"Ngồi xe ngựa quãng đường này cũng đủ mệt rồi, Nhiêu Nhiêu đi nghỉ ngơi trước đi."
Sau khi thưởng thức xong "chiến lợi phẩm" từ chuyến đi săn của tiểu tôn nữ, Ngụy lão thái thái cười hiền từ bảo.
Ngụy Nhiêu vốn ở tại hậu viện của Chính Xuân đường, lúc nào cũng thuận tiện gặp tổ mẫu, nàng không thiếu chút thời gian này nên mỉm cười cáo lui.
Sắc mặt Quách thị và Ngụy Thiền đều không mấy tốt đẹp.
Miệng lưỡi Ngụy Nhiêu vốn sắc sảo, hai năm nay hai người họ muốn làm nàng khó xử nhưng chưa lần nào chiếm được tiện nghi.
Ngụy lão thái thái đặt bát trà xuống, gọi đại nha hoàn Phỉ Thúy ra canh giữ ngoài thính đường, không cho phép đám tiểu nha hoàn nghe lén.
Quách thị và Ngụy Thiền cùng nhìn về phía lão thái thái.
Nụ cười trên mặt bà chẳng biết đã biến mất từ bao giờ. Bà liếc nhìn Ngụy Thiền một cái, rồi lạnh giọng chất vấn Quách thị: "Mấy lời nhàn ngôn phi ngữ vừa rồi, ngươi nghe thấy từ khi nào, và là từ miệng kẻ nào nói ra?"
Quách thị mân mê chiếc khăn tay, cười gượng gạo: "Mấy ngày trước con có hẹn với Lý phu nhân đi dâng hương, bà ấy nói với con. Cũng không chỉ mình Lý phu nhân, lúc con đưa Thiền nhi đi Trân Thúy lâu chọn đồ trang sức, gặp mấy vị phu nhân bên trong đều đang nghị luận việc này. Thấy con họ mới thôi, chỉ có người thường ngày giao hảo mới bí mật dặn con rằng phận làm bá mẫu thì nên ước thúc Nhiêu Nhiêu một chút, kẻo nó ra ngoài gây rắc rối lại liên lụy đến danh dự Ngụy gia."
Ánh mắt Ngụy lão thái thái sắc lẹm nhìn chằm chằm con dâu: "Vậy sao? Vậy lúc bọn họ tung tin đồn nhảm bôi nhọ Nhiêu Nhiêu, ngươi là bá mẫu, có từng thay nó đứng ra nói một câu công bằng?"
Quách thị hiểu ý bà mẫu, nàng cúi đầu, nhỏ giọng phản bác: "Con có tận mắt nhìn thấy đâu mà biết Nhiêu Nhiêu không đi, làm sao làm chứng cho nó được? Tính tình đứa nhỏ đó ngài còn lạ gì, ba ngày hai lượt cứ chạy sang Nhàn trang..."
"Giảo biện! Ngươi không thấy Nhiêu Nhiêu 'không đi' liền tin lời người ngoài nói ra nói vào, vậy Nhiêu Nhiêu là cháu gái ruột của ngươi, ngươi cũng không thấy nó 'có đi', tại sao ngươi không tin nó?" Ngụy lão thái thái nghiêm giọng ngắt lời.
Quách thị bị lão thái thái trợn trừng quát mắng.
Bà chợt thấy chột dạ.
Thực ra bà nghe được mấy đợt nghị luận, chủ yếu là nói về Chu Huệ Trân. Ngay cả chị dâu ruột của bà cũng bảo không thấy Ngụy Nhiêu đi cùng đám con gái đó. Thế nhưng, Quách thị vốn khó chịu vì bà mẫu thiên vị Ngụy Nhiêu hơn con gái mình, nên mới cố ý thêm mắm dặm muối trước mặt bà. Ngờ đâu, bà mẫu chẳng thèm ra ngoài chứng thực, mà Ngụy Nhiêu nói gì bà cũng tin nấy.
Làm phận con dâu, Quách thị không dám cãi tiếp, nhưng trong lòng thầm oán trách Ngụy lão thái thái quá đỗi bất công!
"Tổ mẫu, mẹ con cũng là vì tốt cho tứ muội muội thôi. Danh tiếng Chu gia tệ hại thế nào cả kinh thành đều biết, tứ muội muội nếu thật sự hiểu chuyện thì không nên thường xuyên chạy sang bên đó." Ngụy Thiền nhịn không được chen vào một câu.
Ngụy lão thái thái cười lạnh, nhìn Ngụy Thiền: "Mẹ ngươi thật sự vì Nhiêu Nhiêu tốt thì đã nên nghĩa chính ngôn từ mà trách cứ những kẻ nói xấu kia rồi. Thiền tỷ nhi, ngươi họ Ngụy, tứ muội muội ngươi cũng họ Ngụy, hai đứa là chị em ruột thịt 'đánh gãy xương còn dính lấy gân'. Nếu các ngươi mặc kệ người ta nghị luận Nhiêu Nhiêu, đến lúc danh tiếng nó thối nát thì ngươi cũng đừng mong giữ mình trong sạch."
Ngụy Thiền cắn môi, cúi đầu: "Tổ mẫu chỉ biết giáo huấn con, sao ngài không quản thúc tứ muội muội? Nếu nó không ra ngoài thì làm gì có nhiều chuyện như vậy."
Ngụy lão thái thái giận quá hóa cười: "Đúng vậy, Nhiêu Nhiêu không ra khỏi cửa thì sẽ không bị người ta dội nước bẩn. Mẹ con nhà ngươi không ra khỏi cửa thì cũng chẳng biến thành những kẻ ngu muội đi gieo rắc lời đồn. Được, ta không thiên vị ai hết, bắt đầu từ hôm nay, cả hai mẹ con ngươi đều bị cấm túc một tháng, không được đi đâu, đóng cửa mà hối lỗi cho ta!"
Quách thị kinh hãi, ngẩng phắt đầu lên: "Mẫu thân, không thể được! Mười lăm tháng tư là sinh nhật Vương phi, con đã hứa sẽ đưa Thiền nhi qua đó."
Trưởng tử của Nguyên Gia đế là Đoan vương, cưới chính là trưởng nữ Ngụy Xu của Quách thị. Nhắc đến Đoan vương phi, ánh mắt Ngụy lão thái thái nhìn Quách thị càng thêm đau xót: "Năm đó cha của Nhiêu Nhiêu một lòng thay Hoàng thượng trấn áp tham quan, bị gian nhân mưu hại mà mất sớm. Hoàng thượng cảm niệm tấm lòng trung trinh của nó nên mới đặc biệt ban hôn cho Xu nhi và Đoan vương. Xu nhi có thể làm Vương phi, ngươi có thể kết thân với Hoàng gia, tất cả đều nhờ vào cha của Nhiêu Nhiêu. Vậy mà giờ đây ngươi lại tìm mọi cách giẫm đạp Nhiêu Nhiêu, ngươi có đối diện nổi với tiểu thúc của mình không?"
Nói đoạn, mắt Ngụy lão thái thái đã nhòa lệ.
Bà tự trách mình dạy bảo con dâu, tôn nữ không nghiêm. Danh tiếng hiền đức của bà là dùng mạng của con trai thứ đổi lấy, là Hoàng thượng vì trấn an gia quyến trung thần mà cố ý ban thưởng khen ngợi trước triều đình. Con trai bà tốt như thế, bà thiên vị Nhiêu Nhiêu một chút thì đã sao? Nhiêu Nhiêu của bà khổ như vậy, cha chết mẹ đi, lại còn bị Thái hậu nhìn như cái đinh trong mắt mà mưu hại, lúc nhỏ suýt chút nữa đã chết ngay trước mặt bà, bà dựa vào cái gì mà không được thiên vị?
"Lui ra đi."
Ngụy lão thái thái cúi đầu, xua tay.
Quách thị và Ngụy Thiền thấy lão thái thái đau lòng, định nói vài câu làm lành nhưng đã bị Phỉ Thúy không khách khí mời ra ngoài.
Ngụy lão thái thái vì thương nhớ con trai nên không màng ăn uống, bữa trưa cũng chẳng động đũa.
Ngụy Nhiêu thấy điểm bất thường, dò hỏi Phỉ Thúy mới biết tổ mẫu bị mẹ con Quách thị làm cho tức giận.
Nàng đau lòng vô cùng.
Ở Nhàn trang, cữu mẫu và đại biểu tỷ cũng thường hay ngớ ngẩn, nhưng ngoại tổ mẫu Thọ An quân tâm tính rộng rãi, quản không được thì mặc kệ cho mắt không thấy tâm không phiền. Tổ mẫu nàng thì khác, bà càng coi trọng danh tiếng thì lại càng hay suy nghĩ, chẳng lúc nào được thảnh thơi.
Dặn Phỉ Thúy và Bích Đào đứng ngoài canh chừng, đích thân Ngụy Nhiêu vào dỗ dành tổ mẫu.
Ngụy lão thái thái đang nằm mệt mỏi trên giường, nghe tiếng bước chân liền biết là ai.
"Phỉ Thúy lại nói cho con biết rồi sao?" Bà bất lực nói.
Ngụy Nhiêu cười ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay gầy của bà xoa bóp: "Tổ mẫu ăn ít cơm như vậy, chẳng phải là muốn để con đau lòng sao? Con tới để lấy lòng người đây, người đừng giả vờ ghét bỏ Phỉ Thúy nữa."
Giọng nói nũng nịu êm ái như tiếng mưa rơi trên khay ngọc, vừa dễ nghe vừa thanh khiết, xua tan đi bao bực dọc.
Lão thái thái lắc đầu ngồi dậy, dựa vào đầu giường tâm sự: "Ta không sao, quen rồi."
Ngụy Nhiêu nhìn thấy những sợi tóc bạc bên thái dương tổ mẫu, vành mắt đỏ lên: "Tổ mẫu, con muốn gả chồng. Người nói xem, nếu từ hôm nay con an phận thủ thường, học cách làm một tiểu thư khuê các đoan trang, ngoài việc theo người ra ngoài thì không chạy nhảy lung tung nữa, với điều kiện như con, liệu có gả được vào vọng tộc không?"
Ngụy lão thái thái kinh hỉ: "Con thật sự thông suốt rồi sao?"
Bà đã sớm khuyên bảo nàng, muốn gả tốt thì danh tiếng tiểu thư khuê các phải vẹn toàn. Tuy có nhà ngoại họ Chu liên lụy, nhưng nàng cũng có những ưu thế mà người khác không có. Một người cha trung thần được Hoàng thượng khen ngợi, một người bá phụ có tước vị, và nhan sắc diễm tuyệt kinh thành. Những thiên kim bình thường sao bì kịp?
Nếu không phải khi cha nàng mất nàng còn quá nhỏ, thì vị trí Đoan vương phi vốn dĩ phải là của Nhiêu Nhiêu rồi.
Ngụy Nhiêu vốn am hiểu đạo dỗ dành trưởng bối, nàng làm vẻ ỉu xìu: "Con thông suốt rồi, chỉ sợ giờ mới sửa thì đã muộn."
"Không muộn, không muộn chút nào!" Lão thái thái lập tức nói, "Con cứ ở nhà chuẩn bị một tháng, sắp tới kinh thành có nhiều phủ mở yến tiệc, lúc đó tổ mẫu sẽ dẫn con theo, cam đoan chọn cho con một mối lương duyên."
Ngụy Nhiêu đỏ mặt: "Vậy tổ mẫu nhất định phải giữ gìn sức khỏe, người có khỏe mạnh minh mẫn thì mới có tinh lực lo liệu cho con."
Ngụy lão thái thái tự nhiên là đồng ý ngay.
Nhưng kịch thì vẫn phải diễn, ngày hôm sau bà liền xưng là chân tay không khỏe, nằm liệt giường không đi lại được, yêu cầu con dâu và các cháu gái phải hầu hạ sớm tối. Quách thị vì bận "hiếu kính" bà mẫu đang bệnh nên đến ngày sinh nhật Đoan vương phi cũng đành ngậm ngùi tìm lý do không đi.
Vì không thể đến Đoan vương phủ làm rạng danh, Quách thị rất phiền muộn, buổi tối bèn kể khổ với trượng phu là Thừa An bá: "Mẫu thân rõ ràng là cố ý, bà trách ta không thay Nhiêu Nhiêu nói giúp nên mới dùng cách này trừng phạt ta."
Thừa An bá đang ngâm chân, liếc nhìn thê tử một cái: "Mẫu thân vẫn còn mềm lòng đấy, phạt thế này vẫn chưa đủ."
Vị đại bá phụ này tuy không có tài cán như Ngụy nhị gia năm xưa, nhưng phẩm hạnh đoan chính, hiếu thuận, hiếm khi nghe lời gièm pha.
Quách thị tức giận lườm chồng: "Ta chẳng phải là vì Thiền tỷ nhi sao? Hai đứa cháu gái bằng tuổi nhau, đều đến tuổi nghị thân, vậy mà ông xem mẫu thân kìa, tâm tư toàn đặt lên người Nhiêu Nhiêu, hóa ra Thiền tỷ nhi nhà mình là nhặt được chắc?"
Thừa An bá đáp: "Thiền tỷ nhi còn có ta và bà, Nhiêu Nhiêu còn có ai? Bà ấy mà, càng lớn tuổi càng không biết lý lẽ."
Quách thị lập tức xị mặt: "Ông nói ai lớn tuổi? Thu di nương còn trẻ đấy, ông đi mà tìm cô ta!"
Thừa An bá cau mày: "Thu nhi là nha hoàn của bà, năm đó cũng là bà bảo ta thu nhận, đã gần hai mươi năm rồi, bà còn ăn giấm chua gì chứ?"
Quách thị khóc bù loa: "Ai mượn ông bảo tôi lớn tuổi?"
Thừa An bá đau đầu: "Được rồi, được rồi, bà còn trẻ, ta là lão già, được chưa?".
Vì sự yên ấm trong nhà, đêm đó Thừa An bá không thiếu được việc dỗ dành thê tử.
Dù biết là giả nhưng Quách thị vẫn thích nghe, chồng đối tốt với mình nên lúc đi hầu hạ lão thái thái, bà cũng bớt khó chịu đi phần nào.
.
Trong một tháng này, Ngụy Nhiêu bị lão thái thái trông chừng nghiêm ngặt, không đọc sách luyện chữ thì cũng là luyện tập nữ công.
Những thứ tiểu thư khuê các am hiểu thì quả thực nàng hơi yếu, nhưng cũng không trách được, năm mười một tuổi nàng bị một trận bệnh nặng, người suýt thì hỏng, ngày ngày chỉ biết uống thuốc, lấy đâu ra khí lực mà học. Sau này Nguyên Gia đế đưa sư phụ tới, nàng bắt đầu đam mê luyện võ, đến khi cơ thể khỏi hẳn thì cưỡi ngựa đi săn trở thành sở thích mới, mấy chuyện thi từ nữ công nàng chẳng buồn đụng tới nữa.
"Nước đến chân mới nhảy, liệu có ích gì không?" Ngụy Nhiêu lầm bầm nhỏ giọng.
Ngụy lão thái thái đáp: "Học nhiều một chút luôn không thừa, nhất là viết chữ và nữ công, sau này gả đi rồi đều phải dùng thường xuyên.".
Ngụy Nhiêu bĩu môi, một tay nhấc ống áo, tiếp tục luyện chữ.
"Chữ của cô nương nhà ta nhìn thật đẹp mắt." Bích Đào vừa mài mực vừa nịnh đầm, "Giống như núi Vân Vụ vậy, thanh kỳ mà không mất đi nét tú lệ, có nét cứng cỏi của núi, cũng có nét mềm mại của nước."
Ngụy lão thái thái cười: "Không ngờ nha, ngươi còn biết bình phẩm hơn cả cô nương nhà ngươi nữa đấy."
Bích Đào đỏ mặt, cúi đầu chuyên tâm làm việc.
"Lão thái thái, trong cung có công công tới!" Một tiểu nha hoàn chạy hớt hải vào báo, trời nóng nực khiến mặt đỏ bừng.
Ngụy lão thái thái vội dẫn theo Ngụy Nhiêu, Quách thị và Ngụy Thiền ra tiền viện tiếp chỉ.
Thừa An bá đang làm việc ở Hộ bộ, Thế tử Ngụy Tử Giám thì đang học ở Quốc Tử Giám nên đều không có nhà.
Người đến là tiểu thái giám bên cạnh Thái hậu. Sắp đến Tết Đoan Ngọ, Thái hậu truyền khẩu dụ mời Ngụy lão thái thái vào cung xem đua thuyền rồng, có thể dẫn theo hai người thân đi cùng.
Đua thuyền rồng Tết Đoan Ngọ là một trong những lễ hội lớn nhất năm.
Dân gian thường có các đội thuyền do thương hộ hay huân quý tài trợ, nhưng đua thuyền trong cung đều là những tinh binh lương tướng tuyển chọn từ Cấm quân. Đây không chỉ là một cuộc thi mà còn là dịp để Đế vương kiểm duyệt binh lực. Độ đặc sắc vượt xa dân gian, thường chỉ mời hoàng thân quốc thích và trọng thần từ ngũ phẩm trở lên cùng gia quyến tham dự.
Thừa An bá chỉ là quan lục phẩm, Ngụy gia có được tư cách này hoàn toàn là nhờ Nguyên Gia đế nể mặt Ngụy lão thái thái.
Tuy là Thái hậu mời, nhưng thực chất là ý của Nguyên Gia đế.
Sau khi công công đi khỏi, Quách thị và Ngụy Thiền vui mừng ra mặt, cùng nhìn về phía lão thái thái.
Bà gọi Ngụy Thiền và Ngụy Nhiêu đến bên cạnh, cười hỏi: "Hai đứa có nguyện ý theo ta tiến cung không?"
Ngụy Nhiêu vốn không muốn gặp Thái hậu, nhưng lễ hội Đoan Ngọ năm nay là cơ hội tốt để nàng lộ mặt. Muốn gả vào vọng tộc thì phải nỗ lực thôi.
"Con nguyện ý, con còn chưa được xem đua thuyền trong cung bao giờ." Ngụy Nhiêu đáp.
Ba năm trước Ngụy gia cũng từng được mời, nhưng lúc đó nàng còn yếu nên ở lại nhà.
Ngụy Thiền nghe xong, lúng túng nhìn mẹ.
Quách thị cố giữ nụ cười trên môi, thầm trách mình chủ quan. Lần trước bà mẫu dẫn bà tiến cung là vì Ngụy Nhiêu bị bệnh, giờ Ngụy Nhiêu đã khỏe, bà mẫu làm sao nỡ để "cục cưng" của bà chịu thiệt thòi?
"Còn không mau tạ ơn lão thái thái? Cả nhà ta đều là nhờ phúc của lão thái thái đấy." Quách thị giả vờ vui vẻ nói.
Ngụy Thiền cười nói lời tạ ơn, sau đó thừa lúc lão thái thái không chú ý, nhanh chóng lườm Ngụy Nhiêu một cái.
Với Ngụy Thiền, Ngụy Nhiêu căn bản là kẻ thừa thãi. Nếu không có Ngụy Nhiêu, nhà nàng đã chẳng bị người ta nói ra nói vào, mẹ nàng cũng không phải nhường chỗ cho nàng ta.
Cả cái Nhị phòng này chỉ có nhị thúc là người tốt, tiếc là người tốt không sống lâu, để lại lợi lộc cho tiểu Chu thị và Ngụy Nhiêu, hai tai họa này.