Gả Kim Thoa

Chương 27: Đại Hôn Thượng



Các nhà danh môn thông gia thông thường phải mất nửa năm đến một năm mới hoàn tất quy trình hôn lễ, nhưng bệnh tình của Lục Trạc vô cùng nghiêm trọng, Diêm Vương có thể đưa đi bất cứ lúc nào, thực sự không thể trì hoãn thêm.

Sau khi Anh quốc công phu nhân bàn bạc với Ngụy lão thái thái, hai nhà quyết định ngay chiều nay sẽ định ra hôn thư, phát thiệp mời. Ngày mai, phủ Thừa An bá sẽ tổ chức tiệc thêm trang cho Ngụy Nhiêu, phủ Anh quốc công sẽ đưa toàn bộ sính lễ tới. Và đến ngày kia, ngày mười ba tháng Chạp, sẽ chính thức đón dâu.

Đối với phủ Anh quốc công, họ chỉ là đẩy sớm hôn kỳ vốn định vào ngày mười tám lên vài ngày, mọi thứ trong nhà đã sắm sửa đầy đủ nên lo liệu vô cùng ngăn nắp. Còn phía phủ Thừa An bá, nhân khẩu đơn giản, thân hữu không nhiều, việc lâm thời đặt vài chục bàn tiệc cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.

Vấn đề nan giải duy nhất là thời gian quá gấp rút, biết tìm đâu ra một bộ hỉ phục thật thể diện và phong quang cho Ngụy Nhiêu?

Anh quốc công phu nhân định ôm đồm luôn việc này, nhưng khi bà vừa định chuẩn bị thì Trịnh công công bên cạnh Nguyên Gia đế đã dẫn theo hai nữ quan của Thượng Y cục tiến vào phủ Thừa An bá.

Ngụy lão thái thái dẫn theo cả nhà ra tiếp chỉ, tất cả quỳ rạp xuống tiền viện.

Hôm nay phủ Thừa An bá thực sự quá náo nhiệt, khiến cho đến tận lúc này ngoài cửa vẫn còn đám đông hiếu kỳ vây xem, hàng xóm láng giềng xung quanh ai nấy đều dỏng tai nghe ngóng.

Trịnh công công cất giọng tuyên đọc thánh chỉ. Đại ý là, Thế tử Anh quốc công Lục Trạc anh dũng giết địch, thân mang trọng thương. Tứ cô nương nhà Thừa An bá Ngụy Nhiêu lòng mang đại nghĩa, nguyện ý xung hỉ cho Lục Trạc. Nguyên Gia đế cảm thấy vô cùng an lòng, biết hôn sự vội vàng nên đặc biệt ban thưởng cho Ngụy Nhiêu một bộ mũ phượng khăn quàng, phượng quan hà bí, cùng hỉ phục, để biểu dương hiền đức của Ngụy nữ, cũng như an ủi tấm lòng trung quân hộ quốc của lương tướng.

Nương theo giọng đọc trầm bổng, du dương của Trịnh công công, trong mắt Ngụy lão thái thái chợt lóe lên những giọt lệ.

Cháu gái mình vì bị Thái hậu uy h**p mới bất đắc dĩ phải gả vào Lục gia xung hỉ, cuối cùng Hoàng thượng vẫn là người anh minh, ít nhiều cũng đã bù đắp cho con bé một chút.

"Thần nữ khấu tạ hoàng ân!"

Dưới ánh mắt đầy vui mừng của Ngụy lão thái thái và sự ghen tức tột độ của mẹ con Quách thị, Ngụy Nhiêu dập đầu tạ ơn, hai tay cung kính nhận lấy thánh chỉ.

Trịnh công công hư phu nâng Ngụy Nhiêu dậy, rồi nói với Ngụy lão thái thái: "Thời gian gấp rút, lão thái thái hãy mau đưa Tứ cô nương đi đo kích thước đi. Tạp gia còn phải nhanh chóng hồi cung, Hoàng thượng có lệnh, yêu cầu Thượng Y cục trước khi mặt trời lặn đêm mai nhất định phải thêu xong hỉ phục để đưa đến tận tay Tứ cô nương."

Ngụy lão thái thái vội vã đưa Ngụy Nhiêu đi đo đạc.

Sau khi tiễn đoàn người của Trịnh công công, Ngụy lão thái thái bảo Ngụy Nhiêu về phòng nghỉ ngơi, còn bà cùng con trai, con dâu bàn bạc các công việc trong hai ngày tới.

"Thiếp mời đã gửi đi hết chưa?" Ngụy lão thái thái hỏi.

Việc này chủ yếu do Quách thị quản lý, bà ta cố nặn ra một nụ cười đáp: "Đã gửi đi hết rồi ạ, mẫu thân có muốn xem qua không?"

Ngụy lão thái thái chỉ hỏi đúng một nhà: "Bên phía Thọ An quân đã gửi chưa?"

Thừa An bá nhìn sang thê tử, sắc mặt Quách thị biến đổi, ấp úng nói: "Đã không còn quan hệ thông gia nữa rồi, sao còn mời bà ấy làm gì?"

Ngụy lão thái thái lạnh lùng cười một tiếng. Chẳng đợi bà kịp mở miệng, Thừa An bá đã lớn tiếng răn dạy Quách thị: "Thọ An quân là bà ngoại ruột của Nhiêu Nhiêu, bà nói xem tại sao phải mời? Còn ngồi đờ ra đó làm gì, mau đi viết thiếp mời đi!"

Quách thị lườm trượng phu một cái, rồi xám xịt đi viết thiếp.

Ngụy lão thái thái thở dài, dặn dò con trai: "Buổi tối ngươi hãy khuyên bảo nó cho hẳn hoi. Ngày mai Thọ An quân đến, chúng ta tuyệt đối không được thất lễ." Vì người con trai thứ đã mất, Ngụy lão thái thái vốn chẳng muốn gặp lại Thọ An quân, nhưng vì Nhiêu Nhiêu, bà nguyện ý buông bỏ những bất bình trong quá khứ. Những ngày này, thể diện của Nhiêu Nhiêu là quan trọng nhất.

Trong khi các bậc trưởng bối bận rộn, Ngụy Thiền tìm đến phòng Ngụy Nhiêu để nói chuyện.

Ngụy Nhiêu đang thu xếp hòm xiểng của mình, nghe tin Ngụy Thiền tới, nàng bảo Bích Đào và Liễu Nha tiếp tục dọn dẹp, còn mình bước ra sảnh ngoài tiếp đón.

"Tam tỷ tỷ tìm muội có việc gì sao?" Ngụy Nhiêu vừa mỉm cười hỏi, vừa mời Ngụy Thiền ngồi xuống.

Ngụy Nhiêu trời sinh mang dung mạo mị hoặc, mỗi khi cười, đôi mắt đan phượng lại gợn lên x**n t*nh vô hạn, khiến ai nhìn vào cũng có cảm giác như trong mắt nàng chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình mình.

Ngụy Thiền và Ngụy Nhiêu làm chị em mười lăm năm, sớm đã miễn nhiễm với nhan sắc ấy. Ngược lại, nàng ta cho rằng Ngụy Nhiêu chỉ đang cố tình làm bộ làm tịch, giả vờ xinh đẹp mị hoặc để mê hoặc lòng người, trăm phương ngàn kế vì bản thân mà kiếm lấy cái danh xưng "hoa thược dược". Mẫu đơn là hoa vương, thược dược là hoa tướng, Ngụy Nhiêu mà cũng xứng sao?

Ngụy Thiền thích gọi Ngụy Nhiêu là "tiểu hồ ly tinh" hơn, một con hồ ly lẳng lơ chính hiệu!

Việc Ngụy Nhiêu sắp gả cho Lục Trạc đã k*ch th*ch Ngụy Thiền sâu sắc, khiến ngọn lửa đố kỵ trong lòng nàng ta bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

"Tứ muội muội sắp xuất giá, ta làm tỷ tỷ thấy không nỡ, nên tới bầu bạn với muội nhiều hơn một chút." Ngụy Thiền đau khổ che giấu tâm tư thực sự của mình mà nói.

Ngụy Nhiêu lại rất vui vẻ xem kịch: "Tỷ tỷ không cần đau lòng, chẳng phải muội sẽ thường xuyên về thăm tổ mẫu sao?"

Ngụy Thiền vẫn luôn quan sát Ngụy Nhiêu, thấy nàng cười rạng rỡ như vậy, ra vẻ đắc ý vì sắp được gả cho Lục Trạc, nàng ta nhịn không được mà đâm chọc một câu: "Tứ muội muội thật sự cam lòng đi xung hỉ sao? Nghe nói Lục Thế tử đã hôn mê liên tiếp chín ngày rồi, vạn nhất ngài ấy... Tứ muội muội chẳng phải là uổng phí mất năm năm thanh xuân sao?"

Hai điều kiện đầu tiên mà Ngụy Nhiêu đưa ra sớm đã lan truyền khắp kinh thành, và Ngụy Thiền chính là một trong những người biết chuyện sớm nhất.

Ngụy Nhiêu cúi đầu, siết chặt chiếc khăn tay, giọng bùi ngùi: "Đó là Lục Thế tử cơ mà, có thể thủ tiết vì ngài ấy, cũng là vận mệnh của muội."

Ngụy Thiền biết ngay mà, Ngụy Nhiêu không đời nào lại không thích Lục Trạc! Điều đáng giận nhất chính là, con nhỏ này vậy mà lại được như ý nguyện!

Nàng ta muốn làm Ngụy Nhiêu tức giận, nhưng Ngụy Nhiêu lại tỏ ra cam tâm tình nguyện, vậy thì nói gì cũng vô dụng. Sắc mặt Ngụy Thiền trở nên vô cùng khó coi, nàng ta đứng phắt dậy, dắt theo nha hoàn rời đi thẳng thừng.

Ngụy Nhiêu ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng hầm hầm giận dữ của Ngụy Thiền, bỗng nhiên nghĩ, những khuê tú vốn thầm thương trộm nhớ Lục Trạc nhưng lại lấy việc dẫm đạp nàng làm niềm vui, giờ này khắc này, có lẽ cũng đang mang tâm trạng giống hệt Ngụy Thiền nhỉ?

Đây mới chỉ là xung hỉ thôi. Nếu Lục Trạc tỉnh lại, theo thỏa thuận phải diễn cảnh vợ chồng ân ái trước mặt người ngoài, những khuê tú đó mà trông thấy thì chẳng phải sẽ hận đến phát điên sao?

Ngụy Nhiêu không bận tâm đến những lời châm chọc mỉa mai, cũng chẳng để ý đến sự hâm mộ hay ghen ghét của bọn họ, tất cả chỉ như mây khói thoảng qua mà thôi. Tuy nhiên, có thể nhìn thấy dáng vẻ tức tối hậm hực mà lại chẳng làm gì được của bọn họ, thì cũng giống như được xem một vở kịch hài hước, đủ để đem lại không ít niềm vui thú.

Hôm sau, ngày mười hai tháng Chạp.

Phủ Thừa An bá buổi trưa tổ chức tiệc thêm trang, buổi chiều phủ Anh quốc công sẽ đưa toàn bộ sính lễ tới. Từ sáng sớm, ngõ Vĩnh Ninh đã chật kín người không còn chỗ trống, khách khứa đến dự tiệc cùng dân chúng xem náo nhiệt chen vai thích cánh.

"Nhường đường một chút, nhường đường một chút!"

Tiếng phu xe vang lên phá tan bầu không khí. Dân chúng đang chặn giữa đường quay đầu nhìn lại, rất nhanh đã có người nhận ra, hô lớn: "Là xe ngựa của Thọ An quân!"

Nghe thấy danh hiệu này, bách tính đồng loạt xoay người, vừa dạt ra nhường lối vừa rướn cổ nhìn về phía đoàn xe phía sau.

Thọ An quân ngồi trong toa xe, lễ thêm trang bà mang tới nối đuôi theo sau. Với tư cách là bà ngoại, bà vậy mà chuẩn bị tới tận tám rương thêm trang, một rương khế đất, một rương bạc trắng châu báu, một rương trang sức trâm cài, một rương tơ lụa, cùng các lễ vật thường gặp khác như trà diệp, quả mừng.

Dân chúng vây xem còn chưa kịp nhìn cho kỹ thì xe ngựa của Thọ An quân đã tiến vào phủ Thừa An bá.

Hôm nay, trong số những người đến thêm trang, không ai có thể phong quang và hào phóng hơn Thọ An quân.

Tám rương lễ vật được mang thẳng tới Chính Xuân đường của Ngụy lão thái thái.

Quách thị và Ngụy Thiền trợn tròn mắt kinh ngạc, ngay cả Ngụy lão thái thái cũng bị trận thế này làm cho giật mình. Đây... đây có còn là vị Thọ An quân vốn luôn làm việc khiêm tốn, kín tiếng bấy lâu nay không?

"Lão thái thái, ngài thực sự đã định cho Nhiêu Nhiêu một mối hôn sự tốt đấy!" Ngay trước mặt đám đông tân khách, Thọ An quân chẳng hề che giấu sự bất mãn, buông lời mỉa mai đầy ẩn ý.

Các tân khách lại nhìn ra một chuyện khác, vị Thọ An quân trong lời đồn vốn luôn mưu cầu vinh hoa, nay lại có vẻ không hề tán thành việc gả ngoại tôn nữ vào phủ Anh quốc công để đổi lấy vinh quang.

Thọ An quân đã đóng vai mặt trắng*, Ngụy lão thái thái chỉ có thể đóng vai mặt đỏ*, mỉm cười đáp: "Lục Thế tử tướng mạo đường đường lại có công vệ quốc, Nhiêu Nhiêu nhà chúng ta nếu có thể mang hỉ khí tới cho Thế tử thì cũng coi như là đền đáp triều đình. Lão Thái quân mau mời ngồi, đi đường xóc nảy, uống bát trà nóng cho ấm bụng đã?"

* Mặt trắng: Vai ác – Mặt đỏ: Vai hiền

Thọ An quân không ngồi, bà đi thẳng xuống hậu viện tìm Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu lúc này đang tiếp chuyện vài vị nữ khách. Thọ An quân vừa khí thế bừng bừng tiến tới, nhóm nữ khách lập tức như chim muông gặp đại bàng, tản ra hết sạch.

Ngụy Nhiêu vận một thân hồng y ngồi trên giường, thấy ngoại tổ mẫu vừa vào cửa đã trừng mắt nhìn mình không nói lời nào, nàng khẽ mỉm cười, đi xuống đỡ bà ngồi lên giường, nhỏ giọng hỏi: "Người cứ như thế, không sợ đắc tội với phủ Anh quốc công sao?"

Thọ An quân hừ lạnh một tiếng: "Con cũng đã sắp là Anh quốc công phu nhân tương lai rồi, ta còn sợ đắc tội Lục gia chắc?"

Bà vốn muốn ngoại tôn nữ gả vào vọng tộc, nhưng không hề muốn nàng gả vào đó để làm góa phụ. Tái giá tuy không phải chuyện gì quá ghê gớm, nhưng một cô nương đang yên đang lành, tại sao phải đâm đầu vào chỗ làm góa phụ?

Ngụy Nhiêu ghé sát tai ngoại tổ mẫu, nói ra dụng ý thực sự của mình.

Thọ An quân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bà còn tưởng là do Ngụy lão thái thái và Thừa An bá ép buộc ngoại tôn nữ gả đi.

"Vẫn là chịu thiệt thòi quá. Cái điều kiện thứ ba ấy, con không nên đặt ra kỳ hạn năm năm làm gì, mà phải bắt Lục Trạc cả đời này không được bỏ vợ, con đường đường chính chính làm chủ mẫu Lục gia thì mới không gọi là ủy khuất." Thọ An quân vẫn chưa hài lòng mà nói.

Ngụy Nhiêu không phải chưa từng cân nhắc điều kiện đó, nhưng nàng vốn khinh thường: "Phủ Anh quốc công đúng là tốt, nhưng nếu Lục Trạc không thích con, tại sao con phải khóc lóc van nài để chiếm giữ cái danh phận thê tử của hắn? Con gả cho hắn chỉ là để ngăn chặn Thái hậu chứ không phải vì h*m m**n con người hắn. Sau này Thái hậu qua đời, con sẽ lập tức mang theo năm vạn lượng sính lễ rời khỏi Lục gia, tìm một nam nhân tốt vừa yêu con, con cũng vừa yêu hắn."

Thọ An quân chưa từng gặp Lục Trạc, chỉ nghe đồn hậu sinh này vô cùng xuất chúng. Nhưng ngoại tôn nữ nói đúng, nam nhân dù tốt đến đâu cũng không đáng để một nữ tử phải từ bỏ tôn nghiêm đi cầu xin sự sủng ái, càng cầu xin thì càng không bao giờ có được.

"Được rồi, dù sao Hoàng thượng cũng đã ban thưởng phượng quan hà bí, con không gả cũng phải gả." Thọ An quân nghĩ thông suốt, liền định ra tiệc ngồi: "Có chuyện gì tối nay chúng ta nói tiếp, đừng làm chậm trễ chính sự."

Thọ An quân lúc vào thì hầm hầm giận dữ, lúc đi ra cũng vẫn dáng vẻ hùng hổ như thế.

Đến buổi chiều, phủ Anh quốc công mang sính lễ tới. Chỉ riêng mười vạn lượng bạc trắng thôi cũng đủ để làm lóa mắt đám dân chúng hiếu kỳ.

"Mười vạn lượng đấy! Còn dám nói Ngụy gia không phải vì tiền tài sao?"

"Tiền tài cái gì chứ? Người ta đã tuyên bố rõ ràng rồi, nếu xung hỉ không thành, số bạc này một xu cũng không lấy, lại còn tình nguyện thủ tiết cho Lục Thế tử năm năm kia kìa!"

Nếu đổi lại là nữ tử nhà khác, việc thủ tiết cả đời vốn được coi là lẽ đương nhiên, chẳng có gì đáng bàn. Thế nhưng nữ nhân nhà họ Chu lại có tập tục tái giá, vậy nên đối với ngoại tôn nữ của Thọ An quân là Ngụy Tứ cô nương, ngay từ đầu chẳng ai kỳ vọng nàng có thể thủ tiết. Việc Ngụy Tứ cô nương chủ động đề xuất thủ tiết năm năm, ngược lại đã biến thành một loại mỹ đức hiếm có.

"Thế nếu Lục Thế tử sống lại thì sao? Mười vạn lượng đó đều thuộc về Ngụy Tứ cô nương hết đúng không?"

"Thì đã sao nào? Người ta đem Lục Thế tử xung hỉ cứu sống, sau này còn phải thay Lục gia nối dõi tông đường. Đường đường là thiên kim Bá phủ, cầm mười vạn lượng sính lễ có gì là không được? Dì của Ngụy Tứ cô nương chính là người giàu nhất đất Tấn, người ta có thiếu mười vạn lượng này chắc? Ngươi không thấy hồi trưa Thọ An quân đến thêm trang đã mang theo bao nhiêu khế đất, bạc trắng đó sao?"

"Ta... ta chỉ thấy Ngụy Tứ cô nương thanh danh không tốt, không xứng gả cho Lục Thế tử, càng không xứng nhận được nhiều lợi lộc tốt đẹp đến thế."

"Hừ, khẩu khí lớn thật đấy! Đường đường là thiên kim Bá phủ còn không xứng, chẳng lẽ cái đứa con gái mặt rỗ nhà ngươi thì xứng? Vậy sao không thấy Anh quốc công phu nhân để mắt tới, rồi mời Anh quốc công đích thân đến nhà ngươi cầu thân đi?"

"Ngươi... ta cũng đâu có nói ngươi, sao ngươi cứ nhắm vào ta mà xỉa xói thế hả?"

"Ta đây chính là khinh miệt loại tiểu nhân miệng lưỡi độc địa như các người! Bản thân cầu không được thì quay sang dẫm đạp Tứ cô nương, nói lời mỉa mai châm chọc cho sướng mồm!"