Gả Kim Thoa

Chương 13: Công Tử Cùng Heo Rừng



Ai mà chẳng mong cô nương nhà mình gả được vào nơi tốt, nếu có thể, Thọ An quân cũng hy vọng trưởng tôn nữ Chu Huệ Trân có thể như nguyện gả vào vọng tộc. Thế nhưng, loại vọng tộc không đáng tin cậy, nhất định phải ủy khuất cầu toàn mới đổi lấy được cái danh hão ấy thì dù có cao sang đến mấy, Thọ An quân cũng chẳng hiếm có.

Tây Đình hầu phủ họ Hàn, đó chính là một cái hố sâu!

Trong kinh thành thiếu gì danh môn thục nữ dung mạo vẹn toàn? Có chứ, nhưng người ta chẳng nỡ để con gái nhà mình đến Hàn gia chịu ấm ức, không nguyện ý kết thân với Hàn gia. Thế tử gia Hàn Liêu chừng ba mươi tuổi, đang lúc tráng niên lại thiếu một thê tử hầu hạ sớm hôm. Tìm khắp kinh thành không thấy người phù hợp, tình cờ ra ngoài gặp được một cô nương xinh đẹp đang hận không thể gả đi ngay, kẻ ham mê nữ sắc như Hàn Liêu lập tức tâm động, sai người đến cầu thân.

Thọ An quân coi việc Hàn gia cầu hôn là một nỗi sỉ nhục. Chu gia mà có chút quyền thế, bà đã trực tiếp đuổi bà mối ra ngoài rồi.

Không để Vương thị có chút cơ hội do dự hay đổi ý nào, ngay ngày thứ hai Thọ An quân liền phái Liễu ma ma trở về từ chối bà mối kia.

"Đừng suy nghĩ nữa, tuyệt đối không có khả năng." Lúc sắp xếp Liễu ma ma đi làm việc này, Thọ An quân còn cố ý gọi Vương thị tới dự thính.

Vương thị tâm tình vô cùng giày vò. Một bên cảm thấy Tây Đình hầu phủ là cành cao nhất mà trưởng nữ có thể trèo lên, bỏ lỡ thì thật đáng tiếc, một bên lại thấy bà mẫu nói rất đúng, Hàn Liêu bên trên có người mẫu thân ương ngạnh hung hãn, dưới có con vợ cả con thứ thành đàn, ngoại gia còn một đống tiểu thiếp, trong viện loạn thất bát tao, trưởng nữ gả đi chắc chắn bị bắt nạt.

Các trưởng bối giấu kín việc này, nhưng Ngụy Nhiêu đã sớm biết ý đồ của ngoại tổ mẫu, càng không rảnh rỗi mà đi mách lẻo trước mặt Chu Huệ Trân.

Khoảng cách đến cuối tháng còn lại ba ngày, ngày về thành đã cận kề, Ngụy Nhiêu không nỡ giận dỗi với ngoại tổ mẫu nữa, lăng xăng tự mình đến Phúc An đường.

"Nhiêu Nhiêu rốt cục cũng bỏ được đến xem lão thái bà này rồi sao?" Nhìn thấy ngoại tôn nữ nhiều ngày không gặp, Thọ An quân cười nói.

Ngụy Nhiêu cố ý đáp: "Thoáng chốc đã ở chỗ này hơn nửa tháng, con có chút nhớ tổ mẫu nên chuyên tới để hướng ngoại tổ mẫu chào từ biệt."

Thọ An quân sao lại không nhìn ra tiểu cô nương đang giả vờ?

Bà ngoắc tay gọi Ngụy Nhiêu đến bên cạnh, kéo lấy bàn tay nhỏ mà nói: "Không cho phép đi, ở lại theo giúp ta thêm hai ngày nữa. Một năm mười hai tháng thì con đã dành mười mấy tháng hiếu kính tổ mẫu con rồi, hai ngày này nhất định phải ở cạnh ta."

Ngụy Nhiêu bĩu môi, rốt cuộc không nhịn được nữa, tựa vào vai Thọ An quân mà bật cười.

Hai bà cháu thủ thỉ tâm tình, Ngụy Nhiêu hiếu kỳ hỏi: "Chuyện Hàn gia cầu hôn, người thật sự từ chối rồi sao?"

Thọ An quân nhướng mày: "Ai nói cho con biết?"

Ngụy Nhiêu khẽ nói: "Ngoại tổ mẫu không nhớ con, nhưng con nhớ người mà. Ngày bà mối đến cầu thân, con đã vụng trộm lẻn tới xem người đấy."

Thọ An quân nhéo nhẹ cái vành tai mềm mại của nàng: "Trèo tường tới sao? Con cầm tinh con khỉ à, cả ngày cứ nhảy nhót lung tung?"

Ngụy Nhiêu hít hà kêu đau.

Thọ An quân buông nàng ra, cười bảo: "Từ chối rồi, cữu mẫu con lần này cũng coi như nghe lời, không đem tin tức này đâm thọc đến chỗ Trân biểu tỷ con."

Ngụy Nhiêu nghĩ thầm, điều kiện của Tây Đình hầu phủ như vậy, cữu mẫu làm sao nỡ để biểu tỷ gả đi.

Ngay cả nàng là biểu muội còn thấy khó mà chấp nhận nổi, Hàn Liêu lớn hơn biểu tỷ những mười lăm mười sáu tuổi, đúng chất một lão nam nhân, biểu tỷ xứng đáng với người tốt hơn!

Vì mấy người biết chuyện đều kín miệng nên Chu Huệ Trân không có cách nào biết được tin tức. Hơn nữa, trong lòng nàng ta còn đang vương vấn vị thần tiên công tử tình cờ gặp lần trước, đêm nằm mơ cũng thấy, ngày đêm mong nhớ đến mức tạm thời quên bẵng nỗi phiền não vì không có danh môn công tử nào tới cầu thân.

Mãi đến ngày Ngụy Nhiêu cáo từ, Chu Huệ Trân vẫn còn trong trạng thái mơ mơ màng màng.

"Ngoại tổ mẫu, người thật sự không cho phép con tới nữa sao?" Lúc sắp chia tay, Ngụy Nhiêu kéo tay Thọ An quân nhỏ giọng cầu khẩn.

Thọ An quân sờ đầu nàng, dùng giọng chỉ đủ để Ngụy Nhiêu nghe thấy: "Ngoại tổ mẫu chờ Bá phủ phái người đến báo tin vui."

Ý tứ chính là, Ngụy Nhiêu một ngày chưa định thân thì một ngày đừng hòng nghĩ đến chuyện tới Nhàn trang tung hoành nữa.

Ngụy Nhiêu cắn môi, buông tay ngoại tổ mẫu, dứt khoát lên xe ngựa không thèm ngoảnh đầu lại.

Vương thị và Chu Huệ Trân không hiểu chuyện gì, nhưng Chu Huệ Châu và Hoắc Lâm thì trong lòng rõ như gương, chỉ cúi đầu cười trộm.

.

Trên đường hồi kinh, Ngụy Nhiêu ngồi trong xe, dáng vẻ rầu rĩ không vui.

Hoắc Quyết cưỡi ngựa đi bên cạnh, nghe bên trong mãi không có tiếng động, hắn khẽ ho một tiếng, chủ động mở lời: "Biểu muội, các đầu bếp ta đã phái người đi tìm kiếm, nửa tháng qua cũng lưu ý tìm cửa hàng phù hợp giúp muội. Chỉ là ở khu vực tốt thì cửa hàng rất khó cầu, còn phải chờ thêm chút nữa, không vội được."

Ngụy Nhiêu mải đấu trí với ngoại tổ mẫu, suýt nữa quên bẵng chuyện muốn mở tửu lâu.

Nàng đẩy nửa bên rèm cửa, khôi phục nụ cười nhìn vị biểu ca trầm ổn tuấn lãng trên lưng ngựa: "Muội hiểu, biểu ca cứ thong thả xem giúp ta, không vội. Đúng rồi, chi nhánh của biểu ca mở thế nào rồi? Có bị địa đầu xà nào gây khó dễ không?"

Ở kinh thành làm ăn không phải chuyện đơn giản, cần phải chu toàn với các thế lực khắp nơi.

Hoắc Quyết cười đáp: "Hiện tại mọi sự thuận lợi, biểu muội không cần lo lắng."

Hoắc gia có các mối quan hệ riêng, lại thêm việc Nguyên Gia đế rất kính trọng ngoại tổ mẫu. Khi bà chưa bị thất sủng, những thế lực cạnh tranh kia vì kiêng dè Nguyên Gia đế nên không dám dùng thủ đoạn quá thâm hiểm, còn hạng tiểu nhân tầm thường thì Hoắc gia không sợ.

"Lúc nãy khi biểu muội lên xe, sắc mặt tựa hồ không tốt, có phải ở trang tử xảy ra chuyện gì không?" Hoắc Quyết nhìn nửa khuôn mặt mỹ nhân lộ ra sau cửa sổ xe, nắm chặt dây cương, dùng giọng điệu quan tâm của huynh trưởng mà hỏi.

Ngụy Nhiêu thở dài, cũng chẳng sợ biểu ca chê cười: "Ngoại tổ mẫu hạ tử lệnh cho muội rồi, một ngày chưa tìm được mối hôn sự tốt thì một ngày không cho phép muội đi gặp người."

Hoắc Quyết nghe vậy, trong lòng đột nhiên như hẫng mất một nhịp, một cảm giác thất lạc và đắng chát chưa từng có từ kẽ hở ấy lan tỏa ra khắp tâm trí. Hắn giả vờ thoải mái, mỉm cười trêu chọc: "Với gia thế và đức dung của biểu muội, tìm một mối hôn sự tốt đâu có gì khó?"

Ngụy Nhiêu sầu não: "Ngoại tổ mẫu có điều kiện, không phải nhà quyền quý thì bà đều không lọt mắt."

Hoắc Quyết là người thông minh, suy nghĩ một chút liền hiểu được thâm ý của ngoại tổ mẫu. Với dung mạo như biểu muội, những gia đình tầm thường e là không bảo vệ nổi.

Ngoài điểm đó ra, Hoắc Quyết còn nghĩ xa hơn.

Chu gia không có nam đinh, ngoại tổ mẫu chỉ có cái danh tước hư ảo. Mẫu thân và tiểu di tuy tái giá đều khiến người ta đỏ mắt, nhưng Hoắc gia chỉ là thương hộ, có bạc nhưng không có quyền. Phía tiểu di, hai mẹ con đều bị đưa đến Tây Sơn hành cung hai năm nay, thái độ của Nguyên Gia đế không rõ ràng, nếu không thể khôi phục thịnh sủng thì coi như chẳng thể trông cậy vào.

Trong thế hệ biểu huynh muội bọn họ, Huệ Trân và Huệ Châu chú định không thể gả vào vọng tộc, hắn và muội muội Hoắc Lâm bị giới hạn bởi thân phận thương hộ, tiền đồ có hạn. Giữa đám thân thích đông đúc này, người có cơ hội làm rạng danh nhất chỉ có Ngụy Nhiêu, cô nương của Bá phủ.

Vì chính bản thân nàng, nàng phải gả cao.

Vì để che chở cho đám thân thích, thậm chí làm chỗ dựa cho hai mẹ con tiểu di, nàng cũng nhất định phải gả cao.

So với gánh nặng trên vai biểu muội, chút tình cảm nam nữ giấu kín dưới đáy lòng hắn có xá gì?

"Biểu muội có hiểu được khổ tâm của ngoại tổ mẫu không?" Hoắc Quyết ướm lời dò hỏi.

Ngụy Nhiêu hiểu chứ.

Thái hậu nương nương là một bà lão điên, càng gần đất xa trời càng thích giày vò người khác. Ngoại tổ mẫu và mẫu thân lần lượt nhận được sự kính trọng và sủng ái của Nguyên Gia đế, nên Thái hậu coi người nhà nàng như cái đinh trong mắt. Mẫu thân và đệ đệ ở nơi xa xôi, hành cung cũng không phải chỗ thích khách có thể tùy tiện trà trộn vào. Ngoại tổ mẫu ở trong trang tử, gần đây ít khi ra cửa, nếu thích khách trực tiếp xông vào thì mục đích quá rõ ràng, dễ khiến Nguyên Gia đế hoài nghi Thái hậu.

Cho nên, mưu hại nàng chính là cách dễ thành công nhất và cũng khiến Thái hậu hả giận nhất.

Nếu nàng gả vào vọng tộc, thế gia đó sẽ trở thành lá chắn cho nàng.

Nếu nàng gả vào vọng tộc, các biểu ca biểu muội cũng sẽ được nhờ vả.

"Muội hiểu, chỉ là muội sợ làm lão nhân gia thất vọng." Ngụy Nhiêu cười cười, không muốn để biểu ca thấy nỗi phiền muộn của mình.

Hoắc Quyết an ủi: "Biểu muội còn nhỏ, cứ từ từ, không cần nóng vội."

Ngụy Nhiêu gật đầu. Nghe thấy phía trước có tiếng xe ngựa chạy tới, nàng đưa mắt ra hiệu cho biểu ca rồi buông rèm ngồi ngay ngắn lại.

Hoắc Quyết đưa Ngụy Nhiêu về tận Thừa An bá phủ, theo ý định của Ngụy Nhiêu, hắn vẫn vào phủ để thỉnh an Ngụy lão thái thái.

Ngụy lão thái thái ở tại Chính Xuân đường. Lúc hai biểu huynh muội đi tới, đại bá mẫu Quách thị và tam tỷ tỷ Ngụy Thiền cũng đang ở đó.

Tiểu nha hoàn chạy vào thông truyền trước một bước.

Quách thị cười mà như không cười nói: "Nhiêu Nhiêu nha đầu này rốt cuộc cũng chịu về rồi. Ta còn tưởng nó ở trang tử của Thọ An quân vui đến quên cả lối về chứ."

Ngụy Thiền thì lộ vẻ ghét bỏ, đứng dậy nói với Ngụy lão thái thái: "Tổ mẫu, Hoắc công tử là nam tử bên ngoài, con xin phép lánh sang trắc thất một chút."

Đối với Ngụy Thiền, Hoắc Quyết đúng là người ngoài, nhưng dù sao cũng có quan hệ thân thích. Nếu Ngụy Thiền muốn gặp thì không cần tránh né, chẳng qua nàng ta coi thường xuất thân thương hộ của Hoắc Quyết mà thôi.

"Đi đi." Ngụy lão thái thái nhàn nhạt đáp. Dù sao cũng là tôn nữ nhà mình, bà không thể ép buộc tôn nữ gặp người không muốn gặp.

Rất nhanh, Ngụy Nhiêu và Hoắc Quyết sóng vai bước vào sảnh đường.

"Vãn bối Hoắc Quyết, mạo muội tới cửa bái kiến, mong lão thái thái và Bá phu nhân thứ lỗi." Hoắc Quyết thong dong, lễ độ hành lễ với mẹ chồng nàng dâu Ngụy lão thái thái. Lễ vật tự nhiên đã được chuẩn bị chu đáo từ trước để đề phòng trường hợp vào phủ thỉnh an, nếu đi tay không sẽ mất đi cấp bậc lễ nghĩa.

Ngụy lão thái thái cười tủm tỉm, cẩn thận đánh giá Hoắc Quyết một lượt, từ đáy lòng tán thưởng: "Đúng là biểu huynh muội có khác, Nhiêu Nhiêu xinh đẹp, Quyết ca nhi cũng dáng vẻ đường đường, nhìn còn tuấn tú hơn cả đại ca của Nhiêu Nhiêu nữa."

Đại ca của Ngụy Nhiêu chính là Thế tử gia của Thừa An bá phủ, Ngụy Tử Giám.

Lời khen của Ngụy lão thái thái là thật lòng. Hoắc Quyết khiêm tốn biểu thị không dám nhận, còn Quách thị thì khẽ mím môi, trong lòng thầm nghĩ Hoắc Quyết có xách dép cho con trai bà ta cũng không xứng.

Đằng sau tấm rèm ở trắc thất, Ngụy Thiền đang nhìn trộm. Khi thấy dung mạo của Hoắc Quyết, sự khinh miệt trong lòng nàng ta bỗng chốc bay sạch sành sanh. Nàng ta lúc thì nhìn ngũ quan tuấn mỹ, lúc lại nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội quý giá bên hông hắn. Nghe nói Hoắc gia là nhà giàu nhất vùng Tấn, Hoắc Quyết có phong thái như vậy, lại nắm giữ gia sản nghìn vàng, ca ca nàng ta ngoài xuất thân ra dường như đúng là không bằng được Hoắc Quyết.

Đáng tiếc, thương hộ vẫn là thương hộ. Nếu Hoắc Quyết có quan chức, lại tài mạo song toàn thế này thì gả cho hắn cũng là một lựa chọn tốt.

Trong lòng đầy tiếc nuối, Ngụy Thiền buông rèm xuống.

Hoắc Quyết không ngồi lâu, uống một chén trà, trò chuyện cùng Ngụy lão thái thái vài câu rồi xin phép cáo từ.

Ngụy Nhiêu đưa biểu ca ra tận cửa, khi quay lại thì Quách thị và Ngụy Thiền vẫn còn ở đó.

Ngụy Nhiêu đành phải ngồi xuống bên cạnh tổ mẫu.

Quách thị chờ chính là lúc nàng quay lại. Có mấy lời kìm nén trong lòng mười mấy ngày qua, giờ mới có dịp nói ra cho thống khoái:

"Nhiêu Nhiêu, ta nghe nói dạo trước con cùng hai vị biểu muội Chu gia thường xuyên vào núi dạo chơi, tình cờ gặp không ít thế gia đệ tử phải không?"

Chuyện Chu Huệ Trân và Vương thị mất mặt ở núi Vân Vụ, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, tin tức đã sớm lan truyền khắp giới phu nhân kinh thành. Chỉ là có kẻ cố ý lôi cả những người cháu khác của Thọ An quân vào, ví như Chu Huệ Châu và Ngụy Nhiêu.

Trong lời nói của Quách thị đầy ý mỉa mai, ánh mắt còn vụng trộm liếc nhìn phản ứng của Ngụy lão thái thái.

Ngụy lão thái thái vẫn bình thản bưng trà lên nhấp một ngụm.

Ngụy Nhiêu suy nghĩ một chút, mỉm cười đáp: "Chúng con đúng là có vào núi thưởng tuyết săn bắn, nhưng thế gia đệ tử thì chẳng thấy đâu, ngược lại còn gặp được hai con lợn rừng."

"Phụt" một tiếng, ngay cả người đoan trang giữ lễ như Ngụy lão thái thái cũng không nhịn được mà phun cả ngụm trà ra ngoài.

Công tử và lợn rừng, khoảng cách này cũng quá xa vời rồi!

Ngụy Nhiêu ân cần đi ra sau lưng Ngụy lão thái thái, vừa giúp bà bóp vai vừa phân phó Bích Đào: "Mau đem tấm da lợn rừng kia tới đây cho lão thái thái và phu nhân xem qua."

Bích Đào đầy vẻ tự hào mang tấm da lợn rừng và tấm da cáo đỏ mới chế tác xong tới: "Lão thái thái, cô nương nhà chúng con không chỉ săn được lợn rừng mà còn bắn được một con cáo nữa đấy. Đáng tiếc là sau lần đó Thọ An quân không cho cô nương lên núi nữa, sợ người gặp phải mãnh thú bị thương nên cứ giữ chặt cô nương ở trong trang tử, chẳng cho đi đâu cả."

Câu nói này cũng thuận tiện giải đáp luôn cái gọi là "lời đồn" trong miệng Quách thị.

Ngụy lão thái thái cười vỗ vỗ tay tiểu tôn nữ. Bà biết mà, Nhiêu Nhiêu của bà sẽ không làm ra chuyện hồ đồ như vậy.