Gả Vào Hầu Phủ Làm Kế Thất, Ta Nắm Vận Mệnh Trong Tay

Chương 6



Lại hay ngồi chờ trước cửa phủ, vừa thấy bóng phụ thân là chạy tới reo gọi, gương mặt rạng ngời như nắng mai.

 

Người đời vẫn bảo, vua thương con trưởng, dân thương con út.

 

Hoắc Tri Diên quả thật sủng ái Thịnh nhi.

 

Biểu hiện ra sao ư?

 

Chính là cho ta — mẫu thân của Thịnh nhi — quyền chưởng quản hậu phủ,

 

Lại ngầm ban cho ta hai vạn lượng bạc, bốn cửa hàng, cùng một phủ đệ ba gian chính viện.

 

Hắn nói rõ, những thứ ấy là để dành cho Thịnh nhi, giao ta quản trước, chờ con lớn sẽ dùng để rèn luyện.

 

Còn về tước vị, hắn chưa từng hé miệng nói sẽ truyền cho ai, mà ta cũng không hỏi.

 

Càng sẽ không để Thịnh nhi tranh đoạt với đại thiếu gia.

 

Đại thiếu gia là người tốt, thậm chí còn hiểu chuyện hơn cả Hoắc Minh Nguyệt.

 

Khuôn phép, cần cù, hiếu học.

 

Đối với Thịnh nhi cũng hết mực thương yêu, hiện đang theo học tại Quốc T.ử Giám.

 

Hoắc Tri Diên rất coi trọng hắn.

 

Hoắc Minh Nguyệt năm nay đã mười sáu, cũng đã định thân.

 

Nhà chồng là do ngoại tổ mẫu nàng chọn, bản thân nàng cũng vừa ý, Hoắc Tri Diên càng hài lòng.

 

Một trăm hai mươi tráp sính lễ đã được chuẩn bị đầy đủ.

 

Ta từng xem qua danh sách hồi môn của Hoắc Minh Nguyệt.

 

Hồi môn từ mẫu thân nàng chia làm hai: một nửa cho nàng, một nửa dành cho đại thiếu gia.

 

Ngoại tổ phụ nàng cũng chuẩn bị thêm ba mươi tráp.

 

Còn phần sính lễ từ nhà chồng đưa sang.

 

Riêng Hầu phủ cũng góp đủ bốn mươi tráp.

 

“…”

 

Cầm bản kê hồi môn, ta trầm mặc.

 

Hoắc Tri Diên có biết bao nữ nhi, từng người xuất giá, hồi môn mỗi đứa một phần.

 

Rồi khi con trai lấy vợ, sính lễ lại phải chi ra — chỉ e đến lúc đó, cả Hầu phủ cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

 

Ta đang tính toán xem nên xoay vòng tiền bạc thế nào, thì đại nha hoàn bên cạnh Hoắc Minh Nguyệt vội vã chạy tới, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống:

 

“Cầu xin phu nhân cứu mạng!”

 

“Hầu gia muốn đ.á.n.h c.h.ế.t đại thiếu gia rồi!”

 

“Gì cơ?”

 

Ta chẳng kịp nghĩ ngợi, vừa cất bước vừa hỏi:

 

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

 

“Nghe nói đại thiếu gia cùng người khác tranh giành kỹ nữ thanh lâu, còn ra tay ẩu đả giữa phố.”

 

“Sao có thể?”

 

Ta không tin.

 

Đại thiếu gia nghiêm túc giữ mình, tuyệt không phải kẻ làm ra chuyện vô lễ như vậy.

 

“Tiểu Ngư, đi gọi Thịnh nhi đến.”

 

Những điều không cần ta dặn, Tiểu Ngư đã tự biết phải nói gì với Thịnh nhi.

 

Thịnh nhi cũng biết nên làm thế nào.

 

Từ xa, ta đã nghe tiếng roi vun vút, cùng tiếng van xin của Hoắc Minh Nguyệt.

 

Xen lẫn là tiếng rên đau đớn, đầy kìm nén của đại thiếu gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vừa bước vào, ta liền trông thấy Hoắc Tri Diên đang vung roi thật mạnh.

 

Trên lưng đại thiếu gia, toàn là vết m.á.u loang lổ, y phục nhuốm đỏ thẫm.

 

“Hầu gia, xin người hạ thủ lưu tình!”

 

Ta lao tới, ôm chặt cánh tay hắn, hắn đang cơn giận dữ, liền hất mạnh ta ra.

 

“A…!”

 

Ta đau đến thét lên một tiếng.

 

“Vấn Quân—”

 

Hoắc Tri Diên vứt roi, vội vàng chạy đến đỡ ta dậy.

 

Ta níu chặt cánh tay hắn, cố nén cơn đau, khẽ giọng khuyên giải:

 

“Hầu gia, tính nết đại thiếu gia thế nào, người hẳn rõ hơn ai hết. Nó tuyệt chẳng phải kẻ lỗ mãng, nhất định là có nguyên cớ bên trong.”

 

“Người là phụ thân, không thể chỉ nghe lời một phía. Phải sai người tra xét rõ ràng, nếu quả thực có lỗi, lúc ấy xử phạt cũng chưa muộn.”

 

“Người nhìn xem, đ.á.n.h con thành thế này... nếu lỡ tay hỏng mất thì sao đây?”

 

Ta liếc mắt ra hiệu cho Hoắc Minh Nguyệt, nàng quả nhiên lanh trí, lập tức ôm lấy đệ đệ, vừa khóc vừa giục hắn nhanh chóng nói rõ sự tình.

 

Đại thiếu gia đau đến sắp ngất, vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, cố gắng kể lại đầu đuôi.

 

Thì ra là thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, không ngờ nữ t.ử kia xuất thân thấp kém, lại còn trở mặt, c.ắ.n ngược…

 

Hoắc Minh Nguyệt ôm đệ đệ, khóc đến đau lòng.

 

Hoắc Tri Diên cũng vô cùng hối hận, toàn thân khẽ run rẩy, muốn nói gì đó mà lại nghẹn nơi cổ họng, chẳng thốt nên lời.

 

Đúng lúc ấy, Thịnh nhi từ ngoài chạy ào vào, vừa nhìn thấy ta đã hoảng loạn hét to:

 

“Mẫu thân! Mẫu thân chảy m.á.u rồi!”

 

Thịnh nhi òa khóc nức nở.

 

Hoắc Tri Diên vội cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nơi ta đứng, m.á.u đã thấm loang thành một vệt lớn đỏ sẫm.

 

“Gọi phủ y! Mau gọi phủ y tới!” — giọng hắn đầy hoảng loạn, mang theo chân tình lo lắng hiếm thấy.

 

Hắn lập tức bế ta lên, chạy thẳng ra ngoài.

 

Phía sau, Thịnh nhi vừa khóc vừa chạy theo, Tiểu Ngư cuống quýt ôm lấy nó.

 

Trong sảnh, Hoắc Minh Nguyệt vẫn đang ôm đại thiếu gia, nức nở nghẹn ngào.

 

Những đứa trẻ không có mẫu thân che chở... thật sự đáng thương vô cùng.

 

Còn con ta — Thịnh nhi — cả đời này, nhất định không thể trở thành đứa trẻ như vậy.

 



 

Khi t.h.a.i nhi này đến, ta đã sớm cảm nhận được.

 

Dù sao thân thể là của ta, lại từng trải qua sinh nở, cảm giác rất rõ ràng.

 

Thế nhưng ta vẫn luôn do dự — bởi ta không đoán được tâm tư Hoắc Tri Diên ra sao.

 

Chuyện xảy ra hôm nay, cũng là ngoài ý muốn.

 

Trên đường đi khuyên can, ta đã sắp xếp sẵn suy nghĩ, chỉ không ngờ rằng… chỉ một cú ngã thôi, đứa bé ấy đã không còn.

 

Thịnh nhi được Tiểu Ngư dỗ dành đưa về phòng, Hoắc Tri Diên ngồi ngoài sảnh, phủ y báo tin ta đã sẩy thai.

 

Hắn không nói lời nào, chỉ gật đầu, rồi để phủ y cáo lui.

 

“Hầu gia.”

 

Hoắc Tri Diên bước vào phòng, đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống ta hồi lâu rồi mới khẽ thở dài, ngồi xuống mép giường:

 

“Còn đau không?”

 

Nước mắt ta tức thì trào ra.