Từ Ninh cung.
Nghe tin Thái hậu thân thể bất an, Nguyên Gia Đế vừa bãi triều liền vội vã ghé thăm.
Thái hậu đang ngồi tựa vào đầu giường, có Hoàng hậu, Đức phi và Hiền phi ở bên cạnh hầu hạ. Thấy Nguyên Gia Đế đến, các hậu phi tự giác nhường lại vị trí bên giường cho Ngài.
"Mẫu hậu cảm thấy thế nào rồi?" – Nguyên Gia Đế ngồi xuống cạnh giường, lo lắng nhìn Thái hậu hỏi.
So với yến tiệc Tết Đoan ngọ năm ngoái, Thái hậu trông già đi nhiều, người cũng gầy hơn. Trên mặt bà phủ một lớp son phấn thật dày, cốt để không cho người khác nhận ra vẻ tiều tụy của mình.
Nhìn Nguyên Gia Đế, Thái hậu cười nói: "Chút phong hàn nhỏ thôi, không có gì đáng ngại. Hoàng thượng có bận rộn không? Nếu bận thì mau về xử lý chính sự đi."
Là bậc đế vương, Nguyên Gia Đế chưa lúc nào là không bận rộn, chỉ là người đã đến đây, tự nhiên muốn ngồi lại bầu bạn với mẫu thân lâu thêm một chút.
"Hôm nay cũng ổn, nhi thần muốn ở lại bồi Mẫu hậu lâu hơn."
Lúc cung nữ bưng chén thuốc đến, Nguyên Gia Đế đón lấy, tự tay hầu hạ Thái hậu dùng thuốc.
Trong lúc uống thuốc, Thái hậu không rời mắt khỏi người con trai hoàng đế của mình, lòng không khỏi bùi ngùi xúc động.
Bà sinh được hai người con trai. Trưởng tử từ nhỏ đã thông minh, đọc sách luyện võ, học gì cũng nhanh, là người xuất chúng nhất trong số các hoàng tử, Tiên đế cũng cực kỳ coi trọng. Thời điểm đó, ngoài việc tranh sủng với dàn tân hoan cũ ái của Tiên đế, tâm tư Thái hậu hầu như đều đặt cả lên người con trưởng. Bà vừa phải đốc thúc việc học của con, vừa phải đề phòng có kẻ mưu hại.
Khi ấy bà tin chắc rằng, chỉ cần trưởng tử bình an khỏe mạnh, tương lai nhất định sẽ kế vị, đưa bà lên ngôi vị Thái hậu đầy vinh quang.
So với trưởng tử, tiểu nhi tử vừa ra đời chỉ biết ăn ngủ, cứ giao cho nhũ mẫu chăm sóc là được.
Trưởng tử càng lớn, cuộc cạnh tranh với các hoàng tử khác càng trở nên khốc liệt, Thái hậu lại càng dồn hết tâm trí chăm chút cho con cả. Mỗi khi tiểu nhi tử chạy đến quấy rầy, bà chỉ cảm thấy đau đầu, luôn thúc giục nhũ mẫu và cung nữ mau chóng mang đi. Thế nhưng, đáng thương cho nỗi khổ tâm của bà, trưởng tử cuối cùng vẫn mất mạng trong cuộc chiến vương quyền. Thái hậu đau đớn tột cùng, sau khi vực dậy tinh thần, bà bắt đầu đổ dồn mọi tình mẫu tử và cả tham vọng của mình lên người tiểu nhi tử.
Chỉ là khi đó, tiểu nhi tử đã sớm ghẻ lạnh với bà.
Để giành lại trái tim con trai, lẽ ra Thái hậu nên đuổi Thọ An quân xuất cung, nhưng vẻ mỹ lệ của Thọ An quân lại khiến bà cảm thấy giữ người này lại hẳn sẽ có tác dụng lớn.
Quả nhiên, sau đó bà trúng kế của đám nữ nhân kia khiến Tiên đế nổi giận, vào thời khắc mấu chốt, Thái hậu đã đưa Thọ An quân đến trước mặt Ngài.
Tiên đế lập tức bị mê hoặc, tìm đủ mọi cách để có được Thọ An quân.
Thái hậu vốn tưởng rằng Thọ An quân sẽ rất vui sướng khi được leo lên giường của Tiên đế, nhưng điều khiến bà kinh ngạc là Thọ An quân lại vô cùng tâm kế, vừa có thể toàn thân lui bước khỏi tay Tiên đế, lại vừa không khiến Ngài tức giận mà trừng phạt mình.
Thái hậu bội phục bản lĩnh của Thọ An quân, nhưng bà không thể chấp nhận việc con trai mình lại kính trọng một nhũ mẫu ma ma đến nhường ấy.
Nếu Nguyên Gia Đế chỉ ban thưởng vàng bạc châu báu cho Thọ An quân thì bà chẳng bận tâm, nhưng bà hiểu rất rõ, tình cảm Nguyên Gia Đế dành cho Thọ An quân có lẽ còn sâu đậm hơn cả với người mẹ ruột như bà. Đây mới là điều Thái hậu không thể buông bỏ. Bà đã đấu đá cả đời trong hậu cung, biết bao hậu phi xuất thân danh môn quý tộc đều bại dưới chân bà, dựa vào đâu mà một thê tử của tiểu quan ti tiện lại thắng được lòng hiếu thảo của con trai bà?
Uống thuốc xong, trò chuyện với Nguyên Gia Đế thêm một lát, Thái hậu sực nhớ ra điều gì đó, nhìn Đức phi hỏi: "Vừa nãy chúng ta đang nói đến đâu rồi nhỉ?"
Tim Đức phi thót lên một cái.
Vừa nãy nàng ta có nói gì đâu, là Hoàng hậu cùng Thái hậu nhắc đến chuyện của phủ Anh Quốc công, nàng ta và Hiền phi chỉ ngồi nghe mà thôi.
Tại yến tiệc xem đua thuyền rồng Tết Đoan ngọ năm ngoái, Thái hậu và Hoàng hậu từng dùng lời lẽ làm khó Ngụy Nhiêu. Khi ấy, Nguyên Gia Đế dù là vì Thọ An quân hay vì Lệ quý nhân thì sự che chở dành cho Ngụy Nhiêu vẫn thể hiện rất rõ ràng. Lúc này, nếu nàng ta tham gia bàn luận chuyện Ngụy Nhiêu và Thế tử Lục Trạc sau khi cưới cơm không lành canh không ngọt, Nguyên Gia Đế sẽ nhìn nàng ta bằng ánh mắt thế nào đây?
Đức phi trong lòng run sợ, nhưng đối diện với ánh mắt sắc bén của Thái hậu, nàng đành phải cố lựa lời nói giảm nói tránh cho Ngụy Nhiêu: "Nói tới Anh Quốc Công Thế tử, cũng không biết Thế tử đã làm gì mà khiến tân nương tử giận đến mức bỏ về nhà mẹ đẻ, bên ngoài bây giờ đang bàn tán xôn xao cả lên."
Thái hậu thở dài, nhìn về phía Nguyên Gia Đế nói: "Ta nhớ không lầm thì dạo trước tiểu tử Lục Trạc bệnh nặng, mắt thấy không qua khỏi, chính Nhiêu Nhiêu đã lòng mang đại nghĩa gả vào xung hỷ cho hắn. Lúc đó Hoàng thượng còn hạ lệnh cho Thượng Y cục thức trắng đêm may gấp áo cưới, vậy mà mới trôi qua bao lâu đâu, Lục Trạc đã bắt nạt Nhiêu Nhiêu. Như thế là phụ lòng Nhiêu Nhiêu, cũng phụ luôn cả mảnh hảo tâm của Hoàng thượng, thật đáng phạt."
Đức phi kinh ngạc nhìn Thái hậu, mặt trời mọc từ hướng Tây rồi sao? Thái hậu vậy mà lại lên tiếng bênh vực Ngụy Nhiêu?
Nguyên Gia Đế cười đáp: "Chuyện riêng của vợ chồng trẻ, trẫm xen vào làm gì. Trẫm có thời gian để hầu hạ Mẫu hậu chứ không rảnh rỗi lo mấy việc vặt vãnh đó."
Thái hậu thầm oán trách, Thế lúc Ngụy Nhiêu đi xung hỷ cho Lục Trạc, sao ngài lại rảnh rỗi thế?
"Hoàng thượng không rảnh, vậy để ta hạ ý chỉ cho phủ Anh Quốc Công, bảo Lục Trạc đối đãi với Nhiêu Nhiêu tốt hơn một chút. Lục gia đời đời trung thần, đừng vì chuyện này mà mang tiếng lấy oán trả ơn." Thái hậu tỏ vẻ bất bình thay cho Ngụy Nhiêu.
Thấy bà bất thường như vậy, Đức phi cuối cùng cũng phản ứng kịp. Vợ chồng mới cưới đều cần thời gian hòa hợp, tiểu thê tử có giận dỗi, dỗ dành một chút là xong, chẳng phải chuyện gì to tát. Nhưng nếu Thái hậu thực sự hạ ý chỉ trách phạt Lục Trạc, người nhà họ Lục tuy không dám trái lệnh nhưng chắc chắn sẽ căm ghét Ngụy Nhiêu, kẻ khiến họ bị Thái hậu quở trách.
Nếu chuyện xé ra to như vậy, Ngụy Nhiêu khó lòng mà sống yên ổn ở phủ Anh Quốc Công nữa.
Toan tính độc địa như thế khiến Đức phi dù chỉ là người đứng xem cũng cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Nguyên Gia Đế dường như rất nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị hạ ý chỉ này, sau đó Ngài nắm lấy tay Thái hậu nói: "Mẫu hậu thân thể không khỏe, nên an tâm dưỡng bệnh. Việc này cứ giao cho trẫm, trẫm sẽ triệu Lục Trạc đến giáo huấn một trận."
Thái hậu gật đầu: "Cũng được, tóm lại là Lệ quý nhân có công nuôi dưỡng long tử cho Hoàng thượng, Ngụy Cẩn lại là một vị quan thanh liêm, chúng ta không thể để người ta bắt nạt con gái của hai người bọn họ được."
Nguyên Gia Đế thu lại nụ cười.
Đức phi lúc này chỉ muốn quỳ sụp xuống lạy Thái hậu. Thật sự là câu nào cũng như đang nghĩ cho Ngụy Nhiêu, nhưng thực chất là muốn hại cả Ngụy Nhiêu lẫn Lệ quý nhân vào hố sâu.
Rời khỏi cung Từ Ninh, Nguyên Gia Đế trở về ngự thư phòng xử lý xong hai bản tấu chương, rồi lập tức sai người đến quân doanh Thần Võ Quân truyền gọi Lục Trạc.
Tại đại doanh Thần Võ Quân, Anh Quốc Công đang cùng các võ quan trong doanh bàn bạc việc tuyển chọn tân binh.
Sau trận đại chiến với Ô Đạt năm ngoái, năm vạn tinh nhuệ của Thần Võ Quân đã tổn thất tới tám ngàn người, trong đó hơn năm ngàn người tử trận, hơn hai ngàn người bị thương không còn khả năng chiến đấu.
Bản triều bố trí tổng cộng hai mươi bốn nơi đồn trú Cấm quân tại các địa phương, trong đó "Tứ quân" thủ vệ kinh thành có sức chiến đấu mạnh nhất, binh tinh tướng mạnh. Thần Võ Quân sở dĩ có thể lâu dài chiếm giữ vị trí đứng đầu Tứ quân, nhận được sự coi trọng nhất của đế vương và lòng ngưỡng mộ của bách tính, ngoài năng lực chỉ huy của nam nhi Lục gia phủ Anh Quốc Công, còn bởi mỗi chiến sĩ đều là những nhân tài quốc gia được chọn lọc kỹ lưỡng "ngàn dặm chọn một".
Trong khi các cánh Cấm quân khác có thể thu nhận con em tông thất hoặc nhà quan võ vào lấp chỗ, thì mỗi người lính của Thần Võ Quân đều do đích thân người của quân doanh tỏa đi khắp nơi tuyển chọn gắt gao mới có được.
Nay năm mới đã qua, Anh Quốc Công chuẩn bị phái người đi các nơi tuyển tân binh. Dựa theo địa điểm của những năm trước, có tất cả hai mươi bốn phủ thành, mỗi điểm tuyển chọn đều có chỉ tiêu số lượng cụ thể.
Tấm bản đồ cả nước được treo giữa đại trướng, Anh Quốc Công tự tay phân công các điểm tuyển chọn cho những võ quan phụ trách chiêu binh.
Lục Trạc vốn dĩ nên phụ trách vùng lân cận kinh kỳ, thế nhưng sau khi đưa mắt quét một lượt trên bản đồ, hắn đột nhiên bước lên phía trước, nói với Anh Quốc Công: "Tổ phụ, để tôn nhi đi Cẩm Thành đi."
Mọi người đều kinh ngạc nhìn sang. Đối với vị Thế tử gia này, kinh kỳ là điểm tuyển chọn nhàn nhã nhất, còn Cẩm Thành lại là một điểm xa xôi tận phía Bắc, lúc này có lẽ tuyết vẫn còn đang rơi. Tại sao Thế tử lại chọn việc khổ sai này?
Người khác có thể khuyên, nhưng Anh Quốc Công nếu lúc này hỏi vặn lại thì e là mang tiếng xót cháu không nỡ để hắn chịu khổ, nên ông trực tiếp gật đầu đồng ý.
Vừa phân chia xong các điểm tuyển chọn thì người trong cung tới, truyền lệnh gọi Lục Trạc vào cung diện thánh.
Lục Trạc thầm kinh ngạc, vốn dĩ cho dù Nguyên Gia Đế không triệu kiến, hắn cũng định vào cung một chuyến, thật là trùng hợp.
Sau một hồi phi ngựa cấp tốc, Lục Trạc vào đến hoàng cung. Hắn đứng chờ bên ngoài ngự thư phòng khoảng hai khắc đồng hồ, đợi hai vị đại thần nội các bước ra, Khang công công mới tiến đến truyền hắn vào trong.
Khang công công dừng bước, đứng chờ ở ngoại điện.
Lục Trạc trong lòng khẽ lay động. Sau khi vào điện, thấy Nguyên Gia Đế đang phê duyệt tấu chương, hắn cúi đầu hành lễ quỳ lạy.
Nguyên Gia Đế liếc nhìn hắn một cái, vừa hạ bút phê chú vừa truyền đạt lại ý tứ của Thái hậu một lượt.
Lục Trạc vốn đã từng giáp mặt thích khách do Thái hậu phái đến, nên hắn hiểu rõ tâm địa muốn hãm hại Ngụy Nhiêu của bà hơn cả Đức phi. Nghe xong, hắn dập đầu nói: "Bẩm Hoàng thượng, việc này thần đã biết sai. Hoàng thượng trách phạt thế nào thần cũng cam lòng gánh chịu. Chỉ là nếu Thái hậu nương nương hạ ý chỉ, thần e rằng sẽ khiến tiên tổ phải hổ thẹn. Thần một người làm sai xin một mình gánh lấy, tội không lụy đến người nhà, vì vậy khẩn cầu Thái hậu nương nương thu hồi ý chỉ."
Nguyên Gia Đế không vội hứa hẹn, Ngài đặt bút son xuống, nhìn Lục Trạc với ánh mắt đầy vẻ dò xét: "Trước tiên ngươi hãy nói cho trẫm nghe, ngươi đã bắt nạt Ngụy Nhiêu thế nào?"
Lục Trạc chợt cảm thấy bàng hoàng. Thứ hắn sỉ nhục chính là việc mẫu thân của Ngụy Nhiêu, tiểu Chu thị tái giá, mà người tiểu Chu thị tái giá lại chính là Nguyên Gia Đế. Nếu hắn nói ra, e rằng sự coi trọng mà tổ tiên Lục gia đã dùng xương máu để đổi lấy sẽ hủy hoại trong tay hắn.
"Thần không còn mặt mũi nào để mở lời, xin Hoàng thượng thứ tội." Lục Trạc áp trán sát xuống nền gạch vàng, bắt đầu lo sợ Nguyên Gia Đế sẽ truy hỏi đến cùng.
Nhưng Nguyên Gia Đế cũng chẳng rảnh rỗi đến thế. Chuyện phu thê với nhau thì có thể lớn đến mức nào chứ, dỗ dành một chút là ổn thôi.
"Hai người các ngươi cãi nhau đến mức kinh động cả Thái hậu. Muốn Thái hậu an tâm, ngươi nên mau chóng dỗ dành Ngụy Nhiêu cho tốt mới phải." Nguyên Gia Đế lại cầm lên một bản tấu chương khác, mở ra nói.
Lục Trạc thở phào nhẹ nhõm, vẫn giữ tư thế dập đầu: "Thần đã rõ. Chỉ là lần này thần đắc tội với nàng quá nặng, cần phải có một món trọng lễ mới mong nàng tha thứ. Thần suy đi tính lại, chỉ nghĩ ra được một thứ."
Nguyên Gia Đế vốn thông minh tuyệt đỉnh, Ngài buông tấu chương xuống, nhìn chằm chằm Lục Trạc: "Định thừa nước đục thả câu với trẫm đấy à? Sao nào, bản thân không lấy ra được trọng lễ nên muốn tới đây đòi trẫm?"
Lục Trạc tỏ vẻ hổ thẹn: "Hoàng thượng anh minh. Món trọng lễ này, chỉ có Hoàng thượng mới có thể tác thành cho thần."
Nguyên Gia Đế: "Nói nghe thử xem."
Lục Trạc hạ thấp giọng nói khẽ vài câu.
Nguyên Gia Đế gõ nhẹ tay lên bản tấu chương, chuẩn tấu.
Một lát sau, Lục Trạc bước ra khỏi ngự thư phòng với vẻ mặt nghiêm nghị, trông như vừa mới phải hứng chịu một trận quở trách của thiên tử.
Tự khắc có tai mắt của Thái hậu đem chuyện này truyền đạt lại cho bà.
Thái hậu vô cùng đắc ý. Việc Lục Trạc vì Ngụy Nhiêu mà bị Hoàng thượng quở trách, bất luận nặng nhẹ ra sao, cũng chỉ càng làm sâu sắc thêm nỗi bất mãn của hắn đối với thê tử. Dẫu cho Lục Trạc có tuân theo ý chỉ của Hoàng thượng mà đón Ngụy Nhiêu về, thì một người trượng phu mang lòng oán hận sẽ chẳng bao giờ thực tâm đối đãi với thê tử mình nữa.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này còn phải "cảm ơn" chính bản thân Ngụy Nhiêu. Đã cao gả vào danh môn mà còn không biết an phận, cậy vào chút nhan sắc mà chuyện bé xé ra to, tùy tiện nổi tính tiểu thư, đúng là tự làm tự chịu.
Để thêm dầu vào lửa, Thái hậu phái người truyền tin Lục Trạc bị Nguyên Gia Đế trách phạt vì làm Ngụy Nhiêu giận bỏ đi ra khắp ngoài cung.
Đối với những bách tính không rõ nội tình, vốn dĩ họ đã cảm thấy việc Ngụy Nhiêu mới làm dâu đã hờn dỗi bỏ về nhà ngoại là không thỏa đáng, trái với phụ đức. Trên đời này biết bao thê tử, ai chẳng ít nhiều phải chịu uất ức ở nhà chồng? Nếu ai cũng hẹp hòi như Ngụy Nhiêu, cứ hở chút là chạy về nhà mẹ đẻ, làm nhiễu loạn tâm trí nam nhân, chậm trễ đại sự thì thiên hạ chẳng phải loạn hết rồi sao?
Đến khi nghe tin Lục Trạc bị Hoàng thượng mắng, tiếng chửi rủa Ngụy Nhiêu nơi phố thị càng thêm dữ dội. Người ta bảo nàng ỷ sủng sinh kiều, Thế tử gia đã hạ mình đi mời đến hai lần mà vẫn còn làm bộ làm tịch, không chịu hồi phủ.
Ngoài việc chỉ trích Ngụy Nhiêu, đám phụ nhân còn quở trách lây sang cả Thọ An quân, cho rằng bà không nên thu lưu Ngụy Nhiêu, càng không nên dung túng cho cái tính khí ấy.
Ngay giữa lúc tiếng mắng nhiếc đang dâng cao, Lục Trạc lần thứ ba mang theo lễ vật nhận lỗi xuất phát.
"Thế tử gia, ngài đừng đi nữa! Nữ nhân đều là hạng thiếu dạy bảo, ngài càng nuông chiều nàng ta càng lấn tới. Cứ bỏ mặc một thời gian, nàng ta tự khắc phải mò về thôi!"
Một gã đàn ông đứng trong đám đông, dùng giọng điệu của "người từng trải" để nhắc khéo Lục Trạc.
A Quý tức đến nổ mắt, lườm gã kia một cái cháy mặt. Đã không hiểu chuyện thì đừng có xen vào, Thiếu phu nhân dung mạo như tiên giáng trần, Thế tử gia nhà hắn sao nỡ để nàng chịu cảnh xa cách lâu ngày cho được?
Lục Trạc vốn không muốn để tâm, nhưng thấy ngày càng nhiều người phụ họa theo, hắn đành bày ra bộ dạng cười khổ, ánh mắt lộ rõ vẻ đau buồn mà nói: "Là ta đắc tội với phu nhân trước, nàng có giận thế nào cũng là lẽ đương nhiên. Ta chỉ mong nhận được sự tha thứ của nàng, nói gì đến chuyện dạy bảo? Chỉ cần nàng bằng lòng theo ta về phủ, sau này nàng nói gì ta cũng nghe theo, tuyệt đối không chối từ."
Đám đông nghe xong, đặc biệt là cánh đàn ông, mắt ai nấy đều muốn lồi ra ngoài vì kinh ngạc!
Còn các phụ nhân thì lại bị vẻ tuấn mỹ và ánh mắt thâm tình của Lục Trạc làm cho cảm động đến mức vô cùng ngưỡng mộ. Nếu có một người nam nhân cũng đối xử với họ như thế, dù có chết cũng cam lòng!