Gả Thấp Thành Quý

Chương 8



Sáng sớm ngày thứ hai khi đến bái kiến công công, không hề có sự khó xử như ta hằng tưởng tượng.

Công công đối xử với ta rất khách khí, lại vô cùng chu đáo.

Lâm gia nhân khẩu không nhiều, bất kể nam nữ đều từ nhỏ tập võ, kết hôn cũng đa phần là con cái nhà võ tướng.

Mọi người chung sống với nhau đều rất sảng khoái, thẳng thắn.

Hoàn toàn khác biệt với việc ở Giang gia, nói một câu là phải suy đoán hàng trăm tâm tư, đầy những lời sâu xa đầy ẩn ý.

Còn chưa đợi đến ngày lại mặt, Lâm Luật đã phải lên đường đến Tây Bắc nhậm chức.

Đêm trước khi đi, hắn sau khi bàn bạc với công công liền nói với ta:

"Nàng cứ ở lại trong kinh thành đi, Tây Bắc lạnh giá khổ cực, nàng chịu không nổi đâu.”

"Chẳng bao lâu nữa ta sẽ trở về thôi, ta sẽ thường xuyên viết thư cho nàng. Cha ta rất hài lòng với nàng, người rất thích món canh Lục Quân T.ử nàng nấu.”

"Đám cháu trai cháu gái cũng rất thích túi thơm và hộ gối nàng thêu cho chúng.”

"Người Lâm gia đều rất thích nàng, nàng ở lại đây, họ đều sẽ đối xử tốt với nàng, ta rất yên tâm."

Đúng vậy.

Lâm gia quả thực rất tốt.

Chỉ trong vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi, không chỉ riêng ta, đến cả v.ú nuôi cũng vui vẻ lên rất nhiều.

Ở nơi này, lần đầu tiên ta cảm nhận được thế nào là tự do và sự tôn trọng.

"Chàng hãy cho ta đi cùng đi, ta muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới.”

"Ta ở Giang gia bao năm nay, cứ luôn bị giam hãm nơi hậu trạch, chưa từng được bước chân ra ngoài.”

"Tổ mẫu rất thương ta, bà đã tìm nhiều thầy dạy cho ta, ta biết rất nhiều thứ.”

"Ta biết cưỡi ngựa, cũng biết đ.á.n.h mã cầu, ta còn biết bắt mạch trị bệnh, làm d.ư.ợ.c thiện nữa, việc kinh doanh mua bán ta cũng am hiểu.”

"Lâm Luật, chàng hãy cho ta ra ngoài mở mang tầm mắt đi, ta muốn thấy phong thổ nhân tình nơi Tây Bắc, để tô điểm thêm chút sắc màu và trải nghiệm cho cuộc sống nghèo nàn trước đây của mình."

Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ không đành lòng:

"Sẽ rất mệt mỏi đấy."

"Ta không sợ mệt mỏi đâu."

Thân xác có mệt mỏi đến đâu, tổng có lúc được nghỉ ngơi điều độ.

Thế nhưng cái mệt mỏi trong tâm can, lại luôn chẳng thể chữa lành, có uống bao nhiêu t.h.u.ố.c, ngủ bao nhiêu giấc cũng không cách nào trị khỏi.

Lâm Luật đồng ý mang ta theo cùng đi nhậm chức.

Ngày ta và Lâm Luật rời đi, ta đến bái biệt tổ mẫu.

Bà vì thương ta mà không kìm được nước mắt, khóc một trận sụt sùi.

"Tổ mẫu đừng khóc."

Thật tốt quá, trong số những người thân thích của ta, vẫn còn có người vì ta mà rơi một giọt lệ tiễn biệt.

Trên đường đi nhậm chức cũng chẳng được thái bình, Lâm Luật gặp phải mấy đợt thích khách ám sát.

Ta không hiểu nổi, Tiêu Diệp vì cớ gì mà lại muốn dồn hắn vào đường cùng, đuổi tận g.i.ế.c tuyệt như thế.

Lâm Luật bị trúng độc tiễn ở bả vai, ta đành phải đưa hắn trốn vào trong núi sâu để chữa trị vết thương.

Hắn giương mắt nhìn ta trong lúc tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c đã tay không bắt lấy mấy con rắn độc, ra tay sạch sẽ lưu loát mà rạch bụng lấy mật rắn.

Ta thì vô cùng trấn định, còn hắn thì hồn vía lên mây, chẳng trấn định chút nào.

Sau khi giải độc, hắn mê man thiếp đi, đến khi tỉnh lại, hắn chỉ thốt lên một câu:

"Phu nhân, cũng may có nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đúng vậy, cũng may là chàng đã mang ta theo."

Thật ra ta rất muốn nói.

Chuyện này thực sự quá mức kích thích rồi.

Cuộc sống thế này ta mới chỉ thấy qua trong các cuốn thoại bản mà thôi.

Mọi thứ sau khi rời khỏi Giang gia đều khiến ta thấy phấn chấn.

Ta thậm chí còn từng nảy ra ý nghĩ hay là bỏ mặc Lâm Luật, tự mình bỏ trốn cho xong, dù sao số ngân lượng ta mang theo cũng đủ cho ta chu du khắp các nước.

Thế nhưng nghĩ đến v.ú nuôi vẫn còn ở Lâm gia, lại nghĩ đến công công đã tin tưởng giao phó toàn bộ gia sản cho ta.

Ta đành phải bấm bụng nhịn xuống ý định ấy.

Khi tới biên thành, thứ đầu tiên ta được nếm chính là một hớp cát đầy mồm.

Khoái thật...

Lâm Luật thuận lợi nhậm chức, làm một quan huyện lệnh.

Gió nơi biên thành mang theo vẻ thương mang, phóng khoáng, con người nơi đây cũng có tính cách hào sảng y như vậy.

Nhật Nguyệt

Thuật cưỡi ngựa của ta ở nơi này đã được tinh tiến lên rất nhiều.

Đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy Lâm Luật cưỡi ngựa, hắn mặc bộ đoản y vừa vặn, vòng eo bị thắt lưng nịt lại thành một đường thẳng tắp, cường tráng.

Ta định mở lời hỏi vết thương do tên b.ắ.n của hắn đã lành hẳn chưa.

Thì hắn đã thúc ngựa phi v.út ra ngoài.

Bóng lưng hiên ngang sái thoát cùng những lọn tóc bay múa trong gió của hắn khiến ta sinh ra một loại ảo giác.

Lâm Luật của khắc này, so với Lâm Luật ở chốn kinh thành kia, thoạt nhìn tự do và sảng khoái hơn nhiều.

Hắn ghìm cương quay đầu ngựa, dừng lại ngay trước mặt ta.

Ánh mắt mang theo vẻ ngông cuồng đầy kiêu hãnh mà bảo:

"So tài chút không?"

Dáng vẻ ngạo nghễ phóng túng ấy của hắn làm ta dâng lên một sự hiểu lầm mơ hồ, cứ ngỡ hắn đang cố ý quyến rũ mình.

Ta xoay người lên ngựa.

Hắn nói:

"Ta còn có tư thế lên ngựa lợi hại hơn nhiều, nàng có muốn biết không?"

"Là gì cơ?"

Hắn đột ngột từ trên ngựa của mình nhảy xuống, phóng lên ngồi ngay sau lưng ta trên mình ngựa của ta, một tay kéo căng dây cương, hai chân kẹp c.h.ặ.t vào bụng ngựa, con tuấn mã liền phi nước đại lao về phía trước.

Ta bị hắn ôm trọn vào lòng.

"Ta gạt nàng đấy, ta chỉ muốn nàng cùng ta cảm nhận ngọn gió nơi đây mà thôi.”

"Vụ Hiểu, ta từ nhỏ đã lớn lên ở nơi này, đây chính là cố hương của ta."

Câu nói cuối cùng kia.

Ta vậy mà lại nghe ra được một chút nghẹn ngào, đắng chát.

"Kinh thành không tốt, nơi này mới tốt, ta nằm mơ cũng muốn được trở về nơi này.”

"Thế nhưng không được, gánh nặng của Lâm gia đều đặt trên vai ta, ta buộc phải từ bỏ những chú ngựa nhỏ, cừu non của mình để dấn thân vào chốn quan trường gian trá.”

"Nhưng nhất định có một ngày, ta nhất định sẽ trở lại!"

Tiếng hét mang theo âm sắc của một thiếu niên vang vọng khắp vùng hoang mạc bao la.

Hóa ra, chúng ta đều còn trẻ tuổi như vậy.