Gả Kim Thoa

Chương 87: Con Đối Với Lục Trạc, Thực Sự Không Chút Lưu Luyến



Đúng như lời Lục Trạc nói, ngày thứ hai Ngụy Nhiêu liền nhận được thiếp mời do Anh quốc công phủ gửi tới. Đây là tấm thiếp do chính tay Tứ phu nhân viết, lời lẽ bên trong ẩn chứa ý tứ cảm kích mà có lẽ chỉ có một mình Ngụy Nhiêu mới hiểu được.

Người tới đưa thiếp cũng là Tích Thúy, đại nha hoàn thân cận bên người Tứ phu nhân.

"Quận chúa, phu nhân rất là thương nhớ ngài. Khi tiểu thiếu gia đầy tháng, phu nhân đã vô cùng tiếc nuối vì ngài không thể đến dự. Phu nhân nói, xin ngài nhất định phải đến xem tiểu thiếu gia chọn đồ đoán tương lai*."

* Chọn đồ đoán tương lai: Hay còn gọi là tục "thôi nôi" hoặc "bốc miếng" (thắp tuổi), cho đứa trẻ chọn đồ vật trong ngày tròn 1 tuổi để dự đoán nghề nghiệp tương lai.

Tích Thúy thật thà nói. Bản thân nàng cũng không hiểu vì sao phu nhân nhà mình lại dặn dò nhất quyết phải thuyết phục được vị Quận chúa bây giờ, và cũng chính là Thiếu phu nhân ngày trước.

Ngụy Nhiêu liền nghĩ đến ngày hội Nguyên Tiêu năm đó, Tứ phu nhân bị lời ra tiếng vào của hai kẻ tiểu nha hoàn làm cho tức giận đến mức chạy vào trong rừng trúc khóc lớn một trận. Tứ phu nhân mong mỏi con cái như vậy, kết hôn chín năm mới được như nguyện sinh ra An ca nhi, nàng ấy khẳng định là mười phần yêu thương An ca nhi. Mà có bao nhiêu yêu thương, thì sẽ có bấy nhiêu cảm kích đối với ơn huệ bắc cầu dắt mối của nàng.

Nàng đi chuyến này, vừa là nhận tấm lòng cảm kích của Tứ phu nhân, vừa là gửi gắm lời chúc phúc của mình dành cho An ca nhi, như vậy trong lòng Tứ phu nhân mới có thể triệt để viên mãn.

"Nhận được ý tốt của phu nhân, tiệc thôi nôi của tiểu công tử ta nhất định sẽ đến thăm." Ngụy Nhiêu khép thiếp mời lại, mỉm cười đáp.

Tích Thúy vui mừng khôn xiết, liền trở về phục mệnh.

Ngụy Nhiêu lại bảo Ngụy công công sắp xếp, mời người của tiệm trang sức mang mấy bộ khóa trường mệnh* tới, nàng muốn chọn một chiếc để làm quà tặng cho An ca nhi.

* Khóa trường mệnh: Chiếc khóa cầu bình an, sống lâu, thường làm bằng vàng hoặc bạc để đeo cho trẻ nhỏ.

Phía tiệm trang sức vừa nghe nói là Hiếu Nhân quận chúa mới được sắc phong muốn mua đồ, lập tức cử quản sự đắc lực nhất mang những bộ khóa trường mệnh tốt nhất trong tiệm đến. Đừng nhìn Ngụy Nhiêu ở dân gian tiếng tăm không được tốt lắm, nhưng tuyệt đối không một ai nghi ngờ tài lực của nàng. Lúc trước Ngụy Nhiêu vội vàng xuất giá, của hồi môn đã kéo dài cả một con phố, huống chi khi nàng hòa ly còn có thể mang đi năm vạn lượng tiền sính lễ của Anh quốc công phủ, và lại càng không cần phải nói, phía sau lưng nàng còn có một vị dượng là người giàu nhất Tấn thành.

Có người chỉ trích Ngụy Nhiêu đủ điều không hợp khuôn phép, nhưng tất cả những ai không giàu có bằng Ngụy Nhiêu thì đều sẽ ngưỡng mộ sự phú quý của nàng. Hơn nữa, Ngụy Nhiêu còn được Nguyên Gia đế đặc biệt phong làm Quận chúa, trên cơ sở có tiền tài lại có thêm tôn vinh. Sở hữu một tòa phủ đệ bề thế, lại được thịnh sủng như thế, nàng mảy mảy đều không hề thua kém các công chúa!

Thế nhưng bản triều lại không có công chúa, ba vị vương gia đều còn trẻ, chỉ có Đoan vương là đã có vương phi nhưng sinh ra đều là con trai. Nói cách khác, Ngụy Nhiêu chính là vị Quận chúa duy nhất trong kinh thành hiện tại!

Tiệm trang sức mang đến đầy đủ thành ý, Ngụy Nhiêu chọn xong quà cho An ca nhi liền cưỡi lên con tuấn mã trắng muốt của mình. Nàng mặc trang phục nữ tử, đeo lên mạng che mặt rồi rời khỏi phủ Quận chúa.

Ngụy công công và Bích Đào cưỡi ngựa đi theo hai bên tả hữu, ngoài ra còn có bốn hộ vệ hộ tống trước sau.

Dân chúng trên phố nhao nhao buông công việc trong tay xuống, ngẩng đầu kiễng chân nhìn ra xa, ngắm nhìn Hiếu Nhân quận chúa đang thúc ngựa đi tới.

Bạch mã dưới tòa của Quận chúa toàn thân trắng muốt như tuyết, không một sợi lông tạp, tỏa ra hào quang sáng ngời dưới ánh xuân rực rỡ.

Quận chúa mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ chót dành cho nữ tử, dải lụa hoa lệ rủ trên lưng ngựa trắng, cùng nhau tỏa ra thứ ánh sáng mê người.

Quận chúa đeo một chiếc mạng che mặt mỏng manh, bờ môi đỏ mọng cùng chiếc mũi ngọc tinh xảo ẩn hiện mập mờ.

Nàng sở hữu một đôi mắt phượng nhìn quanh sinh huy*, ánh mắt hướng về nơi nào dường như cũng ẩn chứa vô hạn nhu tình và phong lưu.

* Nhìn quanh sinh huy: Ánh mắt long lanh, sắc sảo, mỗi khi nhìn quanh đều tỏa ra thần thái, hào quang cuốn hút.

Dưới sự hộ tống của thị vệ, Quận chúa đi về phía cửa thành.

Mãi đến khi bóng dáng của Quận chúa biến mất, dân chúng mới đột nhiên hoàn hồn. Những người dân này từng a dua theo đuôi, chế giễu tứ tiểu thư Ngụy gia bị Anh quốc công phủ ghẻ lạnh nên tự xin hòa ly, họ cũng từng say sưa phỏng đoán tứ tiểu thư Ngụy gia sẽ trốn trong khuê phòng với tinh thần chán nản, không còn mặt mũi nào nhìn ai. Thế nhưng hôm nay, tứ tiểu thư Ngụy gia, Hiếu Nhân quận chúa lại chói mắt như một viên minh châu, như chim loan sa xuống nhân gian, từ đầu đến chân đều tỏa ra hào quang rực rỡ.

Nơi nào có vẻ gì là nghèo túng chứ?

Nếu như thế này mà gọi là nghèo túng, thì xin ông trời cũng hãy để cho bọn họ được nghèo túng giống như Quận chúa đi!

.

Ra khỏi cửa thành, Ngụy Nhiêu bắt đầu tăng tốc, thúc ngựa lao nhanh về phía Nhàn trang của ngoại tổ mẫu.

Trước kia khi Thái hậu còn sống, tổ mẫu và ngoại tổ mẫu đều hy vọng nàng gả vào vọng tộc để có được sự che chở, muốn nàng trang điểm đoan trang một chút, muốn nàng không được cưỡi ngựa trước mắt bao người, cho nên mỗi lần Ngụy Nhiêu đến Nhàn trang đều phải ngồi xe ngựa, đi chậm rãi mất hơn một canh giờ mới tới nơi.

Bây giờ Thái hậu không còn nữa, Ngụy Nhiêu không cần phải tìm kiếm sự che chở từ nhà chồng nữa, đến cả Nguyên Gia đế cũng nói nàng có thể tùy ý làm những gì mình thích, vậy thì Ngụy Nhiêu còn cố kỵ điều gì chứ?

Bị giữ chân ở nội trạch hơn một năm trời, lúc này Ngụy Nhiêu vô cùng tận hưởng cảm giác một lần nữa được giục ngựa lao nhanh. Cơn gió lạnh đầu xuân không làm nàng cảm thấy rét buốt, ngược lại còn thổi bay đi sự trầm uất yên ắng suốt hơn một năm qua.

Lúc thì lao đi vun vút, lúc lại thong thả chạy chậm tùy theo phong cảnh xung quanh, chỉ sau nửa canh giờ, nhóm người Ngụy Nhiêu đã đứng trước cửa Nhàn trang.

Bản thân Ngụy Nhiêu chính là tấm lệnh bài có thể tùy ý ra vào Nhàn trang. Sau khi giao con tuấn mã cho hạ nhân, Ngụy Nhiêu mỉm cười chạy thẳng vào bên trong.

Thọ An quân đã nhận được tin ngoại tôn nữ dọn đến phủ Quận chúa, đoán rằng mấy ngày nay nàng sẽ đến thăm mình. Lúc này ở trong phòng nghe thấy tiếng Ngụy Nhiêu hưng phấn gọi "Ngoại tổ mẫu", Thọ An quân chẳng chút ngạc nhiên, cười ra hiệu cho nha hoàn hầu hạ bên cạnh đi vén rèm lên.

Ngụy Nhiêu vội vã chạy vào, nhìn thấy ngoại tổ mẫu đang ngồi trên giường, ánh mắt từ ái cưng chiều ấy đột nhiên lại làm nàng nhớ đến một vị lão nhân khác.

Ngụy Nhiêu bỗng nhiên bật khóc, nhào vào lòng Thọ An quân mà sụt sùi nức nở.

Thọ An quân giật nảy mình, vỗ vỗ vai nàng hỏi: "Sao thế, làm sao vậy chứ? Vừa rồi chẳng phải còn đang vui vẻ lắm sao? Ai làm con chịu uất ức rồi?"

Ngụy Nhiêu thút thít nói: "Không ai làm con uất ức cả, nhìn thấy người, con lại nhớ tới tổ mẫu."

Thọ An quân đã hiểu, bà v**t v* mái đầu của tiểu cô nương... à không, nay đã là đại cô nương, khẽ khuyên nhủ: "Nhớ bà ấy là phải đạo, tổ mẫu con thương con như vậy, con mà không nhớ bà thì chẳng hóa ra kẻ bạc nghĩa sao. Bất quá, nghĩ lại mấy tháng cuối đời đau đớn kia của nàng, đi sớm một chút đối với bà ấy cũng là sự giải thoát. Bây giờ bà ấy đến thế giới bên kia rồi, được ăn ngon mặc đẹp, lại còn có tổ phụ con nghe quát tháo sai bảo, sống không biết chừng còn sung sướng đến nhường nào."

Bờ vai Ngụy Nhiêu khẽ run lên, nàng vừa lau nước mắt vừa ngẩng đầu lên, hờn dỗi trách: "Tổ mẫu mới không quát tháo tổ phụ đâu, tổ mẫu là người có tính tình tốt nhất đấy."

Thọ An quân khẽ véo mũi nàng: "Phải rồi, tổ mẫu con tính tình tốt nhất, còn ngoại tổ mẫu mới là kẻ nóng nảy bạo chúa."

Có ngoại tổ mẫu tấu hài, pha trò như thế, Ngụy Nhiêu triệt để nín khóc.

Nàng đem những lời Nguyên Gia đế dặn dò kể lại cho ngoại tổ mẫu nghe.

Thọ An quân gật gật đầu: "Đoán được rồi, hoàng thượng đã quan tâm đến nương con thì sẽ không để con phải chịu uất ức. Trước kia là ngại vướng bận Thái hậu, hiện tại liền một hơi bù đắp hết cho con."

"Nhưng nếu hoàng thượng muốn bù đắp cho con, vì sao vẫn chưa đón mẫu thân hồi cung ạ?" Ngụy Nhiêu có chút hoang mang.

Thọ An quân cười nói: "Nếu như Thái hậu vừa đi mà hoàng thượng liền đi đón nương con, các đại thần sẽ nói thế nào? Cứ chờ xem đi, năm nay chắc là hẵng còn chưa được đâu."

Khi chưa biết tình hình của nữ nhi ở hành cung, Thọ An quân quả thực không nắm bắt được tâm tư của Nguyên Gia đế. Nhưng sau khi ngoại tôn nữ đi hành cung một chuyến và kể lại thực tình cho bà nghe, trong lòng Thọ An quân liền đã có tính toán.

"Vậy đợi khi mẫu thân hồi cung, con ở ngoài cung làm theo ý mình như thế, liệu có gây thêm phiền phức cho mẫu thân không ạ?"

"Làm sao có thể chứ, ai ai cũng biết tác phong của ba đời tổ tôn chúng ta rồi, con mà đột nhiên đổi tính trở nên 'ngoan hiền', những kẻ có tâm địa ngược lại mới hoài nghi con đang mưu đồ chuyện khác. Với lại, cái đầu nhỏ của con nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, con chỉ cần quản tốt chính mình là được. Đúng như hoàng thượng đã nói, chỉ cần không phạm vào luật pháp, con làm cái gì cũng không sao cả. Chuyện trong cung tự có nương con lo liệu, nó còn cần con phải bận tâm thay hay sao?"

Bị mắng cho một trận, Ngụy Nhiêu liền rúc vào vai ngoại tổ mẫu nũng nịu.

Thọ An quân bật cười.

Ngụy Nhiêu liền nhắc đến tiệc thôi nôi của Anh quốc công phủ.

Thọ An quân tỏ thái độ tán thành: "Như vậy cũng tốt, xung hỷ rồi lại hòa ly, hòa ly xong vẫn tiếp tục đi lại, cũng coi như con cùng Anh quốc công phủ kết một đoạn thiện duyên. Vừa hay có thể đập tan những lời đồn đại kia, tội gì mà không làm?"

Ngụy Nhiêu nhỏ giọng nói: "Con là nể mặt Tứ phu nhân và Lão phu nhân mới đi, chứ chẳng thèm quan tâm người bên ngoài nói thế nào đâu."

Thọ An quân nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại mịn màng của nàng: "Đó là đương nhiên, Nhiêu Nhiêu của chúng ta đi thẳng ngồi ngay, mới không thèm sợ ba cái lời đồn nhảm."

Ngụy Nhiêu cười hắc hắc, ôm lấy eo của lão thái quân nói: "Ngoại tổ mẫu, phủ Quận chúa của con đã sửa sang xong rồi, người dọn qua đó ở với con đi? Tòa nhà lớn như vậy, một mình con ở trống trải lắm."

Thọ An quân từ chối: "Ta mới không đi, phủ Quận chúa của con dù có tốt đến mấy cũng không bằng Nhàn trang của ta. Ngoại tổ mẫu cứ ở Nhàn trang dưỡng lão thôi, đi đâu cũng không bằng ở đây. Nhiêu Nhiêu nếu như ngại phủ đệ quá rộng lớn, trống trải, vậy thì mau chóng tìm cho mình một vị Quận mã gia đi, sinh thêm vài đứa nhỏ là sẽ hết trống trải ngay thôi."

Ngụy Nhiêu liền đáp: "Con mới không thèm đâu. Vừa mới có được một tòa phủ đệ, một mình con còn ở chưa đã thèm, mới không muốn nhanh như vậy đã rước thêm một người về."

Thọ An quân chăm chú quan sát thần sắc của ngoại tôn nữ, thử dò xét: "Con đối với Lục Trạc, thực sự không có một chút lưu luyến nào sao?"

Ngụy Nhiêu suýt chút nữa thì rớt cả cằm vì kinh ngạc: "Tại sao con lại phải lưu luyến hắn chứ?"

Thọ An quân nói: "Không bàn đến thân phận, thì riêng dung mạo của hắn..."

Ngụy Nhiêu xì một tiếng: "Hắn quả thực trông rất bảnh bao, nhưng con thì kém cạnh chắc? Dựa vào cái gì hắn có thể hấp dẫn một đống khuê tú tranh nhau sứt đầu mẻ trán đòi gả cho hắn, còn con lại không thể hấp dẫn một đám nam nhi tốt đẹp tranh nhau muốn làm Quận mã gia của con chứ?"

"Thế gian đối với yêu cầu về một người chồng tốt, người vợ hiền là không giống nhau..."

"Vậy thì con không gả nữa! Ai cảm thấy con sẽ là một người vợ tốt của họ, ai đến tranh đến cướp con, thì con sẽ chọn ra một người xứng đôi với mình từ trong số đó. Nếu như không có ai đến, con có tiền, có nhà lại có cả địa vị tôn vinh, việc gì phải làm khổ chính mình mà gả cho một nam nhân xem thường con hoặc không xứng với con chứ?" Ngụy Nhiêu nói một hơi không vấp váp.

Thọ An quân hoàn toàn chịu thua. Nha đầu này tuổi còn trẻ mà suy nghĩ xem ra lại y hệt như bà năm đó. Thời điểm bà xuất cung, dù đã là từ nương bán lão*, vẫn có những gã góa vợ già tự tin tràn đầy tìm đến tận cửa cầu hôn, hoặc là mưu đồ tài sản, hoặc là thèm khát nhan sắc của bà. Thế nhưng Thọ An quân một người cũng chướng mắt, thà ở lại Nhàn trang tự mình làm chủ cuộc đời còn hơn.

* Từ nương bán lão: Thành ngữ chỉ người phụ nữ tuy đã bước sang tuổi trung niên nhưng vẫn còn giữ được nét xuân sắc, mặn mà và quyến rũ.

"Đúng đúng đúng, nghĩ như vậy là được rồi. Nhiêu Nhiêu của chúng ta còn trẻ, có nhiều thời gian để thong thả kén chọn. Ngoại tổ mẫu không tin nam nhi tốt ở kinh thành này đều mù mắt cả, đến mức không một ai nhìn ra cái tốt của con."

Hai tổ tôn thủ thỉ với nhau rất nhiều lời thân mật, hận không thể bù đắp lại hết những chuyện của hơn một năm qua.

Chỉ là nói chưa được bao lâu thì cữu mẫu của Ngụy Nhiêu, Vương thị nhận được tin tức liền vội vã tìm đến.

Thọ An quân nháy mắt với Ngụy Nhiêu một cái, rồi bảo nha hoàn mời Vương thị vào phòng.

"Cữu mẫu, xa cách lâu như vậy, thân thể của người vẫn khỏe chứ ạ?"

Tâm trạng Ngụy Nhiêu đang tốt, vừa nhìn thấy Vương thị, nàng liền nở nụ cười nhẹ nhàng, hành lễ hỏi thăm.

Trước khi đến đây, Vương thị vẫn luôn hình dung xem một Ngụy Nhiêu sau khi hòa ly, trở về nhà đóng cửa không ra ngoài suốt một năm trời giờ sẽ biến thành cái dạng gì. Là tiều tụy gầy gò, hay là đang tìm đến chỗ Lão thái quân để khóc lóc kể lể uất ức? Không ngờ vừa bước vào cửa, bà liền nhìn thấy một Ngụy Nhiêu đẹp tựa đóa hoa thược dược. Cô nương mười tám tuổi, mày ngài mắt phượng kiều diễm đã hoàn toàn nở rộ, vừa kỳ diễm lệ chất lại vừa quyến rũ vương vấn. Nàng khẽ nở nụ cười duyên dáng, khiến cho Vương thị nhìn thấy cũng phải giật mình, tim đập thình thịch.

Vương thị kinh ngạc đến ngây người nhìn Ngụy Nhiêu, đến mức không hề nghe thấy nàng vừa nói những gì.

Mà Ngụy Nhiêu nhìn Vương thị lúc này, lại thấy bà trông có vẻ già đi rất nhiều so với lần gặp mặt trước.

Lần trước Ngụy Nhiêu gặp Vương thị là vào ngày Chu Huệ Trân xuất giá. Cưới được một vị con rể như Thế tử gia của Tây Đình hầu phủ, Vương thị khi ấy hồng quang đầy mặt, nhìn trẻ ra đến vài tuổi. Thế nhưng mới vừa trôi qua hơn một năm, nếp nhăn nơi khóe mắt của Vương thị lại càng hằn sâu hơn.

Chẳng lẽ Chu Huệ Trân ở Tây Đình hầu phủ sống không được tốt lắm sao?

Về tình hình bên trong Tây Đình hầu phủ, Ngụy Nhiêu chưa từng nghĩ rằng sau khi Chu Huệ Trân gả qua đó có thể sống một cuộc đời quá mức thoải mái, tưới nhuần. Chỉ là chính Chu Huệ Trân nhất định đòi gả, nàng ta lại thực sự sở hữu một dung nhan sắc sảo xinh đẹp. Ngụy Nhiêu vốn nghĩ rằng, nể mặt tư sắc của Chu Huệ Trân, Hàn Liêu hẳn là cũng sẽ sủng ái nàng ta được ba năm hai năm chứ?

Chẳng lẽ tên Hàn Liêu kia còn không bằng cầm thú hơn cả những gì nàng dự đoán?

Vương thị đương nhiên sẽ không ở trước mặt Ngụy Nhiêu mà nói xấu về cuộc sống của con gái mình. Chờ sau khi Vương thị rời đi, Thọ An quân mới chọn ra vài chuyện để kể với Ngụy Nhiêu.

Nói đến chuyện này, khi Chu Huệ Trân xuất giá, Thọ An quân đã cố ý tặng Liễu ma ma làm của hồi môn cho tôn nữ. Liễu ma ma dù sao cũng là người bước ra từ trong cung, loại minh thương ám tiễn* nào mà chưa từng thấy qua? Có bà che chở, Chu Huệ Trân cũng không đến mức phải chịu thiệt thòi lớn trong tay bà mẹ chồng là Tây Đình hầu phu nhân, cùng đám con đích con thứ của Hàn Liêu.

* Minh thương ám tiễn: Chỉ những mưu mô, thủ đoạn hãm hại nhau, cả công khai (thương đâm trước mặt) lẫn ngấm ngầm (tên bắn lén sau lưng).

Thế nhưng thứ Chu Huệ Trân muốn không chỉ là không chịu thiệt thòi, nàng ta còn muốn có được sự sủng ái của Hàn Liêu. Giống như sự sủng ái mà nàng ta từng chứng kiến Lục Trạc dành cho Ngụy Nhiêu, muốn Hàn Liêu phải nâng niu nàng ta ở trong lòng bàn tay.

Vừa mới bắt đầu, Hàn Liêu quả thực có sủng ái nàng ta được hai tháng. Nhưng sự mới mẻ trôi qua thật nhanh, Hàn Liêu sau đó chỉ chịu sủng ái Chu Huệ Trân vào ban đêm. Khi Chu Huệ Trân muốn hắn nói đỡ cho mình trước mặt mẹ chồng, Hàn Liêu im hơi lặng tiếng, lúc Chu Huệ Trân muốn hắn giáo huấn những đứa con không kính trọng nàng ta, Hàn Liêu lại mắt nhắm mắt mở cho qua, đến khi Chu Huệ Trân giận dỗi với hắn, Hàn Liêu liền trực tiếp bỏ sang viện tử của tiểu thiếp.

Chu Huệ Trân trong cơn tức giận đã bỏ về nhà ngoại.

Hàn Liêu sửng sốt để mặc nàng ta ở đó suốt một tháng trời mới thèm đến đón. Hắn dùng lời ngon tiếng ngọt, dịu dàng chu đáo dỗ dành một hồi là đã dễ dàng rước được người về. Nhưng sau khi trở lại Tây Đình hầu phủ, đãi ngộ của Chu Huệ Trân còn chẳng bằng trước khi cãi nhau. Nàng ta khóc, nàng ta náo loạn, Hàn Liêu liền lạnh lùng buông một câu, Chu Huệ Trân còn dám chạy về nhà ngoại một lần nữa thì đừng hòng bước chân trở lại, hắn tuyệt đối sẽ không đi đón.

Chu Huệ Trân vừa nghĩ đến nỗi thất vọng, lo âu, cháy lòng cháy dạ trong suốt một tháng dài chờ đợi trước đó, nào còn dám chạy nữa?

Ngay cả việc Chu Huệ Trân muốn sinh một đứa con để làm chỗ dựa vững chắc, nàng ta cũng không thể toại nguyện, hơn một năm qua vẫn chưa có tin vui.

Vương thị chính là vì chuyện này mà phát sầu.

Những điều này, kỳ thật đều nằm trong dự tính của Ngụy Nhiêu.

"Ngoại tổ mẫu, người tính khi nào sẽ thuyết phục biểu tỷ rời bỏ Hàn gia?" Ngụy Nhiêu quan tâm đến điều này hơn.

Thọ An quân thở dài: "Ta tính toán thế nào cũng vô dụng, chuyện này phải xem bản thân nó. Khi nào nó hoàn toàn hết hy vọng, tự khắc sẽ trở về thôi."

Tôn nữ tính tình cố chấp, Thọ An quân có thể làm lúc này chính là an bài Liễu ma ma chăm sóc cho nàng ta, rồi giữ lại một phần gia sản chờ nàng ta quay đầu.

"Đúng rồi, Huệ Châu đâu rồi ạ?"

"Tiểu thư nhà Lưu lý chính sắp xuất các* rồi. Trước khi xuất giá nàng ấy có mở tiệc chiêu đãi các tỷ muội thân thiết, Huệ Châu có giao hảo với nàng ấy nên đã đi ăn tiệc rồi."

* Xuất các: Con gái thời xưa đi lấy chồng.