Ngay khi đoàn xe buôn lậu của Diệp Thị vừa di chuyển khỏi kinh thành, Chu Kinh Thần đã đích thân dẫn theo ba ngàn thiết kỵ bao vây toàn bộ. Không có bất kỳ một cuộc đàm phán nào, không có cơ hội để dùng tiền chuộc mạng. Lệnh bài triều đình giơ cao, toàn bộ hàng hóa bị tịch thu, tài sản của Diệp Thị Thương Hội tại kinh thành bị niêm phong trong chớp mắt.
"Lúc ta đứng trước mặt hắn, Diệp Bách Nam vẫn còn cố giữ cái vỏ bọc ôn nhu giả tạo, mang kim ngân châu báu ra hòng cầu xin một con đường sống." Chu Kinh Thần hừ lạnh, ánh mắt lóe lên tia khinh miệt. "Ta đã nói với hắn: Ở kinh thành này, tiền của ngươi chỉ là giấy lộn nếu ta không cho phép ngươi tiêu. Ngươi dám động đến thê t.ử của ta, ta sẽ bắt ngươi phải tận mắt nhìn tâm huyết cả đời của mình hóa thành tro bụi."
Hàng chục năm gây dựng của Diệp Thị Thương Hội sụp đổ chỉ trong một buổi chiều bằng một đạo thánh chỉ. Quyền lực tuyệt đối của hoàng quyền và quân đội đã nghiền nát sự kiêu ngạo của kẻ mang danh tỷ phú. Diệp Bách Nam, kẻ từng cầm quạt ngọc phong lưu tự tại, nay bị tước đoạt toàn bộ gia sản, mang trên mình tội danh buôn lậu, vĩnh viễn bị trục xuất khỏi kinh thành, chạy trốn như một con ch.ó hoang mất chủ.
Trình Hỷ nghe xong, trong lòng dâng lên một cỗ sảng khoái tột độ. Nàng chưa bao giờ thích sự giả tạo của Diệp Bách Nam, kẻ luôn dùng nụ cười để che đậy dã tâm, mượn cớ bảo vệ để dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t. Giờ đây, cục u ác tính ấy đã bị phu quân của nàng thẳng tay cắt bỏ, dứt khoát và không lưu tình.
Nàng ngước nhìn Chu Kinh Thần, người đàn ông quyền khuynh triều dã ấy đang dùng ánh mắt dịu dàng nhất thế gian để nhìn nàng. Sự tàn nhẫn của hắn chỉ dành cho kẻ thù, còn sự ấm áp, chở che, hắn đã dâng hiến trọn vẹn cho nàng.
"Chàng làm rất tốt." Trình Hỷ mỉm cười, kiễng chân đặt một nụ hôn phớt lên môi hắn. "Bây giờ, không còn ai có thể làm phiền cuộc sống của chúng ta nữa rồi."
Mùa xuân năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Khắp Trấn Quốc Hầu Phủ được bao phủ bởi sắc hồng của hoa đào và sắc trắng tinh khôi của lê hoa. Không khí ngột ngạt, quy củ ngày nào đã được thay thế bằng tiếng cười nói rộn rã của hạ nhân và sự đầm ấm, hòa thuận của chủ t.ử.
Tại đình nghỉ mát giữa hồ sen ở Tây viện, gió xuân mơn man thổi tung những dải lụa mỏng. Trình Hỷ tựa đầu vào vai Chu Kinh Thần, trong tay cầm miếng Ngọc Bội Đồng Tâm chạm khắc chữ "Trung" tinh xảo. Miếng ngọc này từng là gánh nặng ân tình ép buộc hai người phải gắn kết, nay lại trở thành minh chứng rực rỡ nhất cho tình yêu của họ.
"Hỷ Nhi đang nghĩ gì vậy?" Chu Kinh Thần vòng tay qua vai nàng, ngón tay thon dài gạt đi một cánh hoa đào vừa vương trên mái tóc nàng.
Trình Hỷ khẽ nâng miếng ngọc bội lên dưới ánh nắng mặt trời, để những tia sáng xuyên qua chất ngọc bích trong vắt. Nàng mỉm cười, âm thanh trong trẻo như tiếng suối reo: "Thiếp đang nghĩ lại khoảnh khắc tỉnh dậy trong chiếc kiệu hoa ngày ấy. Khi đó, thiếp khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ thẫm, xung quanh là tiếng chiêng trống huyên náo, nhưng trong lòng lại hoang mang và lạnh lẽo vô cùng. Thiếp cứ ngỡ mình bước vào một hầm băng không lối thoát."
Bàn tay Chu Kinh Thần khẽ cứng lại. Hắn nhớ lại đêm tân hôn ấy, khi hắn buông những lời cay độc, lạnh lùng để xua đuổi nàng, coi nàng như một món nợ phiền phức. Sự ân hận xẹt qua đáy mắt, hắn siết c.h.ặ.t lấy tay nàng, áp lên n.g.ự.c trái nơi trái tim đang đập mạnh mẽ vì nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Là lỗi của ta." Giọng hắn trầm xuống, mang theo sự sủng nịnh và áy náy khôn cùng. "Nếu biết trước sẽ yêu nàng đến mức không thể sống thiếu nàng thế này, đêm tân hôn đó, ta nhất định sẽ không để nàng phải uống chén rượu giao bôi một mình. Ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng, trải t.h.ả.m đỏ mười dặm, danh chính ngôn thuận đón nàng vào lòng."
Trình Hỷ bật cười khúc khích, vươn tay véo nhẹ lên ch.óp mũi cao thẳng của vị Thế t.ử uy quyền. Sự bướng bỉnh và lạc quan của một cô gái hiện đại đã hoàn toàn thuần phục con mãnh thú cô độc nơi Hầu phủ.
"Không sao cả, phu quân. Quá khứ đã qua rồi. Chính vì có sự lạnh nhạt ngày ấy, thiếp mới biết được sự ấm áp của chàng bây giờ trân quý đến nhường nào." Trình Hỷ xoay người, vòng hai tay ôm lấy cổ hắn, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả ngàn vì tinh tú. "Chúng ta bắt đầu bằng một sự sắp đặt gượng ép, nhưng lại kết thúc bằng sự thấu hiểu và chân thành. Thế gian này, còn nhân duyên nào kỳ diệu hơn thế?"
Chu Kinh Thần cúi xuống, trán chạm trán với nàng. Hương thơm thanh mát từ cơ thể nàng như một liều t.h.u.ố.c an thần vĩnh cửu, xoa dịu mọi giông bão trong cuộc đời hắn. Hắn vuốt ve má nàng, thanh âm trầm ấm vang lên giữa không gian tĩnh lặng của mùa xuân:
"Phải. Một đời này, Chu Kinh Thần ta bôn ba giữa triều đình hiểm ác, nắm quyền sinh sát trong tay, từng tưởng rằng trái tim đã hóa đá. Cho đến khi gặp được nàng... Hỷ Nhi, nàng không chỉ là Thế t.ử phi của ta, nàng là sinh mệnh, là ánh sáng duy nhất cứu rỗi ta khỏi bóng tối."
Hắn gỡ miếng Ngọc Bội Đồng Tâm khỏi tay nàng, cẩn thận đeo lại lên eo nàng, rồi đan mười ngón tay mình vào mười ngón tay nàng, siết c.h.ặ.t không kẽ hở.
"Ngọc nát không sờn, đồng tâm đồng mạng. Từ nay về sau, có ta ở đây, vòm trời của nàng sẽ luôn rực rỡ nắng vàng."
Trình Hỷ tựa hẳn vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi ấy, nhắm mắt lại tận hưởng cơn gió xuân mang theo hương vị của hạnh phúc. Nàng biết, hành trình xuyên không đầy bỡ ngỡ của mình đã thực sự khép lại để nhường chỗ cho một cuộc đời mới rực rỡ hơn. Những mưu mô chốn quan trường, những toan tính đê hèn của kẻ ác đều đã bị bỏ lại phía sau.
Giờ đây, trong Trấn Quốc Hầu Phủ uy nghiêm này, chỉ còn lại một tình yêu ngọt ngào, bền c.h.ặ.t, được ươm mầm từ sự bao dung và đơm hoa kết trái bằng sự thấu hiểu. Bàn tay nhỏ bé của nàng nằm gọn trong bàn tay lớn của hắn, truyền cho nhau hơi ấm của một lời thề nguyền vĩnh cửu.
Nắm tay nhau, không rời không bỏ.
Đồng tâm đồng mạng, đến đầu bạc răng long.