Tuân theo ý chỉ của Nguyên Gia đế, Thượng Y cục trong cung từ chiều qua đã bắt đầu gấp rút chế tạo áo cưới. Đám tú nương bận rộn suốt một đêm không chợp mắt, đến hoàng hôn hôm nay, cuối cùng cũng hoàn thành bộ áo cưới rườm rà cùng khăn quàng vai cho tân nương tử. Dẫu sao cũng là những tú nương được tuyển chọn kỹ lưỡng để hầu hạ quý nhân trong cung, tuy là lâm thời đẩy nhanh tiến độ nhưng trên áo cưới không hề có nửa điểm qua loa. Với chất liệu tơ lụa cống phẩm cao cấp nhất kết hợp cùng nữ công thêu thùa tinh mỹ, luận về sự hoa lệ và ung dung, bộ áo cưới này có lẽ chẳng hề thua kém hỉ phục của Vương phi.
Ngụy Nhiêu thay xong áo cưới, được Bích Đào và Liễu Nha dìu chậm rãi bước ra.
Ngụy lão thái thái, Thọ An quân, mẹ con Quách thị, Ngụy Thiền, cùng Vương thị và chị em Chu Huệ Trân, Chu Huệ Châu đều đang chờ bên ngoài bình phong. Khi bóng người sau bình phong vừa thoáng hiện, các nữ quyến đều không chớp mắt nhìn sang. Đến khi đón lấy bóng hình tựa tiên nga giáng trần trong bộ hỉ phục hoa lệ lộng lẫy ấy, sắc mặt của mọi người liền trở nên đặc sắc cực kỳ.
Có người tự hào xen lẫn xót xa, đó là Ngụy lão thái thái và Thọ An quân. Họ tự hào vì nhan sắc của Ngụy Nhiêu nhưng lại thương tiếc vì nàng chỉ là gả đi xung hỉ.
Có kẻ hâm mộ đến ghen ghét, chính là mẹ con Quách thị và Vương thị, Chu Huệ Trân.
Cũng có người bị kinh diễm đến mức không thốt nên lời, rồi lập tức nở nụ cười ngây ngô vui sướng, đó là biểu muội vốn thân thiết với Ngụy Nhiêu, Chu Huệ Châu.
"Đội thử mũ phượng lên xem nào." Ngụy lão thái thái phân phó Phỉ Thúy.
Chẳng cần Phỉ Thúy động tay, hai vị nữ quan do trong cung phái tới đã đích thân nâng chiếc mũ phượng nặng trĩu đặt trong khay phủ lụa đỏ, cẩn thận từng li từng tí đội lên đầu Ngụy Nhiêu. Chiếc mũ phượng này cũng là vật ngự ban, vốn được chuẩn bị cho các công chúa chờ gả. Nguyên Gia đế không có nữ nhi, nhưng từ thời Tiên đế trở về trước, mỗi triều đều có vài vị công chúa nên mũ phượng trong kho dĩ nhiên dự phòng rất nhiều.
Đây là loại mũ phượng "Song Long Đơn Phượng". Trên mũ quan bằng vàng ròng phủ kín điểm thúy và châu báu. Chính diện mũ có không dưới mười viên hồng ngọc và lam ngọc to bằng ngón cái, chưa kể dưới vành mũ và các góc cạnh khảm nạm hàng loạt trân châu, đá quý nhỏ bằng hạt đậu xếp thành dải. Chỉ riêng một đỉnh mũ phượng này, nếu đem tháo vàng, đá quý và trân châu ra bán lẻ, cũng có thể thu về vài vạn lượng bạc trắng.
Quách thị càng nhìn càng thấy chua xót trong lòng. Trưởng nữ của bà khi gả cho Đoan Vương làm Vương phi, chiếc mũ phượng đội trên đầu cũng chỉ có quy chế tương đương như thế này. Ngụy Nhiêu chỉ là gả cho một Thế tử Anh quốc công sắp chết, dựa vào cái gì mà bộ trang phục này chẳng hề thua kém trưởng nữ của bà?
Một mặt Quách thị thấy Ngụy Nhiêu không xứng, mặt khác lại cực kỳ tiếc nuối, giá như người gả cho Lục Trạc là thứ nữ Ngụy Thiền, được khoác lên mình bộ cánh này, thì tính khắp kinh thành, chẳng phải những lần bà gả con gái đều là phong quang nhất sao!
Quách thị dù sao cũng từng thấy qua trang phục tương tự, chứ cữu mẫu của Ngụy Nhiêu là Vương thị và biểu tỷ Chu Huệ Trân thì đến nằm mơ cũng chưa từng thấy, lúc này tròng mắt của cả hai suýt nữa thì dính chặt vào đống đá quý lóa mắt hoa lệ kia.
"Được rồi, tháo xuống đi." Thọ An quân thấy Ngụy Nhiêu bị chiếc mũ phượng ép tới mức nhăn mặt khổ sở, liền bật cười nói.
Khoảnh khắc mũ phượng được gỡ ra, Ngụy Nhiêu thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Phượng quan hà bí đều vừa vặn, Ngụy Nhiêu vào trong thay y phục, các nữ quan của Thượng Y cục cũng chuẩn bị hồi cung báo cáo nhiệm vụ.
Ngày mai Ngụy Nhiêu đã xuất giá, cả Ngụy lão thái thái và Thọ An quân đều muốn tranh thủ nói lời tâm tình riêng tư với "khúc ruột" của mình.
Hai vị lão thái thái nhìn nhau, ai cũng không chịu rời đi, trước tiên liền đồng lòng đuổi hết con dâu và các cháu gái khác về phòng.
"Bà thông gia lo liệu hôn sự mệt mỏi suốt hai ngày rồi, mau đi nghỉ ngơi đi, để ta ở lại bầu bạn với Nhiêu Nhiêu thêm một lát." Thọ An quân đặt mông ngồi vững trên giường Ngụy Nhiêu, cười híp mắt nói với Ngụy lão thái thái.
Ngụy lão thái thái thầm nghĩ, con gái bà đều đã tái giá từ tám đời rồi, bà còn gọi ai là thông gia hả?
Tuy nhiên, Ngụy lão thái thái biết rõ Thọ An quân là người vốn chẳng theo quy củ, nếu bà đứng ra tranh giành, e là người chịu tức tối cuối cùng chỉ có mình.
"Ta ra sập ngoài nằm nghỉ một lát, bà có chuyện gì thì nói nhanh lên đấy." Ngụy lão thái thái quyết định lùi một bước, đợi Thọ An quân đi rồi bà sẽ vào sau.
Ngụy Nhiêu đích thân đỡ Ngụy lão thái thái ra gian ngoài, dặn nha hoàn ở lại hầu hạ tổ mẫu rồi mới trở vào.
"Ngoại tổ mẫu thật là, cứ thích bắt nạt tổ mẫu của con." Ngụy Nhiêu ngồi sát bên Thọ An quân, lên tiếng đòi công bằng cho Ngụy lão thái thái.
Thọ An quân hừ nhẹ một tiếng: "Con một năm ở bên cạnh bà ấy hiếu thuận bao lâu, mà ở bên ta tận hiếu được bao lâu?"
Ngụy Nhiêu không tranh cãi thêm nữa, nàng quỳ ngồi phía sau lưng Thọ An quân, định giúp ngoại tổ mẫu đấm bóp lưng.
Thọ An quân kéo nàng trở lại, nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn của Ngụy Nhiêu mà nói: "Đi nào, ai mượn con hầu hạ ta lúc này. Ngày mai con phải dậy sớm, vất vả lắm, ta sẽ không nói dông dài, trước tiên nói cho con nghe về số thêm trang ta đưa cho con."
Năm đó khi Thọ An quân xuất cung, Nguyên Gia đế đã ban cho bà một tòa Nhàn trang, ngàn mẫu ruộng tốt cùng mấy rương vàng bạc châu báu.
Thọ An quân đã tính kỹ, số vốn liếng này bà đều sẽ chia cho mấy đứa cháu.
Nhàn trang quá mức gây chú ý, huân quý bình thường ở đó đều thấy chột dạ, nên bà để lại cho ngoại tôn là Tứ hoàng tử.
Ngàn mẫu ruộng tốt được chia làm năm phần, Chu Huệ Trân, Chu Huệ Châu, Ngụy Nhiêu, Hoắc Quyết, Hoắc Lâm mỗi người hai trăm mẫu. Số ruộng này không nằm liền kề một dải nên mới có nhiều khế đất đến vậy. Thọ An quân xuất cung nhiều năm, nhờ vào ban thưởng của vua và lợi nhuận từ ruộng vườn mà đặt mua được rất nhiều cửa hàng, cơ bản đều ở ngoại tỉnh, lớn nhỏ có hơn hai mươi gian, lần này Ngụy Nhiêu cũng được chia bốn gian.
Ngụy Nhiêu vành mắt đỏ hồng: "Người đều chia cho chúng con hết, còn người thì sao?"
Thọ An quân cười nói: "Cửa hàng ta vẫn giữ lại mấy gian, không lo thiếu tiền, bao nhiêu năm qua ta cũng để dành được một khoản bạc dưỡng già, đủ để ta sống thư thả đến tận lúc thọ hết chết già. Hơn nữa, mấy đứa nhỏ các con không định hiếu thuận với ta nữa sao?"
"Có chứ, tửu lâu của con mà kiếm ra tiền, sau này năm nào con cũng chia hoa hồng cho người, cả mấy cửa hàng người cho con nữa." Ngụy Nhiêu ôm chầm lấy ngoại tổ mẫu, đem nước mắt quẹt hết lên vai bà.
Thọ An quân ôm lấy ngoại tôn nữ, dặn dò xong chuyện đồ cưới, bà bắt đầu lo lắng cho cuộc sống của Ngụy Nhiêu tại phủ Anh quốc công.
Ngụy Nhiêu đầy tự tin nói: "Về điểm này ngoại tổ mẫu không cần lo lắng, con có bao giờ để mình phải chịu ủy khuất đâu?"
Thọ An quân cười xùy: "Xung hỉ đã là cái ủy khuất lớn nhất rồi. Con ấy à, cứ tự cho là thông minh, thực chất lại ngốc nghếch lắm."
Ngụy Nhiêu không chịu nghe, bèn nũng nịu lảng sang chuyện khác. Thọ An quân lúc này mới từ trong tay áo lấy ra một quyển sách nhỏ, kín đáo nhét vào tay Ngụy Nhiêu, dặn dò: "Bất luận thế nào, ngoại tổ mẫu vẫn hy vọng con đem Lục Trạc xung hỉ cứu sống, hy vọng hắn có mắt nhìn ngọc, biết trân trọng con. Nếu hắn thực sự bình phục, hai đứa sớm muộn gì cũng phải viên phòng. Trước khi viên phòng thì xem cái này đi, để tránh việc phải chịu đau khổ vô ích."
Ngụy Nhiêu căn bản không hề nghĩ tới chuyện động phòng. Lục Trạc vẫn đang hôn mê bất tỉnh, cho dù có tỉnh lại thì tạm thời chắc cũng chẳng còn khí lực để làm gì.
Thế nhưng nàng vẫn tò mò mở quyển sách nhỏ mà ngoại tổ mẫu đưa cho. Tiện tay lật một cái, đập vào mắt là hình ảnh hai nam nữ xiêm y không chỉnh tề đang ôm lấy nhau. Nếu cả hai đều tr*n tr**, Ngụy Nhiêu chắc chắn sẽ không thèm nhìn, nhưng chính vì họ ăn mặc dở dang, khiến người ta không nhìn rõ ngay được là đang làm gì, nên nàng mới cúi đầu nhìn kỹ thêm một chút. Ngay lập tức, Ngụy Nhiêu "bạch" một tiếng khép chặt quyển sổ, khuôn mặt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ: "Buồn nôn chết đi được, ngoại tổ mẫu, người, người..."
Nàng thẹn đến mức không nói nên lời. Thọ An quân bị vẻ đơn thuần của tiểu cô nương chọc cười, nhỏ giọng giải thích: "Hình vẽ trên sách cốt để cho dễ thấy nên mới vẽ như vậy, thực tế không có thô thiển thế đâu..."
Ngụy Nhiêu bịt chặt tai lại, một chút cũng không muốn biết nam nhân trong hình trông như thế nào.
Thọ An quân không miễn cưỡng nàng, cười bảo: "Được rồi, con cứ thu lấy đi, sau này nếu dùng tới thì hãy xem."
Ngụy Nhiêu nghe xong, vừa định đem trả lại cho bà thì Thọ An quân đã nhanh chân như bay bước ra ngoài. Nàng bất đắc dĩ, sợ bị tổ mẫu nhìn thấy nên đành giấu nhẹm quyển sách "không đứng đắn" ấy xuống dưới gối.
Ngụy lão thái thái bước vào, thấy tiểu tôn nữ hiếm khi lộ vẻ thẹn thùng đỏ mặt như vậy thì đoán ngay ra Thọ An quân vừa nói gì. Bà vờ như không biết, ngồi xuống giường, cũng giống như Thọ An quân, bà nắm lấy tay Ngụy Nhiêu rồi nhét vào đó mấy tờ ngân phiếu.
Ngụy Nhiêu kinh ngạc: "Tổ mẫu, chẳng phải người đã chuẩn bị đồ cưới cho con rồi sao?"
Danh sách đồ cưới nàng đã xem qua, chẳng kém cạnh gì so với lúc đường tỷ gả vào phủ Đoan Vương. Phủ Thừa An bá dạo này cũng không dư dả gì, tổ mẫu vì nàng mà chuẩn bị nhiều như thế làm nàng thấy xót xa, sợ bà chẳng còn giữ lại gì cho riêng mình.
Ngụy lão thái thái ôn tồn: "Đó là phần công khai bên ngoài, sau này Tam tỷ tỷ của con xuất giá cũng sẽ như vậy. Còn đây là phần tổ mẫu riêng cho con, ba người tỷ tỷ của con đều không có. Chúng nó đều có cha có mẹ lo liệu, không tới phiên ta bận tâm. Chỉ có con là đứa nhỏ đáng thương nhất, ta không thiên vị con thì thiên vị ai?"
Ngụy Nhiêu cúi đầu tựa vào lòng tổ mẫu, nức nở: "Tổ mẫu còn 'xấu' hơn ngoại tổ mẫu, cứ cố tình làm con khóc thôi."
Ngụy lão thái thái xoa đầu nàng, lòng tràn đầy xót xa, không nỡ và lo âu, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Để xua tan bầu không khí nặng nề, bà lau nước mắt, rồi cũng lấy ra một quyển sách nhỏ nhét vào tay Ngụy Nhiêu, dở khóc dở cười nói: "Thọ An quân chắc chắn đã nói với con chuyện động phòng, cũng chẳng biết bà ấy có chuẩn bị gì không, cái này con cứ cầm lấy..."
"Con có rồi!" Ngụy Nhiêu ngượng đến mức quên cả khóc, nhất quyết không chịu nhận thêm.
Ngụy lão thái thái liếc nhìn giường một lượt, rồi thò tay xuống dưới gối. Mặc kệ Ngụy Nhiêu đang cúi đầu đỏ mặt, bà mở quyển của Thọ An quân ra xem, phát hiện hoa văn trong đó đa dạng hơn, nét vẽ cũng tinh xảo hơn hẳn. Bà hừ hừ một tiếng, cân nhắc một hồi rồi vẫn để lại quyển của Thọ An quân cho Ngụy Nhiêu.
"Thời gian không còn sớm nữa, ngủ sớm đi con." Ngụy lão thái thái không thể trì hoãn thêm, dù là xung hỉ thì ngày mai tôn nữ của bà cũng phải xuất giá với dáng vẻ xinh đẹp nhất.
Tiễn hai vị trưởng bối, Ngụy Nhiêu lặng lẽ thu dọn quyển sách của ngoại tổ mẫu và mấy tờ ngân phiếu của tổ mẫu vào hòm đựng tiền riêng. Bích Đào vào tắt đèn, dặn nàng ngủ sớm rồi đi ra.
Nằm một mình trên giường, ngày đại hôn đã cận kề, nàng không tránh khỏi nghĩ đến tân lang Lục Trạc. Cái tên đó rốt cuộc đã bệnh đến mức nào rồi? Còn trẻ như vậy, chẳng lẽ thực sự sắp ra đi sao?
Nếu Lục Trạc chết, Ngụy Nhiêu cứ chiếu theo hai điều kiện đầu mà sống, ngược lại còn bớt được bao nhiêu phiền phức.
Nhưng nếu Lục Trạc sống lại, một người thanh cao tự phụ như thế, liệu có nguyện ý làm phu thê thực sự với nàng không?
Nếu hắn nguyện ý, nàng cũng sẽ phối hợp. Dù sao từ dung mạo, thân thế đến tài cán hắn đều không có chỗ chê, lại sinh trưởng trong một gia tộc có gia phong không cho phép nạp thiếp, Ngụy Nhiêu cảm thấy khó mà tìm được ai ưu tú hơn hắn để làm phu quân. Nếu thực sự là phu thê, nàng cũng coi như "đủ cả hương lẫn sắc".
Còn nếu Lục Trạc không nguyện ý...
Ngụy Nhiêu ôm chăn, phát ra một tiếng cười lạnh.
Hắn không nguyện ý nghĩa là hắn coi thường nàng. Nếu đã vậy, ngoài việc yêu cầu thể diện và đóng kịch ân ái trước mặt người đời, thì lúc riêng tư nàng tuyệt đối sẽ chẳng thèm cho hắn nửa sắc mặt tốt. Một nam nhân khinh rẻ nàng, dù địa vị cao, dung mạo đẹp hay "công phu" có tốt đến mấy, Ngụy Nhiêu nàng cũng chẳng thèm nịnh bợ lấy lòng.
Một đêm không mộng mị. Hôm sau đã là ngày mười ba tháng Chạp, ngày lành mà cả kinh thành đang mong chờ để xem náo nhiệt.
Phủ Thừa An bá khách khứa tấp nập. Ngụy Nhiêu khoác lên mình bộ hỉ phục lộng lẫy ngồi trong khuê phòng, chỉ chờ phủ Anh quốc công đến đón dâu.
Tân lang Lục Trạc lâm bệnh bất tỉnh, nên phủ Anh quốc công phái đường đệ nhỏ nhất của hắn là Lục Triệt thay huynh trưởng đi đón dâu.
Lục Triệt mới mười hai tuổi, môi hồng răng trắng như ngọc, đang cố nặn ra nụ cười gượng gạo ngồi trên lưng ngựa.
Thế nhưng, ánh mắt của dân chúng vây xem đều đổ dồn vào thứ mà Lục Triệt đang ôm trong lòng.
Ở đó là một con gà trống lớn, mào vàng lông đỏ đuôi đen, bộ lông mượt mà rực rỡ, tinh thần phấn chấn. Đôi mắt nó hơi híp lại, vậy mà lại mang theo vài phần khí thế bễ nghễ thiên hạ của kẻ ở ngôi cao.
Con gà trống này mới chính là "tân lang" biểu tượng cho Thế tử Anh quốc công Lục Trạc.