Tin tức Ngụy Nhiêu được Lục Trạc đón trở lại Anh Quốc Công phủ nhanh chóng truyền khắp kinh thành.
Mặc kệ Lục Trạc đưa ra lý do gì, là do hôn ước từ trước vẫn còn hiệu lực hay hai người gương vỡ lại lành, bách tính trong thành cũng chỉ nhìn ra một điều duy nhất, Đời này kiếp này của Lục Trạc, thực sự là không có Ngụy Nhiêu thì không thể sống nổi. Dù cho Ngụy Nhiêu có lầm tưởng hắn đã qua đời mà chuẩn bị cải giá, Lục Trạc cũng chẳng hề bận tâm. Hắn đã nhận định Ngụy Nhiêu thì nhất quyết phải cùng nàng làm một đôi phu thê dài lâu, bạc đầu giai lão.
Một đôi trai tài gái sắc, cùng nhau trải qua biết bao hoạn nạn trắc trở mới có thể thành đôi thật không dễ dàng gì. Dân chúng bàn ra tán vào một hồi, rồi cũng cảm thấy kết cục như vậy thật tốt, gia đình đoàn tụ sum vầy, vẹn cả đôi đường.
Về phía Anh Quốc Công phủ, họ liền chọn một ngày lành tháng tốt để mở tiệc chiêu đãi thân bằng quyến thuộc. Việc này vừa là để chúc mừng hai cha con Lục Mục và Lục Trạc bình an trở về, vừa là để chính thức thông báo với mọi người rằng Ngụy Nhiêu vẫn là dâu trưởng của Lục gia.
Còn về vị trí Thế tử Anh Quốc Công phủ, vào khoảng thời gian mọi người lầm tưởng Lục Trạc đã hy sinh, cũng chẳng có ai trong phủ mảy may đề cập đến chuyện lập Thế tử mới. Người ngoài thì đoán già đoán non, cho rằng vị trí này có thể sẽ rơi vào tay tứ thúc của Lục Trạc, bởi vì tứ gia là con trai ruột của Anh Quốc Công. Cũng có người đoán vị trí đó thuộc về Lục Nhai, dẫu sao thì tứ gia cũng đang mang tật ở chân. Nhưng ở nội bộ Lục gia, tứ gia chưa từng tơ tưởng đến chiếc ghế đó, còn Lục Nhai thì mạng sống này là do huynh trưởng đổi về cho, hắn lại càng không bao giờ ngó ngàng đến vị trí vốn thuộc về ca ca mình.
Cho nên vừa lúc Lục Trạc trở về, danh hiệu Thế tử gia tự nhiên vẫn thuộc về hắn.
Xét theo lý lẽ, Lục gia nên giao lại vị trí Thế tử cho Lục Mục, thế nhưng tâm tư của Lục Mục nay đã già rồi. Ông không còn muốn gia nhập Thần Võ quân, cũng chẳng màng tiếp quản sản nghiệp và việc nhà của Lục gia nữa. Ông chỉ muốn dành thời gian để phụng dưỡng cha mẹ, ở bên bù đắp cho người thê tử đã xa cách nhiều năm, thời gian rảnh rỗi thì chỉ bảo võ nghệ cho đám con cháu trong nhà. Công việc này vốn dĩ thuộc về Anh Quốc Công, nhưng Anh Quốc Công lại lười quản giáo mấy đứa cháu, vừa hay trưởng tử đã trở về, ông liền đẩy ngay việc nặng nhọc này cho con trai, còn mình thì tự tại tận hưởng an nhàn.
Anh Quốc Công phủ đã tổ chức một buổi yến tiệc vô cùng náo nhiệt, xem như cũng để giải đáp phần nào những thắc mắc của hàng xóm láng giềng và thân bằng hảo hữu.
.
Vào trung tuần tháng Ba, Thọ An quân chuẩn bị đón đại thọ tuổi bảy mươi.
Người xưa có câu "nhân sinh thất thập cổ lai hy", Thọ An quân có thể sống khỏe mạnh, an khang đến độ tuổi này, thật đúng với phong hiệu "Thọ An" mà Nguyên Gia đế đã ban tặng cho bà năm xưa.
Ngụy Nhiêu quyết định sẽ xuất phát sớm vài ngày, khi đến Nhàn trang vẫn còn có thời gian để hỗ trợ chuẩn bị cho tiệc mừng thọ.
Sáng sớm mùng mười tháng Ba, Lục Trạc đã hộ tống Ngụy Nhiêu cùng con gái lên đường.
Thời điểm này vừa vặn vào lúc xuân về hoa nở, tiết trời rất thích hợp để du xuân đạp thanh. Người dân trong thành nô nức hẹn nhau ra vùng ngoại ô vãn cảnh, nên khi xe ngựa của Anh Quốc Công phủ đi tới khu vực cửa thành, phía trước đã ùn tắc thành một hàng dài dằng dặc.
"Sao mà đông người thế này hả nương?" A Bảo ghé mắt nhìn ra ngoài cửa xe, tò mò hỏi.
Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Bởi vì thời tiết đẹp lắm, ai nấy đều muốn ra ngoài ngắm hoa, đạp thanh mà."
A Bảo nhổm mông lên, đang nhìn ngó một cách đầy hứng khởi thì từ phía sau bỗng vang lên một giọng nói oang oang như sấm đánh: "A Bảo!"
Cái chất giọng lớn ấy làm A Bảo giật nảy cả mình!
Cô bé quay đầu lại thì nhìn thấy Thích biểu cô phụ, Thích Trọng Khải, đang cưỡi trên một con ngựa cao lớn, trên vai còn đeo theo một túi đựng tên.
"Biểu cô phụ!" A Bảo ngọt ngào cất tiếng gọi.
Thích Trọng Khải thúc ngựa tiến lại gần bên hông xe.
Lục Trạc khẽ vén bức rèm che ở phía này lên.
Thích Trọng Khải liếc mắt nhìn vào bên trong, dùng chất giọng vang dội hỏi Lục Trạc: "Một nhà ba người các huynh định đi đâu thế này?"
Lục Trạc đáp: "Lão thái quân sắp đại thọ rồi, chúng ta đi qua đó ở trước vài ngày."
Thích Trọng Khải hiểu ra ngay, hào sảng nói: "Hôm nào thì mừng thọ thế? Để ta cũng đưa Vi Vũ cùng đám trẻ qua đó góp vui một thể."
Ngụy Nhiêu mỉm cười trêu: "Làm vậy chẳng phải lại khiến nhị gia tốn kém sao?"
Thích Trọng Khải nói: "Đều là người nhà cả, tốn kém với không tốn kém cái gì chứ, Công chúa đừng có dùng lời lẽ đó mà hạ thấp ta."
"Biểu cô phụ ơi, người chuẩn bị đi săn ạ?" A Bảo tò mò chăm chú nhìn vào túi đựng tên trên lưng hắn.
Thích Trọng Khải vỗ vỗ bả vai mình, rồi nghiêng đầu ném cho Lục Trạc một ánh mắt đầy u oán: "Đúng vậy đó, trước kia toàn là cha con đi cùng ta thôi, bây giờ cha con có gia đình các con rồi, chẳng thèm thèm đoái hoài đi với ta nữa."
A Bảo mặc kệ nỗi uất ức của biểu cô phụ, cô bé quay đầu nhào vào lòng Lục Trạc, làm nũng nói: "Cha ơi, con cũng muốn đi săn."
Lục Trạc xoa xoa đầu con gái: "Được, đến Nhàn trang rồi, cha sẽ chọn một ngày đưa hai mẹ con đi."
A Bảo bấy giờ mới hài lòng.
Thích Trọng Khải ngó nghiêng nhìn một nhà ba người trong xe ngựa, chợt nhớ tới một chuyện cũ năm xưa, liền nói với Lục Trạc: "Thủ Thành này, huynh có nhớ mười năm trước khi huynh mới trở lại kinh thành, ta muốn dẫn huynh đi săn, kết quả chúng ta cũng bị kẹt lại ngay chính chỗ này không? Lúc ấy, chiếc xe ngựa xếp ngay phía trước chúng ta chính là xe của Công chúa đấy."
Thật ra ngay từ lúc nghe thấy cái giọng oang oang của Thích Trọng Khải, Lục Trạc đã nhớ lại tình cảnh của mười năm về trước rồi.
Thích Trọng Khải đầy ý cười tinh quái nhìn Lục Trạc: "Khi đó ấy à, đôi mắt của Thủ Thành cháu cứ như mọc ở trên trời vậy. Ta giới thiệu với huynh ấy rằng Công chúa là cô nương xinh đẹp nhất kinh thành của chúng ta, thế mà cái vẻ mặt khinh khỉnh của huynh lúc ấy..."
Hắn còn chưa kịp nói hết câu, Lục Trạc đã "phạch" một tiếng dứt khoát hạ rèm xe xuống.
Thích Trọng Khải ở bên ngoài được một trận cười to ha hả.
Lục Trạc quay sang nhìn Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu liếc lườm hắn một cái sắc lẹm, rồi xoay mặt nhìn ra hướng khung cửa sổ ở phía bên kia.
Thời điểm này của mười năm trước, nàng và Lục Trạc còn chưa từng gặp mặt nhau, Lục Trạc thì vừa mới đính hôn với Tạ Họa Lâu. Lục Trạc của lúc đó, khi nghe Thích Trọng Khải khen ngợi dung mạo của nàng, làm sao có thể để nàng vào trong mắt cho được?
Xét theo lý lẽ thì chuyện cũ năm xưa này Ngụy Nhiêu chẳng thể trách cứ gì Lục Trạc, thế nhưng lời nói của Thích Trọng Khải lại khơi gợi cho nàng nhớ về đủ kiểu thái độ bất kính mà Lục Trạc từng dành cho nàng năm ấy. Thế là, suốt cả quãng đường tiếp theo, Ngụy Nhiêu chẳng thèm cho Lục Trạc lấy một nét mặt ôn hòa. Nàng cứ tự nhiên trò chuyện vui vẻ với con gái, nhưng hễ Lục Trạc định chen ngang tiếp lời là nàng liền ngó lơ, xem hắn như không khí.
Đến khi tới Nhàn trang, Ngụy Nhiêu lại càng chẳng có thời gian mà để mắt tới Lục Trạc nữa.
Gia đình Đại Chu thị, rồi cả hai chị em Chu Huệ Trân, Chu Huệ Châu đều đã đến từ sớm. Từ Hoắc Quyết, Hoắc Lâm cho đến chị em Chu Huệ Trân và Ngụy Nhiêu, năm người huynh đệ tỷ muội từng là những thiếu niên, thiếu nữ ngày nào, giờ đây ai nấy đều đã có bến đỗ nhân duyên của riêng mình, lại còn dẫn theo cả con cái. Cả một đại gia đình tụ họp đông đủ một chỗ, có biết bao nhiêu chuyện để hàn huyên, tâm sự.
Mãi cho đến sau khi dùng xong bữa tối, vợ chồng Ngụy Nhiêu và Lục Trạc mới ẵm A Bảo trở về Yến viên nghỉ ngơi.
A Bảo đã sang sương phòng đi ngủ. Khi Ngụy Nhiêu tắm rửa xong bước ra, nàng liền nhìn thấy Lục Trạc đang mặc một thân trung y ngồi ở trên giường, trong tay chẳng cầm sách vở gì cả, rõ ràng là đang chuyên tâm ngồi đợi nàng. Không hổ danh là đệ nhất công tử của kinh thành năm xưa, cốt cách của Lục Trạc vốn dĩ đã vô cùng xuất sắc, sau khi về kinh dưỡng một vài tháng, gương mặt hắn lại khôi phục được vẻ sáng bóng như ngọc mỹ miều. Vết sẹo nhàn nhạt nơi má trái chỉ càng tô điểm thêm cho vẻ ôn nhuận của hắn một nét anh dũng, cương nghị đầy cuốn hút, so với trước kia lại càng mê người hơn bội phần.
Ngụy Nhiêu thực ra rất thích dáng vẻ hiện tại này của Lục Trạc.
Thế nhưng nàng quyết không biểu hiện điều đó ra mặt. Nàng đi thẳng đến bên mép giường, chuẩn bị từ phía bên cạnh Lục Trạc leo vào góc giường phía trong.
Nàng vừa khom nhẹ eo, mái tóc dài đen nhánh, mềm mượt liền từ trên bờ vai rủ xuống như thác đổ. Lục Trạc không kìm được đưa tay ra, lặng nhìn những sợi tóc của nàng trượt qua kẽ tay mình: "Sao thế, nàng vẫn còn giận vì chuyện cũ năm xưa kia à?"
Ngụy Nhiêu khẽ cười nhạt: "Làm sao đến mức ấy chứ, khi đó chàng đâu có quen biết ta, tự nhiên là chẳng thèm để mắt tới rồi."
Câu nói này lọt vào tai khiến Lục Trạc cảm thấy sống lưng lạnh toát. Hắn lập tức đưa tay ra kéo người nàng vào lòng. Ngụy Nhiêu không muốn cho hắn ôm, đôi bàn tay búp măng liền ra sức túm chặt lấy chiếc chăn đặt ở góc giường, thế nhưng chiếc chăn ấy thì đáng bao nhiêu phân lượng chứ? Lục Trạc chỉ hơi dùng lực một chút đã chuẩn xác bế gọn Ngụy Nhiêu vào lồng ngực mình. Hắn ôm lấy nàng từ phía sau, hai tay khóa chặt lấy đôi tay của nàng. Ngụy Nhiêu rốt cuộc giãy giụa không ra, đành phải cúi gằm đầu xuống, dùng tóc mây che khuất đi gương mặt.
Lục Trạc một tay giữ lấy hai tay nàng, tay còn lại dịu dàng gạt mớ tóc xõa trên mặt nàng sang bên cạnh, để lộ ra gương mặt vẫn còn vương nét ửng hồng sau khi tắm. Làn da kiều nộn cùng nhan sắc diễm lệ ấy, hệt như một đóa hoa thược dược đỏ thắm đang lộng lẫy, kiêu sa nở rộ trong lòng hắn, tỏa ra thứ hương thơm mê đắm thấm vào tận xương tủy.
Trán Lục Trạc dán chặt vào má nàng, chóp mũi khẽ cọ xát vào chiếc cổ thon thả, thanh mảnh. Trong đầu hắn lúc này bỗng hiện lên tình cảnh lần đầu tiên hắn và nàng chạm mặt.
Lúc xếp hàng ở cửa thành năm ấy, hắn quả thực chỉ biết có nàng đang ngồi trong chiếc xe ngựa phía trước mà thôi. Còn lần đầu tiên Lục Trạc thực sự nhìn thấy con người Ngụy Nhiêu, là ở trên núi Vân Vụ. Giữa trời tuyết trắng xóa mênh mông, nàng vận một bộ nam trang sắc đỏ rực rỡ từ trên cây nhảy xuống, thoạt nhìn cứ ngỡ là một vị thiếu niên công tử với vóc dáng mảnh khảnh chưa nảy nở hết. Cho đến khi nàng quay mặt lại, mày ngài mắt phượng, đôi môi đỏ mọng kiều diễm vô ngần, khiến Lục Trạc khi ấy ở trong thâm tâm không khỏi chấn động kinh hoàng.
"Cảnh tượng lần đầu tiên nàng và ta gặp nhau, Nhiêu Nhiêu còn nhớ rõ không?" Lục Trạc nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên cổ nàng, thấp giọng hỏi.
Ngụy Nhiêu khẽ nghiêng đầu né tránh, trong lòng tuy vẫn còn hờn dỗi hắn, nhưng nàng cũng rất thích sự thân mật, quấn quýt phu thê như thế này.
Về phần lần đầu gặp gỡ ấy, Ngụy Nhiêu dĩ nhiên là nhớ kỹ. Giữa ngày mưa tuyết hôm đó, thái độ của Lục Trạc đối với nàng, quả thực chính là cái kiểu chẳng thèm để vào mắt.
"Nếu nàng mà có dung mạo bình thường, ta tự nhiên sẽ dám đối xử thẳng thắn với nàng. Nhưng ngặt nỗi nàng lại xinh đẹp như hoa như ngọc thế này, ta sợ chỉ cần mình có chút vẻ mặt ôn hòa với nàng thôi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì lại không cách nào thanh minh cho được." Lục Trạc khẽ mỉm cười, ôn tồn giải thích.
Ngụy Nhiêu nhíu mày: "Ý chàng là sao? Chẳng lẽ chàng chỉ cần nói chuyện nhỏ nhẹ, ôn hòa với ta một chút là ta liền sinh ra tâm tư không nên có, rồi tìm cách quyến rũ chàng hay sao?"
Lục Trạc đáp: "Không phải thế, ta còn chưa đến mức tự phụ như vậy. Chỉ là vì dung mạo của nàng quá mực xinh đẹp, nếu người ngoài nhìn thấy nàng và ta đi cùng nhau rồi đồn đại lời ra tiếng vào, thì cho dù ta có lên tiếng làm sáng tỏ rằng mình vô ý, liệu có ai thèm tin không? Một đôi nam nữ, càng là xứng đôi vừa lứa thì lại càng dễ rước lấy những lời dị nghị tình ngay lý gian."
Ngụy Nhiêu hừ nhẹ một tiếng: "Chàng nói thế này rốt cuộc là đang khen ta, hay là đang tự tâng bốc chính mình đây?"
Lục Trạc cười lớn bảo: "Nàng và ta đã là phu thê, khen nàng cũng chính là khen ta, mà khen ta thì cũng tương đương với khen nàng vậy."
Hắn vừa buông lời dỗ dành ngọt ngào như mật, vừa thuần thục châm lửa tình trên người Ngụy Nhiêu. Ngụy Nhiêu thoáng chốc như bị ngâm mình trong hũ rượu ủ lâu năm, đầu óc choáng váng rồi cứ thế thuận theo sự nồng nhiệt của hắn.
Sáng sớm hôm sau, Lục Trạc với tinh thần sảng khoái liền lên đường tới Thần Võ quân.
Ngụy Nhiêu thì ngủ nướng thêm một lát để lấy lại sức, lúc này mới rời giường để đi bầu bạn cùng con gái và những người thân trong nhà.
.
Đại thọ bảy mươi tuổi của Thọ An quân, bản thân bà vốn không muốn tổ chức rình rang, thế nhưng lại chẳng quản nổi tấm lòng hiếu thảo thành tâm của đám con cháu nhỏ tuổi cứ nhất quyết đòi phụng kính.
Có Đại Chu thị ra mặt giúp đỡ lo liệu quán xuyến mọi việc, Thọ An quân chẳng cần phải bận tâm đến bất cứ điều gì. Mỗi ngày bà đều được vây quanh bởi đám cháu con hiếu thảo, thảnh thơi cùng nhau thưởng thức cảnh sắc xuân tươi đẹp nơi Nhàn trang.
Thấm thoắt đã đến chính ngày đại thọ.
Thọ An quân vận một bộ xiêm y mới tinh màu tím thẫm thêu hoa văn ngũ phúc nâng thọ, trên đầu đội chiếc thắt trán màu đỏ chót có khảm ngọc phỉ thúy Phúc Lộc Thọ. Gương mặt bà rạng rỡ ngời sáng, vui vẻ đón nhận lời chúc thọ từ đám con cháu. Vị lão thái quân đã ở tuổi thất tuần nhưng vẫn giữ được nét hạc phát đồng nhan, tinh thần quắc thước, dù trên mặt đã hằn lên những nếp nhăn của năm tháng thì người ta vẫn có thể thấp thoáng nhìn ra dung mạo xinh đẹp thời trẻ tuổi của bà.
Gần đến giờ ngọ, Nhàn trang đột nhiên đón tiếp ba vị quý khách lâm môn.
Nguyên Gia đế cùng Quý phi nương nương Tiểu Chu thị và Tứ điện hạ đã cùng nhau xa giá đến đây để chúc thọ cho Thọ An quân.
Thọ An quân vừa là mẫu thân ruột thịt của Tiểu Chu thị, lại vừa là nhũ mẫu năm xưa của Nguyên Gia đế, thế nên lòng hiếu kính của đế phi dành cho bà so với con cái ruột thịt cũng chẳng kém là bao.
Nhìn thấy hai cô con gái, Thọ An quân đều nở nụ cười hiền hậu, nhưng đến khi chính tay Nguyên Gia đế dâng lên thọ lễ cho bà, khóe mắt lão thái quân không khỏi hoen lệ.
Nguyên Gia đế đối diện với những giọt nước mắt trong mắt Thọ An quân, trong lòng bỗng chốc bùi ngùi nhớ lại thuở ấu thơ. Năm ấy, khi Thái hậu một lòng một dạ chỉ biết tính toán mưu lợi cho huynh trưởng của ngài, thì chính Thọ An quân mới là người luôn ở bên cạnh chăm sóc, bảo bọc ngài từng li từng tí.
Dẫu cho ngài có làm thiên tử đi chăng nữa, thì sự báo đáp dành cho Thọ An quân vẫn là chưa đủ. Ngài chỉ nguyện cầu cho lão thái quân có thể sống lâu trăm tuổi, để bản thân ngài còn có thể tiếp tục được tận hiếu kính với bà.
Một buổi thọ yến náo nhiệt, chấn động khắp cả kinh thành rốt cuộc cũng kết thúc viên mãn.
Sau khi tiệc thọ tàn, đám người Đại Chu thị cũng lần lượt cáo từ rời đi, riêng Ngụy Nhiêu và A Bảo thì không vội vã hồi kinh.
Chờ đến cuối tháng, vào ngày hưu mộc của Lục Trạc, hắn đã đúng hẹn đưa thê tử và con gái cùng lên núi Vân Vụ vãn cảnh.
Đây là lần đầu tiên A Bảo được mặc một bộ kỵ trang nhỏ nhắn, cưỡi ngựa theo chân cha nương tiến vào sâu trong rừng núi hoang sơ. Cô bé nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, ríu rít như chú chim non dọc đường hỏi han đủ thứ không ngừng.
"Suỵt." Ngụy Nhiêu đột nhiên quay đầu lại, đưa ngón tay lên môi làm dấu bảo con gái giữ im lặng.
A Bảo vội vàng lấy hai tay bịt chặt lấy miệng mình.
Lục Trạc dắt ngựa, ôm lấy A Bảo đi dịch lên phía sau lưng Ngụy Nhiêu.
A Bảo nghển cổ nhìn về phía trước một cái, liền nhìn thấy một sinh vật toàn thân mọc đầy lông đen đang sục sạo trong bụi rậm.
Cô bé liền hạ thấp giọng hỏi nương: "Đấy là con gì thế ạ nương?"
Ngụy Nhiêu khẽ liếc mắt nhìn Lục Trạc, tủm tỉm cười đáp: "Là heo rừng đấy. Năm xưa, món quà đầu tiên mà cha con tặng cho nương chính là nó đấy."
A Bảo trợn tròn hai mắt kinh ngạc, cha của cô bé rốt cuộc là có cái gu thẩm mỹ kiểu gì thế này cơ chứ?
Lục Trạc chỉ mỉm cười không nói, lặng im dõi theo bóng dáng Ngụy Nhiêu đang điềm nhiên giương cung cài tiễn. Trong thâm tâm hắn dâng lên một niềm cảm khái và vô cùng may mắn. May mắn vì năm đó hắn từng có một trận bạo bệnh thập tử nhất sinh nằm liệt giường, và càng may mắn hơn vì đêm hôm ấy, khi hắn từ trong cơn hôn mê sâu tỉnh lại, người luôn túc trực, canh giữ ở bên cạnh hắn chính là nàng.