Hôm nay tổ mẫu có thể nói là đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư, chuẩn bị vô cùng chu tất.
Bà đem bộ trang sức báu vật dưới đáy rương diện cho ta, lại tìm dung nương khéo tay nhất đến để điểm trang cho ta.
Ta đã lớn khôn, tuy không đến mức xấu xí nhưng quả thực diện mạo tầm thường.
Nay nhờ có xiêm y lộng lẫy, ngược lại cũng nhận được một câu khen ngợi là thanh tú hiền thục.
Chỉ cần ta không đứng cùng một chỗ với đại tỷ thì mọi chuyện cũng không đến nỗi quá tồi tệ.
Những năm này, đại tỷ càng lớn lại càng thêm phần quyến rũ động lòng người.
Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều khiến đám hoa cỏ xung quanh phải lu mờ sắc thắm.
Thật ra, ta vô cùng ngưỡng mộ nàng.
Trước khi tiệc trưa bắt đầu, ta nghe theo lời tổ mẫu, đích thân xuống nhà bếp nấu món canh Lục Quân Tử.
Thân phụ của Lâm Luật bao t.ử không được tốt, dùng món canh này là thích hợp nhất.
Nhật Nguyệt
Sau khi ta vất vả bận rộn xong xuôi bước ra, đi băng qua vòm cửa rủ hoa, thì liền nhìn thấy đại tỷ đang che miệng cười nói với Lâm Luật.
Vành tai Lâm Luật ửng hồng, đôi mắt dừng trên người đại tỷ, mang theo vài phần thẹn thùng.
Lại sợ có phần mạo phạm nên không dám nhìn lâu.
Chút rung động của thiếu niên lang luôn vụng về như thế.
Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay đến mức móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng vẫn phải bấm bụng nhẫn nhịn.
Đại tỷ cười đến mức thuần khiết, rạng rỡ động lòng người:
"Lâm công t.ử, đây chính là muội muội của ta, nói không chừng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ trở thành người một nhà rồi."
Nàng hướng về phía Lâm Luật chớp chớp mắt, lộ ra vẻ tinh nghịch đáng yêu.
Lâm Luật có chút không kìm chế được cảm xúc, tia thất vọng trong mắt hắn thoáng qua rồi biến mất.
"Ta cứ ngỡ——"
Ta như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh ngắt.
"Giang đại tiểu thư, tại hạ đã quá lễ rồi."
Hắn kịp thời dừng lại, thu liễm tâm tình, trong nháy mắt đã lấy lại vẻ trấn định, bắt đầu giữ khoảng cách với đại tỷ.
Hắn ái ngại nhìn ta khẽ mỉm cười, gật đầu một cái, rồi chắp tay bước đi trước một bước.
Hắn cứ ngỡ điều gì cơ chứ?
Chẳng qua là người nhà nói cho hắn biết, người cùng hắn định thân là đích nữ của Giang gia.
Mà đại tỷ của ta lại không hề tự xưng danh tính, ngược lại còn trò chuyện với hắn, khiến hắn hiểu lầm người cùng mình định thân chính là nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhìn về phía Giang Minh Nguyệt, nàng ta cười với ta một tiếng, nắm lấy tay ta, vẻ mặt đầy ngây thơ lại có phần phiền muộn:
"Muội muội, ngươi nói xem lát nữa khi dùng cơm, nếu Lâm công t.ử nói muốn cưới ta thì phải làm sao bây giờ?"
Ta mỉm cười:
"Vậy thì ngươi cứ gả đi."
Nàng ta không nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách đầy t.h.ả.m hại của ta, liền cảm thấy vô vị mà buông lỏng tay ta ra.
"Gia cảnh như hắn, xứng với tướng mạo tầm thường như ngươi là vừa vặn nhất."
Gò má nàng ta hiện lên vệt hồng nhạt:
"Còn ta ấy mà, là để xứng với bậc vương tôn công t.ử, bằng không chẳng phải là phụ lòng mẫu thân đã ban cho ta gương mặt mỹ nhân này sao."
Ta nhìn đăm đăm vào gương mặt nghiêng nước nghiêng thành kia của nàng.
Dù trong lòng ta có chán ghét nàng ta đến đâu, cũng không thể không gật đầu thừa nhận:
"Quả thực dung mạo bất phàm."
Lời tâng bốc của ta khiến nàng ta vô cùng đẹp lòng.
Thế nhưng, kẻ ngu ngốc lại sở hữu dung mạo quá đỗi xinh đẹp, liệu có thực sự là chuyện tốt không?
…
Sau khi bữa tiệc bắt đầu, gia nhân bưng món canh Lục Quân T.ử do ta nấu lên, tổ mẫu nhìn ta khẽ gật đầu hài lòng.
Ta đích thân múc một bát dâng lên cho thân phụ của Lâm Luật.
Sau khi ông nếm thử, liền cười rạng rỡ, mở lời khen ngợi:
"Vụ Hiểu thật là khéo tay, nhà ta con cái ít ỏi, chỉ có mỗi một mụn con trai là A Luật, từ trước đến nay chưa từng được hưởng cái phúc có con gái nương tựa.”
"Nếu có thể cưới được Vụ Hiểu về làm con dâu nhà ta——"
"Tổ mẫu."
Phía sau tấm bình phong truyền đến giọng cười nói của đại tỷ, ta không tự chủ được mà ngước mắt nhìn về phía Lâm Luật.
Hắn không có vẻ hoảng hốt hay mong chờ như ta hằng nghĩ.
Ngược lại, hắn nhìn ta nở một nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt trầm tĩnh, giống như hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của đại tỷ ta vậy.
Ta quay mặt đi chỗ khác, sắc mặt tổ mẫu ngưng trệ mất một cái chớp mắt, bàn tay lần tràng hạt khẽ siết lại đến mức trắng bệch.
Giang Minh Nguyệt từ phía sau tấm bình phong nhẹ nhàng di chuyển gót sen, bước đi vào.
Nàng ta đã thay một bộ xiêm y khác, tóc tai cũng được b.úi lại chỉn chu, so với trang phục lúc tình cờ gặp gỡ Lâm Luật ở ngự hoa viên còn thêm phần lộng lẫy, kiều diễm hơn.
Nàng ta rất đẹp, cũng tự biết mình đẹp, lại càng giỏi việc tô điểm cho vẻ đẹp của mình đến mức tối đa.
Ta bất động thanh sắc cụp mắt xuống, che giấu tia giễu cợt trong lòng.