Gả Kim Thoa

Chương 135: Nàng Muốn Đi Thảo Nguyên, Nàng Muốn Đi Gặp Hắn



Trên vùng thảo nguyên.

Lục Trạc thống lĩnh ba vạn Thần Võ quân cùng năm vạn cấm quân Du Thành vây quét thành công một toán quân Ô Đạt, giết địch hơn hai vạn người, khiến bộ tộc này của Ô Đạt phải chật vật tháo chạy.

Sắc trời dần muộn, Lục Trạc dẫn người hạ trại đóng quân tạm thời.

"Trận này đánh thật thống khoái! Lục tướng quân liệu sự như thần, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên." Trịnh tham tướng của quân Du Thành xách vò rượu đi tới, sang sảng lên tiếng.

"Cũng nhờ có các vị tướng quân thông thuộc địa thế thảo nguyên, ta và ngài liên thủ mới có thể liên tiếp phá địch." Lục Trạc khiêm tốn đáp.

Trịnh tham tướng vô cùng quý mến cái tính cách này của Lục Trạc, đánh trận giỏi nhưng không hề tranh công tự ngạo, đối với những tướng lĩnh bản địa như bọn họ mười phần khiêm nhường. Chẳng bù cho tên Hàn Liêu của Long Tương quân kia, mắt sắp mọc ngược lên tận trời đến nơi. Lần này cấm quân Du Thành hợp binh với hai đạo quân trong thượng tứ quân, Trịnh tham tướng cảm thấy may mắn nhất chính là mình được đi theo Lục Trạc.

Trịnh tham tướng rót rượu cho Lục Trạc.

Khi rượu đã đầy một bát, Lục Trạc liền giữ vò rượu lại, mỉm cười bảo: "Nếm chút rượu nhạt là được rồi, thiết kỵ Ô Đạt am hiểu lối đánh du kích, chúng có thể đột kích ban đêm bất cứ lúc nào."

Trịnh tham tướng liên tục gật đầu: "Đúng đúng đúng, vẫn là Lục tướng quân suy nghĩ chu toàn."

Lục Trạc cụng bát với gã, uống một bát rượu mạnh rồi tiếp tục quan sát tấm bản đồ quân sự treo trong đại trướng.

Hắn và Hàn Liêu mỗi người thống lĩnh tám vạn binh mã, chia làm hai đường tiến sâu vào đất Ô Đạt, hẹn nhau sau ba ngày nữa sẽ hội quân tại thung lũng Thính Phong. Tây Đình hầu và chủ tướng Du Thành là Tần Mân cùng với đường đệ của hắn thống lĩnh tám vạn binh mã ở phía sau phối hợp tác chiến. Lục Trạc có lòng cảnh giác với Tây Đình hầu, nhưng vị Tần Mân kia lại trung thành tuyệt đối với triều đình, lại thêm đường đệ ở bên cạnh ông ta nên Lục Trạc không có nỗi lo về sau.

Trịnh tham tướng đi đến bên cạnh hắn, nhìn bản đồ quân sự rồi nói: "Lũ người Ô Đạt này chính là một đàn sói, chúng ta có đánh bại chúng bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng không thể thuần phục được chúng. Chỉ có triệt để tiêu diệt tận gốc tộc người này thì mới diệt nổi lòng lang dạ thú của chúng."

Lục Trạc không đáp lời.

Mặc dù Nguyên Gia đế hạ lệnh muốn bọn họ diệt nước Ô Đạt, nhưng Ô Đạt căn bản không thể bị tiêu diệt triệt để. Cho dù có công chiếm được đô thành của Ô Đạt, thì các bộ lạc của chúng một khi leo lên lưng ngựa, lùa theo dê bò là có thể nhanh chóng tiếp tục dời về phía Bắc. Binh mã triều đình lại không thể cứ rượt đuổi theo mãi không ngừng nghỉ, đợi đến khi triều đình vừa lui binh, các bộ lạc Ô Đạt lập tức có thể ngóc đầu trở lại.

Đây chính là một đàn sói, diệt không sạch, chỉ có thể một lần rồi lại một lần áp chế nhuệ khí của chúng, khiến chúng không dám tùy tiện xuôi nam đánh chiếm.

Cùng thời khắc đó, tám vạn binh mã của Hàn Liêu cũng đang hạ trại đóng quân.

Đợi đến khi màn đêm buông xuống, một bóng đen tựa như quỷ mị đột nhiên lặng lẽ rời khỏi đại doanh của Hàn Liêu. Hắn thần không biết quỷ không hay mà đi tới đại doanh của Ô Đạt ở bờ bên kia con sông.

Vị tướng lĩnh thống lĩnh quân Ô Đạt nhìn mật thư do người áo đen đưa tới, cười lạnh nói: "Ta dựa vào cái gì để tin tưởng đây không phải là cái bẫy do các ngươi bày ra?"

Người áo đen che kín mặt, dùng chất giọng âm trầm đáp: "Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Nước Ô Đạt không dễ diệt, mà cho dù có diệt được thì đối với tướng quân của chúng ta cũng chẳng có lợi lộc gì. Nhưng nếu kế này thành công, tướng quân của chúng ta bớt đi một kẻ thù không đội trời chung, mà ngài cũng bớt đi một mối họa lớn trong lòng cản trở ngài xuôi nam, cớ sao lại không làm?"

Tướng lĩnh Ô Đạt vặn hỏi: "Các ngươi liền không sợ sau khi Thần Võ quân lụi bại, ngày sau thiết kỵ Ô Đạt xuôi nam, tướng quân của các ngươi cũng phải chịu cảnh nước mất nhà tan sao?"

Người áo đen bật cười nói: "Vậy thì phải xem các ngươi có bản sự đó hay không đã."

.

Hai ngày sau, Lục Trạc và Trịnh tham tướng vừa chặn giết xong một toán quân nhỏ của Ô Đạt, đang định xuất phát hướng về thung lũng Thính Phong, thì một binh sĩ đưa tin của Thần Võ quân đột nhiên hớt hải phi ngựa đến. Ngựa còn chưa dừng hẳn, binh sĩ đưa tin kia đã chật vật ngã nhào xuống, lăn lộn mấy vòng rồi quỳ sụp trước mặt Lục Trạc. Hắn hai tay dâng lên một phong thư, thở hổn hển báo: "Thế tử gia, hai canh giờ trước, nhị công tử dẫn người đi dò xét địch tình, không may đụng phải mai phục của đại quân Ô Đạt. Năm ngàn quân Thần Võ toàn bộ bị dồn ép vào thung lũng Thiết Hạt. Quân Ô Đạt tổng cộng có tới sáu vạn đại quân, lại chiếm giữ địa hình hiểm trở. Hầu gia cùng Tần tướng quân đã mang binh cố gắng cứu viện nhưng không cách nào đột phá được sự ngăn chặn của quân Ô Đạt. Nhị công tử hiện đang bị vây hãm tầng tầng lớp lớp, lúc này sống chết chưa rõ!"

Sắc mặt Lục Trạc đại biến, nghiêm nghị quát: "Ta chẳng phải đã bảo nó phải theo sát đại quân, tuyệt đối không được tự tiện hành động rồi sao?"

Binh sĩ đưa tin khóc lóc thảm thiết: "Thuộc hạ không biết, thuộc hạ chỉ lưu thủ ở đại doanh, nên..."

Hắn cũng không biết nhị công tử vì sao đột nhiên lại muốn đích thân đi dò xét địch tình. Đến khi hắn biết chuyện thì nhị công tử đã xuất phát mất rồi, hắn lại càng không biết thế tử gia từng dặn dò nhị công tử những gì.

Lồng ngực Lục Trạc phập phồng dữ dội, nhưng lúc này có nổi giận cũng chẳng giải quyết được gì. Hắn ngay lập tức hạ lệnh cho tám vạn nhân mã dưới trướng, theo hắn cấp tốc tiến về thung lũng Thiết Hạt.

Thung lũng Thiết Hạt là một vùng núi non hẹp dài. Phía Nam dãy núi chia làm hai nhánh uốn lượn trông như hai chiếc càng bọ cạp, vây thành một thung lũng sâu. Sau khi tiến vào thung lũng, nếu đi thẳng về phía Bắc, đường núi sẽ ngày càng hiểm trở chật hẹp, chỉ vừa đủ cho hai ba người song hành. Đứng từ xa nhìn lại, nơi này tựa như khép lại thành một dãy núi hẹp dài giống hệt thân mình của một con bọ cạp, bởi vậy mới có tên là thung lũng Thiết Hạt.

Ngay giờ phút này, sáu vạn nhân mã của Ô Đạt đang chia làm ba đường. Năm ngàn nhân mã của chúng trấn giữ vững chắc lối vào phía Bắc hẹp dài của thung lũng Thiết Hạt, chiếm cứ địa thế hiểm trở theo kiểu "một người giữ ải, vạn người không thể qua", phối hợp với trận pháp mưa tên, dễ dàng chặn đứng một vạn nhân mã do Tây Đình hầu phái tới để phá vòng vây.

Ô Đạt lại chia thêm một vạn binh mã tiến vào trong sơn cốc để vây quét năm ngàn quân Thần Võ của Lục Nhai. Bên ngoài sơn cốc, chúng bố trí bốn vạn năm ngàn nhân mã, dựa vào sự dũng mãnh thiện chiến của kỵ binh Ô Đạt mà đánh cho ngang ngửa với bảy vạn nhân mã của bọn người Tây Đình hầu. Lúc này cả hai bên đều có viện binh, chỉ xem viện binh bên nào sẽ tới trước.

Tiếng móng ngựa dồn dập gầm vang, bão cát mịt mù trận trận, Lục Trạc thống lĩnh tám vạn nhân mã cùng với bảy vạn viện quân của Ô Đạt gần như đồng thời đuổi tới nơi.

Binh mã hai bên lập tức triển khai một trận huyết chiến kinh tâm động phách tại thung lũng Thiết Hạt.

Giao đại cục lại cho Trịnh tham tướng chỉ huy, Lục Trạc tự mình dẫn hai vạn quân Thần Võ lao thẳng về phía đại quân Ô Đạt đang canh giữ ở lối vào phía Nam của thung lũng Thiết Hạt.

Quân Thần Võ đều mặc chiến giáp màu đỏ rực, tựa như một con hỏa long cuồn cuộn lao đến. Đại quân Ô Đạt đã sớm chuẩn bị từ trước, bày trận vây bọc kiên cố như thùng sắt, nhưng ngay giờ phút này, chúng lại cố ý tách ra một lối đi, thả cho quân Thần Võ tiến vào bên trong.

Tần Mân nhìn thấy cảnh đó thì mục tí muốn nứt*, hướng về phía Lục Trạc đang đi đầu mà hét lớn: "Thế tử quay lại! Chớ có trúng kế!"

*Mục tí muốn nứt: Mắt trợn trừng đến mức góc mắt như muốn rách ra vì phẫn nộ hoặc lo lắng tột độ.

Lục Trạc làm sao lại không biết đây là cạm bẫy của quân Ô Đạt?

Mối thâm thù đại hận giữa Thần Võ quân của Lục gia và nước Ô Đạt đã chất chứa từ lâu. Đối với quân Ô Đạt, nếu chúng có thể tiêu diệt được Thần Võ quân thì còn khiến sĩ khí chấn động, phấn chấn hơn cả việc đánh bại hai mươi vạn binh mã khác của Đại Tề.

Thế nhưng người bị vây khốn bên trong lại là đường đệ của mình, Lục Trạc tuyệt đối không thể thấy chết mà không cứu.

Hơn nữa, xét về tổng quân số của hai bên thì binh mã triều đình vẫn đang chiếm ưu thế. Có Tần Mân và Trịnh tham tướng ở đây, Tây Đình hầu không dám giở trò tâm cơ gì đâu. Đến lúc đó, Thần Võ quân của bọn họ ở bên trong, quân Du Thành ở bên ngoài, trong ngoài cùng ứng hợp, chưa biết chừng sẽ tìm được một con đường sống.

Chỉ trong chớp mắt, Lục Trạc đã xông sâu vào bên trong thung lũng Thiết Hạt.

Năm ngàn quân Thần Võ do Lục Nhai thống lĩnh lúc này đã bị giết chóc đến mức chỉ còn lại hơn tám trăm người. Chiến mã của Lục Nhai cũng đã trúng tên ngã khuỵu từ lâu. Tám trăm con người tụ lại một chỗ, ai nấy đều chém giết đến mức toàn thân đẫm máu.

Nhìn thấy đội quân mang chiến giáp màu đỏ rực đang lao tới, nhìn thấy vị huynh trưởng đang đi đầu dẫn quân, hốc mắt Lục Nhai bỗng nóng lên, trong lòng trăm mối hối hận đan xen.

Hắn vốn tự phụ mình là người trầm ổn. Trong số bảy huynh đệ của gia tộc, không tính đến hai đứa nhỏ là tiểu Lục và tiểu Thất, thì hắn chỉ chịu kém cạnh mỗi đại ca, còn lão Tam, lão Tứ, lão Ngũ ai nấy đều nể phục hắn. Thế nhưng khi ra chiến trường, đặc biệt là lần tiến đánh Ô Đạt này, đại ca lại gánh hết mọi việc nguy hiểm lên vai mình, chỉ để hắn đi theo đại quân bọc lót ở phía sau. Lục Nhai biết đại ca là muốn bảo vệ hắn, nhưng hắn cũng muốn kiến công lập nghiệp, cũng muốn tự tay gầy dựng nên uy danh cho riêng mình.

Lục Nhai chưa bao giờ có ý nghĩ muốn tranh đoạt vị trí chủ tướng đời sau của Thần Võ quân với đại ca, huynh đệ Lục gia tuyệt đối không bao giờ nội đấu. Nhưng hắn không thể cứ mãi trốn dưới đôi cánh chở che của đại ca được, hắn muốn giống như người cha đã khuất của mình, trở thành cánh tay phải đắc lực của đại bá phụ. Hắn muốn cho người ngoài nhìn thấy rằng, nam nhi Lục gia ai ai cũng là bậc anh hùng, chứ không phải chỉ có mỗi đại ca.

Chính vì sự tự phụ chôn giấu sâu trong lòng bấy lâu nay, nên ngày hôm nay hắn mới dễ dàng bị kẻ khác khích tướng, gạt phắt đi sự can ngăn của tâm phúc và Tần tướng quân để giành lấy nhiệm vụ đi dò xét địch tình.

Nào có ngờ tới, lần này lại đụng ngay phải đại quân Ô Đạt, còn bị dồn ép vào cảnh ngộ hiểm nghèo như thế này.

"Đại ca, đệ..."

"Có chuyện gì về rồi hãy nói, trước tiên theo ta sát cánh xông ra ngoài!" Lục Trạc kéo mạnh Lục Nhai lên lưng ngựa, lập tức quay đầu ngựa, bắt đầu tả xung hữu đột chém giết.

Thế nhưng khi bọn họ đã bị vây hãm trong sơn cốc, đại quân Ô Đạt liền dùng số quân đông gấp mấy lần lao lên bao vây chặn đứng lối ra.

Lục Trạc nhìn lại con đường núi ở phía hoang vu sâu thẳm, đột nhiên nhảy xuống khỏi lưng Phi Mặc, đoạt lấy một con ngựa vô chủ. Sau khi leo lên lưng ngựa, chàng chỉ tay về phía đường núi phía sau mà quát: "Hậu phương quân địch thưa thớt hơn, đệ mau dẫn năm ngàn nhân mã từ phía sau đột phá xông ra ngoài!"

Đường lui quá mức chật hẹp, nếu như tất cả mọi người cùng tiến lên thì tốc độ lập tức sẽ bị chậm lại, đến lúc đó quân Ô Đạt hoàn toàn có thể điều binh vòng ra phía sau bao vây. Chỉ có Lục Trạc dẫn đầu chủ lực Thần Võ quân chém giết mở đường ở phía trước, thì mới có thể tranh thủ thời gian cho Lục Nhai.

"Đệ không đi! Đệ sẽ lưu lại nơi này, đại ca hãy từ phía sau rút lui đi!" Lục Nhai đỏ bừng mắt hét lên.

Lục Trạc cười mắng hắn: "Đệ mà lưu lại thì cả hai huynh đệ ta đừng hòng có ai ra được ngoài."

Lục Nhai khựng lại, nước mắt đột nhiên lăn xuống.

Lục Trạc gạt phắt một mũi tên bắn tới, dùng báng thương quét mạnh một cái vào lưng Lục Nhai thúc giục: "Đi mau! Bên ngoài còn có hai vạn quân Thần Võ nữa, hãy mang tất cả bọn họ trở về cho ta!"

Nước mắt Lục Nhai rơi như mưa.

Lục Trạc nhìn về phía chiến mã Phi Mặc, đột nhiên cất tiếng huýt sáo dài.

Phi Mặc dựng hai móng trước lên, phát ra một tiếng hí rền rĩ như thể không muốn rời xa chủ nhân. Lục Trạc dứt khoát quất một roi thật mạnh lên mình Phi Mặc, con chiến mã lúc này mới chịu chở theo Lục Nhai, lao thẳng về phía con đường núi chật hẹp kia.

Lục Trạc điểm năm ngàn nhân mã bám sát theo sau để bảo vệ, rồi lập tức tiếp tục dẫn những người còn lại xông lên phía trước chém giết kẻ thù.

Hai bên quân đội kịch chiến giằng co, chém giết suốt một ngày trời. Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, từ bên trong thung lũng Thiết Hạt đột nhiên có người gào to: "Lục Trạc chết rồi!"

Phía bên ngoài thung lũng Thiết Hạt, hơn một vạn quân Thần Võ đang liều chết chiến đấu hung hãn nhất nghe thấy vậy thì toàn thân chấn động, ngay lập tức điên cuồng chém giết càng thêm tàn bạo hơn.

Trận chiến này, cả binh mã triều đình lẫn thiết kỵ Ô Đạt đều tổn thất hơn một nửa. Tây Đình hầu dẫn người xung phong liều chết vốn là muốn cứu bằng được Lục Trạc ra ngoài, lúc này nghe tin Lục Trạc đã tử trận, Tây Đình hầu đột nhiên ôm ngực phun ra một ngụm máu tươi, ngửa mặt lên trời than khóc: "Lục lão huynh, ta không còn mặt mũi nào để đi gặp ông nữa rồi!"

Nói đoạn, Tây Đình hầu hai mắt tối sầm, ngã nhào từ trên lưng ngựa xuống.

Chủ tướng hôn mê bất tỉnh, Long Tương quân của Hàn gia lập tức rơi vào cảnh đại loạn.

Tần Mân thấy tình thế bất lợi, bất đắc dĩ phải hạ lệnh cho đại quân rút lui.

Quân Du Thành và Long Tương quân nhanh chóng thu quân chỉnh đốn đội ngũ, chỉ riêng hơn một vạn tướng sĩ của Thần Võ quân là như phát điên, vẫn liều mạng muốn xông vào bên trong.

Tần Mân đích thân phi ngựa trở lại, hướng về phía hơn một vạn tướng sĩ kia mà hét lớn: "Lục Trạc đã chết rồi! Các ngươi có lưu lại thì cũng chỉ làm bia đỡ đạn để tăng thêm uy danh cho quân Ô Đạt mà thôi! Có gan thì theo ta trở về, ngày sau chúng ta sẽ huyết tẩy đô thành Ô Đạt để báo thù!"

Thế nhưng không một ai chịu nghe lời ông ta.

Trịnh tham tướng vốn thân thiết với Thần Võ quân hơn, lúc này cũng khản giọng hét lớn: "Rút lui mau! Các ngươi có chết ở đây càng nhiều thì uy danh của Thần Võ quân lại càng suy yếu! Các ngươi thật sự muốn biến Thần Võ quân thành trò cười cho thiên hạ hay sao mà cứ cố chấp xông vào? Các ngươi làm vậy thì có để tướng quân của các ngươi làm quỷ cũng không được yên lòng!"

Tiếng gió thổi tan giọng nói của gã, lọt vào tai của những tướng sĩ Thần Võ quân kia.

Đến tận đây, hơn một vạn tướng sĩ Thần Võ quân rốt cuộc mới khôi phục lại lý trí. Ai nấy đều không cam lòng mà ngoảnh lại nhìn thung lũng Thiết Hạt lần cuối, rồi bắt đầu lầm lũi rút lui theo đại quân.

.

Triều đình đại bại trên vùng thảo nguyên, hung tin này là nơi đầu tiên truyền về các thành trấn biên quan.

Ngụy Nhiêu thống lĩnh năm trăm phủ binh vừa mới tới Du Thành, mới đặt chân định cư được hai đêm, thì ngay ngày hôm sau khắp cả Du Thành đã lan truyền tin tức, Quân Thần Võ bị vây khốn tại thung lũng Thiết Hạt, huynh đệ Lục Trạc và Lục Nhai đều đã tử trận.

Triệu Bách là người đầu tiên nghe ngóng được phong thanh này. Hắn liền bảo thuộc hạ tạm thời giấu kín quận chúa, còn bản thân thì đích thân tới tìm thủ tướng Du Thành để dò hỏi thực hư. Nào ngờ tại đây tin dữ đã được xác thực, bọn người Tây Đình hầu hiện vẫn đang đóng trại trên thảo nguyên, nhưng đã phái người phi ngựa mang tấu chương dâng lên hoàng cung.

Đôi mắt hổ của Triệu Bách rưng rưng lệ, mấy bận ngồi trên lưng ngựa suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất. Hắn mất hồn mất vía trở về ngôi nhà thuê của Ngụy Nhiêu.

"Quận chúa, thuộc hạ vừa mới nghe được tin tức... Thế tử gia cùng Nhị gia hôm qua bị vây khốn ở thung lũng Thiết Hạt, đột phá vòng vây không thành, đều... đều đã hy sinh rồi..."

Ngụy Nhiêu đứng trên bậc thềm, nhìn Triệu Bách càng nói giọng càng nghẹn ngào không thành tiếng, nhìn những giọt lệ nóng hổi của hắn nhỏ xuống nền đá phiến, nàng chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng nổ oanh oanh tai váng mắt hoa.

Hy sinh...

Chết rồi sao?

Lục Trạc chết rồi ư?

Ngụy Nhiêu không tin.

Hắn là Lục Trạc cơ mà, đến hai mươi lăm vạn đại quân Tây Khương hắn còn chặn đứng được, lẽ nào lại sợ toán quân lẻ của thiết kỵ Ô Đạt? Hắn mang theo năm vạn quân Thần Võ, lại có quân Du Thành trợ chiến, cho dù không tiêu diệt được nước Ô Đạt thì cũng không thể nào dễ dàng bỏ mạng như thế được.

Quệt ngang khóe mắt, Ngụy Nhiêu quay trở vào phòng. Chỉ một lát sau, nàng bước ra trong bộ trang phục cưỡi ngựa gọn gàng, tựa như không nhìn thấy Triệu Bách và những người khác, nàng cứ thế đi thẳng ra ngoài.

"Quận chúa, quận chúa, ngài đừng như vậy mà!" Triệu Bách quỳ sụp xuống chặn ngay trước mặt Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu không muốn nhìn hắn, bởi vì Triệu Bách đang quỳ, nếu nàng nhìn hắn thì sẽ phải cúi đầu, mà một khi cúi đầu, nàng sợ mình sẽ không cầm nổi những giọt nước mắt kia nữa.

"Cục diện chiến trường thay đổi khôn lường, tin tức ngươi nghe được rất có thể là do quân Ô Đạt tung tin giả, ý đồ làm loạn quân tâm của ta mà thôi."

"Quận chúa muốn làm gì ạ?"

"Đi thảo nguyên, đi tìm thế tử."

Vì sợ làm Lục Trạc phân tâm nên Ngụy Nhiêu mới luôn chọn cách ở lại biên thành để chờ hắn. Giờ đây, Ngụy Nhiêu không muốn chờ đợi thêm nữa.

Chính Lục Trạc là người làm loạn tâm trí nàng trước, vậy thì tại sao nàng phải nghe theo lời hắn, ngoan ngoãn ngồi một chỗ chờ đợi làm chi?

Nàng nhất định phải đi. Hắn còn sống, Ngụy Nhiêu sẽ cùng hắn đánh Ô Đạt, hắn đã chết, Ngụy Nhiêu liền bầu bạn đưa hắn về nhà.