Gả Kim Thoa

Chương 85: Mười Tám Tháng Giêng Là Ngày Đại Cát, Mời Quận Chúa Dời Chỗ Ở



So với trận oanh động lúc cưới xin xung hỷ trước kia, ngày Ngụy Nhiêu và Lục Trạc hòa ly chỉ khuấy lên hai gợn sóng nhỏ, một gợn ở phủ Anh Quốc Công, gợn còn lại ở phủ Thừa An Bá.

Thừa An Bá và thê tử Quách thị còn chưa dùng xong điểm tâm, quản sự đã hớt hải chạy vào báo rằng Tứ cô nương đã trở về, phía sau còn mang theo mấy cỗ xe ngựa hành lý!

Thừa An Bá, Quách thị cùng với Thế tử gia Ngụy Tử Giám vừa nghe tin cũng vội vã chạy ra.

Lúc này xe ngựa đã được dắt vào trong sân phủ Thừa An Bá.

Ngụy Nhiêu toàn thân mặc y phục màu trắng bước xuống xe.

"Nhiêu Nhiêu, chuyện này là thế nào?" Trong lòng Thừa An Bá dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt, ông sải bước dài tiến đến trước mặt cháu gái.

Ngụy Nhiêu khom người hành lễ với bá phụ, sau đó lấy từ trong tay áo ra bức hòa ly thư do chính tay Lục Trạc viết, đưa cho ông.

Lý do hòa ly hiển thị trên giấy được Lục Trạc viết rất rõ ràng, khéo léo. Hắn còn hết lời ca ngợi tấm lòng hiếu thảo của Ngụy Nhiêu đối với Lão thái thái. Nói tóm lại một câu, chính là bản thân hắn không hề muốn hòa ly, chỉ vì tôn trọng lòng hiếu kính của Ngụy Nhiêu nên mới nén đau thương, lưu luyến buông tay để nàng trở về nhà.

Nhưng trong mắt Thừa An Bá và Quách thị, lý do dù có được viết hoa mỹ đến đâu thì cũng chỉ biểu thị cho một sự thật, Ngụy Nhiêu đã thực sự hòa ly với Lục Trạc!

Nhìn Ngụy Nhiêu trong bộ đồ tang trắng xóa, Quách thị ở trong lòng reo hò đắc ý đến vạn lần! Ngụy Nhiêu không xứng với Lục Trạc, đây là điều mà toàn bộ bách tính kinh thành đều công nhận. Lúc trước Ngụy Nhiêu gả đi xung hỷ, Quách thị đã quả quyết nàng không thể ở lại phủ Anh Quốc Công lâu dài, giờ đây quả nhiên mọi chuyện đúng như bà ta dự đoán, Ngụy Nhiêu đã bị phủ Anh Quốc Công tống cổ ra khỏi cửa! Cái gì mà thay Lão thái thái chịu tang túc trực bên linh cữu chứ, nhất định là Ngụy Nhiêu tự biết Lục gia không dung nạp nổi mình, nên mới mượn cớ Lão thái thái qua đời để tìm cho mình một bức màn che đậy thể diện, bằng không cứ mặt dày đợi đến lúc Lục gia hưu thê thì nàng càng chẳng còn mặt mũi nào!

Quách thị vui mừng đến phát điên, hận không thể lập tức đi viết thư ngay cho nữ nhi út Ngụy Thiền đang theo phu quân đi nhậm chức ở nơi khác, để báo cho con gái biết tin vui này!

Thừa An Bá thì tức đỏ cả mặt. Ông cũng cho rằng cháu gái là bị phủ Anh Quốc Công đuổi ra ngoài, nhưng ông thương xót cháu gái, đồng thời vô cùng phẫn nộ trước việc phủ Anh Quốc Công lại dám khi nhục Ngụy gia ngay vào lúc Lão thái thái vừa mới nằm xuống như thế này!

"Đi, theo bá phụ đến đó lý luận với bọn họ!" Thừa An Bá nắm chặt lấy cổ tay Ngụy Nhiêu, tức đến mức run cả người. Đường huynh của Ngụy Nhiêu là Ngụy Tử Giám càng thẳng tay phái người đi gọi tất cả gia đinh, hộ viện trong Bá phủ tập hợp lại.

Khóe mắt Ngụy Nhiêu bỗng chốc cay xè. Vô luận mẫu nữ Quách thị và Ngụy Thiền có đối xử với nàng thế nào, thì bá phụ và đường huynh vẫn chưa từng xem nàng là người ngoài.

Ngụy Nhiêu cản hai cha con họ lại, xin Thừa An Bá dời bước sang phòng bên. Nàng đơn độc giải thích toàn bộ chân tướng cho bá phụ nghe, bao gồm cả bản khế ước làm phu thê hờ trong vòng năm năm kia.

Thừa An Bá chấn kinh đến mức không thốt nên lời.

Ngụy Nhiêu quỳ xuống trước mặt ông, tâm bình khí hòa nói: "Bá phụ, hiệp nghị ban đầu vốn dĩ tổ mẫu cũng biết, chỉ là con sợ người buồn lòng nên mới luôn giấu giếm, giả vờ ân ái với Lục Thế tử trước mặt người. Bá phụ, người trên kẻ dưới ở phủ Anh Quốc Công đối xử với con đều rất tốt, nhưng con và Thế tử quả thực không hợp nhau, cho nên mới tự nguyện hòa ly. Bá phụ, con hiện tại chỉ muốn chịu tang tổ mẫu, bên ngoài nghị luận thế nào con cũng không bận tâm, xin bá phụ đừng oán hận phủ Anh Quốc Công, càng không cần phải lo lắng cho cháu gái nữa."

Thừa An Bá nhìn đứa cháu gái đang quỳ trước mắt, một đứa trẻ thông tình đạt lý, lòng dạ rộng rãi như thế này, khiến ông hổ thẹn đến mức rơi nước mắt: "Đều tại bá phụ vô dụng, để con phải chịu nhiều uất ức như vậy."

Nếu như ông có bản lĩnh, nếu như ông có thể đưa phủ Thừa An Bá đứng vào hàng ngũ huân quý hiển hách ở kinh thành, thì ai còn dám đàm tiếu về cháu gái ông nửa lời? Thậm chí ngay cả khi Lục Trạc hôn mê bất tỉnh, vợ chồng Anh Quốc Công cũng chẳng dám đến Ngụy gia cầu xin cháu gái gả đi xung hỷ. Đáng thương cho nhị đệ của ông chỉ để lại duy nhất một giọt máu này, ông làm ca ca đã có lỗi với nhị đệ, đối với cháu gái cũng chưa làm tròn trách nhiệm che chở, giữ gìn.

Hai đứa con gái của ông đều có được nhân duyên tốt đẹp, vậy mà cháu gái lại...

Thừa An Bá vừa mới an táng mẫu thân xong, nay lại ngồi trên ghế lấy tay áo che mặt, một lần nữa nước mắt đầm đìa ướt đẫm cả vạt áo.

Ngụy Nhiêu quỳ dịch tới bên cạnh ông, khóc ròng nói: "Bá phụ, người đừng như vậy mà. Nhiêu Nhiêu thực sự không sao cả, con nói cho người biết những điều này là vì không muốn người phải lo nghĩ thôi. Người mà còn khóc nữa, Nhiêu Nhiêu sẽ đi tìm nương tựa ngoại tổ mẫu, không dám lưu lại bản gia nữa đâu."

Thừa An Bá ngẩng đầu lên, mất nửa ngày mới kìm được nước mắt, bàn tay lớn nhẹ nhàng đặt lên đầu Ngụy Nhiêu: "Được, được, bá phụ không khóc nữa. Nhiêu Nhiêu cứ việc ở lại trong nhà, cái gì cũng không cần lo nghĩ. Chờ bá phụ mãn tang, nhất định sẽ tìm cho con một mối hôn sự thật tốt."

Ngụy Nhiêu không mưu cầu một hôn sự tốt nữa, nàng chỉ muốn có thể thanh thanh tịnh tịnh mà chịu tang tổ mẫu là được rồi.

"Bá phụ, việc này Nhiêu Nhiêu chỉ nói cho một mình người biết, người cũng đừng nói lại với bá mẫu và đại ca làm gì. Chuyện Thế tử không muốn viên phòng với con, một khi truyền ra ngoài thì chung quy người mất mặt vẫn là Nhiêu Nhiêu. Cứ để người ngoài xem con là quá mức hiếu thuận, thuần túy là vì để tang nên mới tự xin hòa ly đi ạ." Ngụy Nhiêu cúi đầu nói.

Thừa An Bá dùng tay áo lau mặt: "Nhiêu Nhiêu yên tâm, bá phụ biết phải làm thế nào. Mặc cho bá mẫu con có dò hỏi ra sao, bá phụ cũng sẽ không hé răng với bà ấy một lời."

Ngụy Nhiêu tin tưởng bá phụ của mình.

Toàn bộ của hồi môn thuộc về nàng đều được chuyển về hậu viện của Chính Xuân Đường. Sau khi mọi thứ đã được an bài thỏa đáng, Ngụy Nhiêu sai người đóng chặt cổng viện Chính Xuân Đường lại, ngoại trừ người hầu cần thiết ra vào, nàng tuyệt đối không tiếp bất kỳ vị khách nào.

Quách thị rất muốn biết trượng phu và Ngụy Nhiêu đã nói những gì trong thư phòng. Chỉ là bà ta vừa mới mở miệng định hỏi thì đã bị Thừa An Bá sa sầm nét mặt, khiển trách cho một trận lôi đình.

Quách thị thầm nghĩ, trượng phu đại khái là cũng không muốn vì chuyện của Ngụy Nhiêu mà đi đắc tội với phủ Anh Quốc Công, nhưng lại không thể nói ra miệng, cho nên mới thẹn quá hóa giận như vậy mà thôi.

.

Đến khi Thái hậu được hạ táng vào hoàng lăng, thời hạn ba tháng quốc tang kết thúc, kinh thành rốt cuộc cũng khôi phục lại sự nhộn nhịp bình thường.

Các thế gia bắt đầu qua lại, đi đứng nhiều hơn. Chuyện Ngụy Nhiêu và Lục Trạc âm thầm hòa ly vào năm ngoái rốt cuộc cũng truyền tai nhau ra ngoài. Phàm là những ai nghe được chuyện này, phản ứng của họ đều giống y hệt như Quách thị, cho rằng Ngụy Nhiêu không thể trụ vững nổi ở phủ Anh Quốc Công nên mới chọn thời cơ này tự xin rời đi, mà phủ Anh Quốc Công thì cũng làm một cái thuận nước đẩy thuyền mà buông tay.

Chầm chậm lại có tin tức truyền ra, nói là Tứ cô nương của Ngụy gia sau khi hồi phủ thì chỉ ở lì trong viện của Lão thái thái, đại môn không bước, nhị môn không qua, ngay cả người nhà Thừa An Bá cũng không gặp mặt. Chẳng biết là vì nàng ta không còn mặt mũi nào nhìn người đời, hay là vì lòng đã như tro nguội, từ đây ăn chay niệm Phật, trốn vào cửa Phật lánh đời.

Các vị quý nhân trong cung dường như cũng nghe phong thanh được những lời nghị luận này. Rất nhanh sau đó, một đạo ý chỉ do chính tay Nguyên Gia Đế ban xuống đã được đưa đến phủ Thừa An Bá.

Nửa đoạn đầu của thánh chỉ viết rằng, lúc trước Thế tử của phủ Anh Quốc Công là Lục Trạc gặp lúc nguy cơ sớm tối, Tứ nữ của Ngụy gia lòng mang nhân ái, cam nguyện vì anh kiệt mà gả đi xung hỷ. Sau khi xuất giá, nàng đối với trưởng bối nhà chồng vô cùng kính trọng, mực thước kính cẩn, đối với phu quân lại quan tâm chu đáo hết lòng, nhận được sự tán thưởng và yêu thích của trên dưới phủ Anh Quốc Công. Những điều này đều đã được Hoàng thượng đích thân chứng thực qua lời của Anh Quốc Công, Anh Quốc Công phu nhân và cả Lục Trạc.

Nửa đoạn sau của thánh chỉ lại phân biệt ngợi ca đức hạnh hiền lương của Ngụy Lão thái thái cùng tình nghĩa tổ tôn sâu nặng giữa hai người. Đồng thời biểu thị rằng Ngụy Nhiêu tuy đã gả cho anh kiệt Lục Trạc, người mà toàn thành khuê tú đều tranh nhau muốn lấy làm phu quân, vậy mà vẫn nguyện ý vì chịu tang tổ mẫu mà tự xin trở về nhà, tấm lòng hiếu thảo ấy có thể sánh ngang với điển tích Trọng Du trăm dặm cõng gạo hầu cha mẹ, hay Đinh Lan khắc gỗ thờ phụng song thân năm xưa!

Chính vì thế, Nguyên Gia Đế đặc biệt sắc phong Tứ nữ của Ngụy gia làm Hiếu Nhân Quận chúa, đồng thời ban thưởng một tòa phủ Quận chúa riêng biệt để ngợi khen tấm lòng chí thuần chí hiếu của nàng.

Thánh chỉ vừa ban ra, toàn kinh thành lập tức xôn xao.

Có vị thần tử mưu toan lên tiếng phản đối việc Nguyên Gia Đế phong một nữ tử họ khác làm Quận chúa, cho rằng hành động nhân hiếu của Ngụy Nhiêu còn xa mới đạt tới mức độ được ca tụng như trong thánh chỉ.

Nguyên Gia Đế liền quay sang hỏi Anh Quốc Công và Lục Trạc.

Anh Quốc Công lập tức đứng ra biểu thị, nếu như năm đó Ngụy Nhiêu không nguyện ý gả cho tôn tử của ông để xung hỷ, thì một mạch của trưởng tử nhà ông có lẽ đã tuyệt tự từ lâu rồi, Ngụy Nhiêu chính là đại nhân đại nghĩa!

Lục Trạc cũng tiếp lời, hắn và Ngụy Nhiêu tình cảm phu thê vốn vô cùng ân ái, chỉ vì Ngụy Nhiêu vừa muốn túc trực bên linh cữu tổ mẫu, lại vừa không đành lòng làm lỡ dở thanh xuân của hắn nên mới tự xin trở về nhà, đây chính là chí hiếu.

Hai tổ tôn kẻ tung người hứng, lập tức chặn đứng họng của những quan viên đang muốn phản đối kia.

Dù vậy, bách tính vẫn bán tín bán nghi, bọn họ khẳng định chắc nịch là do Nguyên Gia Đế thiên vị Ngụy Nhiêu, nhất định phải phong nàng làm Quận chúa, nên phủ Anh Quốc Công và Lục Trạc mới đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà phối hợp diễn trò.

Còn về lý do vì sao Nguyên Gia Đế lại thiên vị Ngụy Nhiêu đến thế? Chắc chắn là bởi vì Lệ Quý nhân rồi!

Nhắc đến Lệ Quý nhân, bách tính lại càng có thêm chuyện để bàn tán xôn xao. Năm đó khi Lệ Quý nhân vừa mới tiến cung, dân chúng đâu đâu cũng nói cười rôm rả, suy đoán đủ loại chuyện tình gió trăng diễm lệ giữa Nguyên Gia Đế và Lệ Quý nhân. Khi đó Lệ Quý nhân được sủng ái đến mức nào cơ chứ, ngay cả Thái hậu nương nương cũng chẳng làm gì được bà. Mãi cho đến khi Thái hậu nương nương đổ bệnh, Nguyên Gia Đế vì giữ đạo hiếu mới phải đau lòng cắt thịt, đày Lệ Quý nhân cùng Tứ hoàng tử đến hành cung Tây Sơn hẻo lánh xa xôi.

Bây giờ Thái hậu nương nương đã băng hà, Nguyên Gia Đế chắc chắn là đang chuẩn bị rước mẫu tử Lệ Quý nhân hồi cung ngay lập tức rồi!

Bách tính bên ngoài thì thề thốt son sắt như vậy, thế nhưng bên trong hoàng cung lại tĩnh lặng như tờ, chẳng hề có chút động tĩnh gì xảy ra.

Phủ Quận chúa đã bắt đầu được khởi công xây dựng, thế nhưng vị Hiếu Nhân Quận chúa mới được sắc phong kia vẫn chọn cách sống thâm cư hậu trạch, chẳng một ai biết trong lòng nàng đang lo nghĩ điều gì.

Phủ Anh Quốc Công vẫn là dòng dõi huân quý bậc nhất kinh thành. Thế tử gia Lục Trạc giờ đã khôi phục lại thân phận độc thân, thế là các bà mối dần dần bắt đầu tới dập dìu ngoài cửa, ai nấy đều tranh nhau muốn gả khuê tú nhà mình vào Lục gia. Đáng tiếc là Anh Quốc Công phu nhân cùng người trong phủ đều không ai nhận lời, chỉ khéo léo từ chối với lý do bà tuổi tác đã cao, không muốn quản chuyện hôn sự của con cháu nữa, cứ để mặc Thế tử tự mình chọn lựa.

Tin tức này vừa truyền ra ngoài, chẳng biết là ai đã nghĩ đến Lục cô nương của Tạ gia là Tạ Họa Lâu trước tiên, thế là trên phố lại rộ lên những lời đồn đại mới. Người ta bảo rằng Tạ lục cô nương và Lục Thế tử vốn là một đôi trời sinh, năm đó chỉ vì Lão Thái phó qua đời nên Tạ lục cô nương mới không thể gả đi xung hỷ cho Lục Thế tử. Nhưng thực chất, Lục Thế tử vẫn luôn một lòng hướng về Tạ lục cô nương, lần này trì hoãn chính là muốn đợi đến khi Tạ phủ mãn tang rồi mới tới cầu hôn.

Những bách tính hiếu kỳ bấm ngón tay tính toán, phát hiện Lục Thế tử cũng không cần phải đợi thêm quá lâu nữa. Sang năm khi xuân về hoa nở, Tạ phủ sẽ hoàn toàn xả tang chịu tội, Lục Thế tử sang cầu hôn vào lúc đó là vừa vặn nhất!

Những lời bàn tán nơi đầu đường cuối ngõ liên quan đến mối nhân duyên giữa ba người Ngụy Nhiêu, Lục Trạc và Tạ lục cô nương cứ thế âm ỉ chưa từng đứt đoạn, chỉ là có lúc thì xôn xao náo nhiệt, có lúc lại chỉ còn vài lời thưa thớt thoảng qua. Chờ đến khi mùa đông giá rét lại tới, Nguyên Gia Đế dẫn theo các Hoàng tử, Hoàng tôn tiến về hoàng lăng để tế điện Thái hậu nương nương đã qua đời được một năm. Hoàng hậu cùng ba vị Phi tần cũng đều đi theo phụng giá. Lúc này, dân chúng chợt phát hiện ra, Lệ Quý nhân vậy mà vẫn đang phải ở lại hành cung!

Vào cái ngày Thái hậu nương nương vừa mới băng hà, đã có kẻ khẳng định chắc nịch rằng Nguyên Gia Đế sẽ rước mẫu tử Lệ Quý nhân về kinh. Đến khi Tứ cô nương của Ngụy gia được sắc phong làm Quận chúa, tin đồn mẫu tử Lệ Quý nhân sắp hồi cung lại càng được dịp thêu dệt xôn xao. Thế nhưng mắt thấy một năm trời đã trôi qua, sao Nguyên Gia Đế vẫn chưa nhớ đến Lệ Quý nhân? Chẳng lẽ đã thực sự quên lãng rồi sao? Việc Ngụy gia Tứ cô nương được phong Quận chúa, lẽ nào thực sự chỉ vì Hoàng thượng nhìn trúng tấm lòng hiếu thảo của nàng mà ban cho?

.

Tiếng pháo nổ vang rền đón mừng một năm mới lại đến.

Mùng một đầu năm, Tổng quản thái giám của phủ Quận chúa là Ngụy công công mang theo bản đồ địa giới mới nhất của phủ Quận chúa đến để bái niên Quận chúa.

Ngụy Nhiêu hiện vẫn đang sống tại Chính Xuân Đường, nên khi Ngụy công công vừa tới nơi, người hắn gặp đầu tiên chính là Thừa An Bá và Quách thị.

Ngụy công công khách khí hành lễ với Thừa An Bá, sau đó liền được nha hoàn dẫn đường đi thẳng vào trong Chính Xuân Đường.

Quách thị đứng ở phía sau, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Ngụy công công bằng ánh mắt tràn ngập sự ghen ghét đố kỵ.

Bà tự nhiên không đố kỵ với một tên thái giám, kẻ mà bà ghen ghét chính là Ngụy Nhiêu, ghen ghét tiểu Chu thị! Trên đời này có biết bao nhiêu liệt nữ, thủ tiết tốt phụ hiếu thảo, vậy mà Nguyên Gia Đế hết lần này tới lần khác lại chỉ sắc phong cho một mình Ngụy Nhiêu làm Hiếu Nhân Quận chúa, rõ ràng tất cả là vì tiểu Chu thị! Ngoại nhân chưa từng được diện kiến mỹ mạo của tiểu Chu thị nên mới đưa ra đủ loại suy đoán lung tung, chứ ngay từ khoảnh khắc thánh chỉ sắc phong Quận chúa được ban xuống, Quách thị đã thừa hiểu tiểu Chu thị sớm muộn gì cũng sẽ trở về!

Trước khi Ngụy Nhiêu được phong Quận chúa, nàng trong mắt người kinh thành chính là một nữ tử sa sút ai ai cũng có thể chế giễu. Thế nhưng nàng lại vô cùng thông minh, cứ trốn tiệt ở trong Chính Xuân Đường không chịu gặp một ai, làm hại Quách thị chẳng có lấy một cơ hội để đến châm chọc, mỉa mai một trận cho bõ tức. Đến khi Ngụy Nhiêu trở thành Quận chúa, địa vị còn cao hơn cả một Thừa An Bá phu nhân như bà ta, Quách thị có muốn châm chọc cũng không thể châm chọc được nữa, một bụng lời lẽ mỉa mai đành phải nuốt ngược vào trong, thối rữa ở trong lòng!

Thừa An Bá thoáng liếc nhìn sắc mặt khó coi đến ghê tởm của Quách thị, liền hậm hực phất tay áo bỏ đi.

Tại Chính Xuân Đường, Ngụy công công được bái kiến vị tân chủ tử của mình lần thứ hai —— Hiếu Nhân Quận chúa.

Quận chúa từ năm ngoái vốn dĩ đã có thể xả tang, thế nhưng nàng y nguyên vẫn mặc một thân y phục màu trắng thanh khiết. Mái tóc nàng đen nhánh, dày dặn, tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy như những viên trân châu đen, nhưng trên đầu lại chỉ cài duy nhất một chiếc trâm bằng gỗ mun. Một lối trang điểm mộc mạc, giản dị đến vậy, thế nhưng dung nhan của Quận chúa vẫn cứ là cảnh sắc diễm lệ nhất trên thế gian này. Đôi lông mày thanh tú như làn khói mờ xa xăm, ánh mắt trong trẻo tựa nước mùa xuân, b* m*ng đỏ mọng đầy mê hoặc.

Ngụy công công trước kia chưa từng gặp qua Quận chúa, nhưng ngay từ khi Nguyên Gia Đế điều động hắn đến phủ để cùng lo liệu và chưởng quản phủ Quận chúa, Ngụy công công đã đoán được phân lượng của Quận chúa trong lòng Hoàng thượng rốt cuộc lớn đến nhường nào.

Lần đầu tiên đến bái kiến Quận chúa, Ngụy công công đã hoàn toàn bị dung mạo của nàng chinh phục. Một mỹ nhân như vậy, vốn dĩ phải được nâng niu, sủng ái, đau lòng mà che chở mới đúng, còn những kẻ mở miệng nói xấu Quận chúa ở ngoài kia, thảy đều là lũ ghen ăn tức ở mà thôi!

"Quận chúa, bên trong phủ đệ đã hoàn toàn được tu sửa xong xuôi. Đây là bản đồ mới nhất do thợ thủ công vừa mới vẽ xong, mời Quận chúa xem qua."

Ngụy Nhiêu khẽ gật đầu.

Bích Đào liền tiến lên đón lấy bản đồ, kính cẩn dâng đến trước mặt Quận chúa.

Ngụy Nhiêu nhẹ nhàng mở ra, tòa phủ đệ hiện lên trước mắt với từng ngọn non bộ, từng dòng nước chảy quả nhiên hoàn toàn được xây cất dựa theo đúng tâm ý của nàng.

"Quận chúa, hiện tại người đã xả tang xong xuôi, cũng nên kịp thời dời sang phủ Quận chúa mới, rồi tiến cung bái tạ hoàng ân mới là lẽ phải ạ."

"Ừm, gần đây có ngày nào tốt không?"

Ngụy công công mỉm cười đáp: "Nô tỳ đã xem qua rồi ạ, ngày mười tám tháng giêng rất nghiêng về việc dời chỗ ở, là ngày đại cát đại lợi!"