Chọc giận hắn, kết cục chỉ e chẳng còn đường lui.
Người thứ hai đến thăm ta là đường tỷ.
Nàng bảo trang viện đã mua xong, lại sửa sang, bài trí cẩn thận, chắc chắn ta sẽ hài lòng.
Khi nàng đưa khế ước cho ta, ta lại đẩy về, bảo nàng giữ giùm.
“Vấn Quân…”
Ta cúi mắt, nhẹ nhàng xoa bụng mình — vẫn chưa thấy nhô lên.
“Tỷ tỷ, muội sẽ sống cho thật tốt.”
Chờ ta thuận lợi sinh hài tử, với thân phận chủ mẫu Hầu phủ, ta có thể cho con mình rất nhiều, rất nhiều thứ.
Thế gian thường nói: “Mẹ quý nhờ con.” Nhưng thực ra, điều đó chỉ đúng một nửa.
Vì con… cũng có thể khiến mẹ thêm phần cao quý.
…
Năm sau, ngày mười hai tháng Tư, ta sinh được Thịnh nhi.
Trong khoảng thời gian ấy, Hoắc Tri Diên đã nạp thêm ba thiếp thất.
Điều khiến ta rùng mình là — hắn lại bắt cả ba người uống t.h.u.ố.c tuyệt tử.
Khi vô tình biết được chuyện này, cả người ta lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm sống lưng.
Hắn đúng là kẻ nhẫn tâm không còn nhân tính.
Những thiếu nữ trẻ tuổi, đã khổ vì theo hắn, vậy mà ngay cả hy vọng làm mẹ cũng bị tước đoạt.
Điều khiến ta càng khiếp đảm hơn là — ba vị di nương kia ngoài mặt là thiếp thất của hắn, nhưng sau lưng còn phải hầu hạ đồng liêu của hắn.
Tiểu Ngư run rẩy nhìn ta.
Ta và nàng đều thầm cảm thấy may mắn — ngày thường nàng chưa bao giờ dám lại gần Hoắc Tri Diên.
“Phu nhân…”
“Suỵt!”
Ta lập tức cảnh báo nàng, phải hết sức cẩn trọng lời nói.
Nếu nàng lỡ miệng, rơi vào tay Hoắc Tri Diên, e là ta cũng không cứu nổi.
Tiểu Ngư gật đầu liên tục.
So với nàng, ta càng phải thận trọng hơn; làm việc gì cũng cần suy xét trước sau.
Còn về Hoắc Tri Diên — ta phải đ.á.n.h giá lại con người hắn một lần nữa.
Thiếp thất của hắn, hắn còn có thể chia cho người khác dùng… vậy còn chính thê thì sao?
Hai vị chính thất trước thực sự là vì yêu mà không được đáp lại nên nghĩ quẩn tự vẫn? Hay là…
Ta không dám nghĩ sâu hơn, cả người phát lạnh.
“Tiểu Ngư, đi múc chậu nước nóng cho ta ngâm chân.”
Đôi chân lạnh ngắt dần ấm lên trong nước.
Tiểu Ngư lau khô chân, đỡ ta nằm xuống:
“Phu nhân, người vẫn đang ở cữ. Những chuyện dơ bẩn ấy đừng nghĩ nữa, dưỡng thân là quan trọng nhất.”
“Ừ.”
Ta đáp khẽ, rồi bảo Tiểu Ngư bế Thịnh nhi lại, đặt cạnh bên.
Ta ngắm con, lòng đầy mâu thuẫn, bao cảm xúc đan xen.
Nó là cốt nhục của ta, ta đương nhiên yêu thương.
Nhưng phụ thân nó…
Hoắc Tri Diên không phải người tốt.
Thủ đoạn độc ác, hành sự không nương tay.
Thế nhưng khi ban thưởng lại rất hào phóng.
Ít nhất sau khi Thịnh nhi ra đời, hắn ban cho ta ba trang viện, mỗi nơi trăm mẫu đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta liền hiểu — không có việc gì giấu được hắn.
Chuyện đường tỷ giúp ta mua trang viện, cuối cùng cũng không thoát khỏi tai mắt hắn.
Ta thu lại tâm tình, tỏ vẻ vui vẻ đón nhận:
“Lại tích thêm được chút tiền riêng rồi.”
“Sao? Thiếu bạc à?”
“Ai mà chê bạc nhiều chứ.”
Nói rồi, ta bảo Tiểu Ngư cất kỹ khế đất, khế nhà.
…
Tiểu Ngư lanh lẹ, liền cất tất cả vào chiếc hộp gấm trước kia đường tỷ từng dùng để đưa bạc cho ta.
Trong ấy vẫn còn ngân phiếu thu được từ việc bán lương thực.
Ta có mấy hộp gấm chuyên để đựng ngân phiếu, Hoắc Tri Diên đều biết cả.
Chia ra từng loại: của hồi môn, tiền tháng định kỳ, ngân phiếu riêng Hầu gia ban thưởng, tiền lời bán lương thực, và cả những đồng bạc lẻ dùng để thưởng cho hạ nhân — nào là bạc vụn, bạc nén, bạc hạt dưa…
Tất cả được khóa lại cẩn thận, bỏ vào rương, rương lại khóa, rồi rương đặt vào tủ, tủ cũng khóa nốt.
Hoắc Tri Diên từng cười bảo ta là kẻ si tiền.
Ta chưa bao giờ hé răng nửa lời về những chuyện bẩn thỉu hắn từng làm.
Khi hắn muốn gần gũi, ta liền lấy lý do thân thể sau sinh chưa hồi phục, cầu xin hắn nới tay:
“Hầu gia, nữ nhân ai chẳng yêu sắc vóc. Thiếp mong người nể mặt, để thiếp có thêm ít thời gian chỉnh đốn thân thể.”
Hoắc Tri Diên chỉ “ừm” một tiếng.
Hậu viện của hắn có bao nhiêu nữ nhân, dáng dấp sau sinh ra sao, hắn liếc mắt là biết.
Quả nhiên, hắn không ở lại viện ta, mà quay sang tìm đến mấy thiếp thất chưa từng sinh nở.
Ta và Tiểu Ngư nhìn nhau, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Trên đời này, người thương ta nhất là đường tỷ, còn người bảo vệ ta nhất — chính là Tiểu Ngư.
Phụ mẫu sinh nhiều con, một tấm lòng chia ra thành mấy phần, một bát nước sao có thể chia đều cho tất cả?
Tiểu Ngư biết cách vỗ về an ủi ta, ngày nào cũng khuyên ta chuyên tâm dưỡng thân.
Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, thân thể này mới là của chính mình.
Dưỡng cho tốt, sống lâu trăm tuổi, sẽ có ngày được thong dong tự tại.
Điều ấy, ta rất tán thành.
Tiệc đầy trăm ngày của Thịnh nhi được tổ chức vô cùng long trọng.
Lễ vật từ các nhà đưa tới, Hoắc Tri Diên mở lời — tất cả để ta giữ làm của riêng.
Ta tự nhiên vui mừng khôn xiết.
Đã lún sâu vào vũng bùn này, ham tiền — thì có gì sai?
…
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Hoắc Tri Diên hễ vừa mắt nữ t.ử nào, liền nghĩ đủ cách đưa nàng vào hậu viện.
Còn ta, từ sau khi sinh Thịnh nhi, chưa từng m.a.n.g t.h.a.i thêm lần nào.
Hoắc Tri Diên vốn không muốn ta sinh thêm, mỗi khi hành phòng đều dùng ruột dê phòng ngừa — điều ấy lại hợp ý ta.
Thịnh nhi từ nhỏ đã lanh lợi, thông minh.
Ta sợ nó lớn lên sẽ thành kẻ đa tình, trăng hoa như phụ thân mình, nên chuyện dạy dỗ càng thêm nghiêm cẩn.
Thương con, yêu con, nhưng không nuông chiều.
Thịnh nhi hoạt bát, tính tình rộng rãi, lại rất gan dạ.
Các huynh tỷ khác đều sợ Hoắc Tri Diên, chỉ có mình nó là không.
Nó đòi cưỡi đại mã, đòi phụ thân dắt đi du ngoạn.