Lần đầu tiên Ngụy công công đến bái kiến Ngụy Nhiêu, hắn đã mang theo bản đồ phác thảo ban đầu của phủ Quận chúa.
Trong kinh thành, khu vực càng gần hoàng thành thì đất đai lại càng chật hẹp, khan hiếm. Nơi đó từ lâu đã bị các bậc đạt quan quý nhân xây dựng dinh thự, đời đời sinh sống ở đó. Dĩ nhiên, không phải gia tộc nào cũng có thể xuôi chèo mát mái, đời đời làm quan. Có nhà con cháu bất tài không có tiền đồ, sa sút đến mức không thể trụ lại kinh thành, đành phải bán đi tổ trạch để chuyển sang nơi khác sinh sống. Lại có những vị quan viên hoặc tham ô, hoặc phạm tội bị lột mũ ô sa, tịch thu tài sản vào tù, lúc này, phủ đệ của bọn họ sẽ bị sung vào công quỹ.
Đến khi có quan viên mới lập công đáng được ban thưởng, đế vương sẽ chọn một tòa phủ đệ từ trong quốc khố để ban cho tân quý.
Tham quan ô lại thì thời nào cũng có, thế nên đế vương chẳng bao giờ lo trong tay thiếu phủ đệ để ban thưởng.
Tòa phủ đệ mà Nguyên Gia Đế ban cho Ngụy Nhiêu vốn là phủ của Thường Lạc công chúa trước đây. Ngụy công công còn đơn giản giới thiệu qua cho Ngụy Nhiêu biết về vị Thường Lạc công chúa này. Luận về bối phận, Thường Lạc công chúa là một vị cô tổ mẫu của Tiên đế, cách thời nay cũng đã khá nhiều năm. Lúc Thường Lạc công chúa còn sống, nàng vô cùng được phụ hoàng sủng ái, tính tình cũng mười phần kiêu căng, tuỳ tiện. Nàng tuy đã có phò mã nhưng vẫn nuôi thêm cả trai lơ, dù bị người đời không ngớt lời lên án chỉ trích, nhưng việc đó chẳng hề ảnh hưởng đến nàng mảy may, nàng cứ thế khoái hoạt, vui vẻ sống hết cả cuộc đời.
Thường Lạc công chúa từng sinh được hai đứa con nhưng đều bị chết yểu. Chính vì vậy, sau khi Thường Lạc công chúa và phò mã lần lượt qua đời, phủ đệ của nàng lại được thu hồi về cho quốc khố.
Do lâu ngày không có chủ nhân, bên trong phủ Thường Lạc công chúa sớm đã hoang tàn, rách nát, bởi thế mới cần phải trùng tu, xây dựng lại một lần nữa. Còn về việc muốn đại tu hay chỉ sửa sang nhỏ vài chỗ, đương nhiên đều phải do vị chủ nhân mới là Ngụy Nhiêu định đoạt.
Ngụy Nhiêu nhìn kỹ bản đồ quy hoạch của phủ đệ, đây là cấu trúc phía trước là trạch viện, phía sau là một đại vườn hoa. Chỉ riêng cung điện đã có đến bảy khu lớn, ngoài ra còn có thêm các khóa viện nhỏ và dãy nhà ngang vài gian. Vườn hoa phía sau có diện tích ngang ngửa với các viện lạc phía trước, nước hồ được dẫn trực tiếp từ con sông uốn lượn cạnh bên, đình đài lầu các xen lẫn núi non bộ chân thật, cảnh sắc vậy mà chẳng hề thua kém so với Nhàn Trang của ngoại tổ mẫu.
Phải biết rằng đây chính là kinh thành, nơi tấc đất tấc vàng, quy chế này hầu như đã ngang hàng với một phủ Thân vương.
Đúng vậy, năm đó phủ đệ của Thường Lạc công chúa chính là được xây dựng theo đúng quy chế của phủ Thân vương. Bây giờ ban cho Ngụy Nhiêu đổi thành phủ Quận chúa, triều đình chỉ cho giảm bớt đi hai gian ở quy mô cửa chính, còn kiến trúc bên trong thì giữ nguyên một chút cũng không thay đổi.
Những nơi cần hao phí lượng lớn nhân công như non bộ, sông nước thì Ngụy Nhiêu không hề cho sửa đổi. Chỉ là do Thường Lạc công chúa ngày trước rất thích cây liễu, trong phủ hầu như viện tử nào cũng trồng liễu, nên Ngụy Nhiêu đã cho sắp xếp và trồng lại các loại hoa cỏ, cây cảnh ở khắp các nơi, như vậy cảnh sắc trông sẽ không bị đơn điệu, nhàm chán.
Trải qua hơn chín tháng trùng tu, phủ Quận chúa đã mang một diện mạo hoàn toàn rực rỡ đổi mới. Ngụy Nhiêu liền nghe theo lời Ngụy công công, vào ngày mười tám tháng giêng đã đến từ biệt bá phụ, mang theo các nha hoàn trong viện cùng hòm xiểng, hành lý trùng trùng điệp điệp chuyển sang phủ Quận chúa.
Chuyến dời chỗ ở lần này của nàng còn khí phái, uy nghiêm hơn cả ngày gả cho Lục Trạc để xung hỷ năm xưa. Ngày xung hỷ đó, đi trước kiệu hoa là thiếu niên đường đệ của Lục Trạc ôm một con gà trống lớn, còn lần này với thân phận Quận chúa dời phủ, phía trước và phía sau xe ngựa của Ngụy Nhiêu lần lượt có tám vị thị vệ của phủ Quận chúa cưỡi ngựa hộ tống, ngoài ra còn có cung nữ và thái giám do ngự tứ tùy tùng tháp tùng.
Ngụy Nhiêu ngồi ở bên trong xe ngựa mà vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một những lời bàn tán cùng sự ngưỡng mộ, ghen tị của bách tính hai bên đường.
Cái danh hiệu Thế tử phu nhân của phủ Anh Quốc Công thì đã là gì chứ? Hiện tại nàng là Quận chúa, ngoại trừ việc diện kiến Đế - Hậu, ba vị Phi tần và Thân vương, Vương phi ra, thì những người khác cho dù là Nội các đại thần hay Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân đi chăng nữa, thảy đều phải hành lễ trước mặt nàng. Hơn thế, nàng còn là Quận chúa họ khác được Nguyên Gia Đế đặc biệt ân ban sắc phong. Cho dù sau này Nguyên Gia Đế có băng hà, Tân đế kế vị, thì trừ phi Ngụy Nhiêu thực sự phạm phải đại tội không thể dung thứ, bằng không Tân đế cũng chẳng thể tùy tiện tước đi phong hiệu Quận chúa của nàng.
Một năm trước, Ngụy Nhiêu chưa từng ngờ tới bản thân lại có ngày trở thành Quận chúa. Giờ đây nàng đã là Quận chúa rồi, cái gì mà Bình Tây Hầu phu nhân, cái gì mà Thừa An Bá phu nhân đều không thể công nhiên nhục nhã hay tỏ thái độ bất kính với nàng được nữa. Chỉ cần nghĩ đến sắc mặt ghen ghét đố kỵ của Quách thị mà bà ta lại cứ phải bấm bụng nhẫn nhịn, Ngụy Nhiêu đã muốn bật cười. Còn có cả vị Thái hậu nương nương đã khuất kia nữa, chẳng biết ở trên trời nhìn thấy cảnh này, tâm tình của bà ta sẽ ra sao đây?
Ngụy Nhiêu cũng chẳng hề cảm thấy bản thân mình không có tư cách để nhận lấy ngôi vị Quận chúa này.
Tiên đế đã nợ ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của nàng, Thái hậu lại là kẻ đầu sỏ tiếp tay, thậm chí còn mưu toan lấy mạng nàng tới hai lần. Nguyên Gia Đế đã nguyện ý bù đắp cho nàng, Ngụy Nhiêu nàng liền có gì mà không dám nhận!
.
Khắp nơi trong phủ Quận chúa đều mang một diện mạo rực rỡ đổi mới, đáng tiếc là thời tiết không chiều lòng người, tiết trời lập xuân vẫn còn se se lạnh, cây cối hoa cỏ ngoài kia đều đang khô héo, chưa thể đâm chồi nảy lộc xanh tươi trở lại.
Ngụy Nhiêu ngồi trên kiệu mềm đi dạo quanh phủ đệ của mình suốt một ngày, sau đó lại tiếp nhận sự thỉnh an bái kiến của đám người người hầu kẻ hạ trong phủ. Đến ngày thứ hai, nàng liền cho người đưa tấu chương vào trong cung, muốn tiến cung để bái tạ hoàng ân của Hoàng thượng.
Nguyên Gia Đế ngày trăm công ngàn việc, cũng không phải là người bất kỳ ai muốn gặp liền có thể lập tức diện kiến ngay được, nên đã chuẩn tấu cho Ngụy Nhiêu vào cung sau đó ba ngày.
Đến hẹn, Ngụy Nhiêu thay một bộ quận chúa triều phục do ngự tứ ban ban thưởng, dẫn theo Ngụy công công xuất phát vào cung.
Nguyên Gia Đế đang ở tại Ngự thư phòng xử lý chính sự. Phàm là những đại thần được Nguyên Gia Đế triệu kiến, hoặc có tư cách đến Ngự thư phòng để tấu trình sự việc, thảy đều phải đứng lặng im chờ đợi ở phía dưới chín tầng bậc thềm đá bên ngoài Ngự thư phòng trước tiên. Đến khi Nguyên Gia Đế phái công công ra tuyên triệu ai, thì người đó mới được phép bước vào.
Lúc Ngụy Nhiêu tới nơi, nàng phát hiện phía trước đã có sáu bảy người đang đứng chia ra hai bên tả hữu. Không một ai ngoại lệ, tất cả đều là các vị đại thần trong triều mà Ngụy Nhiêu hoàn toàn không quen biết.
Ngụy công công cung kính nâng lấy tay trái của Ngụy Nhiêu dìu nàng đi lên phía trước, thấp giọng giảng giải quy trình cho nàng nghe. Lát nữa Ngụy Nhiêu cần phải đưa tấu chương cho tiểu thái giám mặc áo xanh đứng bên cạnh, tiểu thái giám nhận lấy tấu chương sẽ chuyển cho đại thái giám của Ngự thư phòng là Khang công công, Khang công công lại đem tấu chương dâng lên bàn thư án của Nguyên Gia Đế. Thông thường, đống tấu chương kia sẽ được sắp xếp dựa theo trình tự khẩn cấp của sự việc, sau đó mới đến lượt tuần tự trước sau. Nhưng cũng có những lúc đặc thù, ví dụ như Khang công công nhìn ai không vừa mắt, hoặc Nguyên Gia Đế cố tình muốn phơi mặt bỏ mặc vị nào đó ở ngoài, thì tấu chương của đối phương sẽ bị xếp xuống dưới cùng nhất.
Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, tấu chương tạ ơn của nàng khẳng định là thuộc về loại bị xếp ở vị trí sau cùng rồi.
Sau khi giao tấu chương cho tiểu thái giám áo xanh, Ngụy Nhiêu dựa theo sự chỉ dẫn của đối phương, bước đến xếp vào chỗ trống ở hàng thứ ba bên phía tay phải.
Năm vị đại thần khác đang có mặt tại đây đều có số tuổi trung bình tầm khoảng bốn mươi tuổi. Ngoại trừ một vị quan văn trẻ tuổi nhất tầm khoảng ba mươi tuổi có liếc mắt nhìn sang phía nàng hai cái ra, thì những người khác thảy đều bất động thanh sắc, kẻ thì nhíu chặt lông mày, người lại nhắm mắt dưỡng thần.
Không bao lâu sau, bên trong có một vị quan viên mặc áo bào tím bước ra, Khang công công liền mời vị quan viên tóc đã điểm bạc, gương mặt đầy vẻ sầu não lo toan kia tiến vào.
Ngụy Nhiêu tò mò quan sát những vị quan viên này, đột nhiên nàng cảm thấy Nguyên Gia Đế cũng rất giống với các vị chủ mẫu đương gia chốn nội trạch. Đều là sáng sớm thức dậy liền phải tiếp kiến các quản sự lớn nhỏ để xử lý đủ loại công việc, chỉ có điều chuyện mà Nguyên Gia Đế phải lo nghĩ, quản lý thì to tát hơn nhiều, lớn đến mức cai quản cả giang sơn Trung Nguyên, lại còn phải đề phòng chư quốc nơi biên khương xa xôi.
Cứ một vị quan viên bước ra, lập tức sẽ có vị quan viên đang chờ bên dưới thềm tiến vào, thi thoảng lại có thêm quan viên mới đến xếp hàng.
Ngụy Nhiêu cứ đứng như vậy suốt nửa canh giờ. May mắn là thời tiết đầu xuân mát mẻ, ánh nắng lại ấm áp, bằng không sợ là nàng đã mồ hôi đầm đìa, chật vật đến cực điểm rồi.
Rốt cuộc, vị thần tử cuối cùng đứng cạnh nàng cũng đã tiến vào. Chờ vị ấy bước ra, chắc là sẽ đến lượt nàng phải không? Ngụy Nhiêu thầm mong đợi.
Nhưng đúng vào lúc này, phía sau lưng nàng lại truyền đến tiếng bước chân.
Ngụy Nhiêu cắn răng, nhân lúc đối phương bước về phía tiểu thái giám áo xanh liền lặng lẽ nhìn lại.
Đó là một bóng lưng mặc quan bào màu đỏ rực.
Cái màu sắc quan bào kia...
Cảm giác quen thuộc vừa mới bò lên trên tâm trí Ngụy Nhiêu thì người nọ đã quay người lại. Gương mặt tuấn mỹ vô song, mày mắt ôn nhuận nho nhã, không phải Lục Trạc thì còn là ai vào đây nữa?
Ngụy Nhiêu lập tức thu hồi ánh mắt.
Lục Trạc từng bước một tiến về phía nàng.
Trong mắt hắn lúc này, Ngụy Nhiêu đang khoác trên mình bộ quận chúa triều phục. Một chiếc váy lụa đỏ rực dệt chỉ vàng cùng dải khăn quàng vai, dưới sự tương phản của sắc kim hồng rực rỡ ấy, chiếc cổ trắng ngần như ngọc của nàng càng thêm phần rạng rỡ, át cả sương tuyết. Trên đầu nàng đội địch quan Quận chúa khảm bảo thạch, trân châu đan xen cùng phỉ thúy lấp lánh. Chẳng biết là do phải đứng quá lâu hay vì chiếc mũ báu kia quá nặng mà gương mặt trắng nõn của nàng khẽ ửng hồng, đẹp tựa thứ son phấn thượng hạng nhất.
Hơn một năm không gặp, nàng dường như cao hơn một chút, mà cũng càng thêm xinh đẹp mặn mà.
"Lục Trạc bái kiến Quận chúa." Hắn dừng lại cách nàng ba bước chân, chắp tay hành lễ với Ngụy Nhiêu.
Khóe miệng hắn mang theo nụ cười mỉm nhàn nhạt, khiến Ngụy Nhiêu cảm giác như mình đang bị trêu chọc.
Nghĩ đến mối quan hệ trước kia giữa hai người, hắn rõ ràng không cần thiết phải câu nệ lễ tiết với nàng đến mức này.
Ngụy Nhiêu quay mặt đi chỗ khác, không thèm để ý đến hắn. Trong lòng nàng thầm buồn bực vì Lục Trạc lại đến vào lúc này, các vị thần tử tiến cung khẳng định đều có chính sự, Lục Trạc vừa đến thì e là nàng lại phải tiếp tục đứng chờ cho đến khi hắn diện kiến xong Nguyên Gia Đế mất.
Đối với thái độ phớt lờ của nàng, Lục Trạc cũng chẳng hề để tâm. Hắn xoay người hướng về phía Ngự thư phòng mà đứng, rồi thấp giọng nói chuyện với nàng như đang hàn huyên: "Xa cách một năm, Quận chúa mọi bề vẫn tốt chứ?"
Bờ môi đỏ mọng của Ngụy Nhiêu khẽ bặm lại. Đứng lâu như vậy khiến nàng bắt đầu khát nước, chẳng muốn lãng phí chút nước bọt nào để đối đáp với hắn.
Lục Trạc thấy vậy liền nói thẳng: "Tháng giêng năm ngoái, Tứ thẩm đã bình an sinh hạ một mụn con trai, nhũ danh là An ca nhi. Mấy ngày nữa trong phủ sẽ tổ chức tiệc thôi nôi cho thằng bé, không biết Quận chúa có thể nể mặt đến dự?"
Trong lòng Ngụy Nhiêu khẽ dao động. Hơn một năm qua xảy ra biết bao nhiêu biến cố, nàng bận rộn đến mức quên bẵng mất chuyện Tứ phu nhân từng mang thai.
Chỉ là Lục Trạc có ý gì đây? Nhân duyên giữa hai người họ đã đứt chính là đứt, phủ Anh Quốc Công mở tiệc, mời nàng đến làm cái gì chứ?
Như thể đọc được những suy nghĩ trong đầu nàng, Lục Trạc lại thấp giọng nói: "Năm đó nàng và ta hòa ly là để thành toàn cho lòng hiếu thảo của nàng, chứ không phải giữa hai ta xảy ra rạn nứt gì. Hiện tại nàng đã xả tang, việc tiếp tục qua lại với phủ chúng ta mới có thể đập tan những lời đồn đại vô căn cứ trên phố ngoài kia. Bằng không, hành động tuyệt giao của nàng chẳng khác nào đang ngầm nói cho người đời biết rằng, nàng thật sự bị Lục gia chúng ta xua đuổi."
Ngụy Nhiêu nghe vậy liền cười nhạt: "Mấy chuyện cũ rích từ đời thuở nào rồi, cho dù kẻ rảnh rỗi có thích lôi ra bàn tán thì có liên can gì đến ta chứ? Ngày đó ta đã dám ký giấy hòa ly, thì từ lâu đã chẳng màng đến những lời đàm tiếu chốn hậu thế rồi."
Lục Trạc liếc nhìn nàng một cái: "Mời nàng đến chúc mừng tiệc thôi nôi của An ca nhi là ý của tổ mẫu và Tứ thẩm. Ít ngày nữa thiếp mời sẽ được gửi đến phủ Quận chúa, ta chỉ là vô tình gặp Quận chúa ở đây nên báo trước một tiếng mà thôi. Đi hay không đi, tất thảy đều tùy vào tâm ý của Quận chúa."
Ngụy Nhiêu nghe đến đây thì lòng bỗng mềm xuống. Lão phu nhân trước nay đối xử với nàng rất tốt, mà nàng với đứa trẻ của Tứ phu nhân lại càng có một mối duyên phận không thể nói cho ngoại nhân biết.
Đúng lúc này, Khang công công bỗng nhiên dẫn theo một vị thần tử bước ra ngoài.
Ngụy Nhiêu vốn không ôm hy vọng gì nhiều, liền khẽ nắm hờ hai bàn tay lại chuẩn bị tinh thần chờ tiếp.
"Quận chúa, Hoàng thượng truyền người tiến vào." Khang công công liếc nhìn Lục Trạc một cái, rồi tươi cười quay sang nói với Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu trong nháy mắt vui mừng rạng rỡ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhướng lên. May quá, cuối cùng nàng cũng không cần phải đứng đợi thêm nữa!
Vạt váy của bộ triều phục rất dài, Ngụy Nhiêu khẽ dùng hai tay vén váy lên, cẩn thận từng li từng tí bước lên những bậc thềm đá.
Lục Trạc đứng ở bên dưới thềm đá, dáng người thẳng tắp như ngọc thụ lâm phong. Hắn ngước nhìn nàng đi thoăn thoắt vào Ngự thư phòng, dáng vẻ rực rỡ, phấn chấn chẳng khác nào một con chim phượng hoàng đang xòe chiếc đuôi đỏ kiêu sa.
Ngay trước khi đặt chân vào bên trong đại điện, Ngụy Nhiêu kịp thu liễm lại sự hưng phấn vì vừa được thoát khỏi hàng dài chờ đợi của mình.
"Thần nữ Ngụy Nhiêu, khấu kiến Hoàng thượng."
Tiến vào trong, Ngụy Nhiêu quỳ sụp xuống mặt đất, miệng hô vang những lời cảm tạ sâu sắc, cung kính thực hiện đại lễ ba quỳ chín lạy với Nguyên Gia Đế.
Nguyên Gia Đế mỉm cười, ra hiệu cho Khang công công ban ghế ngồi và ban trà cho nàng.
"Nhiêu Nhiêu đợi lâu rồi phải không? Sớm biết hôm nay có nhiều chính sự như vậy, trẫm đã đổi sang một ngày khác để triệu kiến ngươi." Nguyên Gia Đế nâng bát trà lên, trước khi nhấp một ngụm liền cười nói với Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu thừa hiểu, nếu Nguyên Gia Đế ưu tiên gặp nàng trước những vị đại thần đang có chính sự khẩn cấp cần bẩm báo kia, thì điều đó sẽ chẳng tốt cho cả hai người chút nào.
"Hoàng thượng ban hậu thưởng cho thần nữ, trong lòng thần nữ vui mừng khôn xiết, cho dù có phải đứng thêm một ngày nữa cũng chẳng thấy mệt mỏi chút nào đâu ạ." Ngụy Nhiêu hoạt bát đáp lời. Lúc này, thái độ của Nguyên Gia Đế đối với nàng giống như một bậc bề trên đang nói chuyện với vãn bối trong nhà, nên Ngụy Nhiêu cũng không quá câu nệ, vốn dĩ bản tính của nàng cũng chẳng phải kiểu người gò bó, rụt rè.
Nguyên Gia Đế gật gật đầu, ân cần hỏi han xem Ngụy Nhiêu ở tại phủ Quận chúa có quen thuộc, thoải mái không.
Phủ Quận chúa đương nhiên là rất tốt, chỉ là trong lòng Ngụy Nhiêu vẫn luôn canh cánh một nỗi hoang mang.
Sau khi uống vài hớp trà cho nhuận họng, Ngụy Nhiêu một lần nữa quỳ xuống, bất an lên tiếng hỏi: "Hoàng thượng, được sắc phong làm Quận chúa, thần nữ thực sự vô cùng vinh hạnh và vui mừng. Chỉ là... thần nữ vốn mang tiếng xấu ở bên ngoài, rất sợ bản thân hành xử không cẩn thận lại làm ra chuyện gì khiến người đời chỉ trích. Hoàng thượng, thần nữ tự mình chịu tiếng xấu thì không sao, nhưng lại sợ làm liên lụy đến anh danh của ngài, phụ lòng khổ tâm của ngài. Cho nên, kính xin Hoàng thượng chỉ điểm cho thần nữ biết, phải làm thế nào mới có thể làm tốt một Hiếu Nhân Quận chúa?"
Ngụy Nhiêu thực sự lo sợ Nguyên Gia Đế sẽ muốn nàng phải sống rập khuôn, gò bó theo kiểu các vị khuê tú đoan trang, quy củ thông thường.
Nguyên Gia Đế bật cười, phẩy tay ra hiệu cho Ngụy Nhiêu đứng lên trước.
Ngụy Nhiêu đứng dậy, hai bàn tay nhỏ nhắn lộ rõ vẻ thấp thỏm đan chặt vào nhau.
Nguyên Gia Đế ngồi phê duyệt tấu chương đã mệt, liền chắp tay sau lưng đứng dậy, sải bước đi đến bên bệ cửa sổ của Ngự thư phòng, đồng thời vẫy tay gọi Ngụy Nhiêu qua đó.
Ngụy Nhiêu khép nép bước tới, đứng ở phía sau bên cạnh Nguyên Gia Đế.
Cánh cửa sổ của Ngự thư phòng đang mở rộng. Từ góc nhìn này, người ta có thể thu vào tầm mắt những cung điện nguy nga ở cự ly gần, xa hơn nữa là toàn cảnh kinh thành phồn hoa, cùng với bầu trời xanh bao la, khoáng đạt vô tận.
"Nhiêu Nhiêu có biết, vì sao trẫm lại muốn phong ngươi làm Quận chúa không?" Nguyên Gia Đế khẽ xoay nhẹ cổ cho đỡ mỏi, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Ngụy Nhiêu cúi đầu, nhỏ giọng đáp: "Là vì Hoàng thượng thương tiếc thần nữ ạ."
Nguyên Gia Đế mỉm cười nói: "Là thương tiếc, mà cũng là bù đắp. Nhưng vô luận là vì lý do gì, trẫm đều hy vọng ngươi có thể sống một đời an tâm, thuận sướng. Nếu như chỉ vì cái danh hiệu Quận chúa này mà khiến ngươi phải làm việc trái với bản tính, khắp nơi đều bị gò bó cản trở, sống trong cảnh u uất buồn rầu, thì chẳng phải việc ban thưởng này lại biến thành trẫm đang trừng phạt ngươi hay sao?"
Ánh mắt Ngụy Nhiêu bỗng chốc sáng bừng lên.
Nguyên Gia Đế nói tiếp: "Phong hiệu của ngươi là Hiếu Nhân. Chỉ cần ngươi một lòng hiếu thuận với trưởng bối, biết thương xót kẻ khốn khổ và tích cực làm việc thiện, như vậy là đã hoàn toàn xứng đáng với phong hiệu này rồi, cũng sẽ không phụ lòng khổ tâm của trẫm. Còn về những chuyện khác, ngươi cứ việc tùy tâm sở dục mà sống. Chỉ cần không xúc phạm đến luật pháp triều đình, trẫm tất thảy đều sẽ dung túng cho ngươi."
Nói đến đây, Nguyên Gia Đế quay nửa người lại, ánh mắt tràn ngập vẻ ôn hòa, bao dung nhìn Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu hoàn toàn thông suốt, một lần nữa quỳ sụp xuống dập đầu tạ ơn!