Lắc lư.
Tròng trành.
Khắp không gian ngập tràn một màu đỏ rực đến ch.ói mắt, cùng với đó là tiếng kèn xô-na réo rắt xen lẫn tiếng chiêng trống huyên náo ập thẳng vào màng nhĩ.
Trình Hỷ khó nhọc mở bừng đôi mắt. Cơn đau xé rách đại não khiến nàng khẽ rên lên một tiếng, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự hoang mang, mà là sức nặng nghẹt thở đè lên đỉnh đầu. Nàng đưa tay sờ thử, những ngón tay chạm vào một tầng tầng lớp lớp châu ngọc lạnh lẽo, những chuỗi ngọc lưu ly rủ xuống va vào nhau tạo thành tiếng lanh canh sắc gọn.
Một chiếc khăn voan đỏ thẫm thêu họa tiết uyên ương bằng chỉ vàng đang trùm kín tầm nhìn của nàng. Nàng đang ngồi trong một không gian chật hẹp, thoang thoảng mùi gỗ trầm hương và mùi phấn sáp.
"Chuyện quái gì thế này?" Trình Hỷ lẩm bẩm trong miệng, giọng nói khàn đặc.
Đúng lúc này, một luồng ký ức xa lạ nhưng vô cùng chân thực ầm ầm tràn vào tâm trí nàng như vỡ đê. Vương triều Đại Sở. Trấn Quốc Hầu Phủ. Trình Hỷ... Tên của chủ nhân cỗ thân xác này cũng là Trình Hỷ, năm nay mười tám tuổi, là con gái độc nhất của một thị vệ trung thành trong Hầu phủ. Nửa tháng trước, trong một chuyến đi săn, cha của nàng đã lấy thân mình đỡ một mũi tên độc thay cho Trấn Quốc Hầu. Trước khi nhắm mắt, ông chỉ để lại một miếng Ngọc Bội Đồng Tâm và lời trăng trối cầu xin Hầu gia che chở cho đứa con gái côi cút.
Để đáp lại ân tình cứu mạng to lớn ấy, đồng thời để giữ gìn danh tiếng trọng tình trọng nghĩa của Hầu phủ trước hoàng thất và dân chúng, Trấn Quốc Hầu đã đưa ra một quyết định chấn động kinh thành: Ép buộc con trai trưởng của mình, Thế t.ử Chu Kinh Thần, thú Trình Hỷ làm chính thê.
Một cuộc hôn nhân gượng ép. Một món nợ ân tình bị biến thành xiềng xích quấn c.h.ặ.t lấy cuộc đời của hai con người xa lạ.
Trình Hỷ hiện đại hít một hơi thật sâu, cố gắng tiêu hóa khối thông tin khổng lồ. Nàng vốn dĩ đang ngủ một giấc ngon lành trong căn hộ nhỏ của mình sau một ngày làm việc mệt mỏi, thế quái nào mở mắt ra lại trở thành tân nương t.ử trên đường xuất giá? Hơn nữa, lại còn gả cho một người đàn ông căm ghét mình đến tận xương tủy.
Theo những gì nguyên chủ biết được, Chu Kinh Thần - vị Thế t.ử của Trấn Quốc Hầu Phủ này là một nhân vật vô cùng đáng sợ. Hắn hai mươi hai tuổi, khôi ngô tuấn tú, văn võ song toàn, là người nắm giữ một phần binh quyền của triều đình. Tính tình hắn trầm ổn, cấm d.ụ.c, nhưng sâu bên trong lại là sự lạnh lùng và tàn nhẫn đến thấu xương. Hắn sinh ra ở vạch đích, mang trên vai gánh nặng vinh quang của gia tộc, tuyệt đối không chấp nhận việc cuộc đời mình bị đem ra làm vật thế chấp cho một "ân tình" của kẻ dưới. Đối với hắn, Trình Hỷ không phải là thê t.ử, mà là một vết nhơ, một gánh nặng, một sự sỉ nhục đối với sự kiêu ngạo của hắn.
"Chà, khởi đầu này có vẻ hơi 'khó nhằn' đây," Trình Hỷ lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười bất đắc dĩ.
Nếu là nguyên chủ, chắc chắn lúc này đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, run rẩy vì sợ hãi sự lạnh nhạt của nhà chồng. Nhưng Trình Hỷ của hiện tại lại là một cô gái có tâm lý vững vàng đến mức kỳ lạ. Với nàng, chuyện đã xảy ra thì cứ đối mặt. Xuyên không thì xuyên không, gả chồng thì gả chồng. Miễn là Hầu phủ bao ăn bao ở, không đ.â.m nàng một nhát c.h.ế.t tươi, thì nàng nhất định sẽ tìm cách sống cho thật tốt. Nàng đưa tay vào trong tay áo rộng lùng thùng, ngón tay chạm vào bề mặt nhẵn bóng của miếng Ngọc Bội Đồng Tâm mang chữ "Trung" mà cha nguyên chủ để lại. Một cảm giác an tâm kỳ lạ len lỏi trong lòng.
"Cạch!"
Kiệu hoa đột ngột dừng lại khiến Trình Hỷ suýt chúi người về phía trước. Tiếng kèn trống bên ngoài bỗng chốc im bặt, thay vào đó là những tiếng xì xầm bàn tán cố tình ép nhỏ nhưng vẫn đủ lọt vào tai nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đến rồi, đến rồi! Tân nương t.ử của Hầu phủ đến rồi!"
"Chậc chậc, nghe nói chỉ là con gái của một hạ nhân. Thật uổng phí cho Chu Thế t.ử, ngài ấy vốn dĩ phải cưới quận chúa hay thiên kim tể tướng cơ."
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Ân cứu mạng của Hầu gia đấy, ai dám chê bai?"
Bầu không khí bên ngoài tĩnh lặng đến đáng sợ. Theo quy củ Đại Sở, khi kiệu hoa đến cửa, tân lang phải bước tới đá vào cửa kiệu ba cái để ra oai, sau đó mới vén rèm đón tân nương. Thế nhưng, Trình Hỷ ngồi đợi mãi, đợi đến khi hai chân bắt đầu tê mỏi, vẫn không có bất kỳ tiếng động nào vang lên.
Rõ ràng, Chu Kinh Thần đang muốn cho nàng một đòn phủ đầu ngay trước mặt quan khách. Hắn muốn nói cho cả kinh thành biết, hắn không hề coi trọng người thê t.ử này.
Một lúc lâu sau, giọng nói lúng túng của bà mối mới vang lên bên ngoài: "Thế t.ử... đến giờ lành rồi, xin ngài..."
"Đưa nàng ta ra đây." Một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo như băng ngàn năm vang lên. Giọng nói ấy không mang theo một tia cảm xúc nào, vừa cất lên đã khiến không gian xung quanh như giảm đi vài độ.
Bức rèm kiệu bị một bàn tay run rẩy của Hỉ nương vén lên. Trình Hỷ cúi đầu, qua khe hở bên dưới chiếc khăn voan đỏ, nàng nhìn thấy một dải lụa đỏ được đưa tới trước mặt mình. Đứng ở đầu kia của dải lụa là một đôi giày lụa đen thêu họa tiết mây cuộn bằng chỉ bạc, sạch sẽ không vương một hạt bụi. Chỉ cần nhìn đôi giày ấy và gấu áo bào hỉ phục màu đỏ thẫm phẳng phiu, Trình Hỷ cũng có thể tưởng tượng ra tư thế đứng thẳng tắp, cao ngạo và ánh mắt khinh miệt của người đàn ông kia.
Nàng không chần chừ, vươn tay nắm lấy dải lụa đỏ. Bàn tay nàng nhỏ nhắn, trắng trẻo, nổi bật trên nền lụa rực rỡ. Dải lụa khẽ căng lên, người phía trước dường như không có ý định bước chậm lại để chờ nàng. Hắn sải bước dài, dứt khoát và lạnh lùng tiến vào đại môn của Trấn Quốc Hầu Phủ. Trình Hỷ phải bước nhanh, thậm chí suýt vấp ngã mấy lần qua những bậc thềm cao ngất ngưởng, nhưng nàng c.ắ.n răng không phát ra một tiếng kêu nào.
Bước qua chuỗi hành lang dài dằng dặc, cuối cùng nàng cũng được đưa vào chính sảnh. Không khí ở đây uy nghiêm và nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Nhất bái thiên địa!"
"Nhị bái cao đường!"
"Phu thê giao bái!"
Tiếng xướng ngôn viên vang lên đều đều. Trình Hỷ ngoan ngoãn làm theo mọi chỉ dẫn. Khi quay người đối diện với Chu Kinh Thần để thực hiện nghi thức giao bái, nàng có thể cảm nhận rõ ràng luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn. Hắn cúi người một cách máy móc, hờ hững, như thể đang hoàn thành một nhiệm vụ nhàm chán chứ không phải đang đón thê t.ử vào cửa.