Ngụy Nhiêu dù có nhớ thương mẫu thân đến nhường nào cũng sẽ không khóc lớn ngay trước mặt Lục Trạc. Nàng chỉ để rơi hai giọt lệ rồi nhanh chóng ổn định lại cảm xúc.
"Dùng vật này làm lời nhận lỗi, cô nương có thể tha thứ cho sự mạo phạm trước đó của ta chăng?" Thấy nàng vẫn đang chăm chú nhìn vào nét chữ trên thánh chỉ, Lục Trạc ướm hỏi.
Ngụy Nhiêu vốn là người thực tế. Lục Trạc dùng lời lẽ nhục mạ, nàng căm phẫn, nhưng khi nghĩ thông suốt thì thấy cũng chẳng có gì to tát. Nàng và Lục Trạc không phải phu thê thật sự, chịu đựng vài năm rồi mỗi người một ngả, bận lòng chi cho mệt về cách hắn nhìn nhận mình. Trong mắt nàng, Lục Trạc cũng chẳng khác gì đám bách tính thêu dệt chuyện thị phi ngoài kia, chỉ có điều lá gan của hắn lớn hơn, dám nói thẳng vào mặt nàng những lời khó nghe mà thôi.
Hiện tại Lục Trạc trao cho nàng cơ hội thăm mẫu thân, đây là một đặc ân vô cùng lớn lao và thiết thực, đủ để bù đắp cho mọi lời xúc phạm trước đó.
Cuộn thánh chỉ lại, Ngụy Nhiêu nhìn thẳng vào mắt Lục Trạc, hỏi: "Ta có tha thứ hay không, đối với Thế tử quan trọng đến vậy sao?"
Lục Trạc đáp: "Quan trọng. Ta và cô nương vốn không oán không thù, ta đã làm tổn thương cô, nếu cô không chịu tha thứ, Lục mỗ sẽ mang nỗi mắc nợ này suốt đời. Chỉ khi cô tha thứ, ta mới có thể ngẩng cao đầu không thẹn với lòng."
Ngụy Nhiêu đã hiểu, nàng thu thánh chỉ vào trong ống tay áo rồi nói: "Ta sẽ cùng ngài đi Cẩm Thành. Chỉ cần Thế tử thực sự có thể đưa ta đi gặp mẫu thân, ân oán trước đây giữa chúng ta sẽ xóa sạch. Sau này cứ tiếp tục đóng vai phu thê ân ái cho đến khi thỏa thuận kết thúc."
Lục Trạc mỉm cười: "Được như vậy thì tốt quá."
Bàn bạc xong xuôi, Ngụy Nhiêu cùng Lục Trạc đi đến trước mặt Thọ An quân để cáo biệt.
Thọ An quân cười hiền từ: "Gấp gáp làm gì, ăn xong bữa trưa rồi hãy đi, cũng chẳng kém một chốc lát này."
Đúng là cũng đã gần tới giờ dùng cơm, Ngụy Nhiêu đưa mắt nhìn Lục Trạc, hắn đương nhiên là vui lòng đồng ý.
Để chiêu đãi cháu ngoại rể, Thọ An quân vẫn không để Vương thị lộ diện. Thức ăn được bày biện từng món lên bàn, sau khi chuẩn bị tươm tất, bà liền cho lui hết nha hoàn hầu hạ.
"Nhiêu Nhiêu, con định theo Thế tử đi Cẩm Thành sao?" – Thọ An quân ân cần hỏi.
Ngụy Nhiêu gật đầu, hỏi lại ngoại tổ mẫu: "Người có lời gì muốn con nhắn nhủ tới mẫu thân không?"
Thọ An quân cười nói: "Mẹ con đã lớn chừng ấy tuổi rồi, không cần ta phải lo lắng. Ta chỉ sợ con đi dọc đường ham chơi hờn dỗi, gây thêm phiền phức cho Thế tử. Thế tử đi Cẩm Thành lần này là để tuyển binh cho Thần Võ Quân, ra ngoài rồi con nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của Thế tử, đừng có hối thúc Ngài ấy làm trễ nải đại sự."
Ngụy Nhiêu liếc nhìn Lục Trạc, nhỏ giọng lầm bầm: "Con là hạng người không biết nặng nhẹ thế sao? Người cứ lo dưỡng già cho tốt đi, đừng có bận tâm thay con."
Thọ An quân lắc đầu, quay sang nói với Lục Trạc: "Tính tình Nhiêu Nhiêu vốn rất phóng khoáng, ra ngoài không ai ước thúc e rằng làm việc lại càng không kiêng nể gì. Thế tử ngàn vạn lần hãy thay ta để mắt tới nó, tránh để nó gây ra họa."
Ngụy Nhiêu nghe vậy thì bực đến mức đặt đũa xuống, trừng mắt nhìn ngoại tổ mẫu đầy vẻ oán trách. Hôm nay bà bị làm sao vậy? Biết rõ nàng và Lục Trạc chỉ là phu thê hờ, sao bà còn nói những lời như thế? Nàng đâu phải trẻ con, nàng tự biết chừng mực, chuyến này chỉ là đi cùng Lục Trạc chứ cần gì hắn phải "để mắt" tới nàng.
Lục Trạc mỉm cười nói với Thọ An quân: "Lão thái quân yên tâm, dù cho không chiêu mộ được tân binh, ta cũng sẽ mang Nhiêu Nhiêu trở về nguyên vẹn, không tổn hại một sợi tóc."
Ánh mắt giận dữ của Ngụy Nhiêu lập tức chuyển sang Lục Trạc. Ở đây có ai là người ngoài đâu, hắn gọi "Nhiêu Nhiêu" cái gì chứ? Đáng lẽ nên gọi nàng là Tứ cô nương mới đúng.
Thế nhưng Thọ An quân và Lục Trạc cứ như thể bà cháu ruột và ông cháu rể đích thực, phớt lờ sự kháng cự của Ngụy Nhiêu, người tung kẻ hứng trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Ngụy Nhiêu không khỏi thầm nghĩ, chắc chắn ngoại tổ mẫu sợ nàng không nỡ rời Nhàn Trang nên mới cố tình chọc giận nàng đây mà.
Dùng xong bữa trưa, Thọ An quân không giữ đôi phu thê trẻ lại nghỉ ngơi, đích thân tiễn họ ra khỏi trang viên.
"Ngoại tổ mẫu, Người hãy bảo trọng." Giây phút chia tay, Ngụy Nhiêu ôm lấy lão thái quân, lòng đầy quyến luyến không rời.
Thọ An quân vỗ vỗ vai tiểu cô nương, ghé sát tai nàng dặn dò: "Đường xá xa xôi, mọi chuyện phải nghe lời Thế tử, đừng có chạy lung tung."
Ngụy Nhiêu bực bội đáp: "Lời này Người đã nói bao nhiêu lần rồi, con có thể chạy đi đâu được chứ?"
Thọ An quân liền đẩy nàng ra ngoài: "Đi mau, đi mau! Con chê ta lôi thôi, ta còn chê con phiền đây này!"
Ngụy Nhiêu dở khóc dở cười, nhìn ngoại tổ mẫu một lần cuối rồi mới quay người lên xe ngựa.
Lục Trạc mỉm cười hành lễ với Thọ An quân, sau đó trở mình lên ngựa, rước thê tử nhỏ đã rời nhà gần nửa tháng trở về.
Khi đi ngang qua trấn Vân Vụ, những người dân từng hai lần thấy Thế tử gia mang lễ vật đi bồi tội, nay thấy bên cạnh Ngài có thêm một chiếc xe ngựa thì đều biết lần này Ngài đã thành công. Bách tính trong trấn vốn kính trọng Thọ An quân nên lời lẽ cũng dễ nghe hơn hẳn, họ liên tục trêu ghẹo vị Thế tử ôn nhuận tuấn mỹ trên lưng ngựa: "Thế tử gia cười tươi như thế, chắc là Thiếu phu nhân rốt cuộc đã tha thứ cho Ngài rồi phải không?"
Lục Trạc mỉm cười gật đầu.
"Vậy sau này Thế tử gia phải đối xử tốt với Thiếu phu nhân một chút, đừng có làm nàng giận nữa nhé!"
"Không dám, không dám."
Ngụy Nhiêu ẩn sau rèm xe, thấy bộ dạng "ông chồng hiền lành" đầy giả tạo của Lục Trạc, nàng ngược lại có chút bội phục phần hàm dưỡng này của hắn.
Một canh giờ sau, xe ngựa vào đến kinh thành. Những lời nghị luận ven đường bỗng nhiên đổi giọng, phần lớn là thay Lục Trạc bất bình, trách cứ Ngụy Nhiêu tính tình kiêu căng, không chịu nổi nửa điểm uất ức.
Tuy không ai dám nói to, nhưng những lời đàm tiếu râm ran vẫn lọt rõ vào trong toa xe.
Ngụy Nhiêu chỉ cảm thấy buồn cười. Nàng có kiêu căng thì người bị nàng giày vò cũng là Lục Trạc, phu quân trên danh nghĩa của nàng. Ngay cả Lục Trạc và phủ Anh Quốc Công còn chẳng ngại cái thói này của nàng, vậy mà những kẻ bắn đại bác không tới này sao ai nấy đều căm phẫn, cứ như thể nàng là con dâu nhà họ, đang đọa đày nam nhân nhà họ vậy?
Hay vì danh tiếng nàng xấu, nên họ cảm thấy nàng không xứng để Lục Trạc đối đãi tốt như thế?
Nhìn những gã đàn ông và đám phụ nhân ven đường đang thay Lục Trạc tiếc nuối bất bình, tính khí kiêu kỳ của Ngụy Nhiêu thực sự trỗi dậy. Ánh mắt nàng đảo qua dãy cửa hàng bên phố, rồi đột ngột vén một góc rèm che, khẽ ho một tiếng hướng về phía Lục Trạc đang cưỡi ngựa.
Dưới bức rèm che, nàng chỉ lộ ra phân nửa gương mặt trắng ngần, nhưng làn da non mịn như cánh hoa ấy ngay lập tức khiến những bách tính ven đường tình cờ nhìn thấy phải lặng người.
Lục Trạc ra hiệu cho phu xe dừng lại, thúc ngựa tiến sát cửa sổ, thấp giọng hỏi: "Phu nhân có chuyện gì sao?"
Ngụy Nhiêu dùng âm thanh chỉ đủ cho một mình hắn nghe thấy, nói: "Người ta giày vò là ngài, bọn họ căm phẫn cái gì chứ?"
Giọng nói nũng nịu ấy còn vương lại ba phần bực dọc.
Những lời nghị luận kia, Lục Trạc kỳ thật cũng nghe thấy. Hắn vốn muốn cùng Ngụy Nhiêu diễn cảnh phu thê ân ái, nếu có kẻ nào công nhiên nhảy ra chỉ trích nàng, hắn chắc chắn sẽ nghĩa chính ngôn từ mà mắng trả. Thế nhưng dân chúng chỉ thì thầm bàn tán, hắn không thể bắt từng người một im miệng.
Lục Trạc vốn chỉ coi mình là người nghe, nhưng với tư cách là chính chủ bị nghị luận, Ngụy Nhiêu tự nhiên không thể lọt tai.
"Sau cùng vẫn là lỗi tại ta. Họ không biết ta đã tổn thương cô sâu sắc nhường nào, nên mới hiểu lầm rằng cô chuyện bé xé ra to." Lục Trạc một lần nữa tạ lỗi.
Ngụy Nhiêu chờ chính là câu này, nàng khẽ cười: "Bọn họ càng cảm thấy ta không xứng với lòng tốt của Thế tử, ta lại càng muốn làm cho họ ngứa mắt. Bên kia có tiệm son phấn, hay là vất vả Thế tử đích thân đi chọn cho ta một hộp?"
Lục Trạc nghe vậy, liếc nhìn đám dân chúng đang dáo dác ngó nghiêng xung quanh, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra nếu hắn thật sự đi mua son phấn thì họ sẽ có phản ứng gì.
Ngụy Nhiêu nghĩ ra chiêu này, quả thực đúng chất một tân nương tử ỷ sủng sinh kiều.
Lục Trạc đối với nàng tuy không có tình sủng ái, nhưng lại đầy rẫy áy náy. Nếu không phải do hắn tức giận bỏ đi thì nàng cũng chẳng phải chịu những lời đàm tiếu này.
Vì phần áy náy ấy, đừng nói là mua son phấn, ngay cả khi Ngụy Nhiêu bắt hắn dắt ngựa, hắn cũng sẽ làm.
Hắn cười khẽ: "Phu nhân thích son phấn hương gì?"
Ngụy Nhiêu ngẫm nghĩ rồi đáp: "Hương hoa quế đi, đừng quá nồng."
Lục Trạc ghi nhớ, tung người xuống ngựa. Giữa những ánh mắt tò mò của bách tính, hắn đi thẳng về phía tiệm son phấn ở phía trước bên trái.
Bên trong tiệm lúc ấy có bốn năm vị khách nữ, có cả mẹ con lẫn chị em. Ban đầu họ đều đứng trước cửa xem náo nhiệt, thấy Thế tử gia đi về phía mình thì hoảng hốt vội vàng nép sâu vào trong tiệm.
Lục Trạc dường như không thấy gì cả, sau khi vào tiệm trực tiếp hỏi nữ chưởng quỹ: "Ở đây có loại son phấn nào hương hoa quế thanh đạm không?"
Nữ chưởng quỹ kích động vô cùng. Vị Thế tử gia trên lưng ngựa tuấn mỹ vô song kia, lúc này đang đứng ngay trong tiệm của bà, khí chất cao quý ấy quả thực như thần tiên hạ phàm.
"Có có có, Thế tử gia muốn loại thế nào ạ?" – Nữ chưởng quỹ mải nhìn chằm chằm vào mặt Lục Trạc, cuống quýt đáp lời.
Lục Trạc mỉm cười: "Lấy loại quý nhất, nội tử dùng không quen những vật tầm thường."
Nữ chưởng quỹ nghe xong, lập tức đi tới tủ kính lấy ra món đồ quý giá nhất để trấn cửa hàng. Đó là một chiếc hộp bằng gỗ tử đàn chạm trổ tinh mỹ, bên trong đặt bốn hộp phấn nhỏ màu sắc nhã nhặn. Lục Trạc cúi đầu nhìn, nữ chưởng quỹ liền thuần thục giới thiệu: "Bốn hộp son phấn này đi cùng một bộ, tên gọi 'Hoa Tưởng Dung', lần lượt là hương hải đường, hương mẫu đơn, hương hoa quế và hương hoa mai. Thế tử gia xem có được không?"
Lục Trạc chưa từng mua son phấn bao giờ, lần này mua cũng chỉ là để giữ thể diện cho Ngụy Nhiêu. Thấy bốn hộp son phấn tinh xảo nhỏ nhắn, vỏ hộp lại đẹp như vậy, hẳn là chất phấn bên trong cũng không tệ.
"Vậy lấy bộ này đi." – Lục Trạc làm bộ như đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi nói.
Nữ chưởng quỹ hớn hở: "Tổng cộng hết năm mươi lượng ạ."
Lục Trạc điềm tĩnh lấy từ trong ngực áo ra một tờ ngân phiếu trăm lượng: "Không cần thối lại, lấy thêm một bộ nữa."
Tài lộc từ trên trời rơi xuống, nữ chưởng quỹ vui mừng khôn xiết: "Đúng đúng đúng, Thế tử gia và Thiếu phu nhân tình thâm ý trọng, có đôi có cặp, bộ 'Hoa Tưởng Dung' này đương nhiên cũng phải có đôi có cặp mới phải đạo!"
Nữ chưởng quỹ tay chân lanh lẹ gói ghém hai bộ son phấn xong xuôi, mặt mày hớn hở bưng đến trước mặt Lục Trạc.
Lục Trạc nhận lấy, mỉm cười như gió xuân bước ra khỏi tiệm, đi tới trước xe ngựa.
"Phu nhân, son phấn đã mua về rồi đây."
Ngụy Nhiêu đẩy rèm xe ra, thấy hắn đưa tới hai chiếc hộp dài, kinh ngạc hỏi: "Nhiều vậy sao?"
Lục Trạc nhìn nàng với ánh mắt cười ý nhị: "Bộ son phấn này tên là 'Hoa Tưởng Dung', rất xứng với phu nhân."
Ngụy Nhiêu dường như từng nghe vị tỷ muội nào đó nhắc qua cái tên "Hoa Tưởng Dung" này. Trước thanh thiên bạch nhật, nàng nhẹ giọng dịu dàng đa tạ Lục Trạc, rồi đưa đôi bàn tay ngọc thon dài nhận lấy hộp quà mang vào trong xe.
Lục Trạc lên ngựa, đoàn người tiếp tục xuất phát.
Trong xe, Ngụy Nhiêu mở một hộp ra, ngửi qua cả bốn loại hương hoa, quả thực mùi hương rất thanh tao. Nàng bôi thử một chút lên mu bàn tay, chất phấn mịn màng nhẹ tênh, cảm giác rất dễ chịu.
Đám dân chúng bên ngoài có lẽ đều đang sững sờ trước sự sủng ái mà Lục Trạc dành cho nàng, nhất thời cũng quên bẵng việc bàn tán thị phi.
Trở về phủ Anh Quốc Công, Ngụy Nhiêu tới gặp Anh Quốc Công phu nhân đầu tiên để tạ lỗi vì đã làm kinh động đến các quý nhân trong cung.
Anh Quốc Công phu nhân nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ngụy Nhiêu, nói: "Con trở về là tốt rồi, những chuyện khác đều không quan trọng." Nói đoạn, bà quay sang giáo huấn Lục Trạc một trận, bắt hắn phải cam đoan sau này không được làm Ngụy Nhiêu tức giận nữa.
Lục Trạc cung kính vâng lời.
Rời khỏi Trung Nghĩa Đường, Ngụy Nhiêu thấp giọng hỏi Lục Trạc: "Hai hộp son phấn đó hết bao nhiêu tiền?"
Lục Trạc đáp: "Không đáng bao nhiêu, coi như là quà ta tạ lỗi với cô."
Ngụy Nhiêu: "Quà tạ lỗi thì ngài đã đưa rồi, tiền son phấn cứ coi như là ta mua, không thể để Thế tử tốn kém được."
Lục Trạc nhìn thẳng phía trước, thản nhiên nói: "Chuyến đi Cẩm Thành là quà tạ lỗi vì đã lỡ lời làm tổn thương cô, còn bộ son phấn này là quà bồi thường vì đã khiến cô bị người đời nghị luận."
Ngụy Nhiêu vẫn tiếp tục từ chối: "Về chuyện bị nghị luận, việc Thế tử đích thân đi mua son phấn cho ta đã đủ để bù đắp rồi."
Lục Trạc không còn cách nào khác, đành nói: "Nếu đã vậy, hai hộp son phấn tổng cộng hết năm mươi lượng."
Ngụy Nhiêu ước lượng cái giá đó cũng xem như hợp lý. Đến giờ dùng cơm tối, nàng liền trả lại cho Lục Trạc một tờ ngân phiếu.
Lục Trạc lặng lẽ cất đi.