Gả Kim Thoa

Chương 30: Hắn Tỉnh, Là Mệnh Chưa Tận, Không Liên Quan Đến Chuyện Xung Hỉ



Lục Trạc cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào.

Hắn ngỡ như mình vừa trải qua một giấc mộng dài dằng dặc, trong mộng chỉ có một màu đen kịt, ý thức của hắn cũng giống như một vũng nước đọng. Đôi khi hắn có thể nghe thấy một vài âm thanh, nhưng lại chẳng thể phân biệt nổi ý nghĩa của chúng, rồi rất nhanh sau đó tất cả lại rơi vào tĩnh mịch.

Đến tận lúc này, khi mở mắt ra và nhìn thấy tia sáng đầu tiên, Lục Trạc mới đột nhiên nhớ lại mình là ai. Hắn nhớ lại mình đã bị thương trên chiến trường, nhớ lại mình đã được đưa trở về nhà.

Thế nhưng, đây không phải là giường của hắn. Trên giường của hắn không bao giờ có sắc đỏ diễm lệ đến thế này.

Lục Trạc muốn xoay người, nhưng cơ thể dường như đã không còn thuộc về mình nữa. Đừng nói là xoay người, ngay cả một tiếng động hắn cũng không phát ra nổi.

Phía sau lưng truyền đến tiếng thở đều đặn và nhịp nhàng, chứng tỏ trên chiếc giường này, ngoài hắn ra còn có một người khác.

Lục Trạc một lần nữa nhìn về phía chiếc chăn hỷ màu đỏ rực trước mắt.

Khi hắn hồi kinh, thời gian đến hôn kỳ chỉ còn nửa tháng. Phải chăng vì hắn vẫn luôn hôn mê bất tỉnh nên hôn lễ đã được cử hành đúng hạn?

Đây là lời giải thích duy nhất mà Lục Trạc có thể nghĩ ra. 

Thân thể hắn tuy bất lực, nhưng trí não lại ngày càng thanh minh.

Nói cách khác, người đang nằm phía sau lưng hắn chính là thê tử mới cưới, Lục cô nương nhà họ Tạ, khuê danh Họa Lâu.

Lục Trạc tự cảm thấy hổ thẹn trong lòng. Nàng vậy mà lại phải vào cửa theo cách này, thực sự là quá ủy khuất rồi.

Thân thể gần như chết lặng bất lực, lại đang có nhu cầu đi tịnh phòng, Lục Trạc tỉnh táo lại một chút, cố ý cử động ngón tay. Một động tác nhỏ nhặt như vậy nhưng đối với hắn lúc này lại vô cùng gian nan. Ngón trỏ tay phải rốt cuộc cũng có thể nhúc nhích, nhưng khi gõ lên nệm giường mềm mại lại không phát ra chút âm thanh nào.

Ánh mắt Lục Trạc chuyển hướng về phía ván giường bên trong.

Khoảng cách từ ngón tay đến ván gỗ coi như cũng gần.

Đêm khuya thanh vắng, Ngụy Nhiêu đột nhiên bị đánh thức bởi những tiếng gõ nhịp nhàng vào ván giường. Tiếng gõ rất khẽ, rất khẽ phát ra từ phía sau lưng, cứ như có ai đó đang nhẹ nhàng gõ cửa giường vậy.

Gan dạ như Ngụy Nhiêu mà lúc này toàn thân lông tơ cũng bắt đầu dựng đứng hết cả lên. May mắn là trong phòng đủ ánh sáng, sắc đỏ vui vẻ của hỷ phòng đã phần nào xua đi cái không khí âm u sâu kín ấy.

Ngụy Nhiêu tạm thời giữ nguyên tư thế không nhúc nhích. Rất nhanh sau đó, ngoài tiếng gõ, nàng còn phân biệt được một tia âm thanh khàn khàn, tựa như tiếng một cái miệng đang cố há rộng để hớp lấy không khí.

Âm thanh này lại càng khiến người ta thấy kinh hãi hơn.

Ngụy Nhiêu bỗng nhiên nhảy phắt xuống giường. Ngay khi hai chân vừa chạm đất, nàng lập tức xoay người thủ thế phòng ngự. Kết quả là trên giường, ngoại trừ một Lục Trạc đang nằm nghiêng quay lưng về phía nàng, chẳng có "thứ không sạch sẽ" nào khác cả. 

Tim nàng đập dồn dập, hơi thở gấp gáp như vừa kết thúc một cuộc đua ngựa.

Lục Trạc không nhìn thấy, nhưng hắn nghe thấy được. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi của nàng, thậm chí hắn đã nghĩ nàng sẽ hét lên rồi bỏ chạy, nhưng không, tiếng bước chân đã dừng lại.

Nàng đang quan sát mình sao?

Lục Trạc tiếp tục gõ thêm ba cái.

Ngụy Nhiêu rốt cuộc cũng chú ý tới bàn tay đang lộ ra nửa chừng bên ngoài chăn. Đó là một bàn tay thế nào cơ chứ? Năm ngón thon dài trắng bệch, vì quá gầy gò mà trông chẳng khác gì đôi chân gà bị ngâm nước quá lâu.

"Thế tử, ngài tỉnh rồi?" Ngụy Nhiêu chậm rãi tiến lại gần giường, nghiêng người nhìn vào mặt hắn.

Quả nhiên, người đàn ông ấy đã mở mắt. Đôi hàng mi đen dài kia có lẽ là thứ duy nhất trên người Lục Trạc không thay đổi, vì ngay cả tóc của hắn, sau mười ngày hôn mê cũng trở nên khô xơ như cỏ dại, chẳng còn chút bóng mượt nào.

Lục Trạc không nhìn rõ mặt nàng, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của nàng. Nghe có chút quen tai, nhưng giọng của các cô nương thì đại khái ai cũng ngọt ngào mềm mại như nhau cả.

Ngay khi Lục Trạc đang chờ đợi nàng giúp mình xoay người lại, thì nàng đã chạy biến mất, vừa chạy vừa reo hò đầy vui sướng: "Thế tử tỉnh rồi!"

Lục Trạc cau mày, nhưng cũng chỉ có thể khổ sở chịu đựng.

Miêu ma ma là người đầu tiên xông vào. Tận mắt xác nhận Thế tử đã tỉnh, việc đầu tiên bà nghĩ đến là phái người đi thông báo cho Quốc công gia Lão phu nhân cùng các phòng trong Lục gia, việc thứ hai là phái người tới khách viện mời Ngự y sang ngay lập tức.

Những việc này đều đã được Ngụy Nhiêu nhanh chóng sắp xếp cho tiểu nha hoàn đi làm. Miêu ma ma mắt đẫm lệ, sau cơn kích động, bà nhớ ra chuyện quan trọng nhất. Bà vừa vui mừng phát khóc hức lên hai tiếng, vừa chậm rãi điều chỉnh tư thế cho Lục Trạc nằm nghiêng hướng ra ngoài: "Thế tử rốt cuộc cũng tỉnh rồi, ngài đã hôn mê suốt mười một ngày rồi đó! Thế tử đừng nóng vội, Ngự y tới ngay đây!"

Lục Trạc không nhìn về phía nữ tử đang đứng sau lưng Miêu ma ma, mà nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mấp máy của bà. 

Miêu ma ma thấy vậy, liền nghiêng đầu ghé sát tai vào.

Thứ Lục Trạc thốt ra là: "A Quý", tên gã sai vặt vốn vẫn hầu hạ sinh hoạt thường ngày của hắn.

Miêu ma ma hiểu ý, hiền từ nói: "Thế tử là muốn đi tịnh phòng phải không? Vết thương phía sau lưng ngài rất nghiêm trọng, hiện tại không thể cử động được, để lão nô đi lấy đồ tới..."

"A Quý!" Ánh mắt Lục Trạc đột nhiên trở nên sắc lạnh, giọng nói cũng lớn hơn lúc nãy một chút.

Gương mặt già nua của Miêu ma ma đỏ ửng lên đầy lúng túng. Trách bà lú lẫn, Thế tử gia vốn là người cao quý, tôn nghiêm đến nhường nào. Lúc hôn mê không biết gì thì thôi, nay đã tỉnh lại, sao hắn có thể cam lòng để một bà già như bà hầu hạ chuyện tế nhị đó.

"Được, được, lão nô đi gọi A Quý ngay đây." Miêu ma ma vội vã rời đi, nhất thời quên mất trong phòng vẫn còn một người khác.

Miêu ma ma vừa đi, tầm mắt Lục Trạc không còn vật cản, một bóng hình vận váy áo màu đỏ rực rỡ lập tức nhảy vào mắt hắn. Lục Trạc chậm rãi nhìn lên, bắt gặp một mỹ nhân với mái tóc đen nhánh xõa dài như thác đổ. Gương mặt nàng xinh đẹp tuyệt trần, không hề có chút dấu vết của phấn son, đôi lông mày thanh tú, đôi mắt đan phượng và bờ môi ngọt ngào như quả anh đào.

Nàng cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt có chút khẩn trương.

Nhưng Lục Trạc không nhận ra đó là Ngụy Nhiêu.

Hắn mới chỉ gặp Ngụy Nhiêu ba lần. Hai lần đầu nàng đều mặc nam trang, lần ở cung yến tuy mặc nữ trang nhưng nàng lại cố tình trang điểm theo phong cách ôn nhu nhu thuận.

Đối với phụ nữ, kiểu tóc quyết định một nửa dung mạo, búi tóc thay đổi có thể biến hóa ra những nét đẹp khác nhau. Một khi đã xõa tóc ra, với người không thân thiết lại càng khó lòng nhận diện. Huống chi, Lục Trạc vừa tỉnh sau cơn bạo bệnh, và quan trọng nhất là hắn đã mặc định người bên cạnh chính là vị hôn thê Tạ Họa Lâu.

Không thể nói thành lời, Lục Trạc khó khăn hướng về phía vị "tân hôn thê tử" bên giường khẽ gật đầu một cái.

Ngụy Nhiêu hoài nghi rằng Lục Trạc thật sự không nhận ra nàng.

Ngay khi nàng định mở lời giải thích về chuyện xung hỉ, Liễu Nha đã sải bước chạy vào, vội vã nói với Ngụy Nhiêu: "Cô nương, A Quý tới rồi, người mau dọn dẹp lại chút đi?"

Vừa rồi mọi người đều luống cuống chân tay, bây giờ A Quý đã tới, những người nhà họ Lục ở xa cũng sắp sửa chen chúc kéo đến nơi, cô nương mà để thất lễ thì không tốt chút nào.

Ngụy Nhiêu nghe vậy, lập tức tránh sang gian phòng phía Tây. Liễu Nha bảo Bích Đào ở lại canh chừng bên này, còn mình thì ôm theo đồ chải tóc đi hầu hạ cô nương.

Đang lúc thay y phục ở phòng phía Tây, Ngụy Nhiêu nghe thấy từ phòng phía Đông truyền đến một tiếng gào khóc thảm thiết, có lẽ là gã sai vặt A Quý của Lục Trạc.

Nàng nhìn sang Liễu Nha trước mặt, thầm nghĩ, nếu như nàng mà xảy ra chuyện, chắc Liễu Nha còn khóc dữ dội hơn thế nhiều nhỉ?

Nửa khắc đồng hồ sau, Ngụy Nhiêu bước ra từ phòng phía Tây. Nàng đã thay một bộ thường phục, búi một kiểu tóc đơn giản thanh lịch. Vào thời điểm mấu chốt như thế này, quả thực không thích hợp để trang điểm lộng lẫy phô trương.

A Quý sau khi hầu hạ Thế tử gia xong đã bị Miêu ma ma đuổi đi. Dẫu sao đây cũng là tân phòng, A Quý không có lý do gì để cứ nán lại mãi.

Ngụy Nhiêu còn chưa kịp vào gặp Lục Trạc thì Anh quốc công cùng đoàn người đã hùng hùng hổ hổ kéo đến. Nàng vội vàng bước ra nghênh đón.

Chẳng ai để ý đến nàng cả. Từ vợ chồng Anh quốc công cho đến đứa em họ nhỏ nhất là Lục Triệt, trong lòng mỗi người họ lúc này chỉ chứa duy nhất hình bóng Lục Trạc. Ai nấy đều muốn lấy tốc độ nhanh nhất để tận mắt nhìn thấy người thân yêu nhất vừa tỉnh lại.

Ngụy Nhiêu rất thấu hiểu, vì vậy nàng lặng lẽ đi ở phía cuối cùng, nhường vị trí trước giường cho đám người Lục gia và vị Ngự y vốn vẫn luôn túc trực tại đây.

Mọi người nhường chỗ cho Ngự y xem bệnh cho Lục Trạc trước.

Thực ra cũng không có gì quá phức tạp, Lục Trạc bị thương nặng ở lưng, nguyên khí tổn hao quá nhiều dẫn đến hôn mê. Trong lúc hôn mê, hắn không thể ăn uống, chỉ có thể dựa vào canh bổ để duy trì mạng sống, khiến tốc độ hồi phục càng chậm, vết thương bị kéo dài dẫn đến chuyển biến xấu và ngày càng nghiêm trọng. Nay Lục Trạc đã tỉnh, việc Ngự y có thể làm là tiếp tục quan sát. Chỉ cần Lục Trạc không ngất đi lần nữa, phối hợp với chế độ ăn uống và thuốc thang, vết thương sẽ dần lành lại, nguyên khí hao tổn cũng có thể từ từ bồi bổ trở về.

"Ta đi viết đơn thuốc dược thiện trước. Thế tử đã quá lâu không ăn uống gì, bắt đầu từ bây giờ phải chia nhỏ bữa ăn, ăn từng chút một để cơ thể thích nghi dần."

Sau khi trấn an đám người Lục thị, Ngự y cáo lui.

Lục Trạc miễn cưỡng uống một chút nước, vẫn đang trong trạng thái mở to mắt mà không nói thành lời. Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua từng người thân bên giường. Ai nấy đều gầy đi trông thấy, ai nấy đều đỏ hoe mắt hoặc đang cố kìm nước mắt, ngay cả vị tổ phụ uy nghiêm lạnh lùng nhất là Anh quốc công, vành mắt cũng đã đỏ bừng.

Lục Trạc khẽ mỉm cười, dùng ánh mắt im lặng để trấn an người nhà rằng, hắn đã tỉnh, không sao nữa rồi.

Mẫu thân hắn, Hạ thị, là người vui mừng nhất, cũng là người khóc dữ dội nhất.

Anh quốc công phu nhân liếc nhìn một vòng, bắt gặp Ngụy Nhiêu đang đứng bên cạnh bình phong. Nàng dâu mới gả vào vô cùng lặng lẽ, không hề tranh công cũng chẳng tỏ vẻ ủy khuất, khi hai người chạm mắt, nàng còn khẽ mỉm cười với bà.

Anh quốc công phu nhân lúc này cũng đã qua cơn đại hỷ ban đầu, bà nhớ ra đây là tân phòng của đôi vợ chồng trẻ, liền lập tức sắp xếp cho trượng phu cùng con cháu các phòng khác về phòng nghỉ ngơi trước, có chuyện gì để ngày mai hãy nói.

Cuối cùng, trước giường chỉ còn lại Anh quốc công phu nhân và Hạ thị. Hai người, một ngồi bên giường Lục Trạc, một đứng gạt lệ.

Nhớ tới điều kiện thứ tư mà Ngụy lão thái thái đã đề ra, để cẩn trọng, bà bảo Ngụy Nhiêu hãy đỡ Hạ thị sang phòng bên rửa mặt trước.

Ngụy Nhiêu ân cần đỡ Hạ thị đi, Miêu ma ma, Bích Đào, Liễu Nha cũng đi theo ra ngoài.

Lúc này, Anh quốc công phu nhân mới cúi xuống, xót xa sờ vào gương mặt gầy gò của trưởng tôn mà nói: "Thủ Thành, con hôn mê liên tục tám ngày không tỉnh, các ngự y đều bó tay chịu trói. Tổ mẫu thực sự hết cách, mới định tới Tạ gia thương lượng xem có thể dời hôn kỳ lên sớm vài ngày, để Lục cô nương gả tới xung hỉ cho con hay không."

Lục Trạc gật đầu, hắn đã đoán được chuyện này.

Nhưng trên mặt Anh quốc công phu nhân lại lộ ra một thoáng châm chọc nhạt nhẽo: "Thế nhưng vận mệnh trêu ngươi. Tổ mẫu vốn yêu quý Lục cô nương, cứ ngỡ hai con là một đôi trời sinh, ngờ đâu bên này con đang gấp rút chờ cô dâu vào cửa xung hỉ, thì Tạ lão thái phó lại lâm chung. Ngay đêm trước khi chúng ta định tới thương nghị chuyện xung hỉ, ông ấy đã cưỡi hạc về trời rồi."

Lục Trạc kinh ngạc nhìn tổ mẫu. Nếu Tạ lão thái phó đã tạ thế, tại sao hôn lễ xung hỉ vẫn diễn ra? Chẳng lẽ hắn lại để thê tử phải chịu thiệt thòi lớn đến thế sao?

Anh quốc công phu nhân nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của cháu trai, tiếp tục nói: "Tạ gia nói, lão thái phó lúc sinh thời thương yêu Lục cô nương nhất, nay ông ấy vừa đi, Lục cô nương nếu mặc đại tang xuất giá thì là bất hiếu. Điều này cũng là lẽ thường tình, nên tổ mẫu tôn trọng ý của họ, chủ động hủy bỏ hôn sự. Buổi sáng hủy hôn, buổi chiều ta và tổ phụ con liền tới phủ Thừa An bá hướng Tứ cô nương Ngụy Nhiêu cầu thân. Vì sao lại là Nhiêu Nhiêu ư? Bởi vì tổ mẫu không nỡ để con chịu thiệt, Nhiêu Nhiêu dung mạo còn đẹp hơn cả Tạ Lục cô nương, phẩm hạnh thì..."

Anh quốc công phu nhân một mặt quan sát trưởng tôn, một mặt không tiếc lời khen ngợi Ngụy Nhiêu. Ngoài những lý do vốn dĩ bà đã coi trọng nàng, bà còn đặc biệt nhấn mạnh đến sự thiện lương và đại nghĩa của Ngụy Nhiêu, chính là hai điều kiện mà nàng đưa ra trước khi hứa gả, nếu xung hỉ thất bại, nàng một xu sính lễ cũng không lấy, lại còn nguyện ý vì Lục Trạc thủ tiết năm năm.

Anh quốc công phu nhân nói ra những điều này không phải vì vui mừng do nhà mình chiếm được tiện nghi của Ngụy Nhiêu, mà là muốn để Lục Trạc hiểu rõ Ngụy Nhiêu là một cô nương tốt đến nhường nào. Bà muốn nhắc nhở trưởng tôn đừng vì những lời đàm tiếu bên ngoài mà nảy sinh ác cảm, dẫn đến việc không muốn cùng nàng làm phu thê thực thụ.

Lục Trạc lắng nghe với gương mặt không chút biểu cảm.

Thân thể hắn tuy suy nhược, nhưng đầu óc lại cực kỳ thanh tỉnh.

Mẫu thân của Ngụy Nhiêu là Lệ quý nhân và phụ thân nàng là Ngụy Nhị gia từng có tình cảm phu thê sâu đậm, vậy mà sau khi Ngụy Nhị gia qua đời, Lệ quý nhân cũng chỉ thủ tiết có ba năm. Còn hắn và Ngụy Nhiêu vốn chẳng có chút tình cảm nào, thậm chí còn có hiềm khích từ trước, vậy một nữ nhân đầy dã tính và bất tuân như Ngụy Nhiêu lại có thể vì đồng tình hay cảm kích việc hắn trấn thủ biên cương mà tự nguyện gả tới xung hỉ sao?

Lục Trạc không tin.

Cuộc xung hỉ lần này, chắc chắn sẽ mang lại lợi ích cho Ngụy Nhiêu.

Đầu tiên, hai điều kiện kia có thể giúp thanh danh của Ngụy Nhiêu xoay chuyển theo hướng tốt đẹp hơn. Nếu không, dù nàng có vui vẻ gả tới hay cự tuyệt lời cầu hôn của tổ mẫu hắn, thì thanh danh vốn đã tệ hại của nàng cũng rét vì tuyết lại lạnh vì sương. Tất nhiên, việc nhà mình đường đột cầu hôn đã mang lại phiền phức cho Ngụy Nhiêu, nên nàng nghĩ cách để giảm bớt tổn thất cho phủ Thừa An bá cũng là lẽ thường tình, Lục Trạc sẽ không vì thế mà bắt bẻ nàng.

Điều hắn để ý chính là việc Ngụy Nhiêu chủ động đề nghị thủ tiết năm năm. 

Để đổi lấy mỹ danh, chỉ cần thủ tiết ba năm là đã quá đủ rồi, tại sao nàng lại yêu cầu hẳn năm năm?

Nhà bếp đưa dược thiện tới, chỉ là một bát nhỏ thanh đạm.

Anh quốc công phu nhân đích thân đút cho Lục Trạc uống hết. Trong lúc đó, Ngụy Nhiêu và Hạ thị cũng đã quay trở lại.

Hạ thị không chớp mắt nhìn nhi tử uống thuốc, nói thêm vài lời vui mừng khôn xiết, rồi bà chợt nhớ tới Ngụy Nhiêu, bèn kéo lấy tay nàng nói với Lục Trạc: "Thủ Thành à, con có thể tỉnh lại hoàn toàn là nhờ hỉ khí mà Nhiêu Nhiêu mang tới cho con đấy. Sau này con nhất định phải đối đãi thật tốt để đáp tạ Nhiêu Nhiêu nghe chưa."

Lục Trạc nhìn về phía Ngụy Nhiêu.

Trước mặt hai vị trưởng bối, Ngụy Nhiêu khiêm tốn đáp: "Thế tử là người hiền tự có thiên tướng, vốn dĩ ngài ấy cũng sẽ tỉnh lại thôi, không liên quan gì đến con cả."

Anh quốc công phu nhân và Hạ thị đồng thanh phản bác, nhất quyết đem toàn bộ công lao đẩy lên đầu Ngụy Nhiêu. 

Ngụy Nhiêu đành phải thẹn thùng cúi đầu xuống.

Lục Trạc nhìn thấy cảnh đó, chỉ muốn cười lạnh trong lòng.

Cái thuyết "xung hỉ cứu người" hoang đường này, hắn chưa bao giờ tin, và sau này cũng sẽ không bao giờ tin.

Hắn có thể tỉnh lại là vì mệnh của hắn chưa tận, chẳng liên quan gì đến Ngụy Nhiêu hay bất kỳ cô nương nào nguyện ý gả tới xung hỉ cho hắn cả.