Gả Kim Thoa

Chương 48: Lời Riêng Tư Của Phụ Nữ, Thế Tử Không Nên Nghe Ngóng



Tối Nguyên Tiêu hôm ấy, người của mấy phòng trong phủ Anh quốc công tề tựu đông đủ, cùng nhau ăn bánh trôi, đoán đố đèn.

Vì sáng sớm mai Lục Tông và Lục Trạch đã phải lên đường, nên trên gương mặt Nhị phu nhân và Tam phu nhân đều lộ rõ vẻ gượng cười.

"Tối nay các con còn muốn ra ngoài dạo chơi không?" Anh quốc công phu nhân hỏi đám con cháu.

Lục Tông cười đáp: "Thôi không đi đâu ạ, nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có vậy. Lát nữa chúng con hẹn đại ca, nhị ca ra đình hóng gió, đối trăng làm thơ."

Làm thơ?

Ngụy Nhiêu đang cảm thấy lạ lẫm, thì Anh quốc công phu nhân đã bóc mẽ Lục Tông: "Bụng cháu chứa được bao nhiêu chữ nghĩa mà đòi làm thơ? Ta thấy các con định ra đó uống rượu thì có!"

Lục Tông cười lộ ra hai hàm răng trắng bóng.

Nhị phu nhân đỏ hoe mắt, dặn dò con trai: "Ở nhà mình thì tùy con uống, nhưng đến biên quan thì tuyệt đối không được uống rượu đâu đấy."

Lục Tông chợt cảm thấy đau đầu. Những lời dặn đi dặn lại như bánh xe quay vòng này, mẫu thân nói đến mức tai hắn sắp đóng kén cả rồi.

Gia yến vừa kết thúc, Lục Tông liền gọi mấy huynh đệ cáo lui. Ngũ công tử Lục Triệt là người nhỏ nhất cũng muốn đi theo, nhưng bị Tam phu nhân giữ lại dặn dò thêm vài câu.

Sau khi Anh quốc công và Tứ gia rời tiệc, Anh quốc công phu nhân mới nói với hai nàng dâu: "Được rồi, hai con cũng đừng quá lo lắng. Lý tướng quân và phủ ta là thế giao, lão tam và lão tứ ở dưới trướng Lý tướng quân thì chỉ có phần bọn nó bắt nạt người khác, chứ ai dám động vào bọn nó? Đi tầm ba năm rồi sẽ về thôi."

Nhị phu nhân và Tam phu nhân cùng đứng dậy vâng dạ.

Anh quốc công phu nhân liếc mắt nhìn tiểu nhi tức* là Tứ phu nhân.

* tiểu nhi tức: con dâu út

Tối nay Tứ phu nhân im lặng đến lạ kỳ. Trong khi hai vị tẩu tử đều đang đau lòng vì con trai sắp phải đi xa, thì nàng lại chỉ thấy hâm mộ. Nàng cũng muốn sinh con cho Tứ gia, nếu là con trai, nàng sẽ để nó học tập các huynh trưởng, khổ luyện võ nghệ để bảo vệ quốc gia, nếu là con gái, nàng sẽ để con được lớn lên vô ưu vô lo, không bệnh không tật giống như Trường Ninh.

"Được rồi, trong phủ treo nhiều hoa đăng như vậy, chúng ta cũng đi dạo chút đi."

Anh quốc công phu nhân chống gậy đứng dậy, dẫn đầu hướng về phía vườn hoa.

Lục Trường Ninh không mặn mà với việc đoán đố đèn, bèn kéo Hạ Vi Vũ đi xem các ca ca uống rượu. Nàng còn định gọi cả Ngụy Nhiêu đi cùng, nhưng Ngụy Nhiêu không muốn tham gia vào cuộc vui của đám tiểu thúc tử*. Tối hôm qua bọn người Lục Nhai cứ nhìn nàng chằm chằm đến ngẩn người, Lục Trạc còn phải tiến tới che chắn cho nàng, ý tứ đã quá rõ ràng. Càng như vậy, Ngụy Nhiêu càng thấy mình phải giữ khoảng cách với các em chồng, tránh để Lục Trạc lại hoài nghi nàng có ý đồ khác.

* tiểu thúc tử: em chồng

Anh quốc công phu nhân gọi Ngụy Nhiêu cùng Tứ phu nhân hầu hạ hai bên tả hữu. Đi không bao lâu, Hạ thị lặng lẽ nắm chặt tay Ngụy Nhiêu, hai mẹ chồng nàng dâu cùng lùi lại phía sau.

"Đều đừng gò bó nữa, vườn rộng thế này, mọi người cứ tản ra mà dạo chơi." Anh quốc công phu nhân chú ý thấy dáng vẻ lén lén lút lút của Hạ thị thì mỉm cười nói.

Hạ thị chỉ chờ có thế, bà cũng không gọi nha hoàn theo cùng mà đơn độc dắt Ngụy Nhiêu tìm đến một nơi yên tĩnh.

"Mẫu thân, người định làm gì vậy ạ?" Ngụy Nhiêu sắp bị hành động của Hạ thị làm cho hồ đồ.

Hạ thị cười cười, hạ thấp giọng hỏi: "Nhiêu Nhiêu, năm ngoái Thủ Thành phải dưỡng thương, ngự y dặn dò nó không được viên phòng. Năm nay Thủ Thành đã đến Thần Võ quân nhậm chức rồi, hai đứa các con đã... có chuyện đó chưa?"

Loại chuyện này, phận tiểu bối không tiện chủ động mở lời với trưởng bối, mà phận mẹ chồng đi hỏi thăm con dâu cũng chẳng tự nhiên chút nào.

Bóng đêm đã trở thành lớp vỏ bọc hoàn hảo cho Ngụy Nhiêu, nàng cúi đầu, ngượng ngùng đáp khẽ một tiếng "vâng".

Hạ thị vui mừng tới mức cuống quýt xoa hai tay vào nhau: "Viên phòng là tốt rồi, viên phòng là tốt rồi! Đại phòng chúng ta chỉ có mỗi mình Thủ Thành, hai đứa sớm viên phòng thì mới sớm sinh nhiều con cái cho cửa nhà đông vui náo nhiệt chứ."

Ngụy Nhiêu chỉ biết thẹn thùng vò chiếc khăn tay, trong lòng thầm nghĩ mộng đẹp của Hạ thị chắc chắn sẽ tan vỡ thôi, ít nhất là trong vài năm tới bà sẽ chẳng có cháu nội mà bế đâu.

Hạ thị hiển nhiên đang rất mong chờ cháu bế, bà lặng lẽ chỉ điểm cho Ngụy Nhiêu rất nhiều bí quyết từ tư thế đến ăn uống sao cho dễ thụ thai, dễ sinh con trai.

Ngụy Nhiêu nghe tai này lọt tai kia, thi thoảng lại giả bộ kinh ngạc hỏi lại một câu để chứng tỏ mình vẫn đang chăm chú lắng nghe.

Mẹ chồng nàng dâu rầm rì to nhỏ khoảng hai ba khắc đồng hồ, Hạ thị nói đến khi cảm thấy đã đủ mới hài lòng chia tay Ngụy Nhiêu để về nghỉ sớm.

Những người tao nhã thường thích thú với việc đoán đố đèn, còn Hạ thị vốn không giỏi chữ nghĩa nên cũng chẳng mặn mà gì.

Ngụy Nhiêu chuẩn bị đi tìm Anh quốc công phu nhân. Nàng một mình rảo bước dọc theo con đường nhỏ tĩnh mịch, đi được một đoạn bỗng nghe thấy tiếng thì thầm bị nén xuống thật thấp. Tò mò nổi lên, Ngụy Nhiêu không tiếng động tiến lại gần cánh rừng phía trước.

"Nhị phu nhân và Tam phu nhân có gì đáng thương đâu, Tứ phu nhân mới là người đáng thương nhất kìa. Gả tới đây tám năm mà bụng dạ vẫn không có động tĩnh gì. Tứ gia lại là đứa con trai duy nhất còn sống của lão phu nhân, chẳng lẽ lão phu nhân có thể trơ mắt nhìn Tứ gia tuyệt hậu sao? Theo ta thấy, chẳng bao lâu nữa lão phu nhân chắc chắn sẽ sắp xếp nạp thiếp cho Tứ gia thôi."

"Chẳng phải Quốc công phủ có quy định không được nạp thiếp sao?"

"Chỉ nói là không được vô cớ nạp thiếp, chứ trường hợp của Tứ gia thì khác, nạp thiếp là vì nối dõi tông đường mà."

Ngụy Nhiêu nhíu mày, vừa định tiến ra răn dạy hai kẻ gan to bằng trời dám ngồi lê đôi mách chuyện chủ tử, thì chợt thấy một bóng người vội vã từ phía tối đối diện rời đi. Dưới ánh đèn lồng treo cao gần đó, nhìn dáng vẻ ấy rất giống Tứ phu nhân!

Có vẻ như Tứ phu nhân đã bị những lời kia làm cho uất ức phát khóc, nàng che mặt chạy về hướng còn vắng vẻ hơn cả khu vực này.

Ngụy Nhiêu lo lắng cho Tứ phu nhân nên tạm bỏ qua hai tên nha hoàn kia, nhanh chóng đuổi theo.

Để tránh gây chú ý khiến Tứ phu nhân thêm khó xử, Ngụy Nhiêu không dám chạy quá nhanh. Nàng lúc đi lúc đuổi, mãi một lúc lâu sau mới tìm thấy bóng dáng Tứ phu nhân trong rừng trúc phía Bắc vườn hoa. Giữa tiết trời đông giá rét, rừng trúc càng thêm hoang vu thê lương, Tứ phu nhân ôm lấy một thân trúc già mà khóc nức nở, trông vô cùng đáng thương.

Ngụy Nhiêu lùi lại vài bước. Nàng nghĩ, Tứ phu nhân trong lòng đang chất chứa nỗi niềm, cứ để nàng khóc ra cho nhẹ bớt tâm can cũng tốt.

Đợi đến khi tiếng khóc của Tứ phu nhân nhỏ dần, Ngụy Nhiêu mới cất tiếng gọi khẽ: "Tứ thẩm."

Tứ phu nhân giật mình, buông thân trúc quay người lại. Nhận ra là Ngụy Nhiêu, nàng vội vàng lau khô nước mắt, ngượng nghịu quay mặt đi hỏi: "Nhiêu Nhiêu đấy à, sao con lại tới đây?"

Ngụy Nhiêu trong lúc chờ đợi đã sớm chuẩn bị sẵn lý do, nghe vậy liền dùng mũi giày di di mặt đất, cũng tỏ vẻ ngượng ngùng đáp: "Con vừa mới tách khỏi mẫu thân, định đi dạo một mình cho khuây khỏa. Thấy Tứ thẩm đi tới, con sợ thẩm hỏi vì sao con lại ở đây nên mới trốn đi, không ngờ lại... Tứ thẩm, thẩm làm sao vậy, sao thẩm lại khóc thương tâm đến thế?"

Ngụy Nhiêu không thể nhắc đến chuyện hai tiểu nha hoàn kia, vì như thế chỉ khiến Tứ phu nhân thêm phần khó xử và đau lòng.

Tứ phu nhân thấy dáng vẻ của Ngụy Nhiêu tựa hồ cũng đang có tâm sự khó nói, nàng bỗng thấy tò mò, nỗi buồn tủi vừa rồi cũng vơi đi đôi chút. Vả lại, nàng đã bị cháu dâu bắt gặp cảnh khóc đỏ mắt một lần rồi, có thêm lần nữa xem ra cũng chẳng sao.

"Bên này hoang vắng như thế, Nhiêu Nhiêu có tâm sự gì sao?" Tứ phu nhân rất mực quan tâm Ngụy Nhiêu, nàng tiến lại gần, nắm lấy tay Ngụy Nhiêu hỏi han.

Ngụy Nhiêu cúi gầm mặt, ra vẻ không biết phải mở lời thế nào cho phải.

Tứ phu nhân ôn nhu nói: "Nếu không tiện nói thì ta không hỏi nữa. Chỉ là về sau tuyệt đối không được chạy đến đây một mình, con mới gả tới không lâu, chưa thông thuộc đường xá nơi này, lỡ lạc đường thì biết làm sao?"

Ngụy Nhiêu cảm kích đáp: "Tứ thẩm đối với con thật tốt."

Tứ phu nhân mỉm cười. Thấy Ngụy Nhiêu nói xong lại sa sầm nét mặt, có vẻ vẫn chưa muốn rời đi ngay, nàng không kìm được mà hỏi han thêm một câu.

Nghe vậy, Ngụy Nhiêu khẽ buông tay Tứ phu nhân ra, nàng quay lưng đi, hai tay bưng lấy khuôn mặt đang nóng bừng, ngập ngừng nói: "Kỳ thật cũng không có gì to tát ạ, chỉ là mẫu thân... bà ấy nôn nóng muốn bế cháu nội, vừa rồi có hỏi con và Thế tử đã viên phòng hay chưa."

Tứ phu nhân ban đầu hơi kinh ngạc, sau đó bật cười, dịu dàng an ủi: "Đại tẩu chỉ có mỗi Thủ Thành là con, nóng lòng cũng là lẽ thường tình. Nhiêu Nhiêu không cần lo lắng, các con còn trẻ như vậy, chắc chắn sẽ sớm mang thai thôi."

Ngụy Nhiêu ngượng ngùng cười một tiếng, cúi đầu nói: "Mẫu thân cũng nói vậy ạ. Hơn nữa, mẫu thân còn truyền thụ cho con một phương pháp nghe nói vô cùng linh nghiệm, có thể bảo đảm trong vòng một năm chắc chắn sẽ có tin vui."

Trong lòng Tứ phu nhân bỗng nóng rực lên. Tuy vì thương tật ở chân nên Tứ gia và nàng đến nay vẫn chưa thực sự trở thành phu thê đúng nghĩa, nhưng Tứ gia đã chịu cạo râu rồi, nói không chừng ngày nào đó chàng lại nguyện ý thử lại. Nếu nàng sớm học được phương pháp mà Đại tẩu đã chỉ điểm cho Ngụy Nhiêu, liệu nàng có thể thuận lợi có con hay không?

Tứ phu nhân căng thẳng siết chặt tay, nàng rất muốn hỏi, nhưng lại chẳng thể mở lời.

Ngụy Nhiêu quan sát thấy Tứ phu nhân đang bối rối vặn vẹo ngón tay, đôi mắt nàng khẽ chuyển động, đột nhiên quan tâm hỏi: "Tứ thẩm, sao khi nãy thẩm lại khóc vậy ạ?"

Tứ phu nhân theo bản năng định lảng tránh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu nàng nói ra nỗi phiền muộn của mình, biết đâu đứa cháu dâu thông minh thiện lương này sẽ đem bí phương có con nói cho nàng nghe.

Cuộc gặp gỡ tình cờ nơi rừng trúc đêm nay cũng coi như có duyên, cháu dâu đã nói với nàng những lời thân thiết như vậy, nếu nàng còn tiếp tục giấu giếm thì e là quá khách sáo, lạnh nhạt.

Bởi vậy, Tứ phu nhân liền đem nỗi lòng hâm mộ Nhị phu nhân, Tam phu nhân nói ra, mà tựu trung lại, vẫn là vì nàng chưa có mụn con nào.

Chủ đề đã được mở, Ngụy Nhiêu thuận thế nói tiếp: "Tứ thẩm đừng nóng vội, con sẽ đem phương pháp mẫu thân chỉ cho nói lại với thẩm, thẩm quay về thử xem sao, biết đâu lại thành công."

Tứ phu nhân nén nỗi kích động, đáp: "Được, vậy thì tốt quá. Ta cũng đã từng này tuổi rồi, nếu không thử, sau này e là chẳng còn cơ hội nữa."

Ngụy Nhiêu cười bảo: "Tứ thẩm cứ nói gở, thẩm mới có hai mươi sáu, đã già đâu mà già."

Tứ phu nhân mỉm cười đầy thận trọng.

Ngụy Nhiêu nhìn nàng một cái, đột nhiên đưa tay vỗ vỗ lên mặt, ngượng ngùng nói: "Cái phương pháp kia... con thật chẳng biết mở miệng thế nào với thẩm cho phải."

Tứ phu nhân cũng thấy mặt mình nóng bừng lên. Thế nhưng, bị lời bàn tán của hai tên nha hoàn kia kích động, trong lòng nàng trỗi dậy một ý chí không cam lòng khuất phục. Nàng kéo tay Ngụy Nhiêu đi sâu vào bên trong thêm chút nữa, cuối cùng dừng lại, hạ thấp giọng: "Nơi này chỉ có hai người chúng ta, Nhiêu Nhiêu cứ nói đi, ta đảm bảo không tiết lộ với ai khác."

Ngụy Nhiêu lầm bầm: "Vậy... vậy nếu Tứ thúc có hỏi, thẩm hãy cứ nói là Tổ mẫu chỉ dạy cho, tuyệt đối đừng nhắc đến con nhé."

Vành tai Tứ phu nhân đỏ ửng: "Ta chắc chắn sẽ không nói ra con đâu."

Ánh trăng mờ ảo len lỏi chiếu rọi vào sâu trong rừng trúc, Ngụy Nhiêu ghé sát tai Tứ phu nhân, nói ra tư thế viên phòng mà nàng từng thấy trong những cuốn sách nhỏ.

Tứ phu nhân xấu hổ muốn chết. Loại chuyện này, nữ nhân sao có thể chủ động được chứ?

Vả lại, bao nhiêu năm qua nàng không mang thai, mẫu thân ở nhà mẹ đẻ và Lão phu nhân vì không rõ chân tướng nên cũng từng bí mật chỉ điểm cho nàng, nhưng chưa bao giờ nàng nghe nói lại có thể làm như vậy.

Thế nhưng, Tứ gia vốn da mặt mỏng, đã thử qua mấy lần đều vì đi đứng không tiện mà nổi nóng rồi từ bỏ. Nếu như... nếu như Tứ gia không cần cử động, đổi lại là nàng chủ động, nói không chừng thật sự sẽ thành công.

Xấu hổ thì có xấu hổ, nhưng Tứ phu nhân càng khao khát được viên phòng với Tứ gia hơn, càng muốn sinh con cho chàng hơn, muốn được cùng chàng nuôi dạy những đứa trẻ trưởng thành.

"Ai da, nói chuyện này ngại quá đi mất, Tứ thẩm chúng ta mau đi thôi." Ngụy Nhiêu khẽ giật gấu áo Tứ phu nhân, nũng nịu nói.

Tâm trạng Tứ phu nhân lúc này đã phấn chấn hẳn lên. Vì có hy vọng, nàng chẳng còn mảy may để tâm đến lời nghị luận của đám nha hoàn nữa, trong lòng chỉ tràn đầy sự cảm kích đối với Ngụy Nhiêu.

"Nhiêu Nhiêu, phương pháp này nếu thành, con chính là đại ân nhân của ta và Tứ gia." Tứ phu nhân giữ tay Ngụy Nhiêu lại, trịnh trọng nói.

Ngụy Nhiêu không dám nhận công lao này, phương pháp ấy nếu thực sự thành công, phần lớn là nhờ vào dũng khí của Tứ phu nhân mà thôi.

Tư thế như vậy, Ngụy Nhiêu chắc chắn không đời nào làm với bất kỳ nam nhân nào.

Hai người dắt tay nhau ra khỏi rừng trúc, đi cùng một đoạn rồi ăn ý rẽ hai ngả.

Tứ phu nhân có vẻ là trở về Triêu Huy đường, Ngụy Nhiêu đang định theo đường cũ đi về thì một bóng thân hình cao ráo, mạnh mẽ đột ngột vọt ra từ sau một gốc cây già.

Ngụy Nhiêu như gặp quỷ, nhìn chằm chằm Lục Trạc: "Ngài... chẳng phải ngài đi uống rượu rồi sao, tại sao lại ở đây?"

Lục Trạc liếc mắt nhìn về phía rừng trúc ở cánh Bắc, hỏi ngược lại nàng: "Tứ thẩm tại sao lại khóc? Hai người ở bên trong đã nói những gì?"

Những chuyện Ngụy Nhiêu đã nói với Tứ phu nhân, nàng không thể nào tiết lộ cho bất kỳ nam nhân nào biết được.

"Đều là lời riêng tư của phụ nữ, Thế tử vốn là người giữ lễ tiết, tốt nhất là không nên nghe ngóng thì hơn."

Lục Trạc mím môi không nói.

Ngụy Nhiêu khẽ cười, lách qua bên cạnh hắn mà bước đi.