Gả Kim Thoa

Chương 29: Sau Một Lúc Lâu, Nam Nhân Mở Mắt



Phủ Anh quốc công là gia tộc huân quý đứng đầu kinh thành. Để tạo ra thật nhiều hỉ khí nhằm xung hỉ, tiệc mừng hôm nay còn kê thêm mấy chục bàn so với dự kiến ban đầu, tất cả đều bày la liệt ở con phố phía sau phủ, mở tiệc chiêu đãi dân chúng của mấy con phố lân cận dù vốn chẳng hề quen biết.

Lối hành sự phô trương này khác hẳn với phong thái khiêm nhường, thủ lễ thường ngày của Lục gia.

Càng như thế, các tân khách lại càng thấu rõ, Thế tử gia Lục Trạc e là thực sự không qua khỏi rồi, nếu không Lục gia tuyệt nhiên không bao giờ trương dương đến mức này.

Đoàn đón dâu trở về, tiếng pháo nổ đanh lốp bốp, xác pháo đỏ tươi bay lả tả trong làn khói bụi mịt mù. Tiếng ồn ào chấn động thiên địa kéo dài không dứt cuối cùng cũng khiến đám cưới này hiện ra mấy phần vui tươi nên có. Trong đám tân khách, các vị đại nhân rõ ràng là cười không nổi, nhưng để phối hợp với Lục gia, ai nấy đều cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Chỉ có đám trẻ con là chưa hiểu sự đời, cứ len lỏi trong đám đông chờ xem tân nương tử bước xuống kiệu hoa, có đứa thông minh tinh nghịch còn lén trèo lên đầu tường, thò đầu ra ngó nghiêng.

Ngụy Nhiêu đội khăn voan đỏ, ngoại trừ khoảng đất dưới chân ra thì nàng chẳng nhìn thấy gì khác.

Chiếc mũ phượng ngự ban trên đỉnh đầu nặng trĩu, Ngụy Nhiêu đã đội suốt một quãng đường dài, cảm giác cổ mình sắp bị ép gãy đến nơi.

Được nữ quan dìu vào nơi bái đường, tiếng ồn ào huyên náo cuối cùng cũng lắng xuống. Các tân khách bắt đầu nói những lời cát tường, nhưng cả chủ lẫn khách, bao gồm cả tân nương tử là Ngụy Nhiêu đều thừa hiểu đó chỉ là những lời nói đãi bôi. Phàm là Lục Trạc còn một tia hy vọng chuyển biến tốt đẹp, thì vị trí Thế tử phu nhân của phủ Anh quốc công này đã chẳng tới lượt một người mang danh xấu như Ngụy Nhiêu ngồi vào.

Nhất bái thiên địa. Nhị bái cao đường. Lúc "Phu thê giao bái", Ngụy Nhiêu bỗng nghe thấy từ phía đối diện truyền đến một tiếng gà gáy.

Ngụy Nhiêu suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Các tân khách của Lục gia không dám lời ra tiếng vào, nhưng Ngụy Nhiêu ngồi trong kiệu hoa vẫn có thể nghe thấy tiếng dân chúng nghị luận dọc đường. Họ bàn tán rằng người thay mặt huynh trưởng đón dâu hôm nay là Lục gia Ngũ công tử Lục Triệt, Lục Triệt còn ôm một con gà trống lớn uy phong lẫm lẫm.

Ngụy Nhiêu không cảm thấy việc bái đường với một con gà là ủy khuất gì. Xét về mặt tổn thất thể diện, Lục Trạc chịu thiệt nhiều hơn nàng.

Sau lễ bái đường, Ngụy Nhiêu được nữ quan đỡ về tân phòng. 

Viện tử của Lục Trạc có tên là Tùng Nguyệt đường.

Tùng Nguyệt đường là một khuôn viên lớn với kết cấu ba lớp sân có viện phụ. Lục Trạc ở lớp sân thứ nhất, còn nữ chủ nhân Ngụy Nhiêu ở lớp sân thứ hai, tân phòng cũng được bài trí tại đây.

Vì Lục Trạc bệnh nặng, nên Tùng Nguyệt đường hôm nay có lẽ là nơi yên tĩnh nhất trong phủ Anh quốc công.

Các lễ tiết rườm rà dừng lại tại đây. Ngũ công tử Lục Triệt đã hoàn thành nhiệm vụ và lui bước, con gà trống lớn cũng được người ta ôm đi, không biết đem an trí ở đâu.

Anh quốc công phu nhân đã sắp xếp con dâu là Tứ phu nhân ở lại đây để tiếp ứng cho Ngụy Nhiêu.

"Thủ Thành đang mang bệnh, các lễ nghi tại tân phòng chúng ta tạm thời giản lược hết thảy. Nhiêu Nhiêu chịu ủy khuất một chút, chờ Thủ Thành tỉnh lại, trong nhà nhất định sẽ bù đắp cho hai vợ chồng trẻ các con một bữa linh đình." Nhìn đôi tay nhỏ nhắn trắng nõn xinh đẹp của tân nương tử đang đặt trên đầu gối, Tứ phu nhân áy náy nói.

Ngụy Nhiêu khẽ đáp: "Nghi thức xã giao mà thôi, không sao ạ. Cháu dâu chỉ mong Thế tử gia sớm ngày bình phục."

Giọng nói trong trẻo, mềm mại lại có phần mị hoặc ấy khiến Tứ phu nhân nghe mà thấy cả người nhẹ bẫng đi. Cuối cùng cũng hiểu tại sao bên ngoài lại có nhiều lời đàm tiếu chỉ trích Ngụy Tứ cô nương yêu mị mê người đến thế. Chỉ riêng giọng nói này thôi cũng đủ làm tâm thần người ta dao động, không biết dung mạo thật sự của nàng sẽ đến mức nào.

Tứ phu nhân hiếm khi ra ngoài nên cũng chưa từng gặp Ngụy Nhiêu bao giờ.

"Ở đây không có người ngoài, để ta giúp Nhiêu Nhiêu gỡ khăn voan xuống, thu dọn một chút nhé. Mũ phượng nặng trĩu thế này, con chắc chắn là mệt lắm rồi."

Ngụy Nhiêu: "Vậy làm phiền Tứ thẩm ạ."

Tứ phu nhân mỉm cười, đưa tay gỡ khăn voan đỏ xuống rồi đưa cho Bích Đào. Đến khi Tứ phu nhân quay đầu lại nhìn kỹ, lập tức đối diện với một gương mặt chim sa cá lặn, đẹp đến động lòng người. Nhan sắc ấy rực rỡ đến mức ngay cả những viên đá quý lớn lấp lánh sắc đỏ lam trên mũ phượng cũng bị nàng lấn át hoàn toàn. Giống như giữa vườn hoa trăm hồng nghìn tía đang khoe sắc, đột nhiên có một con chim loan tung cánh bay tới, vẻ lộng lẫy rực rỡ của nó khiến bách hoa đều trở nên dung tục không chịu nổi.

Tứ phu nhân cứ như vậy mà nhìn đến ngây người.

Ngụy Nhiêu cũng chẳng thể hối thúc trưởng bối, nàng khẽ chuyển ánh mắt, và rồi vị Thế tử gia Lục Trạc, người nghe nói bị trọng thương đã hôn mê mười ngày qua đột ngột lọt vào tầm mắt nàng.

Đồng tử Ngụy Nhiêu co rụt lại, hơi thở cũng chợt khựng giữa chừng.

Nàng từng gặp Lục Trạc hai lần. Mỗi lần ấy, Lục Trạc đều phong độ nhẹ nhàng, quân tử như ngọc, ngay cả khi vác heo rừng xuống núi cũng không làm giảm đi phong thái của hắn nửa phần.

Nhưng Lục Trạc trước mắt nàng lúc này, sắc mặt vàng vọt như nến, gầy gò như que củi, ngay cả bờ môi cũng mang sắc xám trắng nhợt nhạt.

Một Lục Trạc như thế này, so với người chết thì có gì khác biệt đâu?

Mùi thuốc nồng nặc bấy giờ mới được Ngụy Nhiêu hậu tri hậu giác nhận ra. Ngay khoảnh khắc này, nàng đột nhiên minh bạch một điều, những suy tính viển vông đêm qua của nàng đều thừa thãi rồi. Lục Trạc sẽ không tỉnh lại đâu, nàng định sẵn là sẽ trải qua năm năm thủ tiết đơn điệu tại phủ Anh quốc công này.

Cũng may người đứng đây là Ngụy Nhiêu, một kẻ từng luyện võ, từng săn dã thú và từng giết cả thích khách. Nếu đổi lại là bất kỳ vị khuê tú nào khác, những tiểu thư được nhà mẹ đẻ nuông chiều như châu như bảo, khi đối mặt với cảnh tượng này chắc chắn sẽ sợ hãi đến mức hét lên thất thanh.

Ngụy Nhiêu vì đội khăn voan nên giờ mới thấy, còn hai nha hoàn gả theo là Bích Đào và Liễu Nha đã sớm nhìn thấy cô gia trên giường cưới, đứa nào đứa nấy sợ đến mức không dám lên tiếng.

Tứ phu nhân nhìn theo ánh mắt của Ngụy Nhiêu, sống mũi cay cay, đau lòng thốt lên: "Thủ Thành nó... nó trước kia không phải như thế này."

Tứ phu nhân còn rất trẻ, chỉ lớn hơn Lục Trạc năm tuổi mà thôi. Trước kia Lục Trạc vốn trấn thủ biên quan, đầu năm nay khi hắn hồi kinh, Tứ phu nhân mới chính thức gặp vị đại điệt tử này. Khi đó, Lục Trạc ôn nhuận như ngọc, tuấn mỹ như tiên, bất luận là trưởng bối hay tiểu cô nương hễ nhìn thấy hắn là sẽ yêu mến, sẽ bị phong thái của hắn làm cho tâm phục khẩu phục.

Phàm là ai từng thấy Lục Trạc trước đây, nay nhìn hắn biến thành thế này đều không khỏi đau lòng tiếc hận.

Giống như một miếng mỹ ngọc hiếm có trên đời, đột nhiên bị kẻ nào đó đập vỡ vụn, ai mà không xót xa cho được?

"Tứ thẩm đừng bi thương quá, Thế tử rồi sẽ khá hơn thôi." Ngụy Nhiêu ngược lại còn lên tiếng an ủi.

Tứ phu nhân lập tức gượng cười: "Đúng vậy, đúng vậy, Nhiêu Nhiêu xinh đẹp thế này, Thủ Thành tỉnh lại trông thấy con chắc chắn sẽ vui lắm."

Nói đoạn, Tứ phu nhân tiến lên hai bước, giúp Ngụy Nhiêu tháo chiếc mũ phượng xuống

Tân phòng bên này vô cùng yên tĩnh. Sau khi nghỉ ngơi đôi chút, Tứ phu nhân gọi một vị ma ma tới, giới thiệu với Ngụy Nhiêu: "Vị này là Miêu ma ma, người thân tín nhất bên cạnh lão thái thái. Trước kia việc đổi thuốc, lau mình cho Thủ Thành đều do đám sai vặt của nó phụ trách, nhưng hai ngày này Thủ Thành ở bên phía viện này, bọn họ không tiện qua lại, nên lão thái thái đã an bài Miêu ma ma tới hầu hạ Thủ Thành."

Miêu ma ma đã hơn năm mươi tuổi, tướng mạo hòa ái dễ gần, bà cung kính hành lễ với Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu nhìn Lục Trạc bằng ánh mắt đầy vẻ xót xa, vô cùng hiền thục nói với Miêu ma ma: "Thế tử bị thương nặng như thế, ta không dám mạo muội tiếp nhận ngay. Trước mắt cứ để ta đi theo học ma ma đã, chờ khi ta thạo việc, sau này sẽ do ta đích thân chăm sóc Thế tử, tránh để ma ma phải vất vả bôn ba qua lại."

Miêu ma ma mỉm cười gật đầu. Chẳng cần biết là thực tâm hay giả ý, vị Tứ cô nương này quả thực rất biết cách khiến người khác ưa thích.

Việc ở Tùng Nguyệt đường tạm thời chỉ có bấy nhiêu, Tứ phu nhân cùng Miêu ma ma trao đổi ánh mắt rồi đi tìm bà mẫu để báo cáo tình hình.

Lúc này sắc trời đã tối, Anh quốc công phu nhân thực sự không còn tâm trí đâu mà xã giao, bà đã sớm trở về phòng nghỉ ngơi.

Bà rất mệt mỏi nhưng lại không thể nào chợp mắt nổi. Kể từ lúc trưởng tôn ngất đi, Anh quốc công phu nhân chưa từng có được một giấc ngủ yên. Bà luôn nằm mơ, khi thì mộng thấy ba đứa con trai đã khuất, khi lại thấy cảnh trưởng tôn bị thương trên chiến trường, rồi lại mộng thấy trong nhà dựng linh đường, trưởng tôn cũng ra đi.

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, nước mắt bà lại không kìm được mà tuôn rơi.

"Mẫu thân đừng khóc nữa, Tứ cô nương đã gả tới rồi, Thủ Thành chắc chắn sẽ sớm bình phục thôi." Tứ phu nhân xốc lại tinh thần, lặp lại lời an ủi mà chính mình cũng chẳng nhớ đã nói bao nhiêu lần.

Anh quốc công phu nhân lau nước mắt, nhìn con dâu hỏi: "Sao rồi, Nhiêu Nhiêu có bị dáng vẻ của Thủ Thành làm cho kinh sợ không?"

Tứ phu nhân lắc đầu, mừng rỡ nói: "Ánh mắt nhìn người của mẫu thân từ trước đến nay chưa bao giờ sai. Tứ cô nương quả nhiên can đảm hơn người, chẳng những không bị dọa sợ mà còn ngược lại còn an ủi con nữa. Con bé hiểu chuyện như thế, lại có Miêu ma ma trông nom, đêm nay mẫu thân đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, hãy ngủ một giấc thật ngon, sáng mai còn chờ uống trà của cháu dâu."

Nghe thấy lời này, Anh quốc công phu nhân mới cảm thấy nhẹ lòng đi đôi chút.

.

Tùng Nguyệt đường.

Tứ phu nhân rời đi không lâu, Miêu ma ma cũng sang nhĩ phòng nghỉ ngơi, để lại gian phòng chính cho tân phu nhân.

Ngụy Nhiêu ngó nhìn Lục Trạc đang nằm bệnh như người chết, chê mùi thuốc trên người hắn quá nồng, nàng bèn ngồi ra ghế nghỉ tạm.

"Cô nương, Thế tử ngài ấy..." Bích Đào đóng cửa lại, cùng Liễu Nha vây quanh Ngụy Nhiêu, nhỏ giọng nói. Trong mắt không giấu nổi sự tiếc nuối,  tiếc cho chính cô nương nhà mình. Lúc cô nương mới quyết định xung hỉ, các nàng đều mong chờ phép màu sẽ xảy ra, nhưng hôm nay tận mắt thấy Thế tử gia thế này, cả Bích Đào lẫn Liễu Nha đều chẳng dám mơ mộng hão huyền nữa.

Ngụy Nhiêu thản nhiên nói: "Dông dài cái gì, chuyện này chẳng phải đã dự liệu từ trước sao? Các ngươi cứ làm tốt bổn phận của mình, chuyện khác đừng nghĩ ngợi nhiều. Mà có nghĩ thì cũng tuyệt đối đừng nói ra, đừng để người ta nhìn thấu."

Nàng chấp nhận xung hỉ, cả phủ Anh quốc công không ai biết nàng có mục đích khác nên đều đang hết lòng cảm kích. Nếu chủ tớ ba người lộ ra sơ hở, để Lục gia nhìn thấy các nàng ghét bỏ Lục Trạc, chẳng phải là uổng công đắc tội với cả tộc họ Lục sao?

Bích Đào và Liễu Nha đều hiểu rõ.

"Được rồi, mở cửa ra đi." Để cẩn thận, Ngụy Nhiêu lại trở về ngồi bên giường Lục Trạc canh chừng.

Đêm nay không có ai của Lục gia đến nữa. Nhà bếp đưa cơm tối tới, Ngụy Nhiêu vừa ngửi mùi thuốc nồng nặc khắp phòng vừa ăn no bụng được bảy phần.

Sau bữa tối, Miêu ma ma đến thay thuốc cho Lục Trạc, thuận tiện xoay người cho hắn nằm nghiêng. Trước đó hắn nằm hướng ra ngoài, giờ đổi thành mặt hướng vào trong.

Miêu ma ma rất tâm lý, bà chuyển Lục Trạc vào phía sát bên trong giường cưới để Ngụy Nhiêu nằm phía ngoài, tránh cho nàng phải đối mặt trực tiếp với dung nhan bệnh tật mà sinh lòng sợ hãi.

"Phu nhân ngủ sớm đi thôi, đêm khuya Thế tử có thể sẽ... làm bẩn giường, phu nhân cứ việc gọi lão nô là được, lão nô sẽ vào dọn dẹp ngay."

"Vất vả cho ma ma rồi." Ngụy Nhiêu cảm kích nói, gương mặt không lộ ra chút vẻ ghét bỏ nào.

Miêu ma ma cáo lui. 

Liễu Nha đi tiễn bà, còn Bích Đào thì nghĩ đến lời Miêu ma ma vừa nói, trợn mắt há hốc mồm nhìn lên giường.

Ngụy Nhiêu hạ thấp giọng: "Có gì mà kỳ lạ, hắn cũng chẳng phải thần tiên thật, đã có ăn uống thì tự khắc phải có bài tiết thôi."

Đôi mày Bích Đào xoắn chặt vào nhau, khó chịu thay cho cô nương.

Ngụy Nhiêu vẫn có thể chấp nhận được, dù sao nàng chỉ là ngủ cạnh Lục Trạc chứ không cần động tay hầu hạ. Chỉ là, nếu thời gian kéo dài, nàng thực sự phải tiếp nhận việc đổi thuốc, lau mình cho hắn, thì những việc bẩn thỉu khổ nhọc đó không tránh khỏi sẽ giao cho Bích Đào và Liễu Nha.

"Chuẩn bị sẵn tâm lý đi." Ngụy Nhiêu nhìn hai nha hoàn bằng ánh mắt "chúc mừng", đầy vẻ trêu chọc.

Nghe vậy, Bích Đào và Liễu Nha lại càng tha thiết hy vọng Thế tử gia mau chóng tỉnh lại.

Hầu hạ Ngụy Nhiêu rửa chân xong, hai nha hoàn bưng chậu đồng lui xuống.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, đôi nến hỷ long phượng to bằng cổ tay lặng lẽ cháy. 

Tiết trời đông khắc nghiệt, nhưng nhờ có địa long đốt bên dưới nên trong phòng không hề lạnh.

Ngụy Nhiêu nằm quay lưng về phía Lục Trạc. Dù sao cũng là nơi xa lạ, nàng không sao ngủ được.

Xung hỉ, xung hỉ.

Ngụy Nhiêu vẫn mong Lục Trạc tỉnh lại để chứng minh mình là người "có phúc". Nếu không Lục Trạc chết, xung hỉ thất bại, đám người rỗi hơi bên ngoài lại được dịp khua môi múa mép.

Mải suy nghĩ vẩn vơ, mãi đến tận canh hai Ngụy Nhiêu mới chập chờn thiếp đi.

Bên cạnh nàng, Lục Trạc đang đắp riêng một chiếc chăn gấm vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng do Miêu ma ma sắp đặt. Ngay khi tiếng mõ báo canh ba từ những con phố xa xăm ẩn hiện truyền tới, đôi môi nứt nẻ của nam nhân bỗng khẽ cử động.

Một lát sau, người nam nhân ấy mở mắt ra.