Gả Kim Thoa

Chương 134: Chờ Ta Trở Lại



Nhân lúc a Bảo đang ngủ say, bọn người Triệu Tùng và Bích Đào liền hộ tống con bé lên đường trở về kinh thành.

Ngụy Nhiêu vẫn luôn ở lại thành Cam Châu.

Nàng biết Lục Trạc thống lĩnh hai mươi vạn đại quân để chống chọi với hai mươi lăm vạn thiết kỵ Tây Khương là điều chẳng hề dễ dàng. Nàng lo lắng Lục Trạc sẽ bị thương, thế nhưng càng vào thời khắc mấu chốt này, Ngụy Nhiêu lại càng không thể hành động thiếu suy nghĩ. Nàng muốn ở lại Cam Châu để chờ Lục Trạc, chứ không phải lao ra chiến trường để chuốc thêm phiền toái và làm hắn phân tâm, bởi lẽ năm trăm phủ binh trong tay nàng lúc này căn bản chẳng xoay chuyển được cục diện.

May mắn thay, Lục Trạc đã không làm nàng thất vọng. Hắn quả nhiên là Lục Trạc, là gia chủ tương lai của phủ Anh quốc công, là chủ tướng đời tiếp theo của Thần Võ quân.

Trong bối cảnh tổng binh lực của quân Cam Châu yếu thế hơn thiết kỵ Tây Khương, Lục Trạc vẫn kiên cường giữ vững cứ điểm Gia Dục Quan. Hắn dựa vào địa thế hiểm trở của Gia Dục Quan để giáng một đòn nặng nề vào đại quân Tây Khương, cuối cùng chặn đứng thế công như lũ cuốn bão dâng của chúng. Lục Trạc ở ngoài sáng trấn giữ Gia Dục Quan, còn Mông Khoát thì bí mật dẫn năm vạn binh mã trèo đèo lội suối, vòng ra tập kích phía sau hậu phương của quân Tây Khương. Hậu phương địch vừa loạn, Lục Trạc lập tức dẫn binh ra khỏi thành, cùng Mông Khoát tiền sau giáp kích. Thiết kỵ Tây Khương bỏ mạng mất mấy vạn quân, tháo chạy vô cùng chật vật.

Lục Trạc và Mông Khoát thừa thắng xông lên, một mực truy kích kẻ địch. Cho đến khi Anh quốc công cùng Tây Đình hầu thống lĩnh Thần Võ quân và Long Tương quân chạy đến chi viện, quân Cam Châu đã đánh đuổi được thiết kỵ Tây Khương ra khỏi Qua Châu. Quân địch lúc này phải lui về trú đóng ở vùng thảo nguyên, chần chừ không dám tiến lên thêm một bước.

Sau mấy trận kịch chiến, thế cục đã đảo chiều. Quân Cam Châu sau khi có thêm viện binh thì tổng số quân đã lên tới gần ba mươi vạn, trong khi thiết kỵ của Tây Khương giờ lại không đầy hai mươi vạn.

Anh quốc công và Tây Đình hầu đã nhiều năm không cầm quân, tuổi tác của hai người cũng đã cao, đây rất có thể là lần cuối cùng hai vị lão tướng này ra trận. Sau khi thương lượng kỹ càng, hai người quyết định để những tiểu bối trẻ tuổi như Lục Trạc, Lục Nhai, Hàn Liêu ở lại trấn giữ đại doanh. Còn hai lão tướng mỗi người chia nhau dẫn mười vạn nhân mã, trùng trùng điệp điệp lao thẳng tới đại doanh của Tây Khương.

Song phương chém giết suốt một ngày một đêm. Thiết kỵ Tây Khương bôn ba chinh chiến nhiều ngày sớm đã kiệt sức, trong khi nhân mã do Anh quốc công và Tây Đình hầu thống lĩnh lại luôn ở trong tư thế dĩ dật đãi lao*. Hai vị lão tướng liên thủ, đánh cho quân Tây Khương tan tác bời bời. Mới cầm cự được hai tháng, Tây Khương đã bội ước với Ô Đạt, co đầu rút cổ chạy trốn về nước.

*Dĩ dật đãi lao: Lấy khỏe mạnh, nhàn nhã để đối phó với mệt mỏi, kiệt sức.

Tin chiến thắng truyền về kinh thành, Nguyên Gia đế long nhan vô cùng vui mừng. Ngài hạ chiếu mệnh Anh quốc công ở lại trấn thủ Cam Châu, còn Tây Đình hầu phụ tử cùng huynh đệ Lục Trạc, Lục Nhai dẫn mười vạn binh mã tiến về gấp rút tiếp viện cho đại quân lộ phía Bắc. Mục tiêu lần này không còn là đánh bại Ô Đạt nữa, mà là muốn tiêu diệt hoàn toàn nước Ô Đạt!

Tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi chờ thánh chỉ phản hồi, Lục Trạc đã ra roi thúc ngựa trở về thành Cam Châu!

Ngụy Nhiêu vốn không biết Lục Trạc sẽ về, nàng chỉ biết quân Cam Châu đã đánh thắng trận. Ngụy Nhiêu vô cùng vui mừng. Để giải tỏa niềm vui sướng khôn xiết, nàng liền ngồi viết mấy phong thư nhà gửi về kinh thành. Thư gửi cho bên nhà ngoại đều là để báo tin vui, riêng thư viết cho bà mẹ chồng Hạ thị là dài hơn cả. Nàng nhớ con gái, đặc biệt nhớ, không biết tiểu gia hỏa kia khi trở về phủ quốc công có khóc nháo đòi tìm cha nương thân hay không.

Đang ở trong thư phòng, nàng đột nhiên nghe thấy tiền viện truyền đến một trận náo loạn xôn xao, hình như có người đang gọi "Thế tử gia!".

Ngụy Nhiêu lập tức đặt bút xuống. Lúc nàng lao ra khỏi thư phòng thì vừa vặn nhìn thấy Lục Trạc đã xuất hiện ở khúc quanh hành lang. Hắn mặc một bộ giáp bạc, mũ chiến không biết đã để ở đâu, lộ ra khuôn mặt sạm đen đi vì nắng gió và gầy đi trông thấy. Duy chỉ có nét anh dũng hào hùng là không hề giảm bớt, đôi mắt phượng khi nhìn thấy nàng liền lập tức đong đầy ý cười.

Các tiểu nha hoàn đã sớm biết ý lui xuống, Ngụy Nhiêu không còn kiêng dè gì nữa, nhấc tà váy chạy dọc theo hành lang lao về phía hắn.

Lục Trạc đứng yên tại chỗ, nhìn nàng trong tà váy dài thướt tha tựa như một chú chim nhỏ sà vào lòng mình. Đây là lần đầu tiên người nữ nhân này thể hiện tình cảm với hắn một cách rõ ràng và mãnh liệt đến thế.

Lục Trạc giang tay, bế bổng Ngụy Nhiêu lên cao. Nàng nhẹ bẫng, được hắn nâng qua khỏi đỉnh đầu một cách dễ dàng.

Hắn ngửa cổ lên nhìn, còn Ngụy Nhiêu thì cúi xuống, hai tay đã áp lên má Lục Trạc. Khi ở xa nhìn không rõ, giờ ghé sát lại mới thấy dưới cằm hắn lún phún đầy râu quai nón.

"Sớm biết chàng đánh trận giỏi như vậy, thiếp đã không tiễn A Bảo về rồi." Ánh mắt nàng dịu dàng như tơ quấn quýt trên gương mặt hắn, Ngụy Nhiêu khẽ oán trách. Vừa phải lo lắng cho phu quân nơi chiến trận, lại vừa phải xót xa cho cô con gái nhỏ, hai tháng qua nàng sống vô cùng dày vò, tâm can giống như bị xẻ làm đôi vậy.

Lục Trạc chỉ xem lời oán trách này như một lời khen ngợi. Sáu năm trước, hắn từng bị thương trên chiến trường và để Ngụy Nhiêu nhìn thấy dáng vẻ chật vật nhất của mình. Giờ đây, rốt cuộc hắn cũng chứng minh được cho nàng thấy, nam nhân của nàng không phải là một vị tướng quân yếu ớt, mà hoàn toàn có đủ năng lực để giữ cho biên cương được bình an.

Trước khi trời tối còn phải chạy về quân doanh nên thời gian lưu lại của Lục Trạc không có nhiều. Hắn có rất nhiều lời muốn nói với Ngụy Nhiêu, muốn tự miệng nói cho nàng biết hắn nhớ nàng đến nhường nào. Thế nhưng Lục Trạc không muốn lãng phí đầu môi chót lưỡi, hắn nhớ nàng ra sao, tự khắc nàng sẽ cảm nhận được.

Lục Trạc cứ bế bổng Ngụy Nhiêu như thế mà đưa nàng thẳng vào nội thất.

Hắn vồ vập quấn quýt si mê như thuở mới cưới, Ngụy Nhiêu tuy cũng nhớ nhung hắn nhưng trong lòng lại ẩn ẩn chút bất an: "Sao lại vội vã như vậy?"

Động tác của Lục Trạc bỗng khựng lại, ánh mắt nhìn nàng thoáng chút áy náy: "Lát nữa ta lại phải đi rồi. Hoàng thượng hạ lệnh bảo bọn ta tiến đánh Ô Đạt, Cam Châu tạm thời giao cho tổ phụ trấn thủ."

Ngụy Nhiêu vốn tưởng Tây Khương lui binh thì Lục Trạc đã an toàn, không ngờ tới hắn còn phải đi đánh Ô Đạt.

Đừng nhìn lần này Ô Đạt phái ra ít binh mã hơn Tây Khương, nhưng nước này xưa nay vốn là loài sói dữ ở phương Bắc của Đại Tề. Đám thiết kỵ Ô Đạt kia giết người không chớp mắt, so với kẻ gió chiều nào theo chiều nấy như Tây Khương thì hung bạo, mãnh liệt hơn nhiều.

Lo lắng, lưu luyến xen lẫn đau lòng, Ngụy Nhiêu bỗng cắn mạnh một cái lên bả vai Lục Trạc.

Hơi thở của Lục Trạc trầm xuống, hắn chẳng màng đến chuyện gì nữa, cúi đầu một lần nữa vùi mình vào nàng.

Sau khi đã thỏa nỗi khát khao, Lục Trạc mới ôm Ngụy Nhiêu vào lòng mà thủ thỉ: "Ta phải rời khỏi Cam Châu rồi, nàng lưu lại bên này cũng chẳng để làm gì, trở về kinh thành đi thôi. A Bảo còn nhỏ như vậy, chúng ta không thể cùng lúc đều bỏ mặc con bé được. Nàng về trước đi, chờ chiến sự kết thúc, ta chắc cũng sẽ trực tiếp trở lại kinh thành, năm nay vốn dĩ cũng đến kỳ hạn điều chuyển về rồi."

Ngụy Nhiêu uể oải "vâng" một tiếng. Cả phu quân lẫn con gái đều không ở đây, nàng một mình ở lại Cam Châu thì còn ý nghĩa gì nữa?

"Đi Ô Đạt... có nguy hiểm lắm không?" Ngụy Nhiêu v**t v* khuôn mặt hắn, trong lòng vẫn tràn đầy lo lắng.

Lục Trạc trấn an: "Biên giới phía Bắc có tổng cộng hai mươi vạn đại quân, lần này thượng tứ quân của chúng ta hoàn toàn xuất kích. Hoàng thượng đã hạ lệnh muốn chúng ta tiêu diệt nước Ô Đạt, nàng nói xem Ô Đạt còn gì để đáng sợ nữa?"

Thượng tứ quân...

Ngụy Nhiêu khẽ nhíu mày dặn dò: "Hàn Liêu không phải hạng người tốt lành gì, chàng hãy cẩn thận hắn một chút, tận lực chớ có hợp binh xuất kích cùng hắn."

Lục Trạc hiểu rõ ý nàng. Kỳ thực chuyện rò rỉ bí mật trên chiến trường sáu năm trước, cùng với vụ ám sát sau khi trở về từ hành cung sau này, Lục Trạc vẫn luôn coi Hàn gia là một trong những đối tượng tình nghi lớn nhất, chỉ có điều chưa có chứng cứ. Nếu chỉ bằng vào sự nghi ngờ của hắn thì không thể nào định tội Hàn gia được.

"Nàng ở nhà chăm sóc A Bảo cho tốt, không cần lo lắng cho ta." Lục Trạc hôn nhẹ lên trán nàng.

Thời gian không đợi người, Lục Trạc dù có lưu luyến đến mấy thì vẫn phải vội vã rời đi.

Ngụy Nhiêu tiễn hắn ra tận cửa phủ.

Lục Trạc xoay người nhảy lên lưng con Phi Mặc, nhìn Ngụy Nhiêu với dung nhan như họa đang đứng dưới thềm đá, hắn khẽ mỉm cười, giật dây cương bảo: "Chờ ta trở về."

Lời còn chưa dứt, Lục Trạc đã giục ngựa lao đi.

Ngụy Nhiêu nhìn theo bóng lưng của chàng, mãi đến khi Lục Trạc biến mất ở cuối con ngõ hẻm, nàng mới bật ra một tiếng cười khổ khôn nguôi.

Bảo yên tâm thì nói rất dễ dàng, nhưng một khi bóng hình người đó đã khắc sâu vào tim thì làm sao có thể buông xuống một cách dễ dàng như thế được?

.

Sau khi Lục Trạc rời đi, Ngụy Nhiêu còn ở lại phủ tướng quân thêm hai ngày. Sau khi từ biệt mấy vị phu nhân có mối quan hệ giao hảo trong thành, nàng mới lên xe ngựa khởi hành. Triệu Bách hộ vệ bên cạnh xe, năm trăm phủ binh theo sát phía sau.

Năm trăm phủ binh này của Ngụy Nhiêu đều được trang bị theo quy chuẩn kỵ binh, mỗi người đều cưỡi một con chiến mã oai phong lẫm liệt.

Đến ngày thứ hai của cuộc hành trình, mọi người nghỉ chân ở vùng ngoại ô. Sau khi hạ trại đóng quân xong xuôi, Ngụy Nhiêu ngồi một mình trong doanh trướng của mình. Sắc trời đã tối hẳn nhưng nàng lại chẳng thể chợp mắt, lúc thì nghĩ đến Lục Trạc, lúc lại nhớ đến A Bảo, rồi có khi lại nghĩ về những bách tính biên cương đang phải chạy nạn mà nàng nhìn thấy suốt dọc đường đi. Chiến sự bùng nổ, dù triều đình có tràn đầy lòng tin đi chăng nữa thì dân chúng vốn sợ chết, họ thà rời bỏ quê hương xứ sở trước, đợi đến khi khói lửa chiến tranh lắng xuống rồi mới trở về.

Giữa đồng hoang vang vọng tiếng côn trùng kêu rả rích không ngớt. Ngụy Nhiêu nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, chẳng biết từ lúc nào rốt cuộc cũng thiếp đi.

Ngụy Nhiêu vốn rất hiếm khi nằm mơ, nhưng đêm nay nàng lại mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, nàng trở về bãi chiến trường của sáu năm về trước. Ngụy Nhiêu chưa từng tự mình trải qua trận chiến năm ấy, nhưng lúc Lục Trạc hôn mê bất tỉnh, nàng từng nghe kể lại hắn đã bị thương như thế nào. Hắn bị một mũi tên bắn trúng ngay tim từ phía sau lưng, mạng lớn không chết nhưng lại chẳng chịu tịnh dưỡng cho tốt mà cứ mang thương tích tiếp tục ra trận, thế nên vết thương cứ lặp đi lặp lại rồi rách miệng ra.

Trong giấc mơ của Ngụy Nhiêu, tất cả những hình ảnh ấy đều hiện lên rõ mồn một. Nàng nhìn thấy cảnh Lục Trạc trúng tên thổ huyết, nhìn thấy vết thương của hắn một lần nữa rách miệng băng huyết, nhìn thấy hắn gượng sức phi ngựa về kinh rồi ngã nhào từ trên lưng ngựa xuống, nhìn thấy dáng vẻ hắn gầy gò trơ xương nằm trên giường bệnh. Trong mơ, Ngụy Nhiêu vẫn gả cho hắn để xung hỷ, chỉ có điều nàng không còn thờ ơ lạnh nhạt nữa, nàng ngày đêm túc trực bên giường Lục Trạc, mong ngóng hắn mau chóng tỉnh lại. Thế nhưng Lục Trạc cứ hôn mê bất tỉnh như thế, cho đến khi trút xuống hơi thở cuối cùng.

Trong mơ, Ngụy Nhiêu khóc lóc thảm thiết. Đến khi nàng giật mình tỉnh dậy khỏi niềm bi thương tột cùng ấy, nàng mới phát hiện trên mặt mình quả thực đã đẫm lệ.

Ngụy Nhiêu ngồi dậy, cứ ngơ ngác ngồi như thế, ngay cả tiếng muỗi vo ve bên tai cũng chẳng hề hay biết.

Tại sao nàng lại mơ thấy một giấc mơ như vậy?

Người ta thường bảo những người thân thiết với nhau sẽ có thần giao cách cảm, chẳng lẽ Lục Trạc ở nơi chiến trường đã gặp phải nguy hiểm gì rồi sao?

Nàng và Lục Trạc tuy không phải huyết thống thân nhân, nhưng hai người đã làm phu thê ba bốn năm trời, lại cùng nhau nuôi nấng một đứa con gái. Nàng và Lục Trạc, sớm đã sâu đậm hơn cả người thân ruột thịt.

Khoác thêm chiếc áo ngoài, Ngụy Nhiêu lặng lẽ bước ra khỏi doanh trướng.

"Quận chúa?" Triệu Bách đang canh gác bên ngoài lập tức phát hiện ra nàng.

Ngụy Nhiêu khẽ lắc đầu, nàng đi đến khoảng đất trống giữa các doanh trướng, đăm đắm ngóng nhìn về phương Bắc.

Kỳ thực, nàng cách vùng thảo nguyên cũng không quá xa. Cam Châu nằm ở hướng chính Tây của kinh thành, nàng cứ một mực đi về hướng Đông, khoảng cách đến thảo nguyên chỉ vừa vặn bằng nửa ngày đường phi ngựa.

Trên trời đầy sao sáng chói, có mấy ngôi sao lấp lánh đặc biệt sáng tỏ.

"Quận chúa đang lo lắng cho thế tử gia sao ạ?" Triệu Bách thấp giọng hỏi.

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, nhìn vào màn đêm thăm thẳm mà nói: "Đúng vậy, ngươi bảo xem, nếu bây giờ ta đi tìm chàng, liệu chàng có tức giận không?"

Triệu Bách trong lòng kinh hãi, lập tức khuyên can: "Quận chúa nặng tình như thế, thế tử gia làm sao có thể tức giận được. Chỉ là nếu quận chúa đến đó, thế tử gia khó tránh khỏi sẽ bị phân tâm."

Ngụy Nhiêu gật gật đầu.

Điều nàng không muốn nhìn thấy nhất chính là Lục Trạc vì nàng mà phân tâm, từ đó làm loạn nhịp điệu chiến đấu, ảnh hưởng đến đại cục.

"Tạm hoãn việc về kinh, trước tiên hãy chuyển hướng đến Du Thành." Ngụy Nhiêu quyết định nói.

Lục Trạc từng nói bọn họ phải đến Du Thành để hội quân với cấm quân Du Thành, chắc hẳn lúc này đã sớm hợp binh ra chiến trường. Vậy thì Ngụy Nhiêu sẽ đến Du Thành để chờ hắn, dù thế nào đi chăng nữa, nàng cũng muốn là người đầu tiên biết được tin tức của Lục Trạc.

Triệu Bách đã khuyên can một lần, thấy quận chúa tâm ý đã quyết thì không phản đối nữa.

Sáng hôm sau, sau khi dùng xong bữa sáng và tập hợp đội ngũ, Triệu Bách thay mặt Ngụy Nhiêu tuyên bố bọn họ sẽ chuyển hướng đến Du Thành.

Năm trăm phủ binh tinh thần bỗng chấn động, có người hưng phấn hỏi: "Quận chúa muốn dẫn chúng ta ra chiến trường sao?"

Học bản lĩnh lâu như vậy, nay Tây Khương đã lui quân, binh lực triều đình lại áp đảo thiết kỵ Ô Đạt, đây chính là cơ hội tốt để nam nhi nhiệt huyết kiến công lập nghiệp.

Triệu Bách lạnh giọng cắt ngang: "Nếu ra chiến trường, quận chúa tự khắc sẽ có phân phó. Nếu quận chúa chưa nói gì, các ngươi cũng đừng có nghĩ ngợi lung tung."

Năm trăm phủ binh đối với Ngụy Nhiêu luôn nói gì nghe nấy, nghe vậy liền vội vàng ngừng bàn tán.

Ngụy Nhiêu ngồi trong xe ngựa, nghe đám người bên ngoài bày tỏ niềm ước ao được ra chiến trường giết địch. Ngay cả những phủ binh do nàng huấn luyện còn một lòng báo quốc, kiến công lập nghiệp như thế, huống chi phủ Anh quốc công mấy đời thâm thụ hoàng ân, Lục Trạc với tư cách là thế tử của quốc công phủ, làm sao có thể không toàn lực ứng phó?

Hắn là võ tướng, vốn dĩ nên tận trung với chức trách của mình, thế nhưng Ngụy Nhiêu sợ hãi, nàng sợ hắn lại không biết xót thương chính mình, để trọng thương một lần nữa đầy thân.