Ở vị trí cao đường, Trình Hỷ lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của Trấn Quốc Hầu và Chu phu nhân - Lý Vận Ninh. Ánh mắt của Lý Vận Ninh sắc lẹm như d.a.o, dù bị che khuất bởi lớp voan mỏng, Trình Hỷ vẫn có thể cảm nhận được sự đ.á.n.h giá khắt khe, thậm chí là bài xích của người mẹ chồng xuất thân từ danh gia vọng tộc này.
Nghi lễ kết thúc trong sự gượng gạo tột cùng. Trình Hỷ được một đám nha hoàn đưa thẳng về hỉ phòng tại Tây viện. Cửa phòng khép lại, để lại nàng một mình trong không gian đỏ rực, tràn ngập ánh nến Long Phượng đang nhảy múa.
Xung quanh vắng lặng như tờ. Trình Hỷ ngồi thẳng lưng trên chiếc giường chạm trổ tinh xảo, hai tay xếp ngay ngắn trên đùi. Nàng đợi một khắc, hai khắc, rồi nửa canh giờ trôi qua. Bụng nàng bắt đầu biểu tình bằng những tiếng réo ùng ục.
"Mặc kệ đi, có thực mới vực được đạo," Trình Hỷ lẩm bẩm. Nàng dứt khoát đưa tay lên, tự mình x.é to.ạc mọi quy củ của thời đại này. Nàng nắm lấy viền chiếc khăn voan đỏ, dứt khoát kéo xuống, ném thẳng sang một bên.
Tầm nhìn bừng sáng. Căn phòng tân hôn được trang hoàng cực kỳ lộng lẫy với rèm lụa đỏ, gối uyên ương, bàn gỗ t.ử đàn bày biện đủ loại bánh trái. Trình Hỷ hít sâu một hơi, tháo luôn chiếc Phượng quan hà phi nặng đến mấy cân đang đè muốn gãy cổ mình đặt lên bàn trang điểm. Trút được gánh nặng, nàng vươn vai một cái thật sảng khoái, sau đó bước tới chiếc bàn tròn giữa phòng.
Trên bàn đặt một mâm quả gồm táo đỏ, đậu phộng, nhãn, hạt sen – tượng trưng cho "Sớm sinh quý t.ử". Trình Hỷ chẳng quan tâm đến ý nghĩa sâu xa ấy, nàng chỉ thấy chúng là đồ ăn. Nàng thản nhiên ngồi xuống, bóc đậu phộng bỏ vào miệng nhai rôm rốp, tiện tay với lấy một miếng bánh nếp hoa quế c.ắ.n một miếng lớn. Vị ngọt thanh của hoa quế lan tỏa trong khoang miệng khiến tâm trạng nàng tốt lên hẳn.
"Ít ra nhà giàu đồ ăn cũng ngon," nàng gật gù đ.á.n.h giá.
Đúng lúc này, tiếng bước chân trầm ổn vang lên ngoài hành lang. Cửa phòng "két" một tiếng bị đẩy mạnh ra.
Một cơn gió lạnh tràn vào, mang theo mùi rượu nhàn nhạt và hơi thở của đêm thu. Chu Kinh Thần bước qua ngưỡng cửa. Hắn mặc hỉ phục màu đỏ thẫm, làm tôn lên vóc dáng cao lớn, vạm vỡ. Gương mặt hắn quả thực như được tạc từ ngọc quý, đường nét góc cạnh rõ ràng, mũi cao thẳng tắp. Nhưng điểm thu hút nhất, cũng đáng sợ nhất, chính là đôi mắt của hắn. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm như hai hồ nước đóng băng, không chứa đựng bất kỳ một tia nhiệt độ nào.
Chu Kinh Thần đứng sững lại nơi cửa. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đối mặt với một nữ nhân nước mắt ngắn nước mắt dài, run rẩy quỳ gối cầu xin sự thương xót của hắn, hoặc một ả tâm cơ giả vờ yếu đuối để câu dẫn hắn.
Nhưng đập vào mắt hắn lại là một khung cảnh hoàn toàn lệch khỏi mọi quỹ đạo dự tính.
Tân nương của hắn không hề ngồi khép nép trên giường chờ đợi. Nàng đang ngồi vắt chéo chân ở bàn tròn, một tay cầm miếng bánh đang c.ắ.n dở, một tay cầm vỏ đậu phộng. Chiếc khăn voan đỏ linh thiêng bị vứt chỏng chơ trên mép giường. Mái tóc đen nhánh của nàng xõa tung tự nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn không điểm phấn son cầu kỳ lại toát lên vẻ thanh tú, rạng rỡ lạ thường. Khi thấy hắn bước vào, đôi mắt to tròn, trong veo của nàng khẽ chớp chớp, má vẫn còn phồng lên vì nhai thức ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sắc mặt Chu Kinh Thần lập tức chìm xuống, một tầng sương giá bao phủ lấy đáy mắt hắn. Hắn sải bước tiến lại gần, giọng nói lạnh lẽo như lưỡi kiếm rút ra khỏi vỏ: "Tự ý gỡ khăn trùm đầu, ăn uống tùy tiện trong đêm tân hôn. Xem ra, quy củ của Hầu phủ trong mắt ngươi chỉ là mớ giấy lộn?"
Hắn đợi nàng hoảng sợ ném miếng bánh đi, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi.
Nhưng không. Trình Hỷ thong thả nuốt nốt miếng bánh trong miệng, lấy khăn lụa lau sạch những vụn bánh dính trên ngón tay, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mùa xuân.
"Thế t.ử về rồi ạ? Ngài có đói không? Bánh hoa quế ở đây làm ngon lắm, ngài nếm thử một miếng nhé?" Giọng nói của nàng trong trẻo, ngọt ngào, hoàn toàn không có lấy một tia sợ hãi hay tủi thân.
Sự lạc quan đến mức vô lý của nàng khiến Chu Kinh Thần khẽ cau mày. Hắn cảm thấy như một quyền đ.á.n.h hết sức lực của mình lại rơi tõm vào một đống bông gòn mềm mại, không gây ra bất kỳ sát thương nào, ngược lại còn khiến hắn thêm bực bội.
Hắn hất mạnh vạt áo, ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng, sống lưng thẳng tắp, tỏa ra áp lực bức người. Đôi mắt lạnh lẽo của hắn nhìn thẳng vào nàng, từng chữ thốt ra đều mang ý cảnh cáo sắc nhọn: "Đừng dùng những chiêu trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này với ta. Trình Hỷ, ngươi nên tự biết thân biết phận. Phụ thân ngươi có ân cứu mạng với Hầu phủ, gia tộc ta trả lại cho ngươi vinh hoa phú quý cả đời, cho ngươi danh phận Thế t.ử phi mà biết bao kẻ mơ ước. Nhưng, ngươi ngàn vạn lần đừng mong tưởng những thứ không thuộc về mình."
Hắn hơi chúi người về phía trước, giọng nói trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn không che giấu: "Trái tim ta, sự sủng ái của ta, ngươi vĩnh viễn không bao giờ chạm tới được. Trong căn phòng này, ngươi chỉ là một người dưng. Tốt nhất là ngươi cứ an phận thủ thường, sống như một cái bóng trong Tây viện này. Nếu dám làm ra chuyện gì ảnh hưởng đến danh dự Hầu phủ, ta nhất định sẽ không nương tay."
Nói xong, hắn nhếch mép, chờ đợi sự sụp đổ trên gương mặt nàng. Hắn muốn thấy nàng khóc, muốn thấy nàng nhận ra sự thật tàn khốc rằng cuộc hôn nhân này chỉ là một nấm mồ chôn sống nàng.
Thế nhưng, thời gian trôi qua một nhịp, hai nhịp... Trình Hỷ không hề khóc.
Nàng chớp chớp mắt, dường như đang rất nghiêm túc suy nghĩ về những lời hắn vừa nói. Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ của Chu Kinh Thần, nàng khẽ gật đầu, nụ cười trên môi chẳng những không tắt đi mà dường như còn chân thành hơn.
"Ta hiểu rồi," Trình Hỷ nhẹ giọng đáp, âm điệu bình thản như đang bàn về thời tiết ngày mai. "Thế t.ử không cần phải tức giận, cũng không cần phải đề phòng ta. Ngài bận rộn việc nước việc nhà, lại phải gánh vác thể diện gia tộc, cưới một người mình không thích chắc chắn trong lòng vô cùng uất ức. Ta hoàn toàn thấu hiểu cho ngài."
Trình Hỷ vừa nói, vừa vươn tay cầm lấy bầu rượu bằng bạc trên bàn. Nàng tao nhã rót rượu vào hai chiếc chén ngọc tinh xảo. Tiếng rượu chảy róc rách trong không gian tĩnh lặng nghe đặc biệt êm tai.