Gả Kim Thoa

Chương 59: Tìm Cơ Hội Hủy Cái Khế Ước 5 Năm Kia



Sau khi sòng phẳng về chuyện tiền nong, Ngụy Nhiêu quay sang hỏi Lục Trạc cụ thể ngày nào sẽ khởi hành đi Cẩm Thành.

Lục Trạc đáp: "Tùy ý cô, nếu cô không có việc gì bận, chúng ta đi vào ngày kia."

Ngụy Nhiêu nói: "Vậy cứ quyết định ngày kia đi. Sáng mai ta sẽ về Bá phủ một chuyến để chào tạm biệt tổ mẫu."

Nàng và Lục Trạc đã gây ra náo động lớn như vậy, dù trước khi đi lánh mặt nàng đã thưa chuyện với tổ mẫu, nhưng chắc chắn bà vẫn không khỏi lo lắng.

Lục Trạc không chút do dự: "Ta đi cùng cô, ta cũng cần phải tới tạ lỗi với lão thái thái."

Thọ An quân ít nhất còn biết hắn và Ngụy Nhiêu là phu thê hờ, nhưng Ngụy lão thái thái thì vẫn luôn nghĩ họ là phu thê thật. Càng như vậy, hắn càng thấy mình nên đi.

Ngụy Nhiêu nghe xong, liếc mắt nhìn hắn một cái. Vị Thế tử gia này lúc làm người ta giận thì rất đáng ghét, nhưng xét về việc thực hiện thỏa thuận, Lục Trạc quả thực làm việc rất chu đáo. Những việc thuộc phận sự của mình, hắn đều tự giác thực hiện mà không cần nàng phải mở lời yêu cầu.

"Ngày mai Thế tử không phải đến quân doanh sao?" Ngụy Nhiêu hỏi.

Lục Trạc đáp: "Không cần, hiện tại ta chỉ cần phụ trách việc tuyển tân binh ở Cẩm Thành là được."

Ngụy Nhiêu có chút tò mò: "Ngài định chiêu mộ bao nhiêu người?"

Lục Trạc: "Tám trăm."

Toàn quốc có hai mươi bốn châu, tính bình quân mỗi châu cần chiêu mộ khoảng bốn trăm người. Tuy nhiên, căn cứ vào tình hình nguồn quân dự bị của mỗi vùng qua các năm, chỉ tiêu sẽ được phân phối lại cho phù hợp. Vùng Thanh Châu nam giới vốn nổi tiếng cao lớn, vạm vỡ và khỏe mạnh, dễ dàng tuyển được những tân binh phù hợp với tiêu chuẩn khắt khe của Thần Võ Quân, vì thế chỉ tiêu chiêu binh ở đây được giao nhiều hơn hẳn các nơi khác.

Ngụy Nhiêu gật gật đầu, bưng bát dùng bữa. Ăn được vài miếng, nàng sực nhớ ra một chuyện: "Việc ta đi cùng ngài, ngài đã thưa với mẫu thân và tổ mẫu chưa?"

Lục Trạc đáp: "Lúc trước chưa rõ ý cô thế nào nên ta tạm thời chưa nói, lát nữa dùng cơm xong ta sẽ sang đó một chuyến."

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền có chút lo lắng, không biết liệu Anh Quốc Công phu nhân có phản đối hay không.

Sau đó, Lục Trạc đơn độc đi thông báo với Anh Quốc Công phu nhân.

Bà nghe xong không khỏi lộ vẻ chấn kinh: "Con thế mà lại đi xin thánh chỉ sao?"

Lục Trạc thấp giọng giải thích: "Tổ mẫu là người hiểu rõ nội tình. Tôn nhi đã gây tổn thương cho nàng sâu sắc như vậy, ngoài cách này ra, thực sự không nghĩ được việc gì khác để nàng có thể nguôi giận. Tuy nhiên xin Người yên tâm, tôn nhi không hề nhất thời bốc đồng. Từ khi hai nhà làm lễ xung hỷ đến nay, Hoàng thượng vốn có phần chiếu cố nàng, vì thế tôn nhi mới dám mạo muội xin chỉ."

Anh Quốc Công phu nhân ngạc nhiên hỏi: "Ngoài việc hạ lệnh cho Thượng Y cục may gấp áo cưới, Hoàng thượng còn chiếu cố Nhiêu Nhiêu lúc nào nữa?"

Lục Trạc bèn đem chuyện đêm mười bốn tháng Giêng, khi mấy anh em ra ngoài ngắm đèn và được Nguyên Gia Đế triệu kiến kể lại: "Tổ mẫu, nếu Hoàng thượng muốn căn dặn tôn nhi phải đối xử tốt với Ngụy Nhiêu, Ngài hoàn toàn có thể truyền thị vào lúc tôn nhi tiến cung. Những lời đêm đó, thực chất là Ngài muốn nói cho Ngụy Nhiêu nghe. Người có điều không biết, lúc ấy sau bức màn còn ẩn giấu một nữ tử, tôn nhi cả gan suy đoán, người đó chính là Lệ quý nhân."

Nếu là cung nữ thông thường, tuyệt đối không có gan nhìn trộm.

Nếu là Hoàng thượng cải trang xuất cung để hẹn hò với mỹ nhân dân gian, Ngài cứ việc hưởng thụ thời gian bên người đẹp, hà tất phải gọi hai kẻ không liên quan lên thuyền làm gì cho mất nhã hứng?

Vừa có ý chiếu cố Ngụy Nhiêu, vừa ẩn giấu mỹ nhân, Lục Trạc có đến bảy phần chắc chắn người đó là mẫu thân của Ngụy Nhiêu.

Nguyên Gia Đế đăng cơ nhiều năm chưa từng tuyển tú, hậu cung chỉ có một Hoàng hậu và ba vị phi tử đều là người cũ từ thời ở Đông cung. Người duy nhất khiến Ngài phá lệ rước vào cung chính là Lệ quý nhân. E rằng cũng chỉ có Lệ quý nhân mới có thể khiến vị đế vương vốn quy củ ấy làm ra chuyện "xuất cung tìm hoa thưởng nguyệt".

Việc Nguyên Gia Đế chuẩn tấu lời xin của hắn, càng khẳng định thêm suy đoán của Lục Trạc là đúng.

Anh Quốc Công phu nhân hoàn toàn bị những lời của trưởng tôn làm cho kinh hãi. Nguyên Gia Đế đối với Lệ quý nhân, lại có thể nặng tình đến mức ấy sao? Chẳng lẽ Ngài không tiếc mạo hiểm đắc tội với Thái hậu, bí mật phái người đón Lệ quý nhân từ hành cung về kinh để cùng nhau đón Tết?

Hồi tưởng lại thái độ của Nguyên Gia Đế đối với nữ sắc và sự chiếu cố đặc biệt dành cho Ngụy Nhiêu, mỹ nhân ngồi sau rèm trên thuyền đêm ấy quả thực ngoài Lệ quý nhân ra khó còn có thể là ai khác.

Trầm mặc hồi lâu, Anh Quốc Công phu nhân trừng mắt nhìn Lục Trạc: "Con đã đoán được Hoàng thượng vẫn luôn sủng ái Lệ quý nhân, sao còn dám nói với Nhiêu Nhiêu những lời như vậy? Cũng may Nhiêu Nhiêu là đứa hiểu chuyện, biết nhẫn nhịn con, chứ chỉ cần nửa lời lọt đến tai Hoàng thượng thì Ngài ấy chắc chắn sẽ không tha cho con đâu."

Lục Trạc lộ rõ vẻ xấu hổ. Lúc ấy hắn như bị ma quỷ ám ảnh, đinh ninh rằng Ngụy Nhiêu khinh nhục mẫu thân và thẩm mẫu mình, trong cơn xúc động nhất thời đâu còn tâm trí để suy tính chu toàn đến thế.

Nhìn gương mặt tuấn mỹ của trưởng tôn, Anh Quốc Công phu nhân khẽ động lòng: "Bất kể người trên thuyền có phải là Lệ quý nhân hay không, bề ngoài Hoàng thượng vẫn đang ghẻ lạnh nàng ấy. Vậy mà con lại sẵn lòng vì Nhiêu Nhiêu mà mở lời với Hoàng thượng, tấm lòng muốn bù đắp này quả thực vượt xa dự tính của tổ mẫu."

Lục Trạc cúi đầu: "Gây ra lỗi lầm lớn nhường nào thì phải bồi tội tương xứng nhường ấy, đạo lý này tôn nhi vẫn luôn hiểu rõ."

Anh Quốc Công phu nhân tiếp tục hỏi: "Vậy bây giờ con nhìn nhận Nhiêu Nhiêu thế nào? Vẫn không thích con bé sao? Vẫn cảm thấy tính cách hai đứa không hợp, chỉ muốn làm phu thê hờ trong năm năm thôi à?"

Lục Trạc thoáng sững sờ. Hắn thực sự chưa từng nghĩ sâu về vấn đề này.

Mà thực ra, cũng chẳng cần phải nghĩ. Bất kể hắn có thay đổi cách nhìn về Ngụy Nhiêu hay không, nàng vốn dĩ cũng chẳng chào đón hắn, lúc nào cũng khăng khăng nhắc về bản giao kèo năm năm kia.

"Thẩn thờ cái gì đấy, nói đi chứ." Anh Quốc Công phu nhân cười như không cười thúc giục.

Lục Trạc bèn đáp: "Lúc trước tôn nhi quả thực không thích nàng, cảm thấy cách hành xử của nàng không đúng mực tiểu thư khuê các. Nhưng sau khi được tổ mẫu và mẫu thân dạy bảo, tôn nhi đã hiểu mỗi người đều có cách sống riêng. Nàng tâm tính chính trực, là một cô nương tốt, tôn nhi không còn thành kiến gì với nàng nữa. Còn về thỏa thuận năm năm kia, đó là tâm nguyện của Ngụy Nhiêu, tôn nhi đã ký khế ước thì tự khắc sẽ thủ tín."

Anh Quốc Công phu nhân khẽ hừ một tiếng: "Con thật sự tin là Nhiêu Nhiêu chỉ muốn làm vợ chồng hờ với con trong năm năm thôi sao? Con thử nghĩ xem, năm năm sau khi hai đứa hòa ly, dù có tìm được cái cớ tốt đến đâu thì người đời sẽ nghị luận về Nhiêu Nhiêu thế nào? Con bé đâu có ngốc, nếu có thể cả đời làm dâu nhà chúng ta, làm một Thế tử phu nhân khiến vạn người ngưỡng mộ, cớ sao phải tự rước khổ vào thân để rồi hòa ly tái giá?"

Lục Trạc nói: "Tổ mẫu cảm thấy nhà chúng ta tốt, nhưng có lẽ nàng chỉ muốn gả cho người mà mình thực lòng ngưỡng mộ."

Không phải ai cũng ham thích quyền thế. Ngụy Nhiêu từ khi biết được thân thế của mình chưa bao giờ dành cho hắn lấy một nụ cười, rõ ràng là nàng chẳng hề bận tâm đến những thứ phù hoa này.

Anh Quốc Công phu nhân tiếp lời: "Ý của con là Nhiêu Nhiêu chưa từng nghĩ đến chuyện gả cho con thật lòng sao? Vậy thì con sai rồi. Lúc trước ta đến Thừa An Bá phủ cầu hôn, tổ mẫu của Nhiêu Nhiêu đã giao hẹn rõ ràng với ta, hoặc là hai đứa làm vợ chồng thật sự 'cử án tề mi', hoặc là làm vợ chồng hờ chia phòng mà ngủ. Điều kiện này, chắc chắn Nhiêu Nhiêu cũng đã đồng ý."

Lục Trạc nhíu mày, nhìn thẳng lão phu nhân nói: "Thế nhưng khi con tỉnh lại và hỏi nàng tính toán thế nào, nàng chỉ nhắc đến thỏa thuận năm năm."

Anh Quốc Công phu nhân tức giận: "Đồ ngốc nhà con! Nhiêu Nhiêu soạn ra cái thỏa thuận năm năm đó là vì sợ con ghét bỏ danh tiếng của nó, sợ con không cam lòng làm phu thê với nó, nên mới sớm tìm cho mình một đường lui. Lúc con tỉnh lại, phàm là con khách khí với Nhiêu Nhiêu một chút, con bé đã chẳng nhắc gì đến cái hẹn năm năm kia. Chính con là người đã tự tay chặn đứng con đường thứ nhất của hai đứa!"

Lục Trạc cẩn thận hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Ngụy Nhiêu sau khi đại nạn không chết, lập tức trên mặt hiện rõ vẻ hổ thẹn.

Với thái độ của hắn lúc đó, một người kiêu hãnh như Ngụy Nhiêu làm sao có thể mở lời muốn làm vợ chồng thật sự với hắn cho được?

"Giờ đã biết sai chưa?" Anh Quốc Công phu nhân nhìn hắn một hồi rồi hỏi.

Lục Trạc đã biết sai.

Chính vì hắn đổ bệnh nên tổ phụ tổ mẫu mới phải cầu xin Ngụy Nhiêu gả vào xung hỷ. Ngụy Nhiêu vốn đã có ý định làm vợ chồng thật sự, vậy mà lại bị hắn ép vào con đường đầy tổn hại cho danh dự của cả nàng và Thừa An Bá phủ.

"Ta là thật lòng yêu thích Nhiêu Nhiêu. Nếu con cũng có dù chỉ một chút cảm tình với con bé, thì hãy tận dụng chuyến đi Cẩm Thành lần này mà đối đãi với nó tốt một chút. Tìm cơ hội mà hủy cái khế ước năm năm vớ vẩn kia đi. Người ta là một cô nương tốt như thế, nếu thật sự bị con làm lỡ dở năm năm, lại còn không thể tiết lộ chuyện hai đứa chưa từng động phòng, thì sau khi hòa ly, con bé còn tìm đâu ra được nhân duyên như ý nữa?"

Lục Trạc không biết phải hứa hẹn với tổ mẫu thế nào. Có lẽ lúc mới gả tới Ngụy Nhiêu đã từng muốn làm vợ chồng thật, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn đắc tội nàng hết lần này đến lần khác, chưa chắc Ngụy Nhiêu đã còn muốn chấp nhận hắn.

"Thời gian không còn sớm, tôn nhi xin cáo lui trước."

"Con, con đúng là cái đồ bướng bỉnh như trâu!"

Tối hôm đó, Lục Trạc nghỉ tại tây phòng ở hậu viện.

Hắn trằn trọc mãi không ngủ được, nghe tiếng Ngụy Nhiêu đang luyện kiếm ngoài sân, hắn gối hai tay sau đầu, lặng lẽ lắng nghe từng nhịp chuyển động.

Nếu như Ngụy Nhiêu chưa từng có ý định làm phu thê thật sự, Lục Trạc chắc chắn sẽ tôn trọng giao kèo năm năm của nàng. Nhưng giờ đây hắn đã hiểu, nàng vốn muốn danh phận Thế tử phu nhân này, muốn sự ngưỡng mộ của người đời được kéo dài mãi mãi.

Lục Trạc của hai tháng trước không hy vọng Ngụy Nhiêu làm thê tử của mình, nhưng Lục Trạc của hai tháng sau lại cảm thấy cưới nàng cũng chẳng có gì không ổn. Quan trọng không phải nàng có giống tiểu thư khuê các hay không, mà là nàng có thể chung sống hòa thuận với người nhà hắn hay không. Rõ ràng, Ngụy Nhiêu rất được lòng các bậc trưởng bối.

Hắn lại nhớ đến đêm Nguyên Tiêu, cách Ngụy Nhiêu xử lý hai tiểu nha hoàn nói xấu Tứ thẩm. Từ góc độ đó, nàng cũng là người rất biết quán xuyến việc nhà.

Lục Trạc có thể chấp nhận Ngụy Nhiêu làm vợ, mấu chốt nằm ở chỗ, liệu những lợi ích từ danh phận Anh Quốc Công phu nhân tương lai có đủ để xóa tan sự chán ghét của nàng dành cho hắn, từ đó khiến hai người "đùa giả làm thật", vẹn cả đôi đường?

Sáng hôm sau, Lục Trạc tháp tùng Ngụy Nhiêu về Thừa An Bá phủ thỉnh an Ngụy lão thái thái.

Biết tin họ tới, đại bá mẫu Quách thị và đường tỷ Ngụy Thiền không mời mà đến. Cả hai mẹ con đều tò mò muốn xem sau trận phong ba này, thái độ của Lục Trạc đối với Ngụy Nhiêu sẽ ra sao.

Ngụy lão thái thái cũng sốt ruột không kém, bà chẳng buồn để ý đến con dâu và cháu nội, cứ dán mắt ra phía cửa mong ngóng.

Ngụy Nhiêu và Lục Trạc sóng đôi đi dọc hành lang, khi sắp đến cửa, Ngụy Nhiêu ngước nhìn Lục Trạc.

Hắn lập tức ngầm hiểu ý nàng.

Ngụy Nhiêu bước chậm lại, Lục Trạc xuất hiện trước ở cửa. Nhìn thấy Ngụy lão thái thái, hắn lộ ra một nụ cười hối lỗi. Đang định bước vào, thấy Ngụy Nhiêu rũ đầu, tay siết chặt khăn tay, dáng vẻ như đứa trẻ phạm lỗi không dám gặp người lớn, Lục Trạc bèn thu chân lại, ánh mắt trở nên ôn nhu lạ thường. Hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo thê tử nhỏ đang thẹn thùng cùng tiến vào.

Vừa vào trong, Ngụy Nhiêu liếc nhìn lão thái thái rồi lại nhìn Quách thị và Ngụy Thiền, vẻ mặt càng thêm khó xử. Nàng túm lấy vạt áo choàng của Lục Trạc, nép mình ra sau lưng hắn.

Lục Trạc nghiêng đầu nhìn nàng, cười đầy cưng chiều: "Mọi chuyện đều tại ta, ta còn chưa sợ tổ mẫu trách phạt, nàng sợ cái gì?"

Lúc này Ngụy Nhiêu mới dám thò đầu ra, đôi mắt long lanh đầy thấp thỏm nhìn lão thái thái trên ghế chủ tọa.

Lão thái thái vốn lo nhất là đôi trẻ vì chuyện này mà rạn nứt tình cảm, nay tận mắt thấy cảnh "trong mật pha dầu", tình tứ khăng khít thế này thì bao nhiêu lo lắng đều tan biến. Bà cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giả vờ giận dữ mắng: "Cái đồ hỗn chướng này, có gan hờn dỗi với Thế tử, mà không có mặt mũi gặp ta sao?"

Ngụy Nhiêu nghe vậy liền không trốn nữa, ngoan ngoãn đi tới quỳ trước mặt bà: "Tổ mẫu chớ giận, con biết sai rồi."

Lục Trạc cũng lập tức quỳ xuống bên cạnh, chủ động nhận lỗi: "Tổ mẫu, đều do tôn nhi nhất thời xúc động làm tổn thương Nhiêu Nhiêu, Người có trách thì hãy trách tôn nhi đây này."

Quách thị nhìn cảnh tượng ấy mà chướng mắt, nhịn không được bèn hỏi: "Thế tử, rốt cuộc ngươi và Nhiêu Nhiêu cãi vã vì chuyện gì?"

Lục Trạc liếc nhìn bà ta một cái rồi cúi đầu, ra vẻ hổ thẹn khó nói thành lời.

Ngụy Nhiêu đỏ mặt tiếp lời: "Đều là do say rượu rồi làm càn thôi ạ, chuyện này không nên nói cho tổ mẫu và bá mẫu nghe đâu."

Say rượu làm càn?

Quách thị nhìn gương mặt xinh đẹp như hồ ly tinh của Ngụy Nhiêu, trong lòng thầm suy đoán, chắc chắn là Lục Trạc tuổi trẻ khí thịnh, không cưỡng lại được sắc đẹp của Ngụy Nhiêu nên "khi dễ" nàng hơi quá tay. Còn Ngụy Nhiêu vốn dĩ yếu ớt, da mặt mỏng lại coi sự yêu thương của nam nhân là nhục nhã nên mới bỏ chạy về nhà ngoại.

Xem ra, Lục Trạc đối với Ngụy Nhiêu rõ ràng là ân ái quá mức, hoàn toàn trái ngược với những gì mẹ con bà ta hằng mong đợi!