Gả Kim Thoa

Chương 131:



Ngụy Nhiêu tập võ nhiều năm, cơ thể vốn có nền tảng tốt, thế nên từ lúc bắt đầu trở dạ cho đến khi con gái chào đời chỉ mất hơn ba canh giờ, như vậy đã là rất nhanh rồi.

Nhưng sinh nhanh không có nghĩa là không đau. Đến tận cùng, chính Ngụy Nhiêu cũng chẳng thể phân biệt nổi thứ đang lăn dài trên gương mặt mình là mồ hôi hay là nước mắt nữa.

Lục Trạc bị ngăn ở bên ngoài, hắn chẳng thể nhìn thấy gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng r*n r* nghẹn ngào lẫn trong tiếng khóc của nàng. Một Ngụy Nhiêu kiêu ngạo, quật cường, chưa bao giờ muốn để lộ vẻ yếu đuối trước mặt người khác là thế, vậy mà vào giờ khắc này, rốt cuộc cũng chẳng thể che giấu nổi sự thống khổ mà nàng đang phải gánh chịu.

Lục Trạc chỉ hận không thể lấy thân mình để thay thế cho nàng.

Thế nhưng ngay cả ý nghĩ này cũng thật vô nghĩa, bởi dù hắn có làm gì, có nghĩ gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể giảm bớt được một phần mười nỗi đau đớn của nàng.

Đến khi bên trong phòng đột nhiên vang lên tiếng khóc chào đời đầy nội lực của đứa trẻ, nắm đấm siết chặt của Lục Trạc rốt cuộc mới buông ra. Vì gồng lực nắm tay quá lâu, mu bàn tay của hắn đã chuyển sang một màu tím nhạt.

Đứa nhỏ cứ oa oa khóc, nhưng Lục Trạc vẫn chưa được phép vào trong. Các bà đỡ không ngăn nổi Lục Trạc, mà đây là lời Ngụy Nhiêu đã dặn dò từ trước, nàng không muốn để Lục Trạc nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác, chật vật của mình lúc này.

Lục Trạc cứ đi qua đi lại dưới hiên nhà. Bích Đào và Liễu Nha bưng chậu nước từ trong phòng đi ra, mặt mũi hai nàng nha hoàn đều trắng bệch, khóe mắt còn vương những giọt nước mắt vì xót thương chủ tử. Ánh mắt Lục Trạc lướt qua chậu nước, sắc đỏ chói mắt ấy khiến thái dương hắn giật nảy lên, suýt chút nữa là đứng không vững.

Cho đến tận giờ khắc này, Lục Trạc mới thực sự hiểu được việc sinh con đối với một người nữ nhân gian nan đến nhường nào.

Những người nữ nhân khác thì không đến lượt hắn phải xót xa, Lục Trạc lúc này chỉ một lòng thương vị thê tử của mình.

Một lát sau, Mã ma ma bế đứa trẻ ra ngoài cho Lục Trạc nhìn.

"Quận chúa thế nào rồi?" Lục Trạc lập tức hỏi trước.

Mã ma ma cười nói: "Quận chúa rất tốt, máu cũng đã cầm được rồi. Người vừa mới nhìn mặt con xong, đợi dọn dẹp sạch sẽ một chút là thế tử gia có thể vào trong."

Lục Trạc lúc này mới nhẹ lòng đôi chút, hắn vụng về đỡ lấy bọc tã lót từ tay bà đỡ. Trong tã lót là một bé gái vừa mới chào đời, nhỏ bé vô cùng, cái đầu nhỏ dường như còn chưa bằng một nắm tay của Lục Trạc, gương mặt thì đỏ đỏ tím tím, yếu ớt đến mức khiến hắn không tự chủ được mà nín thở, nhẹ nhàng hết mức. Diện mạo lúc này vẫn chưa nhìn ra là giống ai, nhưng mái tóc tơ thì đen nhánh, dày dặn, vừa mảnh vừa mềm mại rất giống Ngụy Nhiêu.

Giờ khắc này, Lục Trạc chợt nghĩ đến hai cha con người Ô Đạt mới rời đi ngày hôm qua.

Hắn tự nhủ, tình yêu thương hắn dành cho con gái mình chắc chắn sẽ còn sâu đậm hơn cả hán tử Ô Đạt kia dành cho con hắn.

Trong phòng, Bích Đào và Liễu Nha cẩn thận từng li từng tí thay cho Ngụy Nhiêu một bộ áo lót sạch sẽ, thoải mái. Chăn nệm, gối đầu đều đã được đổi mới, mặt Ngụy Nhiêu cũng được lau sạch, mái tóc dài được bới gọn gàng thành búi. Ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt, tiều tụy, Ngụy Nhiêu lúc này trông vẫn đẹp tựa tiên nữ, một vị tiên nữ đang chịu tổn thương khiến người ta không khỏi xót xa, thương tiếc.

Bích Đào cầm tấm gương soi, Ngụy Nhiêu tự mình kiểm tra lại một lượt rồi khẽ mỉm cười.

Liễu Nha ở bên cạnh nói: "Quận chúa thuần túy là lo xa quá rồi. Thế tử gia ở bên ngoài lo sốt vó lên kia kìa, người chỉ muốn mau chóng được vào nhìn thấy quận chúa thôi, làm sao có thể để ý đến mấy chuyện này chứ?"

Ngụy Nhiêu nói khẽ: "Mặc kệ chàng có để ý hay không, ta quyết không để chàng nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình."

Lúc trước nàng nhìn thấy một Lục Trạc nửa sống nửa chết, khi cãi nhau còn đem chuyện đó ra để trêu chọc hắn, Ngụy Nhiêu đương nhiên không muốn cho Lục Trạc có cơ hội làm điều tương tự với mình.

Sau khi đã sửa soạn gọn gàng, khoan khoái, Ngụy Nhiêu rốt cuộc mới đồng ý cho Lục Trạc vào trong.

Đứa nhỏ đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Lục Trạc bế bọc tã lót bước vào, vừa bước qua cửa đã ngửi thấy mùi máu loãng còn vương lại thoang thoảng, sau đó hắn mới nhìn về phía Ngụy Nhiêu đang nằm trên giường sinh. Gương mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt đan phượng trong trẻo, rõ ràng, khẽ mỉm cười nhìn về phía hai cha con, toát lên vẻ tiều tụy nhu mì.

Đau đớn suốt bấy lâu như vậy mà nàng vẫn có thể nở nụ cười.

Bao nhiêu lời an ủi Lục Trạc đã chuẩn bị sẵn trong đầu từ lúc đứng chờ ở bên ngoài, vậy mà ngay khi nhìn thấy Ngụy Nhiêu, hắn lại chẳng thốt lên được một chữ nào.

Hắn bế con gái, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu nhìn đứa con gái nhỏ nằm trong tã lót, hoài thai mười tháng trời, phải cẩn thận kiêng cữ đủ điều, cuối cùng nàng cũng sinh được vị tiểu tổ tông này ra đời.

Con gái ngủ rất say, nhỏ xíu như một cục bông, rõ ràng trông vẫn còn nhem nhuốc, xấu xí thế kia, vậy mà Ngụy Nhiêu cứ nhìn mãi không rời mắt.

Nhìn đã đời rồi, Ngụy Nhiêu mới bỗng nhiên nhận ra sự im lặng của Lục Trạc. Nàng ngước mắt nhìn lên, liền bắt gặp ánh mắt mang vẻ phức tạp của hắn, chẳng rõ là đang vui hay đang lo.

Ánh mắt Ngụy Nhiêu khẽ biến đổi, nàng hỏi y: "Sao mặt chàng lại nghiêm trọng thế kia? Chàng không thích con gái à?"

Lục gia là thế gia võ tướng, có lẽ ai cũng mong có con trai chăng? Giống như nhà Hàn Liêu, sinh liền một lèo một đống cả con trưởng lẫn con thứ.

Lục Trạc bật cười, nàng nghĩ đi đâu vậy không biết?

"Con gái rất tốt, ta là vì xót xa cho nàng thôi." Lục Trạc một tay nắm chặt lấy tay nàng rồi nói.

Ngụy Nhiêu có thể cảm nhận được tâm ý của hắn. Suốt hơn ba canh giờ đau đớn vừa rồi, nếu Lục Trạc không có lấy một chút biểu hiện xót thương nào, nàng mới thực sự thất vọng và đau lòng.

Thế nhưng, giai đoạn gian nan nhất cũng đã qua rồi. Ngụy Nhiêu nhìn đứa trẻ, mỉm cười nói: "Xót thì xót thật đấy, nhưng đây cũng là do ta tự nguyện sinh mà. Cho dù chàng có không xót đi chăng nữa, thì một khi ta đã muốn có đứa bé này, có phải sinh thì vẫn cứ sinh thôi." Tốt biết bao nhiêu, giờ đây nàng cũng đã có một chiếc "áo bông nhỏ" tri kỷ của riêng mình rồi. Ngụy Nhiêu bắt đầu ảo tưởng đến cảnh khi con gái lớn hơn một chút, nàng sẽ may cho con đủ loại váy áo xinh đẹp, trưng diện cho con trông như một tiểu tiên đồng vậy. Rồi đến khi con lớn hơn chút nữa, bất kể con muốn làm gì, chỉ cần không lầm đường lạc lối, Ngụy Nhiêu đều sẽ hết lòng ủng hộ con.

Chỉ mới nhìn thấy con gái thôi mà tình mẫu tử trong lòng Ngụy Nhiêu đã dâng trào mãnh liệt.

Lục Trạc nhìn ánh mắt sáng ngời tràn ngập sự mong đợi dành cho con gái của nàng, liền không nói thêm những lời sáo rỗng vô nghĩa nữa. Một người là thê tử của hắn, một người là con gái của hắn, từ nay về sau, cái mạng này của hắn đều thuộc về hai mẹ con họ.

.

Ngụy Nhiêu đặt tên mụ cho con gái là "A Bảo".

Nàng thực sự không nghĩ ra cái tên mụ nào tốt hơn tên này nữa, vừa có thể biểu đạt được sự yêu thương, trân quý của nàng và Lục Trạc dành cho con, lại không đến mức quá phô trương. Còn về đại danh của con gái, Lục Trạc đã viết thư gửi về kinh thành, nhờ Anh Quốc công và Anh Quốc công phu nhân giúp đỡ đặt cho một cái tên. Dù sao A Bảo cũng là đích trưởng nữ của đại phòng Lục gia, được tằng tổ phụ và tằng tổ mẫu ban tên thì càng thêm phần trịnh trọng.

A Bảo có vú nuôi và Mã ma ma cùng nhau chăm sóc nên được nuôi dưỡng rất tốt. Ngụy Nhiêu an tâm ở cữ, đợi cho đến mùng chín tháng Hai khi A Bảo tròn tháng, thân thể nàng cũng đã khôi phục lại gần như lúc ban đầu, sắc mặt hồng hào, xinh đẹp rạng rỡ.

"Vóc dáng này của quận chúa, nhìn qua đâu có giống người vừa mới sinh con chứ?"

Trong tiệc đầy tháng, phu nhân của Mông phó tướng là Vệ thị cứ đi quanh Ngụy Nhiêu ngắm nghía một vòng rồi hâm mộ nói: "Vóc dáng này của quận chúa, nhìn qua đâu có giống người vừa mới sinh con chứ?" Năm đó sau khi sinh hạ trưởng tử, bà khôi phục không được nhanh như Ngụy Nhiêu, trên bụng nhỏ cứ tích một lớp mỡ, tuy bình thường mặc y phục che đi thì nhìn không rõ, nhưng tự mình sờ vào là biết ngay, mãi mà chẳng giảm đi được.

Các vị quan phu nhân khác cũng nhao nhao tiến lên khen ngợi.

Ngụy Nhiêu mỉm cười giải thích rằng tất cả đều là công lao của Tôn ma ma.

Hai vị ma ma của nàng, Mã ma ma thì có một tay chăm sóc trẻ sơ sinh, còn Tôn ma ma lại am hiểu việc chăm nom phụ nhân trước và sau khi sinh. Từ lúc Ngụy Nhiêu sinh con xong, Tôn ma ma liền túc trực xoay quanh nàng, không chỉ nhanh chóng giúp Ngụy Nhiêu vượt qua giai đoạn căng sữa khó chịu, mà mỗi ngày còn xoa bóp bụng cho nàng. Ngụy Nhiêu khôi phục nhanh như vậy, thực sự phải cảm ơn Tôn ma ma rất nhiều.

Mã ma ma và nhũ mẫu cũng có công lớn, nuôi nấng A Bảo đến mức trắng trẻo mập mạp. Đôi mắt con bé to tròn đen láy, quả thực như được đúc từ một khuôn với Ngụy Nhiêu. Tiểu nha đầu này rất khéo đầu thai, bao nhiêu ưu điểm của Ngụy Nhiêu đều được con bé thừa hưởng hết, duy chỉ có hàng lông mày là giống Lục Trạc. Lông mày của Ngụy Nhiêu thực ra hơi đậm, bình thường đều phải định kỳ cắt tỉa, còn Lục Trạc lại sở hữu hai hàng lông mày dài thẳng tắp, một sợi lông thừa thớt cũng không có, khiến Ngụy Nhiêu vô cùng ngưỡng mộ hắn.

Sau khi các nữ quyến ngắm nghía đứa trẻ xong, Mã ma ma liền bế A Bảo ra tiền viện.

Lục Trạc đang bận rộn tiếp đón các vị quan viên Cam Châu đến chúc mừng. Thấy con đến, Lục Trạc vội đón lấy đứa trẻ. Một người vốn ôn nhuận như ngọc như hắn, khi ôm lấy con gái thì nụ cười lại càng thêm phần nhu hòa, ấm áp.

Mông Khoát là người có giao hảo tốt nhất với hắn, hắn ghé sát lại nhìn một cái rồi tấm tắc khen lạ: "Đại tiểu thư dung mạo thật xinh đẹp, mới ngần này tuổi đầu mà đã đáng yêu khéo léo thế này, lớn lên còn thế nào nữa?"

Nụ cười của Lục Trạc càng thêm sâu.

Mông Khoát đột nhiên cười hắc hắc, ghé tai đề nghị: "Tướng quân, tiểu nhi nhà ta mới lên tám. Nếu tướng quân có vừa mắt tiểu tử đó, hay là chúng ta kết thông gia đi?"

Nụ cười của Lục Trạc khẽ thu lại, hắn ôm con gái lùi ra hai bước, ôn tồn nói: "Hài tử còn nhỏ, đợi con bé lớn lên, hôn sự cứ để tự con bé lựa chọn."

Mông Khoát nhìn cái điệu bộ ôm khư khư bảo vệ con của hắn thì cất tiếng cười to.

Lục Trạc nhíu mày, có chút lo lắng tiếng cười lớn của hắn sẽ làm con gái hoảng sợ. Nhưng khi cúi đầu nhìn xuống, con gái hắn lại nghiêng đầu hướng về phía Mông Khoát, chẳng những không hề sợ hãi mà dường như còn cảm thấy rất hứng thú nữa.

Tròng lòng Lục Trạc bỗng mềm nhũn ra, đồng thời cũng tràn ngập niềm tự hào.

A Bảo của hắn được mang thai ở quân doanh, trước khi sinh ra đã được nghe cha nương bàn luận binh pháp, bây giờ mới đầy tháng mà gan dạ đã hơn người, sau này lớn lên chắc chắn sẽ không tầm thường.

Nghĩ lại cũng thật buồn cười, Lục Trạc nhớ năm đó khi nghe tin tổ mẫu muốn chọn hiền thê cho mình, hắn từng nghĩ muốn lấy một người thê tử đoan trang hiền thục, bề trên biết hiếu kính phụ mẫu, bề dưới biết giáo dưỡng con cái, hết thảy đều lấy phu quân làm trời. Bây giờ sinh con gái rồi, Lục Trạc lại chẳng muốn nuôi dạy con thành kiểu hiền lương khuê tú như thế chút nào. Sẽ không có người nam nhân nào có thể làm "trời" của con gái hắn cả, con gái hắn nên được sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ, tự do tự tại, giống như Ngụy Nhiêu vậy.

Đến ngày hôm nay, Lục Trạc rốt cuộc đã thấu hiểu được phương pháp dạy con của Thọ An quân.

Người thực lòng yêu thương con gái mình sẽ chẳng bao giờ hy vọng con gái hoàn toàn biến thành phụ thuộc của một người nam nhân nào đó.

Màn đêm buông xuống, A Bảo đã được nhũ mẫu và Mã ma ma bế đi. Ngụy Nhiêu muốn đi tắm rửa, còn Lục Trạc thì đã mặc sẵn bộ áo lót, ngồi ở trên giường đợi nàng.

Ngoài cửa sổ, gió bấc gào thét, đêm đông Cam Châu vẫn lạnh đến mức nước đóng thành băng, vậy mà giờ phút này, lồng ngực Lục Trạc lại như có ngọn lửa thiêu đốt.

Phòng bên rốt cuộc cũng truyền đến tiếng bước chân.

Hàng mi dài của Lục Trạc khẽ động, cuốn sách cầm trên tay mãi chẳng đọc được chữ nào, cuối cùng cũng được hắn lật sang một trang mới.

Ban ngày Ngụy Nhiêu đã gội đầu rồi, vừa rồi nàng chỉ tắm rửa qua loa. Tay nghề đấm bóp vai lưng của Liễu Nha và Bích Đào ngày càng điêu luyện, khiến Ngụy Nhiêu thoải mái đến mức suýt chút nữa là ngủ gục luôn trong bồn tắm.

Thế nhưng, vừa bước vào nội thất, nhìn thấy Lục Trạc đang làm bộ làm tịch ngồi đọc sách ở đầu giường, Ngụy Nhiêu liền thừa biết đêm nay cái tên này chẳng thể nào nhịn nổi nữa. Cái tên này ấy à, kể từ ngày nàng chẩn đoán ra hỉ mạch là đã bắt đầu ăn chay, nhịn cho đến tận bây giờ chắc cũng sắp điên rồi. Ban ngày thì hắn cứ giả vờ làm một bậc chính nhân quân tử, chứ ban đêm dù chỉ được ôm ôm hôn hôn thôi mà y cũng có thể giày vò nàng đến hơn nửa canh giờ.

"Thế tử thật là có nhã hứng nha." Ngụy Nhiêu leo lên giường, vừa chui vào trong chăn vừa nhẹ giọng trêu chọc.

Lục Trạc khẽ cười một tiếng, đặt cuốn sách xuống rồi cũng chui vào trong ổ chăn.

Hai phu thê tựa như củi khô gặp lửa đượm, vừa chạm vào nhau là đã bùng cháy nồng nhiệt. Ngụy Nhiêu bấu chặt lấy bờ vai của Lục Trạc, ngay cả đêm tân hôn nàng cũng chưa từng biết sợ, vậy mà lúc này lại có chút căng thẳng.

Lục Trạc có thể nhận ra sự phân tâm của nàng. Hắn cũng biết Ngụy Nhiêu vừa mới khôi phục nguyên khí, một chốc một lát có lẽ chưa thể thích ứng ngay được.

"Đừng sợ, đêm nay ta đều nghe theo nàng hết." Lục Trạc hôn dọc từ đuôi lông mày xuống đến khóe môi nàng. Hắn biết bản thân mình bình thường luôn mạnh mẽ, bá đạo, thế nhưng đêm nay, chỉ cần Ngụy Nhiêu hô ngừng lúc nào, hắn đều sẽ tuyệt đối nghe theo lúc ấy.

Ngụy Nhiêu thử phối hợp với hắn trước một chút, phát hiện Lục Trạc quả thực vô cùng nghe lời. Nàng lấy đó làm vui, liền cố tình trêu chọc, trêu lòng hắn đến ngứa ngáy.

Mồ hôi dọc theo gương mặt tuấn mỹ của Lục Trạc lăn dài xuống. Có những khoảnh khắc hắn thực sự muốn lập tức trừng phạt tiểu hồ ly tinh này một trận ra trò, nhưng cuối cùng đều cố kiềm chế nhẫn nhịn.

Cứ chờ đấy, đợi đến khi nàng hoàn toàn bình phục hẳn, hắn sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời sau.

"Ban ngày, Mông phó tướng muốn định hôn ước từ bé với chúng ta đấy."

Sau cuộc ân ái mặn nồng, Lục Trạc ôm Ngụy Nhiêu vào lòng thủ thỉ tâm tình.

Ngụy Nhiêu bật cười: "Chàng trả lời thế nào?"

Lục Trạc đáp: "Ta tự nhiên là không đồng ý rồi. A Bảo lớn lên khẳng định sẽ giống nàng, con bé muốn gả cho người nam nhân thế nào, lời cha mẹ chúng ta nói chưa chắc đã có trọng lượng đâu."

Ngụy Nhiêu bảo: "Biết đâu chừng con bé lại giống chàng thì sao? Thích để phụ mẫu thay mình làm chủ, chỉ muốn gả cho một vị quân tử tài đức vẹn toàn, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ."

Trong lời nói của nàng mang theo mùi giấm chua và ý trêu chọc quá nồng đậm. Lục Trạc nghĩ ngợi một lát, rồi trầm giọng nói: "Vậy thì thà rằng con bé giống nàng đi. Giống như ta thì chắc chắn phải vấp ngã đau đớn một phen, mới thấu hiểu được thế nào là tình yêu."

Ngụy Nhiêu thẫn thờ mất một lúc.

Còn Lục Trạc thì đã nâng cằm nàng lên, dịu dàng hôn xuống.