Hoắc Tri Diên đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta, nhẹ giọng nói:
“Khi ấy ta thực sự giận quá mất khôn… ta...”
“Thiếp hiểu. Hầu gia vất vả nơi triều đình, lại đặt kỳ vọng cao vào đại thiếu gia. Nhưng mà, Hầu gia… người cũng nên nhớ, đại tiểu thư và đại thiếu gia đã mất mẹ. Nếu phụ thân như người mà còn ra tay không phân rõ đúng sai...”
“Thiếp biết lời này không nên nói, nhưng nếu đổi lại là Thịnh nhi…”
Hoắc Tri Diên đưa tay che miệng ta lại.
“Những lời ấy, đừng nói nữa. Ta hiểu rồi.”
“Gần đây chính vụ bận rộn, ta đã mệt mỏi quá độ. Hôm nay quả thật hồ đồ rồi.”
Hắn thở dài:
“Nàng nói không sai... rốt cuộc là ta có lỗi với bọn trẻ.”
“Nàng nghỉ ngơi cho tốt. Hài tử... sau này rồi sẽ có.”
Ta dĩ nhiên sẽ an tâm nghỉ ngơi, tịnh dưỡng thân thể.
Sau khi Hoắc Tri Diên rời đi, ta đặc biệt sai người dò hỏi thương thế của đại thiếu gia, liệu có nghiêm trọng hay không.
Nhà ngoại tổ của hai tỷ đệ ấy đến rất nhanh — một lượt có ba vị cữu cữu, hai vị cữu mẫu.
Hai vị cữu mẫu trước là đến thăm Hoắc Minh Nguyệt, sau đó mới sang gặp ta, không tránh khỏi một phen cảm tạ, cũng dặn dò ta phải giữ gìn sức khoẻ.
Còn về hậu quả vụ việc “tranh giành nữ t.ử thanh lâu” kia, ta không rõ nội tình.
Lục tiểu thư và bát thiếu gia sau đó đều được đưa về ngoại tổ gia tĩnh dưỡng, ngày trở về vẫn chưa định.
Nhị phòng lão gia đến phủ bàn chuyện cùng Hoắc Tri Diên, vào thư phòng chưa đầy một canh giờ, lúc ra… lại phải có người khiêng ra ngoài.
Trong phủ có bảy nha hoàn bị bán đi, mười một tiểu tư bị đ.á.n.h roi, bốn bà t.ử bị khoét lưỡi.
Những người này, có kẻ là người của di nương, cũng có kẻ thân cận với lục tiểu thư và bát thiếu gia.
Tiểu Ngư thì thầm kể lại chuyện ấy, ta chỉ khẽ gật đầu, đã mơ hồ đoán ra phần nào.
Tiểu Ngư lặng giọng thì thào:
“Thật đáng sợ.”
Quả thực đúng như vậy.
Chủ t.ử đáng sợ, đám nô tài ôm tâm tư cũng chẳng thua kém phần nào.
…
Người trong viện ta lại bị tra soát thêm một lượt nữa.
Bẩm báo lên Hoắc Tri Diên, hai kẻ có hành vi mờ ám, tâm tư không thuần đã bị lập tức bán đi.
Hôm đại thiếu gia tới cảm tạ, ta đang cùng Thịnh nhi và Tiểu Mễ Châu đùa giỡn trên ghế La Hán gần cửa sổ.
Tiểu Ngư ngồi bên cạnh chăm chú thêu thùa.
Tiểu Mễ Châu là nữ nhi của nàng, hai tuổi rưỡi, lanh lợi hoạt bát, ai gặp cũng yêu quý.
Hai đứa trẻ có thế giới riêng của chúng, chỉ cần một chuyện nhỏ nhặt cũng có thể cười suốt hồi lâu.
Ta tựa vào gối mềm, lặng lẽ nhìn bọn trẻ, khóe môi khẽ cong lên.
Không cần lo chuyện nội ngoại, cuộc sống thật an yên.
Thanh thản, đủ ăn đủ mặc, lại được gần gũi với con.
Đưa con ra trang viện dạo chơi cũng thoải mái hơn nhiều.
Không rõ đại thiếu gia đã đứng nhìn bao lâu, đến khi nha hoàn thỉnh an mới bước tới.
“Hôm ấy đa tạ phu nhân đã ra tay tương trợ.”
“Vốn dĩ ngươi chẳng có lỗi. Chỉ vì miệng cứng nên chịu trận oan. Lần sau gặp chuyện, nhất định phải vì mình mà lên tiếng. Làm việc thiện là điều tốt, nhưng cũng nên thận trọng một chút.”
Ta nói một hồi, rồi dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vâng, Minh Lãng xin ghi nhớ.”
Thịnh nhi vốn dễ gần, thân thiết với ai cũng được.
Nó lập tức kéo đại ca chơi cờ.
Tuy chơi rất kém, đi loạn rồi còn đòi đổi nước, nhưng đại thiếu gia vẫn nhường nhịn theo ý nó.
Đến giờ cơm trưa, đại thiếu gia vẫn chưa có ý định rời đi. Ta ra hiệu cho Tiểu Ngư, nàng liền vào tiểu trù phòng dặn thêm vài món.
Trên bàn cơm, Thịnh nhi không ngừng gắp thức ăn cho đại ca, lại dòm chừng Tiểu Mễ Châu, không cho nàng kén ăn.
Riêng nó thì ăn một cách vui vẻ, như thể đang dự đại yến.
Dùng bữa xong, hai đứa nhỏ về phòng ngủ trưa.
Hai huynh đệ còn hẹn hôm khác cùng ăn tiếp.
Thịnh nhi tuy có nhiều huynh đệ, nhưng những “huynh đệ” đó, ai nấy đều ôm tâm cơ riêng.
Ta không yên tâm để con gần gũi với bọn chúng.
Phần lớn đều bị giữ kín trong viện, hoặc đưa ra trang ngoài.
Thịnh nhi lại rất thích đến đó, chỉ khổ cho lũ gà vịt mèo ch.ó ngoài trang, ngày ngày bị nó hành hạ đến khốn khổ.
Việc đại thiếu gia dùng cơm trong viện ta khiến Hoắc Tri Diên khá bất ngờ.
Đó cũng là lần đầu tiên hắn nhắc đến chuyện lập Thế tử.
“Nếu Minh Lãng đỗ Tú tài, ta sẽ dâng tấu xin lập nó làm Thế tử.”
Ta không rõ Hoắc Tri Diên đã nói với đại thiếu gia chưa.
Nhưng lần sau khi hắn đến dùng cơm, còn mang cho Thịnh nhi một bộ ngọc Cửu Liên Hoàn, ta liền nhân cơ hội nói ra:
“Hôm ấy phụ thân ngươi có nhắc đến chuyện lập Thế tử.”
Sắc mặt hắn thoáng trở nên căng thẳng, bàn tay buông bên người khẽ siết thành quyền.
“Thứ thuộc về ngươi, cuối cùng cũng sẽ là của ngươi. Nhưng ngươi phải nỗ lực, phải tiến thủ.”
“Cái nhà này, trên dưới hơn hai trăm miệng ăn, gánh vác cũng chẳng nhẹ gì đâu.”
Đại thiếu gia thoáng sững người, rồi lập tức cúi mình thi lễ:
“Lời phu nhân dạy, Minh Lãng xin khắc ghi.”
Đại thiếu gia quả thực ghi nhớ trong lòng.
Ngày ngày chăm chỉ đọc sách, không ngừng tiến bộ.
Lúc rảnh rỗi còn hay dẫn Thịnh nhi và Tiểu Mễ Châu ra vườn chơi đùa.
Ta không hoàn toàn yên tâm, đều sai Tiểu Ngư mang người đi theo quan sát.
Tiểu Ngư về bẩm:
“Đại thiếu gia chỉ chăm chỉ đọc sách. Thịnh thiếu gia và Tiểu Mễ Châu thì chơi bùn đất, đuổi bướm, bắt giun...”
Trẻ con mà, không chơi những trò ấy thì còn chơi gì?
Dù còn nhỏ, Thịnh nhi đã thuộc làu Tam Tự Kinh, Tam Bách Thi, Thiên Tự Văn.
Ta cùng Hoắc Tri Diên đã bàn bạc — đợi đến khi con tròn sáu tuổi sẽ chính thức khai trí.
Không muốn sớm tước đoạt tuổi thơ ngắn ngủi của con.
Cái Hầu phủ này… ta thực sự không tranh nổi.
Hoắc Tri Diên cũng sẽ không để ta tranh.
Ngoại tổ gia của đại thiếu gia vốn đã quyền thế, chỉ cần nhìn thông gia mà Hoắc Minh Nguyệt gả đến là hiểu.
Thế nhưng — ta tin con trai mình.