Hôm nay khách khứa ra vào tấp nập, có không ít người là thân thích bên nhà ngoại của tổ mẫu.
Bà ấy làm tổ mẫu mất mặt mà tự mình không biết.
Tổ mẫu nể mặt bà nên không trách mắng ngay tại chỗ.
Mà quay sang nói với phụ thân ta.
Bà muốn tự tay nuôi dưỡng ta bên mình.
Mẫu thân dù có ngu ngốc đến đâu cũng hiểu được sự khác biệt giữa một đứa con gái được nuôi dạy dưới gối của đích mẫu hầu phủ và một đứa nuôi cạnh bà.
Mẫu thân hướng về phía phụ thân vừa khóc vừa náo loạn, muốn tổ mẫu nuôi dưỡng cả đại tỷ nữa.
Tổ mẫu tự nhiên không chịu.
Mẫu thân đâu có biết, để có được cái nhìn vừa mắt của tổ mẫu, ta đã phải đ.á.n.h đổi những gì.
Mỗi ngày từ canh năm, ta đã phải thức dậy ra vườn hứng sương sớm để pha trà cho tổ mẫu.
Buổi trưa phải theo v.ú nuôi học làm những món bánh ngọt mà tổ mẫu thích ăn.
Ngoài những bài vở nặng nề ở trường học, ta còn phải đọc thông kinh thư, tìm hiểu các phương t.h.u.ố.c bồi bổ cơ thể.
Ngay cả nét chữ này, cũng là mô phỏng theo vị đại gia mà tổ mẫu yêu thích.
Hành động để cầu sinh này của ta, vừa xiểm nịnh, vừa hèn mọn, lại vừa gian nan biết bao!
Mẫu thân làm sao hiểu được nỗi khổ cực của ta.
Từ sau khi tổ mẫu từ chối nuôi dưỡng đại tỷ, mẫu thân liền dồn hết tâm sức vào việc bồi dưỡng nàng ta.
Số bạc bà đổ vào gương mặt của đại tỷ mỗi năm nhiều không đếm xuể.
Bà từ bỏ việc dạy đại tỷ viết sách luận, chỉ bắt nàng ta chuyên tâm học thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa.
Bà bảo đại tỷ, những thứ đó là thú vui chốn khuê phòng, là phương thức để vun đắp tình cảm phu thê.
Bà nói, chỉ có tiền đồ của nam nhân mới là tương lai của nữ t.ử.
Bà ngày ngày thắp hương khấn vái, chỉ mong đại tỷ có thể gả vào hào môn thế gia.
Mấy lời này lọt vào tai tổ mẫu, khiến bà tức giận đập vỡ mấy chiếc chén trà.
Tổ mẫu dùng quy củ nghiêm khắc để nuôi dạy ta.
Bà bắt ta học cưỡi ngựa, học b.ắ.n cung, bắt ta phải tinh thông sử sách, học cả việc kinh doanh mua bán.
"Vụ Hiểu, dung nhan rồi cũng có ngày tàn phai, chỉ có bản thân tự đứng vững được thì mới là chỗ dựa chân chính.
"Kẻ khác đều không đáng tin cậy.”
"Dùng nhan sắc để hầu hạ người thì được mấy thuở tốt tươi? Trên đời này, làm gì có mấy nam nhân thâm tình được như phụ thân con.”
"Mẫu thân con gặp được một người, liền ngỡ nam nhân trên đời này đều như thế cả.”
"Nàng ta đang hại c.h.ế.t tỷ tỷ con rồi."
Ta và đại tỷ vốn không thân thiết, nàng chán ghét ta, cũng coi thường ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng đinh ninh là ta đã phản bội mẫu thân, đứng về phía tổ mẫu.
Sau lễ cập kê, tổ mẫu đã định liệu cho ta một mối hôn sự.
Nhà trai là Lâm Luật, con trai độc nhất của Tả võ đại phu.
Tuy chức quan của cha hắn chỉ là lục phẩm, nhưng gia cảnh đơn giản, mẫu thân hắn mất sớm, gả qua đó sẽ không có nỗi lo về mẹ chồng.
Nhà thúc thúc hắn làm chỗ dựa kinh thương, gia sản vô cùng sung túc.
Tổ mẫu và phụ thân đã đích thân khảo hạch học vấn của Lâm Luật, đều khen hắn khoa cử lần này nhất định sẽ đỗ đầu.
Nhật Nguyệt
Các huynh đệ trong nhà vốn là đồng môn với hắn, cũng hết lời bảo đảm phẩm hạnh của hắn đoan chính.
Khen hắn tuy là xuất thân con nhà võ tướng nhưng văn tài phi thường, vượt xa nhiều nhi lang nhà văn quan thanh lưu.
Trong lòng ta rất ưng ý.
Cũng biết tổ mẫu đã hao tốn không biết bao nhiêu tâm tư mới tìm được một nhà tốt như vậy cho ta.
Đại tỷ lại chê bai phụ thân của Lâm Luật chỉ là một quan viên lục phẩm, lạnh lùng nói với ta:
"Ngươi nếu gả cho hắn, sau này đừng có qua lại với ta nữa, hạng nhà sa sút như thế, thật khiến ta không ngẩng mặt lên nổi."
Ta chẳng buồn chấp nhặt với nàng.
"Cũng chẳng có ai muốn qua lại với ngươi."
Ta tự có cái kiêu ngạo của riêng mình.
Dạo gần đây, các buổi yến tiệc du ngoạn ngoài kinh thành, mẫu thân không bỏ sót trận nào, đều dắt nàng ta theo cùng.
Những người nàng ta gặp gỡ đều là con em của các quan viên từ tam phẩm trở lên.
Tổ mẫu dù không thích vẻ phù phiếm của mẫu thân, nhưng cũng hy vọng đại tỷ thực sự gả được vào nhà tốt để lót đường cho các huynh đệ trong nhà.
Thế nên khi mẫu thân đến phòng kế toán rút tiền để sắm sửa trang phục cho đại tỷ, tổ mẫu không hề ngăn cản.
Thậm chí còn sai ma ma mang hai bộ trang sức trong của hồi môn của bà trao cho bà ấy.
Trong lòng ta hiểu rõ, đại gia tộc vốn vinh nhục cùng hưởng, điều tổ mẫu hướng tới là vinh hiển của cả gia tộc.
Nhưng trong lòng ta vẫn không tránh khỏi cảm giác xót xa.
…
Bước vào mùa đông, đại thọ tuyết phủ kín núi, Bạch Lộc thư viện cho các học t.ử nghỉ đón tết.
Lâm Luật đã kịp đến nhà chúng ta trước ngày Tết Táo quân.
Tổ mẫu vì muốn lánh hiềm, cũng vì muốn hôn sự của ta được vẹn toàn mười phần viên mãn, nên từ sớm đã bảo mẫu thân dẫn theo đại tỷ ra ngoài, đến tham gia tiệc thưởng mai của Bình Dương Hầu phu nhân.
Thế nhưng xe ngựa mới đi được nửa đường, đại tỷ lại kêu đau đầu, mẫu thân đành phải quay xe trở về.
Tổ mẫu không vui, nghiêm giọng dặn dò đại tỷ:
"Hôm nay là ngày trọng đại của muội muội ngươi, ngươi hãy ở yên trong viện, đừng có ra ngoài.”
"Ngươi và muội muội ngươi vốn không chung một đường, nó chẳng cản trở gì đến tiền đồ gấm vóc của ngươi cả."
Đại tỷ cụp mắt vâng lời.