Gả Kim Thoa

Chương 151: Chính Văn Hoàn Tất



Gần đến Tết Đoan Ngọ, không khí lễ hội trong kinh thành ngày càng trở nên nhộn nhịp, nồng đợm.

A Bảo cứ ngỡ Đoan Ngọ thì chỉ có ăn bánh chưng, nhưng khi được đi dạo phố cùng cha mẹ một vòng, cô bé mới phát hiện các phường thị náo nhiệt đến nhường nào. Ngoài những gian hàng bày bán đủ loại đồ đạc, nơi đây còn có cả ảo thuật, xiếc khỉ, ném vòng... A Bảo trò nào chơi được đều chơi thử một lần. Lúc về đến nhà, cô bé ôm một đống phần thưởng chạy ngay tới Trung Nghĩa đường, háo hức muốn khoe với lão phu nhân về những trải nghiệm suốt nửa ngày qua của mình.

Lục Trạc cũng chỉ rảnh rỗi được nửa ngày này, buổi chiều hắn đã phải đi đốc thúc và xem Thần Võ quân diễn tập đua thuyền rồng.

Năm nay lại đến lượt trong cung tổ chức cuộc thi thuyền rồng, nhưng điều vượt quá dự tính của Ngụy Nhiêu là Lục Trạc lại muốn tham gia trận đấu năm nay.

Nói thế nào nhỉ, Lục Trạc năm nay ba mươi mốt tuổi, tương đương với số tuổi của Hàn Liêu khi tham gia cuộc thi mười năm trước, hơn nữa diện mạo của Lục Trạc trông còn trẻ trung, tuấn lãng hơn Hàn Liêu, cho nên việc hắn dự thi cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Thế nhưng Ngụy Nhiêu cứ cảm thấy Lục Trạc có tính toán khác. Lục Nhai, Lục Tông, Lục Trạch, Lục Triệt đều đã đến tuổi có thể làm chỉ huy đội thuyền rồng, trước kia Lục Trạc từng nhường Lục Nhai, tại sao năm nay đột nhiên lại muốn tranh giành ánh hào quang của các huynh đệ trẻ tuổi? Đến cả Thích Trọng Khải còn không tham gia cơ mà.

Ngụy Nhiêu muốn dẫn con gái đi xem họ diễn tập nhưng Lục Trạc lại không cho. Hắn bảo xem trước thì chẳng còn gì thú vị nữa, hắn muốn dành cho con gái một bất ngờ lớn vào đúng ngày thi đấu.

Ngụy Nhiêu lờ mờ hiểu ra, Lục Trạc là muốn thể hiện phong thái oai phong của mình trước mặt con gái, vì thế mới tranh cương vị chỉ huy với các huynh đệ.

Vào ngày Tết Đoan Ngọ, mẹ con Ngụy Nhiêu đi theo các nữ quyến của phủ Anh quốc công vào cung. Biển người vừa ngồi vào vị trí không lâu, Quý phi nương nương đã phái người đến đón Ngụy Nhiêu và A Bảo lên lầu Trích Tinh trên đỉnh đảo Quỳnh Hoa.

Năm nay, những người ngồi bên trong lầu Trích Tinh toàn bộ đều là hoàng thân quốc thích.

Nguyên Gia Đế thì không cần phải nói, còn trong các hậu phi, Hoàng hậu nương nương vì ốm đau nên không thể có mặt, vì thế vị trí của Quý phi nương nương Tiểu Chu thị được sắp xếp ngay bên cạnh Nguyên Gia Đế, bên cạnh nữa là Hiền phi, Đức phi và Huệ phi lần lượt ngồi xuống. Bốn vị hoàng tử cũng đều có mặt đông đủ. Gia đình Đoan Vương gồm bốn người, lần lượt là Đoan Vương, Đoan Vương phi cùng một cặp đôi nam nữ là con chính thất.

Cảnh Vương là đích trưởng tử của Trung cung, Cảnh Vương phi liên tiếp sinh hai người con gái, hôm nay nàng mang theo một cô con gái đến. Trắc phi Tạ Họa Lâu sinh được hai người con trai, nhờ mẫu bằng tử quý* nên nàng ta cũng được dẫn theo con trai trưởng đến xem thi đấu. Tạ Họa Lâu sở hữu dung nhan rực rỡ như hoa mẫu đơn, nhan sắc sắc sảo nổi danh ngang hàng với Ngụy Nhiêu. Cảnh Vương vốn là người ham mê sắc đẹp, từ khi có được Tạ Họa Lâu thì vô cùng sủng ái nàng ta. Tạ Họa Lâu lại khuyên hắn nên bớt hưởng lạc, tâm trí dồn nhiều hơn vào việc triều chính, Cảnh Vương đều nghe theo. Vì chuyện này mà Nguyên Gia Đế còn từng ngợi khen Tạ Họa Lâu là người hiền thục.

* Mẫu bằng tử quý: là một thành ngữ dùng để chỉ việc người mẹ được thơm lây, vinh hiển và nâng cao địa vị nhờ vào thành tựu, quyền lực hoặc sự đỗ đạt của con trai

Phúc Vương và Phúc Vương phi cũng mang theo một cặp con trai con gái của mình tới.

Về phần đệ đệ của Ngụy Nhiêu là Tứ hoàng tử Triệu Nhận Diễn, hiện giờ vẫn còn là một thiếu niên lang mười hai tuổi.

Khi Ngụy Nhiêu dắt tay A Bảo bước vào, ánh mắt của mọi người liền đổ dồn lên thân hình của hai mẹ con nàng.

Tiểu Chu thị mỉm cười nhìn cô cháu ngoại của mình.

Ngụy Nhiêu dẫn A Bảo đến hành lễ với Nguyên Gia Đế và mẫu thân.

Nguyên Gia Đế nở nụ cười ôn hòa.

Theo thói quen, A Bảo định gọi Nguyên Gia Đế là ngoại tổ phụ, bởi vì cô bé gọi Quý phi nương nương là ngoại tổ mẫu nên lúc đầu cũng gọi luôn Nguyên Gia Đế là ngoại tổ phụ. Thế nhưng nương thân đã rất nghiêm túc bảo cô bé phải ngoan ngoãn gọi là Hoàng thượng. A Bảo tuy không hiểu rõ lắm nhưng cô bé vốn nghe lời mẫu thân.

"A Bảo kính chào Hoàng thượng." Tiểu quận chúa nói năng rõ ràng, rành mạch.

Nguyên Gia Đế gật gật đầu, khen ngợi A Bảo hai câu.

Cung nhân ban chỗ ngồi, vị trí được bày ngay phía sau, bên cạnh Tiểu Chu thị.

A Bảo nũng nịu trong lòng ngoại tổ mẫu một lát, sau đó liền đi tìm tiểu cữu cữu. Dù sao vẫn là trẻ con, A Bảo thích chơi với vị tiểu cữu cữu trẻ tuổi này hơn.

Tứ hoàng tử ngày thường là người trầm tính, nội liễm, kiệm lời ít nói, trước mặt Ngụy Nhiêu cũng ra dáng người lớn vô cùng nghiêm túc, chỉ có ở trước mặt A Bảo mới lộ ra vài phần nụ cười.

"Tiểu cữu cữu, những cái kia chính là thuyền rồng sao?" A Bảo ngồi trên đùi tiểu cữu cữu, chỉ tay vào sáu đội thuyền với màu sắc khác nhau ở bên bờ mà hỏi.

Tứ hoàng tử gật đầu, lần lượt giới thiệu cho A Bảo: "Đội mặc trang phục màu đỏ tươi chính là Thần Võ quân..."

Giọng nói của thiếu niên lang trong trẻo, vang vọng. Mọi người xung quanh tạm thời chưa có chuyện gì để bàn luận, bèn đều lắng tai nghe hai cậu cháu trò chuyện.

Ánh mắt của Tiểu Chu thị lướt qua một vòng trên gương mặt của Tạ Họa Lâu, rồi lại ghé mắt nhìn con gái mình. Cái gì mà mẫu đơn với thược dược, trong mắt bà, con gái bà mới là cô nương xinh đẹp nhất kinh thành.

Ngụy Nhiêu hiểu được ánh mắt của mẫu thân, nàng nhẹ nhàng giật giật tay áo của bà. Đó đều là chuyện cũ năm xưa rồi, nàng không hy vọng mẫu thân vào lúc này lại đi tranh chút thể diện thay mình, giống hệt như cách Hoàng hậu làm mưa làm gió bắt nạt nàng năm đó. Ngụy Nhiêu không muốn mẫu thân mình làm ra những chuyện như vậy, và nàng cũng chẳng cần.

Tiểu Chu thị dĩ nhiên không phải là người có lòng dạ hẹp hòi đến thế. Năm đó kinh thành rầm rộ lưu truyền lời bàn luận về hoa mẫu đơn và hoa thược dược, suy cho cùng cũng là do Thái hậu và Hoàng hậu rảnh rỗi sinh nông nổi bày đặt ra. Tạ Họa Lâu nào có tội tình gì, chỉ là vì con gái bà bị người ta đả kích, còn Tạ Họa Lâu lại là cô nương bị đẩy lên để đè đầu cưỡi cổ con gái bà, nên Tiểu Chu thị chắc chắn cũng không thích nổi.

Thế nhưng Tiểu Chu thị chẳng cần phải làm gì cả, bởi vì bà biết, Tạ Họa Lâu dù có đẹp có hiền thục đến đâu, đời này đỉnh điểm thì cũng chỉ là một trắc phi của Vương gia. Với cái đức hạnh kia của Cảnh Vương, Nguyên Gia Đế tuyệt đối sẽ không bao giờ để lại ngôi vị hoàng đế cho hắn.

"Ta nghe nói, năm nay Thủ Thành cũng dự thi à?" Tiểu Chu thị mỉm cười trò chuyện với con gái.

Ngụy Nhiêu nói: "Đúng vậy ạ, chàng muốn ra oai trước mặt A Bảo đấy mà."

Tiểu Chu thị trêu chọc: "Ngày thường nhìn nó ổn trọng như thế, không ngờ cũng có tính khí trẻ con."

Trước khi Lục Trạc giả chết, Tiểu Chu thị luôn giữ thái độ nhạt nhòa với hắn, dường như vẫn còn để tâm chuyện năm đó Lục Trạc khiến con gái bà phải chịu tủi nhục. Nhưng từ khi Lục Trạc trở về, dù biết Ngụy Nhiêu từng có ý định tái giá mà vẫn kiên trì ở bên nàng, phần lòng dạ này đã khiến Tiểu Chu thị hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Lục Trạc. Giờ đây thấy con rể, bà cũng đã nở nụ cười.

Giọng của hai mẹ con không cao, nhưng Nguyên Gia Đế ngồi gần đó nên đều nghe thấy cả.

Ngài nhìn A Bảo, rồi lại nhìn đứa con trai út của mình, sau đó phóng tầm mắt về phía Thần Võ quân.

Nếu như Lục Trạc tham gia trận thi đấu thuyền rồng này chỉ vì A Bảo, ngài cũng có thể thấu hiểu. Lục Trạc đã biến mất ba năm, ba năm trời không được nhìn thấy cô con gái bảo bối, sau khi trở về chắc chắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để bù đắp cho quãng thời gian ba năm đã bỏ lỡ ấy. Nguyên Gia Đế cũng có đứa con trai mà ngài yêu thương nhất, và cũng từng vì đủ loại nguyên nhân mà hai cha con đã nhiều năm không được gặp mặt.

Cuộc thi thuyền rồng bắt đầu.

A Bảo không chịu ngồi yên một chỗ, cô bé chạy thẳng ra phía trước lầu Trích Tinh, lớn tiếng reo hò cổ vũ cho cha. Ngụy Nhiêu nhìn mà giật mình thon thót, cũng may Tứ hoàng tử đã kịp thời nắm lấy một bàn tay của A Bảo và không hề buông ra giây phút nào.

"Năm nay tình thế của Phi Ưng quân có vẻ không tệ nhỉ." Tiểu Chu thị nhìn về phía trận địa bắn tên từ xa. Thần Võ quân đang dẫn trước một khoảng cách lớn, nhưng Phi Ưng quân lại có xu hướng vượt qua Hùng Hổ quân, tạm thời xếp thứ hai.

Nguyên Gia Đế dường như muốn cố ý nói cho bà nghe, bèn hạ thấp giọng bảo: "Chỉ huy của Phi Ưng quân năm nay là Lý Úy."

Tiểu Chu thị nghe vậy, lại nhìn vào vị trí của con rể trong đội Thần Võ quân, lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

Bà ghé mắt sang nhìn con gái mình.

Ngụy Nhiêu cũng đã nghe thấy lời của Nguyên Gia Đế. Đến tận khắc này, nàng rốt cuộc mới hiểu ra, Lục Trạc không chỉ muốn thể hiện phong thái trước mặt con gái, mà còn muốn nhân cơ hội này thi đấu một trận với Lý Úy trước mặt nàng. Năm đó ở bờ sông Thuận Giang, Lục Trạc từng muốn so tài với Lý Úy, nhưng nàng lại rời đi, Lý Úy cũng kiếm cớ chuồn mất, xem ra Lục Trạc vẫn luôn canh cánh chuyện đó trong lòng.

Đối mặt với ánh mắt trêu chọc của mẫu thân, gương mặt Ngụy Nhiêu khẽ ửng hồng.

Ở phần thi cưỡi ngựa bắn tên, Thần Võ quân giành vị trí thứ nhất, Phi Ưng quân xếp thứ hai.

Tiếp theo chính là phần đua thuyền rồng.

Lần này, phần thi kỵ xạ của Thần Võ quân không hề xảy ra bất kỳ sơ suất nào, việc đoạt giải quán quân cuộc thi thuyền rồng cũng là điều không cần phải bàn cãi. Thế nhưng ở phía sau, họ còn vô cùng ngang ngược chèo thuyền rồng đến ngay trước mũi thuyền của Phi Ưng quân. Rõ ràng là họ có thừa sức để bỏ xa đối thủ, vậy mà lại cố tình cứ chặn đường Phi Ưng quân mãi. Chuyện Lục Trạc mượn công làm tư để trả thù riêng này, toàn bộ các đại thần và nữ quyến trên đảo Quỳnh Hoa coi như đều đã nhìn ra rõ ràng.

Lục Trạc với Phi Ưng quân thì có thù hằn gì cơ chứ?

Manh mối duy nhất chính là Lý Úy từng theo đuổi Ngụy Nhiêu, thậm chí vào ngày Lục Trạc trở về kinh thành, hắn còn hẹn Ngụy Nhiêu ra ngoài cưỡi ngựa.

Người uất ức nhất lúc này chính là Lý Úy. Đêm tết Nguyên Tiêu năm đó, vừa nhìn thấy Lục Trạc xuất hiện là hắn đã tự động rút lui, không thèm tranh đoạt với Lục Trạc nữa. Lý Úy cảm thấy mình đã nể mặt Lục Trạc lắm rồi, nào ngờ Lục Trạc lại là kẻ thù dai đến vậy, dám cả gan hạ nhục hắn ngay trong cuộc thi thuyền rồng trước mặt Hoàng thượng!

Lý Úy rất muốn cùng Lục Trạc đánh một trận cho thống khoái, thế nhưng hắn lại chẳng có lòng tin sẽ thắng nổi Lục Trạc. Đến lúc đó, Lục Trạc thì được hả dạ, còn hắn lại tự rước thêm một vố mất mặt.

Cuộc thi tài kết thúc, Nguyên Gia Đế vẫn triệu kiến chỉ huy của sáu quân tại lầu Trích Tinh như thường lệ.

Vừa thấy Lục Trạc bước lên, A Bảo liền vui mừng hớn hở chạy lao tới: "Cha!"

Lục Trạc mỉm cười ôm chầm lấy con gái, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Ngụy Nhiêu đang đứng sau lưng Quý phi nương nương.

Ngụy Nhiêu khẽ lườm hắn một cái.

Nụ cười của Lục Trạc càng thêm sâu.

Tạ Họa Lâu ngồi bên cạnh Cảnh Vương, nàng ta đã nghe rất nhiều về chuyện tình cảm ân ái của Lục Trạc và Ngụy Nhiêu, hôm nay lại một lần nữa tận mắt chứng kiến, chút chấp niệm sâu kín cuối cùng trong lòng Tạ Họa Lâu cũng hoàn toàn tan biến. Nàng ta thầm nghĩ, cho dù năm đó Lục Trạc không bị bệnh, Ngụy Nhiêu không gả cho hắn để xung hỷ, và người gả vào phủ Quốc công có là Tạ Họa Lâu nàng đi chăng nữa, thì Lục Trạc đối với nàng cũng sẽ chẳng thể nào thâm tình sắt son như cách hắn đối với Ngụy Nhiêu.

.

Cung yến kết thúc, Lục Trạc còn phải quay lại Thần Võ quân, Ngụy Nhiêu bèn dẫn người trở về phủ Anh quốc công trước. Mãi đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, Lục Trạc mới về tới nơi.

Người hắn đầy mồ hôi nên liền đi tắm rửa ở phòng ngoài trước. Trong lúc tắm, Lục Trạc chợt nhớ ra một chuyện.

Sau khi thay xiêm y xong, Lục Trạc liền sải bước đi về phía kho chứa đồ.

A Quý đi sát bên cạnh hắn.

Lục Trạc đi đến vị trí năm xưa hắn từng cất quả quả óc chó bằng vàng được vua ban, thế nhưng tìm khắp các tủ kệ xung quanh vẫn không thấy chiếc hộp nhỏ trong trí nhớ đâu cả.

"Cuộc thi thuyền rồng mười năm trước, ta được ban tặng một quả hạch đào bằng vàng cất ở chỗ này, giờ nó đâu rồi?"

Lục Trạc quay đầu hỏi A Quý.

Năm đó ở biên quan, lúc con gái làm lễ thôi nôi chọn đồ vật đoán tương lai, Lục Trạc nhìn thấy quả hạch đào bằng vàng trong tay Ngụy Nhiêu thì đã quyết định sau khi về kinh sẽ đem hai quả hạch đào bằng vàng đặt lại cùng nhau. Nào ngờ giữa chừng lại xảy ra biến cố mất tích suốt ba năm trời. Sau khi hồi kinh, hắn và Ngụy Nhiêu vì dằn vặt lẫn nhau mà trễ nải mất một tháng mới gặp mặt, Lục Trạc mải trêu chọc chuyện nàng không chịu đến gặp mình, thành ra đã sớm quên khuấy mất quả hạch đào bằng vàng kia.

A Quý ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Quả hạch đào bằng vàng luôn được để ở chỗ này, theo lý thì không ai dám động vào. Bất quá, ba năm trước Công chúa từng tới đây một lần, có lẽ là Công chúa đã lấy đi rồi."

Lòng Lục Trạc chấn động mạnh.

Chắc chắn là nàng rồi. Nàng vẫn luôn nhớ đến hắn, cho dù khi ấy có ngỡ rằng hắn đã chết, Ngụy Nhiêu vẫn đem hai quả hạch đào bằng vàng đặt lại ở bên nhau.

Rời khỏi kho chứa đồ, Lục Trạc rảo bước đi về phía hậu viện.

Ngụy Nhiêu đang ở bên cạnh chơi đùa cùng A Bảo, thấy hắn trở về thì liền phân phó Liễu Nha đi xuống nhà bếp truyền cơm.

"Hôm nay cha thật là lợi hại!" A Bảo chạy ùa tới, lại một lần nữa hết lời khen ngợi cha mình.

Lục Trạc mỉm cười bảo: "Đều là công lao của A Bảo cả, cha có nghe thấy tiếng con reo hò cổ vũ cho cha đấy."

A Bảo nghe vậy thì cười hắc hắc đầy thích thú.

Lục Trạc chuyển tầm mắt nhìn sang Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu đột nhiên cảm thấy ánh mắt của hắn hôm nay có gì đó là lạ.

Đợi đến khi con gái đã trở về sương phòng đi ngủ, Lục Trạc liền đi theo Ngụy Nhiêu vào bên trong nội thất. Ngụy Nhiêu ngồi trước bàn trang điểm để chải đầu, còn Lục Trạc thì ngồi ở bên giường, ánh mắt không chớp lấy một cái mà nhìn nàng chằm chằm.

Ngụy Nhiêu chịu không nổi, đành lên tiếng hỏi: "Chàng cứ nhìn ta như vậy làm gì thế?"

Lục Trạc khẽ cười: "Ta nhìn nàng thì làm sao nào?"

Ngụy Nhiêu cũng không nói rõ được thành lời, cái cảm giác ấy giống như hai người là đôi phu thê mới vừa thành thân, Lục Trạc cứ như một nam nhân chưa từng được nếm trải mùi vị của nữ nhân vậy, hận không thể lập tức nhào tới vồ lấy nàng, nhưng lại phải cố gồng mình khắc chế để đợi tự nàng bước đến gần.

Quả nhiên, Ngụy Nhiêu vừa mới bước qua liền bị Lục Trạc kéo tuột vào lòng, một nụ hôn nồng nhiệt như lửa ngay lập tức dâng trào phủ xuống.

"Chàng lại nổi điên cái gì đấy?" Ngụy Nhiêu túm lấy mái tóc dài của hắn mà hỏi.

Lục Trạc cũng không giải thích rõ ràng.

Vào đêm tết Nguyên Tiêu, khi Ngụy Nhiêu vừa mới nói cho hắn biết chuyện nàng không hề vừa mắt bất kỳ ai trong số những kẻ đến cầu hôn, bao gồm cả Lý Úy, lúc đó Lục Trạc đã tin nàng.

Thế nhưng phải cho đến tận ngày hôm nay, Lục Trạc mới thực sự có được một loại cảm giác chắc chắn rằng, cho dù hắn có mãi mãi không trở về đi chăng nữa, thì một Ngụy Nhiêu lặng lẽ cất giữ cặp quả hạch đào bằng vàng kia, cũng tuyệt đối không đời nào có thể rung động trước một nam nhân nào khác.

Hắn sẽ không hỏi Ngụy Nhiêu xem có thật sự nghĩ như vậy hay không, bởi vì tự lòng hắn đã biết rõ câu trả lời rồi.