Gả Kim Thoa

Chương 47: Một Loại Phong Tình Khiến Nam Nhân Phải Ngứa Ngáy Tận Xương Tủy



Năm ngoái triều đình đại thắng thiết kỵ Ô Đạt, quân địch tổn thất nặng nề, dự tính trong vài năm tới cũng không dám gây hấn trở lại.

Trong cảnh thái bình thịnh thế, quan quân và dân chúng đều hân hoan. Dưới sự khuyến khích của quan phủ, hội hoa đăng kinh thành năm nay sẽ được tổ chức tưng bừng trong suốt ba ngày.

Anh Quốc công phu nhân vì đau lòng chuyện Lục Tông và Lục Trạch sắp rời kinh, liền đặc cách cho phép các cháu được đi dạo hội hoa đăng trong ba buổi tối này.

Lục Trường Ninh cũng tranh thủ đòi đi bằng được: "Tổ mẫu không được bất công đâu đấy ạ!"

Anh Quốc công phu nhân đưa mắt nhìn một lượt, rồi phân phó cho trưởng tôn: "Thủ Thành, con và Nhiêu Nhiêu cũng đi cùng đi. Mấy đứa kia ham chơi quá độ, có hai con trông chừng thì ta mới yên tâm."

Ngụy Nhiêu vốn đã ngột ngạt từ lâu, chỉ mong có cơ hội này để ra ngoài khuây khỏa.

Lục Trạc cũng mỉm cười đáp lễ: "Vâng ạ."

Hoàng hôn ngày mười bốn, đoàn tiểu bối của Lục gia trùng trùng điệp điệp xuất phát. Ngụy Nhiêu, Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ ngồi trong xe ngựa, còn năm huynh đệ nhà Lục Trạc thì cưỡi ngựa hộ tống xung quanh.

Kinh thành có vài con phố lớn sầm uất, nhưng đêm nay náo nhiệt nhất phải kể đến phố Thiên Thuận. Dòng nước sông Thuận chảy xiết giữa những hàng cửa tiệm lớn nhỏ hai bên đường. Những chiếc hoa đăng treo cao tỏa ánh sáng đủ màu lung linh xuống mặt nước, tạo nên một cảnh đêm tú lệ vô ngần. Dù là ngồi thuyền xuôi dòng hay đứng trên cầu, ven bờ, người ta đều có thể tìm thấy một góc để thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp này.

Lục Trạc và mọi người dừng xe ngựa ở một con ngõ nhỏ gần phố Thiên Thuận, để phu xe ở lại trông coi. Các thiếu gia xuống ngựa, các cô nương xuống xe, tất cả cười nói hớn hở bước vào phố chính.

"Chúng ta tìm chỗ nào ăn gì đó trước đi, ăn no rồi mới có sức đi dạo chứ!" Lục Trường Ninh bốn phía nhìn quanh quất, vừa quay sang thương lượng với các huynh trưởng.

Tính tình Lục Trường Ninh vốn hoạt bát, nàng gần như là nhảy chân sáo quay người lại, khiến chiếc khăn che mặt bị gió sông thổi tung, để lộ hơn phân nửa khuôn mặt.

Ngụy Nhiêu thấy vậy liền đưa tay giúp nàng kéo lại khăn cho ngay ngắn.

Lục Trường Ninh sở hữu đôi mắt đào hoa rất đẹp, nhưng dù nàng có lộ diện hoàn toàn, nhan sắc ấy vẫn không sao bì kịp đôi mắt đan phượng lấp lánh ý cười phía sau lớp khăn che của Ngụy Nhiêu. Đôi đồng tử vũ mị như nước, phản chiếu ánh đèn hoa đăng rực rỡ lại càng thêm say đắm lòng người. Đó là một loại phong tình khiến nam nhân phải "ngứa ngáy tận xương tủy", lợi hại hơn nhiều so với vẻ đơn thuần của thiếu nữ, dễ dàng đánh trúng vào tâm can phái mạnh.

Từ Lục Nhai đến Lục Triệt, cả mấy huynh đệ đều bị vẻ kiều diễm vô tình lộ ra của Ngụy Nhiêu làm cho ngẩn ngơ, bốn cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía nàng.

"Bên này gió lớn, các muội có thấy lạnh không?"

Lục Trạc tiến lên phía trước, dịu dàng hỏi han ba vị cô nương, đồng thời cũng tự nhiên che chắn cho Ngụy Nhiêu.

Đám người Lục Nhai lúc này mới sực tỉnh, vội vã dời tầm mắt đi chỗ khác. Dù sao đây cũng là Đại tẩu, có đẹp đến mấy cũng không được phép nhìn lâu.

"Không lạnh đâu ạ, chỉ là tụi muội đang thèm ăn quá, mình đi nhanh thôi!" Lục Trường Ninh cười hớn hở, một tay kéo Ngụy Nhiêu, một tay nắm Hạ Vi Vũ, hăng hái dẫn đầu đoàn người.

Tửu lâu Quảng Hưng Lâu của Ngụy Nhiêu nằm ngay trên phố Thiên Thuận.

Ở nơi "tấc đất tấc vàng" này, tìm được một mặt bằng là chuyện cực kỳ khó khăn, những vị trí đắc địa nhất vốn đã bị các tửu lâu danh tiếng chiếm giữ từ lâu. Biểu ca Hoắc Quyết của nàng đã phải kiên nhẫn chờ đợi suốt hai ba tháng trời, cuối cùng mới đợi được một tiệm trà lâu nằm ở vị trí hơi lệch ra rìa nhượng lại. Hoắc Quyết lập tức mua đứt rồi chuyển tay sang cho Ngụy Nhiêu. Sau đó, từ một tiệm trà một tầng, nàng đã cho xây dựng thêm thành tửu lâu hai tầng. Nhờ sự phụ trợ của những cửa hàng nhỏ xung quanh, Quảng Hưng Lâu trông cũng vô cùng khí phái.

Để tránh việc Quảng Hưng Lâu bị các đối thủ chơi xấu hay chèn ép lúc mới khai trương, Hoắc Quyết đã âm thầm chi tiền mời vài vị công tử quyền quý đến ủng hộ. Khi danh tiếng đã vững, việc làm ăn phía sau liền thuận lợi hơn nhiều.

Những chuyện dàn xếp này Hoắc Quyết không kể với Ngụy Nhiêu, nhưng nàng tự đoán biết được. Giữa biểu ca và biểu muội, nếu cứ cảm ơn qua lại thì quá khách sáo, sau này nếu anh ấy cần giúp đỡ, Ngụy Nhiêu chắc chắn sẽ dốc hết sức mình.

"Tửu lâu này làm ăn khá khẩm quá nhỉ!"

Quảng Hưng Lâu không nằm ở đoạn giữa phố Thiên Thuận náo nhiệt, lúc đầu đó là một yếu thế, nhưng khi đã có tiếng tăm thì vị trí này lại trở thành ưu điểm. Chẳng thế mà Lục Trường Ninh, sau khi lướt qua hàng loạt quầy ăn vặt ven đường, đã lập tức nảy sinh hứng thú với tòa tửu lâu lớn đầu tiên lọt vào mắt xanh của nàng.

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười sau lớp mạng che mặt.

Đám người Lục Trạc quả nhiên đồng ý ghé vào. Có điều, khi Lục Tông vào hỏi thăm nhã gian thì lại bị cáo tri rằng trong cả ba đêm hội này, toàn bộ phòng riêng đều đã được khách đặt kín chỗ.

Lục Trường Ninh trợn mắt hốc mồm: "Tửu lâu gì mà ghê thế này? Sao trước đây muội chưa từng nghe danh nhỉ?"

Lục Tông đáp: "Đó là do muội ít ra ngoài thôi, ta đã tới đây hai lần rồi đấy."

Trong giọng nói của hắn lộ rõ vẻ thất vọng, nếu biết đêm nay sẽ ra ngoài, hắn đã sai người đến đặt chỗ từ sớm.

Ngụy Nhiêu ngước đầu lên nhìn, không ngờ cái nhìn này lại chạm ngay ánh mắt của biểu ca Hoắc Quyết. Hắn đang đứng bên cửa sổ của một nhã gian trên tầng hai, mỉm cười vẫy tay ra hiệu với nàng.

Gương mặt Ngụy Nhiêu lộ rõ vẻ kinh hỉ.

Lục Trạc thu hết biểu cảm đó vào tầm mắt, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Nàng trước kia thế nào hắn không quan tâm, nhưng hiện tại Ngụy Nhiêu là thê tử trên danh nghĩa của hắn, vậy mà nàng dám ngay trước mặt hắn và các đường đệ "mắt đi mày lại" với một nam nhân bên ngoài? Lại còn chuyện này nữa, Ngụy Nhiêu đang đeo mạng che mặt mà nam nhân trên tầng hai kia vẫn nhận ra ngay lập tức, chứng tỏ hai người phải thân thiết đến mức nào?

"Đại tẩu, tẩu quen huynh ấy ạ?" Lục Trường Ninh ghé sát bên người Ngụy Nhiêu, tò mò hỏi.

Ngụy Nhiêu vừa định giới thiệu thì một gã sai vặt dung mạo đoan chính đã tươi cười chạy ra, cúi người hành lễ với nàng: "Thiếu phu nhân, công tử nhà chúng tôi đã đặt trước nhã gian, đồ ăn vẫn chưa dọn lên. Công tử nói nếu Thiếu phu nhân và Thế tử không chê thì mời lên lầu dùng bữa ạ."

Ngụy Nhiêu gật đầu, quay sang nhìn Lục Trạc: "Vị công tử trên lầu là biểu ca của ta, Hoắc Quyết, ý Thế tử thế nào?"

Lục Trạc nghe thấy người kia họ Hoắc, lập tức nhớ ra đại dì của Ngụy Nhiêu là Chu thị vốn gả cho một phú thương họ Hoắc ở Tấn Trung.

Gã sai vặt của Hoắc Quyết xưng hô nàng là "Thiếu phu nhân" thay vì "Biểu cô nương", đủ thấy Hoắc Quyết rất hiểu lễ nghĩa và đã đoán ra thân phận của hắn.

"Vậy thì xin làm phiền biểu công tử." Lục Trạc khách khí đáp.

Cả đoàn người đi theo gã sai vặt dẫn đường bước lên nhã gian tầng hai.

Khi đôi bên gặp mặt, Ngụy Nhiêu vui vẻ đứng cạnh biểu ca, giới thiệu mọi người với nhau. Hoắc Quyết mặc một bộ cẩm bào màu xanh ngọc thêu vân văn, dung mạo thừa hưởng trọn vẹn nét đẹp của phụ mẫu. Cộng thêm phong thái nho nhã, khiêm tốn được tôi luyện từ nhỏ khi theo cha kinh thương, Hoắc Quyết đứng trước mặt những công tử thế gia như Lục Trạc mà chẳng hề tỏ ra thua kém. Công bằng mà nói, nếu luận về dung mạo, Hoắc Quyết chỉ thua Lục Trạc đôi chút, còn so với Lục Nhai hay Lục Tông thì có phần nhỉnh hơn.

Ngụy Nhiêu vô cùng tự hào về người biểu ca này. Trong mắt nàng, Lục Trạc có bản lĩnh bảo vệ giang sơn, thì biểu ca am hiểu kinh thương kiếm tiền cũng là một loại tài năng đáng trọng. Quốc khố muốn tràn đầy đâu chỉ dựa vào thuế ruộng của bách tính, mà còn có công sức đóng góp không nhỏ từ giới thương nhân khắp nơi.

"Biểu ca, sao huynh lại đến kinh thành sớm thế này? Không ở nhà đón Tết cùng di phụ và di mẫu sao?" Sau khi chào hỏi xong xuôi, Ngụy Nhiêu dành trọn sự chú ý để trò chuyện với biểu ca.

Hoắc Quyết liếc nhìn Lục Trạc, mỉm cười đáp: "Phụ thân và mẫu thân nghe tin biểu muội gả được cho đấng phu quân như ý thì vui mừng khôn xiết. Có điều hai người phải lo liệu hôn sự cho muội muội nên không thể dời gót, bèn lệnh cho ta mau chóng mang đồ thêm trang* đến cho muội. Ta vừa đến sáng nay, định bụng qua Tết Nguyên Tiêu mới gửi bái thiếp sang phủ."

Ngụy Nhiêu nghe vậy thì mặt đỏ bừng. Nàng tự thấy mình chỉ là "giả thành thân", không nên nhận thêm đồ sính lễ, quà cáp từ người thân.

* thêm trang: của hồi môn tặng thêm

"Mọi người ngồi đi thôi." Hoắc Quyết thấy đám người Lục Trạc vẫn còn đứng, liền niềm nở mời mọc.

Sau khi ngồi xuống, Ngụy Nhiêu ở giữa, bên trái là Lục Trạc, bên phải là Hoắc Quyết. Hoắc Quyết gọi tiểu nhị tới, mời mọi người gọi món.

"Biểu công tử đường xa vạn dặm mới đến, đêm nay để ta làm chủ, xem như là tiệc tẩy trần cho biểu công tử." Lục Trạc ra hiệu nhường Hoắc Quyết gọi món trước.

Hoắc Quyết cũng chẳng khách sáo: "Vậy thì xin đa tạ Thế tử."

Hắn tự nhiên gọi vài món chiêu bài của quán, sau đó Ngụy Nhiêu, Lục Trạc và những người khác gọi thêm một ít.

Vì huynh đệ nhà họ Lục đông người nên không khí rất rôm rả. Ngụy Nhiêu khó khăn lắm mới gặp được biểu ca nên hỏi han đủ thứ chuyện ở thành Thái Nguyên, từ sức khỏe của dì dượng đến việc hôn sự của biểu muội Hoắc Lâm chuẩn bị đến đâu rồi.

"Tiếc là đường xá xa xôi quá, muội không thể về uống chén rượu mừng của biểu muội được." Ngụy Nhiêu tiếc nuối nói, đôi môi đỏ kiều diễm hơi bĩu ra một chút.

Ở trước mặt người thân như biểu ca, Ngụy Nhiêu vô thức để lộ ra dáng vẻ nũng nịu, đáng yêu của một tiểu nữ nhi.

Hoắc Quyết châm thêm trà cho Ngụy Nhiêu, ánh mắt vừa giữ lễ nghĩa vừa ẩn chứa vẻ ôn nhu: "Kiểu gì cũng sẽ có cơ hội gặp mặt, không cần vội vã nhất thời." Nói xong, Hoắc Quyết quay sang phía Lục Trạc: "Thế tử có muốn dùng thêm trà không?"

Lục Trạc mỉm cười lịch sự: "Để ta tự làm được rồi."

Hoắc Quyết đưa chén trà qua, ánh mắt rời khỏi gương mặt tuấn mỹ thanh cao của Lục Trạc, rũ mắt dùng bữa mà lòng thầm đắng chát.

Trước kia, khi danh tiếng của biểu muội vì yến tiệc Đoan Ngọ trong cung mà bị ảnh hưởng nặng nề, hắn đã từng ôm một tia hy vọng, nghĩ rằng chờ thêm vài năm nữa bản thân sẽ có cơ hội. Không ngờ tới, một trận xung hỉ lại khiến biểu muội gả cho Lục Trạc, một công tử đỉnh cấp thế gia, nổi bật như hạc giữa bầy gà. Tận mắt chứng kiến phong thái của Lục Trạc, Hoắc Quyết tâm phục khẩu phục, chỉ nguyện vị Thế tử này sẽ thiện đãi biểu muội, đừng để nàng phải chịu uất ức.

Dùng bữa tối xong, Ngụy Nhiêu mở lời mời Hoắc Quyết cùng đi ngắm đèn.

Hoắc Quyết mỉm cười: "Ta còn có hẹn khác, e là không đi được."

Số lần anh em họ được gặp mặt vốn ít ỏi, nên khi rời đi, Ngụy Nhiêu cứ quyến luyến không rời, ngoái đầu nhìn theo mấy bận.

Đây là lần đầu tiên Lục Trạc nhìn thấy một Ngụy Nhiêu như thế. Ở trước mặt hắn, nàng hoặc là giả tạo cười gượng, hoặc là chẳng thèm ngó ngàng, thái độ đối với Thích Trọng Khải tuy tốt hơn một chút nhưng cũng rất mực hào phóng giữ lễ. Hoắc Quyết là nam nhân duy nhất cho đến lúc này khiến nàng bộc lộ vẻ nhu tình của một người thiếu nữ.

Thật sự chỉ là biểu huynh muội thôi sao?

Việc Hoắc Quyết đặt trước nhã gian ở Quảng Hưng Lâu nhưng lại chậm chạp không gọi món, rồi tình cờ phát hiện Ngụy Nhiêu đi ngang qua dưới lầu để kịp thời mời mọc... nhìn thế nào cũng giống như hắn ta đã dự liệu được đêm nay nàng sẽ ra ngoài ngắm đèn và cố tình tới đợi từ sớm.

.

Bụng dạ đã ấm, cả đoàn bắt đầu hành trình ngắm đèn.

Hạ Vi Vũ muốn mua hoa đăng, Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh cùng đi theo nàng tới trước tiệm đèn. Ngụy Nhiêu cũng thuận tay chọn lấy một chiếc hoa đăng hình con nghé nhỏ.

"Đại tẩu sao lại chọn chiếc này?" Lục Trường Ninh kỳ quái hỏi.

Ngụy Nhiêu chỉ cười mà không đáp.

Khi ba người trở lại chỗ năm huynh đệ nhà họ Lục, Lục Trạc đột nhiên lên tiếng nói với Ngụy Nhiêu: "Ta và nàng đi dạo riêng một chút đi."

Ánh mắt hắn ôn nhu lạ thường khiến Ngụy Nhiêu giật mình. Nàng thầm nghĩ, Lục Trạc này diễn kịch có phải là hơi quá tay rồi không?

Lục Trường Ninh thấy vậy liền cười hì hì trêu chọc, kéo tay Hạ Vi Vũ đang ngẩn ngơ cùng bọn người Lục Nhai đi trước.

Lúc này, Ngụy Nhiêu mới nghi ngờ hỏi Lục Trạc: "Có chuyện gì sao?"

Lục Trạc tiến lại gần nàng, đưa tay chỉnh lại chiếc mũ trùm trên áo choàng sau lưng nàng, rồi ghé sát tai nói nhỏ: "Hoàng thượng vi hành xuất cung, tình cờ bắt gặp chúng ta nên muốn triệu kiến."

Ngụy Nhiêu kinh ngạc nhìn quanh, quả nhiên trong đám người, nàng nhận ra một khuôn mặt quen thuộc, chính là Khang công công, đại thái giám thân cận bên cạnh Nguyên Gia Đế.

Khang công công mặc thường phục, nhưng khí chất đặc thù của một đại thái giám vẫn khiến ông ta khác biệt hẳn với thường dân.

Thế nhưng, Nguyên Gia Đế triệu kiến bọn họ để làm gì?

Ngụy Nhiêu đưa mắt nhìn Lục Trạc như muốn hỏi ý kiến.

Lục Trạc khẽ lắc đầu, hắn cũng không rõ, vừa rồi Khang công công đột ngột xuất hiện và yêu cầu họ đi theo.

Khang công công dẫn đường phía trước, Lục Trạc và Ngụy Nhiêu lặng lẽ theo sau. Đi qua những chỗ đông người, Lục Trạc lại kéo Ngụy Nhiêu ra phía trước mình để che chắn, tránh cho nàng bị xô đẩy. Vở kịch phu thê ân ái này, tự nhiên cũng phải diễn thật tròn vai trước mặt Hoàng thượng.

Khang công công dẫn họ đến bờ sông, nơi có một con thuyền du ngoạn bình thường như bao con thuyền khác đang neo đậu.

Lên thuyền, Khang công công vén rèm mời hai vợ chồng vào trong.

Lục Trạc bước vào trước, Ngụy Nhiêu theo sát phía sau.

Không gian bên trong mui thuyền rộng rãi hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, chia làm hai gian trong và ngoài. Gian trong bị một tấm rèm che khuất, gian ngoài bày một bàn trà, lúc này Nguyên Gia Đế đang ngồi trên ghế. Vị hoàng đế vừa ngoài bốn mươi tuổi mặc một chiếc cẩm bào màu đen, mặt trắng không râu, trông vẫn còn rất trẻ trung.

"Thần/Thần phụ bái kiến Hoàng thượng." Lục Trạc và Ngụy Nhiêu cùng sóng vai quỳ xuống.

Nguyên Gia Đế đặt bát trà xuống, mỉm cười nói: "Bình thân."

Ngụy Nhiêu hai tay nhấc nhẹ váy định đứng lên, bỗng nhiên nàng thoáng thấy dưới gầm rèm của gian trong, lấp ló dưới những sợi tua rua tinh tế là một đôi giày thêu mặt gấm màu đỏ.

Ngụy Nhiêu không khỏi giật mình, chẳng lẽ Nguyên Gia Đế vi hành xuất cung là để... hưởng lạc tiêu dao?

Nghĩ rằng việc nhìn trộm bí mật của đế vương không phải là hành động khôn ngoan, Ngụy Nhiêu lập tức thu hồi tầm mắt, rũ mi cung kính đứng cạnh Lục Trạc.

Nguyên Gia Đế không để ý đến Ngụy Nhiêu ngay, mà quan tâm hỏi han sức khỏe của Lục Trạc, xem thương thế đã bình phục hẳn chưa.

Lục Trạc vì hộ quốc mà bị thương, bậc quân vương hỏi thăm một chút càng chứng tỏ ngài là một minh quân.

Lục Trạc quả nhiên lộ vẻ thụ sủng nhược kinh, bày ra dáng vẻ của một trung thần sẵn sàng xả thân vì hoàng đế bất cứ lúc nào.

Ngụy Nhiêu đứng bên cạnh nhìn mà chỉ muốn cười thầm.

Sau khi nói chuyện với Lục Trạc xong, Nguyên Gia Đế mới nhìn sang Ngụy Nhiêu, dặn dò Lục Trạc: "Nhiêu Nhiêu là người có đại nghĩa, là một cô nương tốt. Khanh chớ nên tin vào những lời đồn thổi phỉ báng bên ngoài mà phụ lòng thiện tâm của nàng."

Lục Trạc chắp tay đáp: "Thần không dám."

Ngụy Nhiêu cũng ra dáng một nàng dâu nhỏ, nói thêm vào: "Đa tạ Hoàng thượng đã nhớ đến, cũng xin Hoàng thượng yên tâm, Thế tử đối xử với thần phụ vô cùng tốt."

Nguyên Gia Đế mỉm cười, để đôi phu thê trẻ tiếp tục đi ngắm đèn.

Lục Trạc đỡ Ngụy Nhiêu lên bờ.

Con thuyền chở vị đế vương chậm rãi lướt đi. Ngụy Nhiêu vẫn nghĩ về đôi giày thêu kia, trong lòng không tránh khỏi cảm giác bất bình thay cho mẫu thân đang ở xa tận hành cung Tây Sơn.

Còn Lục Trạc đứng bên cạnh, nhìn Ngụy Nhiêu bằng ánh mắt lại thêm vài phần suy tư sâu sắc.