Gả Thấp Thành Quý

Chương 7



Đại tỷ cố ý chọn ngày xuất giá trùng khít vào cùng một ngày với ta.

Lâm Luật bị giáng chức, hôn lễ của ta cũng không thể tổ chức linh đình.

Đại tỷ gả đi với mười dặm hồng trang lộng lẫy, còn ta chỉ có một cỗ kiệu nhỏ đơn sơ.

Nàng ta mở lời an ủi ta:

"Chiến sự Tây Bắc đang lúc hiểm nguy, nếu phu quân của ngươi chẳng may t.ử trận, ngươi cứ việc hồi kinh nương nhờ ta.”

"Thế t.ử thương ta, yêu ta, tự khắc sẽ có chỗ cho ngươi dung thân."

Ta không hề đáp lại lời nàng ta, mà chỉ xuyên qua tấm khăn voan đỏ nhìn chăm chằm vào chiếc bụng hơi nhô lên của nàng ta.

Mỹ nhân trong hậu viện của Tiêu Diệp nhiều không đếm xuể, thế nhưng đến nay vẫn chưa có một mụn con nào được sinh ra.

Hy vọng đứa trẻ trong bụng nàng ta có thể bình an chào đời dưới cuộc chiến gia trạch hung hiểm như thế.

Tổ mẫu đem v.ú nuôi trao cho ta làm của hồi môn.

Những năm này, bà xem ta như một công cụ để đấu đá với mẫu thân, không biết bao nhiêu lần lợi dụng ta để khiến mẫu thân phải bẽ mặt, mất đi quyền hành.

Mà ta vì muốn sống sót, cũng cam lòng chấp nhận điều đó.

Thế nhưng tổ mẫu cũng đã thật sự bao bọc cho ta, dạy cho ta rất nhiều bản lĩnh để định thân lập mệnh, cũng đem phần lớn của hồi môn của bà trao lại cho ta.

Tính kế cũng được, lợi dụng cũng xong.

Hai bà cháu chúng ta, suy cho cùng cũng có không ít khoảnh khắc thâm tình chân thành dành cho nhau.

Như thế là đủ rồi.

Con người ta không cần phải sống quá rạch ròi làm gì.

Kẻ sống quá rạch ròi, rất khó để tìm thấy niềm vui.

Nhật Nguyệt

Kiệu hoa trên vai phu kiệu cứ lắc lư, đưa ta ngày một rời xa Giang gia.

Đây chính là sự rời đi mà ta hằng ao ước.

Ta quyết không quay đầu lại.

Lâm Luật bị giáng chức, tiệc cưới cũng được tổ chức vô cùng giản dị.

Những quan viên ngày trước có mối quan hệ tốt với họ vì sợ đắc tội với Tiêu gia nên phần lớn đều không dám đến, khách khứa cũng chẳng có bao nhiêu người.

Ta ở trong hỷ phòng không đợi bao lâu, Lâm Luật đã bước vào.

Ta cứ ngỡ hắn sẽ đem lòng căm ghét lây sang ta.

Thế nhưng hoàn toàn không có chuyện đó.

Từng bước trong nghi lễ sau khi tiến vào hỷ phòng, hắn đều làm vô cùng dụng tâm, vô cùng tỉ mỉ.

Khăn voan được vén lên, đập vào mắt ta chính là gương mặt tuấn tú vô song của hắn.

Hắn thật sự rất ưa nhìn.

Ưa nhìn đến mức khiến tâm trí ta có chút suy nghĩ vẩn vơ.

Ta thầm nghĩ, nếu sau này có con, liệu có thể cải thiện được một chút tướng mạo tầm thường này của ta không.

Đứa trẻ liệu có được diện mạo xuất chúng giống như hắn hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một ý nghĩ thật hoang đường.

Ta vậy mà lại thèm khát vẻ bề ngoài của hắn.

Ta thật là phàm tục quá đi mất.

Hắn hướng về phía ta đưa tay ra, mỉm cười với ta, trong đôi đồng t.ử màu nâu nhạt phản chiếu gương mặt đang ửng hồng của ta.

Ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng.

"Phu nhân, mời uống rượu giao bôi."

Giọng nói của hắn cũng vô cùng dễ nghe.

Lòng ta không tự chủ được mà có chút nghẹn ngào, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng ấm nóng lên.

Có lẽ là do hỷ phục bận hơi chật một chút chăng.

Xung quanh đều là thân thích của hắn.

Trong tiếng reo hò chúc tụng, ta uống cạn ly rượu.

Hắn nở nụ cười, ánh mắt tràn ngập tình ý sâu đậm, ta tự dặn lòng mình phải giữ chút bình tĩnh.

Thế nhưng thật khó khăn biết bao.

Hắn vừa là võ tướng, lại vừa là văn quan.

Nước da trắng trẻo nhưng dáng người lại vô cùng rắn rỏi, mạnh mẽ.

Ta chợt nhớ tới bức bí họa cung đồ mà v.ú nuôi nhét cho ta trước khi xuất giá, mặt mũi liền nóng bừng lên.

Sau khi Lâm Luật tiễn người nhà ra về, hắn liền đóng c.h.ặ.t cửa phòng lại.

Nhịp tim của ta theo từng bước chân của hắn, mỗi bước một tiếng đập rộn ràng.

Khi hắn bước đến trước mặt ta, nâng gương mặt ta lên định đặt xuống một nụ hôn, ta liền quay mặt đi chỗ khác.

"Chuyện giáng chức đổi thê này, chàng không oán hận ta sao?"

Hắn xoay gương mặt ta lại đối diện với mình, buộc ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Chuyện của Tiêu gia không liên quan gì đến nàng cả.”

"Ta biết, nếu nàng có quyền lựa chọn, nàng cũng sẽ không gả qua đây.”

"Những gia đình mà tổ mẫu định liệu cho nàng sau này, chẳng có ai kém cạnh ta cả.”

"Phu nhân, thánh hiền thư mà phu quân đọc bao năm nay, không phải là để dùng vào việc oán hận một người vô tội."

Trái tim treo ngược của ta lúc này mới hoàn toàn buông xuống.

Nếu như ta không thích hắn, chỉ cùng hắn tương kính như tân, hắn quả thực là một vị phu quân tốt hiếm có trên đời.

Thế nhưng hiện tại, ta lại khá là ưng ý gương mặt và vóc dáng này của hắn rồi.

Kịp thời hưởng lạc mới là lẽ phải.

Sau khi nghĩ thông suốt, ta chủ động ghé sát vào môi hắn.

Mỹ nhân và người tầm thường, suy cho cùng vẫn là những kẻ tầm thường như chúng ta được lợi nhiều hơn, vậy thì có gì mà phải tỏ vẻ kiểu cách làm gì nữa.

Bởi vì chính ta cũng cảm thấy bản thân mình đã được một món hời lớn rồi.

Lâm Luật sững sờ mất một khắc, vành tai thoáng chốc ửng hồng, rồi vụng về bắt đầu đáp lại nụ hôn của ta.