lục Trạc đã lén hạ mê thuốc với mình hay không, vì trong tay hắn vốn có không ít thứ kỳ môn dị bảo như vậy.
Tiểu Chu thị nghe con gái hỏi vậy, trong lòng lại trào dâng một cảm giác xót xa. Con gái bà đã mười tám tuổi rồi, nếu như ba năm trước Lục Trạc thật lòng đối đãi với con bé, thì con bé đâu đến mức tận bây giờ mới nếm trải hương vị của tình yêu, để rồi vẫn còn ngây ngô, mơ hồ như thế này?
Bà bèn tiến lại gần, ghé sát vào tai con gái và thấp giọng giải thích tỉ mỉ...
.
Nguyên Gia đế tuy miệng đã đáp ứng việc ban hôn, nhưng ngài cũng không lập tức ban bố thánh chỉ ngay.
Lục Trạc đoán rằng, Nguyên Gia đế hẳn là muốn đợi sau khi hồi kinh rồi mới chính thức hạ chỉ, một bản thánh chỉ đưa đến quận chúa phủ, một bản đưa đến Anh quốc công phủ.
Thế nhưng nghĩ đến thái độ của Quý phi nương nương, Lục Trạc khó tránh khỏi lo lắng. Hắn sợ Quý phi nương nương vẫn chưa thực sự tha thứ cho mình, vẫn chán ghét mình, biết đâu ngày nào đó bà đột nhiên đổi ý, lại thuyết phục Nguyên Gia đế rút lại lời nói trước đó, không gả Ngụy Nhiêu cho hắn nữa thì sao.
Quý phi nương nương hiện tại đang vô cùng được sủng ái, bà muốn làm chuyện gì mà chẳng được.
Thế là Lục Trạc bắt đầu thường xuyên gửi lễ vật tới Lưu Ba cung và Ngọc Tuyền cung. Khi thì là con cáo hắn săn được ở trên núi, khi thì là những đóa hoa dại xinh đẹp chỉ ở bản địa mới có do chính tay hắn hái, lúc lại là những câu chuyện dân gian thú vị mà hắn thu thập được từ phương Bắc. Mẫu nữ Ngụy Nhiêu dù không ra mặt gặp hắn, nhưng hầu như ngày nào cũng nghe được tin tức về hắn.
"Nhiêu Nhiêu nhớ kỹ cho nương, nam nhân là cứ phải treo ngược lên mà trị. Con đối với hắn tốt quá, hắn ngược lại sẽ chẳng thèm để tâm, thỉnh thoảng con cứ lạnh nhạt với hắn một chút, kiếm chuyện chọc phá hắn một chút, hắn ngược lại sẽ bị con cào xé đến tâm can cồn cào." Vừa ăn vải, tiểu Chu thị vừa không ngừng chia sẻ bí quyết ngự phu với con gái, "Chung quy lại cũng chỉ có một câu thôi, con phải đặt bản thân mình lên trước nam nhân, không thể chuyện gì cũng xem hắn là nhất. Con thật sự coi hắn là trời, hắn liền dám coi con là đất bẩn."
Ngụy Nhiêu ngồi nghe, người đầu tiên nàng nghĩ tới chính là mẫu thân và Nguyên Gia đế.
Chẳng lẽ việc Nguyên Gia đế bao năm qua vẫn nhớ mãi không quên mẫu thân, chính là kết quả do một tay mẫu thân "huấn luyện" mà thành sao?
Thế nhưng Ngụy Nhiêu làm phận con gái, nàng có thể hướng mẫu thân thỉnh giáo chuyện tình cảm của bản thân mình, chứ lại ngại ngùng không dám dò hỏi đến những chuyện bí mật của bậc trưởng bối.
Bất tri bất giác đã đến tháng bảy, thời tiết lúc sáng sớm và đêm muộn đã bắt đầu mang theo chút se lạnh.
Nguyên Gia đế hạ chỉ tuyên bố khởi hành hồi kinh.
Đoàn xa giá di chuyển chậm rãi, mãi đến giữa tháng bảy, đội xe rốt cuộc mới tiến vào cửa thành kinh sư.
Sau khi hồi kinh, Nguyên Gia đế liên tiếp hạ mấy đạo thánh chỉ ban hôn, lần lượt định ra một vị Chính phi và hai vị Trắc phi cho Cảnh vương cùng Phúc vương. Trong số đó, điều khiến bách tính kinh thành bàn tán xôn xao nhất chính là việc hoàng thượng đem lục cô nương của thư hương thế gia Tạ phủ, Tạ Họa Lâu ban cho Cảnh vương làm Trắc phi.
Tạ Họa Lâu tuy từng đính hôn với Lục Trạc rồi lại hủy hôn, nhưng vì vướng phải tang sự của lão Thái phó nên danh tiếng của nàng cũng không bị ảnh hưởng quá lớn. Đương nhiên, những kẻ có tâm nhất định sẽ nói Tạ gia lật lọng bội bạc, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đạo hiếu lớn hơn trời, chắc chắn vẫn có người cảm thấy Tạ gia làm vậy không có gì sai. Mà Nguyên Gia đế lại vốn là học trò của Tạ lão Thái phó, Tạ Họa Lâu lại còn có danh xưng "kinh thành đệ nhất tài nữ", nếu như không vướng phải chuyện hủy hôn kia, năm đó tuyển nàng làm một vị Vương phi chính thất cũng là điều hoàn toàn xứng đáng.
Tin tức truyền đến tai của Anh quốc công phu nhân, lão nhân gia khẽ buông một tiếng thở dài.
Năm đó bà ngàn chọn vạn tuyển mới chọn trúng Tạ Họa Lâu, điều này đủ chứng minh bản thân Tạ Họa Lâu là một cô nương tốt. Tuy nhân duyên giữa hai nhà không thành, nhưng Anh quốc công phu nhân vẫn thật lòng mong Tạ Họa Lâu có thể gả cho một đấng lang quân tốt. Cảnh vương là con trai trưởng của hoàng hậu, thân phận tự nhiên tôn quý, nói gả cho ngài ấy thì cũng không tính là ủy khuất gì Tạ Họa Lâu, có điều một khi đã gả vào hoàng gia, con đường sau này của nàng chắc chắn sẽ tràn đầy khúc chiết và phức tạp.
Bà thì đang tiếc hận thay cho Tạ Họa Lâu, thế mà hoàng hậu lại còn cảm thấy Tạ Họa Lâu không xứng với con trai mình!
"Hoàng thượng, Tạ Họa Lâu là nữ tử từng bị Anh quốc công phủ từ hôn, sao có thể làm con dâu hoàng gia chứ? Chẳng lẽ con trai chúng ta lại phải đi nhặt lại người mà Lục Trạc không cần sao?" Ngay khi vừa biết tin về ý chỉ, hoàng hậu liền lập tức đến cầu kiến Nguyên Gia đế, bất bình nói. Bà vô cùng tức giận, chuyện hôn nhân đại sự của con trai mình mà Nguyên Gia đế làm sao lại không hề bàn bạc trước với bà lấy một lời? Vị Vương phi này hoàn toàn không phải là người bà nhìn trúng.
Nguyên Gia đế vẫn chăm chú nhìn vào cuốn tấu chương trước mặt, thản nhiên hỏi ngược lại một câu: "Hội hoa mẫu đơn hồi tháng tư, chính nàng đã điểm danh nữ nhi Tạ gia tiến cung, trẫm còn tưởng nàng rất thích nàng ta cơ đấy."
Hoàng hậu tức khắc nghẹn lời.
Bà vốn chẳng ưa gì Tạ Họa Lâu, gọi Tạ Họa Lâu vào cung chẳng qua là muốn lợi dụng nàng ta để đè bẹp nhuệ khí của Ngụy Nhiêu mà thôi. Thế nhưng lý do này, làm sao bà có thể nói rõ ràng ra được chứ?
"Nữ nhi Tạ gia trước khi xuất giá chưa từng bước ra khỏi Tạ phủ lấy một bước, hoàng hậu lại hai lần triệu nàng vào cung. Trẫm nếu không ban hôn cho nàng, thì sau này làm sao có mặt mũi nào đối mặt với hương hồn của lão Thái phó ở trên trời?" Khép lại cuốn tấu chương trong tay, Nguyên Gia đế rốt cuộc mới liếc nhìn hoàng hậu một cái, "Tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa rồi, sau này cái gì nên làm, cái gì không nên làm thì tự mình suy nghĩ cho thật thấu đáo đi."
Tuổi tác không còn nhỏ nữa rồi?
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ ngắn ngủi ấy thôi nhưng còn làm tổn thương người ta hơn tất cả những lời ngài nói ngày hôm nay. Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ của hoàng hậu lập tức tức giận đến mức tím tái như màu gan heo.
Đuổi khéo hoàng hậu đi xong, Nguyên Gia đế liền truyền người vào để soạn chỉ.
Một loáng sau, hai toán cung nhân lần lượt rời khỏi hoàng cung, một hướng tiến về phía quận chúa phủ, một hướng đi về phía Anh quốc công phủ.
Ngày hôm sau, tin tức về hôn sự của Ngụy Nhiêu và Lục Trạc lấy đà như vũ bão, lập tức gạt bay hôn sự của hai vị vương gia, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp các đường lớn ngõ nhỏ trong kinh thành.